Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 251: HUYẾT NHUỘM NGOẠI THÀNH!



"Làm sao có thể?”

Nhìn thấy Ma Vô Khuyết bị Diêm Tịch Dao giải quyết, Bách Độc Chương Ngư bị Lê Vĩ ăn thịt... Ma Long Chấn mắt rồng trừng lớn.

Ma Vô Khuyết tuy chỉ là thiên kiêu số hai của Thiên Ma Hoàng Triều, thực lực nằm ở dưới đại ca của hắn là Ma Vô Thần... nhưng cũng là nhân vật không dễ đối phó, ít nhất thì chiến đấu ngang tay, Ma Long Chấn không tự tin sẽ đánh bại được Ma Vô Khuyết.

Vậy mà ở trước mặt Diêm Vương Công Chúa, Thiên Ma Hoàng Tử lại trở nên yếu đuối như vậy.

Còn con bạch tuộc chết tiệt kia, tuy không phải là Thần Thú hay Ma Thú gì lợi hại... nhưng ít ra cũng là Cửu Giai Yêu Thú, sở hữu cả trăm loại độc, kết quả lại bị một thiên kiêu khác của Diêm Vương Điện diệt trừ.

Diêm Vương Điện từ trước đến nay nổi danh về thiên kiêu Lâu Diễm, khiến những người ít khi lộ diện như Diêm Tịch Dao hay Lê Vĩ bị xem nhẹ... nào có ngờ lại khủng bố như vậy.

Thiên kiêu luôn có ngạo khí của riêng mình, nhất là đối với những thiên kiêu có khả năng vượt đại cảnh giới để chiến đấu... thế nên lúc đầu Ma Long Chấn và Ma Vô Khuyết không xem đối thủ vào mắt, quyết định ra tay để thị uy.

Đáng tiếc, bọn hắn chọn sai đối tượng.

“Cứ chờ đó cho ta!” Ma Long Chấn gầm lên một tiếng uy hiếp, sau đó quay đầu bỏ chạy thục mạng.

“Chạy đi đâu?” Diêm Vương Thiếu Chủ cười gằn, ở trạng thái dung hợp cùng Lục Tí Bạo Viên điên cuồng đuổi theo, sáu cánh tay hừng hực thiêu đốt Địa Ngục Hoả đấm ra còn hơn thiên thạch oanh tạc.

KENG KENG KENG...

Hàng nghìn thanh U Minh Cốt xuyên qua không gian, thân rồng to lớn của Ma Long Chấn giờ đây như một bia ngắm, bị tất cả U Minh Cốt xuyên qua vảy rồng, cắm thẳng vào trong thịt.

Chưa dừng ở đó, tất cả Phù Văn khảm trên U Minh Cốt đột ngột nổ tung.

BÙM BÙM BÙM BÙM...

Phốc!

Ma Long Chấn miệng rồng phun máu, dù có nhục thể cường hoành của U Minh Ma Long Tộc cũng không gánh nổi công kích sát phạt đến cực điểm như thế của Diêm Tịch Dao, trên thân xuất hiện hàng nghìn cái lỗ máu, da thịt nát bấy, vảy giáp vỡ tan...

Lúc này hắn không ra dáng rồng, thay vào đó thê thảm như một con lươn cháy khét.

“Mồi bén!” Lê Vĩ hú lên quái dị.

Cảnh tượng tiếp theo khiến tất cả trố mắt nhìn.

Tiểu Càn Khôn mở ra, Thời Không Cốt phát động, cái thân người to đến 150 trượng của Lê Vĩ vậy mà dịch chuyển không gian, biến mất tại chỗ.

Một lần nữa xuất hiện, hắn đã như ngọn núi to lớn chặn ở trước mặt của Ma Long Chấn, hai tay thô bạo đập thẳng vào đầu rồng.

PHỐC!

Ma Long Chấn răng môi lẫn lộn, như diều đứt dây rơi rụng từ trên không, nặng nề rơi xuống đầm lầy, bùn đất văng lên tứ tung hỗn loạn.

“Mau lên đây!” Lê Vĩ đâu dễ dàng bỏ qua, thò tay vào trung đầm lầy nắm đầu hắn kéo lên, hung hăng lên gối vào thẳng cái cằm của con rồng này.

RĂNG RẮC...

Xương hàm Ma Long Chấn sụp đổ, nửa đầu bị nghiền nát.

Khoé miệng Diêm Tịch Dao giật giật, đây đâu phải cách chiến đấu của thiên kiêu, đây rõ ràng là tên lưu manh vô lại.

“Hắn là con mồi của ta!” Diêm Vương Thiếu Chủ bất mãn quát lên:

“Trả lại!”

Hắn cho rằng Ma Long Chấn là chiến lợi phẩm của mình, không cho Lê Vĩ nhúng tay vào.

Lê Vĩ nội tâm khinh bỉ, tài nguyên vô chủ... ai có bản lĩnh thì đoạt được, liên quan đến ngươi cái rắm à?

Ở trong mắt hắn, con rồng này hấp dẫn như tài nguyên.

Nếu có thể ăn sạch, nói không chừng Thể Tu của mình đột phá, mà trạng thái khổng lồ sẽ đạt đến 200 trượng.

Diêm Vương Thiếu Chủ không cam tâm, sáu cánh tay vượn nắm lấy đuôi rồng kéo ngược trở lại.

Lê Vĩ nắm đầu rồng, kéo thẳng về phía mình.

Hai tên nắm lấy U Minh Ma Long như kéo một sợi dây thừng, chơi trò kéo co... ganh xanh nổi lên cuồn cuộn, hung hăng kéo đến thân thể con hàng này sắp bị đứt thành hai khúc.

Diêm Tịch Dao vỗ vỗ trán.

“Ta xxx tông môn các ngươi!” Ma Long Chấn nộ hống, hai mắt rồng đỏ ngầu, triệt để mất đi lý trí.

Hắn đường đường là thiên kiêu số hai của U Minh Ma Long Tộc, thân phận phi phàm, thường ngày cao cao tại thượng đã quen, làm sao chấp nhận bị nhục nhã đến vậy?

Trốn cũng trốn không thoát, Ma Long Chấn quyết tâm liều, nội tâm cuồng rống:

“Là các ngươi ép ta, chết hết đi!”

CHIẾU!

Nhẫn Trữ Vật loé sáng, một viên Long Châu màu đen từ trong đó bắn ra.

Long Châu bành trướng, hiện ra hư ảnh Cửu Giai Hậu Kỳ của U Minh Ma Long Tộc, cường hoành dị thường.

Long Châu dung nhập vào thể nội của Ma Long Chấn, lập tức đem tu vi của hắn đẩy lên.

Cửu Giai Sơ Kỳ, Cửu Giai Trung Kỳ...

ĐÙNG!

Ma Long Lực bùng nổ dữ dội khắp thân rồng, chấn cho Lê Vĩ bay ngược hàng ngàn mét, oanh cho hư ảnh Lục Tí Bạo Viên của Diêm Vương Thiếu Chủ vỡ tan.

“Không xong!” Diêm Tịch Dao biểu lộ nghiêm nghị dự định lao đến chi viện.

Nhưng chiến lực của Ma Long Chấn lúc này đã vượt qua hàng ngũ thiên kiêu thông thường, hắn há ra miệng rồng, một khoả Ma Long Lực khổng lồ ngưng tụ dự định bắn phá:

“Diệt hết các ngươi!”

Nhưng đúng lúc này, có thanh âm hờ hững, lạnh lẽo như băng vang vọng càn khôn:

“Ma Long Chấn sử dụng ngoại lực tương trợ, phải chịu trừng phạt!”

OÀNH!

Thoại âm vừa dứt, cả chiến trường rung chuyển, một đạo Hoàng Kim Thiên Kiếp nhuộm sáng bầu trời hàng lâm mà xuống, oanh thẳng trực diện.

“KHÔNG!” Ma Long Chấn nội tâm rú lên, cảm giác tử vong không thể kháng cự ập xuống khiến hắn tiểu tiện giữa trời, không thể ức chế nổi.

“Không thể!” Lê Vĩ, Diêm Vương Thiếu Chủ cũng hô lớn không phục.

ẦM ẦM ẦM...

Mặc kệ bọn hắn phản ứng như thế nào, Hoàng Kim Thiên Kiếp đánh vào.

Dù đã tăng đến Cửu Giai Yêu Tu Trung Kỳ, thân rồng to lớn tan thành từng mảnh, hoá thành tro bụi... xương cốt, hồn phách, nhẫn trữ vật... mọi thứ đều tiêu tùng.

“Đáng ghét!” Diêm Tịch Dao cũng giận đến run người.

Diêm Vương Thiếu Chủ tiếc tài sản, Lê Vĩ tiếc món thịt lươn, còn nàng đã mất đi một Quỷ Hồn Long Tộc làm nô lệ.

Thứ còn tồn tại duy nhất là Đoạt Mệnh Ấn của Ma Long Chấn, nó tách ra thành sáu khối Đoạt Mệnh Ấn khác nhau, mỗi khối bay về phía một người.

Lê Vĩ được hai ấn, Diêm Vương Thiếu Chủ được hai ấn, Diêm Tịch Dao được hai ấn.

Bọn hắn có thể ép thiên kiêu khác đến bước đường cùng, phải dùng đến ngoại lực hỗ trợ, thành quả được chia đều Đoạt Mệnh Ấn của kẻ đó.

“Moá nó, có công bằng không, thịt của ta?” Lê Vĩ oa oa kêu to, đấm ngực giậm chân làm thiên địa rung chuyển.

Diêm Vương Thiếu Chủ sắc mặt tái mét, tiếc đến toàn thân phát run.

Mà Diêm Tịch Dao cũng tiếc nuối thở dài...

Công sức đánh một trận, cuối cùng chỉ thu được Đoạt Mệnh Ấn.

Tên khốn Ma Long Chấn này làm hại ba người trắng tay rồi...

“Chết cũng khiến người khác buồn nôn, thật đáng ghê tởm!” Lê Vĩ phỉ nhổ không thôi, chỉ đành giải trừ trạng thái.

May mắn vừa rồi có thịt bạch tuộc bổ sung dinh dưỡng, bằng không hắn thật sự tức chết.

“Dùng ngoại lực tội hắn đáng chết, nhưng có cần làm sạch sẽ như vậy không?” Diêm Vương Thiếu Chủ ngẩng đầu nhìn trời, thu hoạch của hắn là kém nhất.

Bất quá nhờ hai cái Đoạt Mệnh Ấn, hắn cũng đã đủ số lượng để vào Thiên Kiêu Thành.

Trước đó may mắn gặp toàn kẻ yếu, Diêm Vương Thiếu Chủ đã thu được tận tám cái rồi.

Vạn Tiên Tử Tràng...

Sắc mặt Diêm Vương vô cùng khó coi, nhìn lấy phe cánh U Minh Ma Long Tộc mà nghiến răng nghiến lợi:

“Giỏi cho U Minh Ma Long Tộc, các ngươi thật hèn hạ, dám trang bị ngoại lực cho hậu bối, thật sự là chết chưa hết tội!”

“Ma Long Chấn đã trả giá cho sai lầm của mình rồi!” Tộc trưởng U Minh Ma Long Tộc – Ma Long Kiêu lãnh đạm đáp:

“Nếu Diêm Vương Điện không phục, chúng ta có thể phụng bồi!”

“Tính cả Thiên Ma Hoàng Triều ta!” Thiên Ma Quốc Chủ giận dữ lên tiếng:

“Diêm Vương Điện thích chiến, hai thế lực ta chiều!”

“Hắc hắc, hai thiên kiêu bị diệt, cảm giác chắc hẳn khó chịu lắm!” Lâu Ma nở nụ cười xấu xa, tràn ngập khiêu khích.

“Đừng đắc ý quá sớm!” Ma Long Kiêu cùng Thiên Ma Quốc Chủ thản nhiên đáp:

“Vị Diện Thiên Kiêu Chiến chỉ vừa mới bắt đầu, tuyệt đại thiên kiêu của chúng ta còn chưa ra tay, ai cười đến cuối cùng chưa biết đâu.”

Hiển nhiên, U Minh Ma Long và Thiên Ma Hoàng Triều đều đặt hy vọng lớn nhất vào Thái Tử của bọn hắn.

Về phần Ma Long Chấn hay Ma Vô Khuyết, chỉ là lựa chọn loại hai... thành công thì tốt, thất bại cũng chẳng sao.

Hơn ba vạn đào thải còn 100, chỉ cần thế lực của mình có một người thành công ghi danh lên Vị Dị Thiên Kiêu Bảng là đủ rồi.

Lựa chọn của Ma Long Chấn chẳng những không khiến hai thế lực nổi giận, trái lại còn cảm thấy vui mừng.

Ít nhất là không để Diêm Vương Điện có thu hoạch từ hắn mà càng mạnh mẽ hơn...

...

“Rút kinh nghiệm!” Lê Vĩ thầm nghĩ:

“Lần sau không cho chúng kịp dùng đến ngoại lực!”

Bất quá Hoàng Kim Thiên Kiếp một đoàn kích sát Ma Long Chấn vừa rồi đã chấn động cả chiến trường, tin rằng sẽ không phải ai cũng đủ can đảm dùng đến ngoại lực vào cuộc chiến nữa, trừ phi quyết tâm bị đánh cho hồn phi phách tán.

Mà uy lực của Hoàng Kim Thiên Kiếp đã dập tắt một số kẻ ngông cuồng tự đại muốn thử sức mạnh hay chống lại Thiên Phạt sắp tới...

Điều này khiến giai đoạn săn lùng Đoạt Mệnh Ấn càng thêm cao trào...

Thời gian, đã ngày càng gấp rút.

“Đã đủ điều kiện vào thành, tìm nơi ổn định trạng thái, khôi phục lực lượng!” Diêm Tịch Dao đề nghị.

Cần phải nhanh chóng khôi phục thực lực đến toàn thịnh, bởi vì nàng có cảm giác được... chiến đấu trong Thiên Kiêu Thành sẽ khốc liệt hơn.

Diêm Vương Thiếu Chủ không có ý kiến, hắn vẫn luôn mến mộ sư tỷ của mình, đối với lời của nàng phần lớn sẽ không làm trái.

Lê Vĩ cũng khoanh chân ngồi xếp bằng, hỗ trợ Dạ Tâm đẩy nhanh tốc độ luyện hoá yêu đan của Bách Độc Chương Ngư.

Độc của con mực này để lại làm được rất nhiều việc, Yêu Đan thì biến nó thành Âm Yêu Hộ Thể cho Lê Vĩ...

Chỉ tiếc là Âm Yêu Hộ Thể chỉ triệu hoán Yêu Thú ở dạng Âm Lực, không còn giữ được Độc Lực ban đầu của con quái vật này.

Điều đó khiến Bách Độc Chương Ngưu không mạnh mẽ được như Cổ Ngục Man Ngưu hay Phá Ngục Tinh Tinh, nhưng nó có thể làm tường, khống chế.

VÙ VÙ VÙ...

Mây đen trên tầng không vốn đang cuồn cuộn đột ngột bị một bàn tay vô hình khổng lồ xé toạc ra làm đôi.

Toàn bộ vạn dặm đầm lầy, không, phải nói là toàn bộ không gian của Vị Diện Thiên Kiêu Chiến lúc này đều vang lên những tiếng rạn nứt, tựa như một tấm gương khổng lồ đang bị lực lượng nào đó nghiền ép.

Mùi vị của máu tanh chưa kịp tan đi từ cái chết của Ma Long Chấn và Ma Vô Khuyết, giờ đây lại bị một luồng uy áp hoang sơ, cổ kính và nặng nề đến nghẹt thở đè ép xuống.

Luồng uy áp này từ trên chín tầng trời trấn áp, khiến cho bất kỳ tu sĩ Đại Thừa Kỳ nào cũng phải run rẩy, lực lượng trong người vận chuyển ngưng trệ.

Vô số đạo kim quang rực rỡ từ trong các vết nứt không gian phóng ra, thắp sáng cả bầu trời u ám.

Từ trong vầng hào quang chói lọi ấy, những hình khối khổng lồ, nguy nga và cổ lão bắt đầu chầm chậm hiện hình.

Đó là những tòa thành trì!

Một tòa... mười tòa... một trăm tòa... cho đến khi đúng một nghìn tòa sừng sững vắt ngang càn khôn, rải rác khắp các tọa độ ngẫu nhiên của chiến trường.

Thiên Kiêu Thành hiện thế rồi!

“Có ba ngày để những kẻ đủ điều kiện vào thành, Thiên Phạt sẽ đến sau đó!” Thanh âm cao cao tại thượng vang lên.

Chỉ có ba ngày, bắt buộc phải tìm toà thành gần nhất!

Mỗi một tòa Thiên Kiêu Thành đều to lớn như một tiểu lục địa, tường thành được đúc bằng những khối cự thạch màu xanh thẫm loang lổ vết tích của thời gian, trường tồn qua năm tháng.

Xung quanh thân thành, văn tự cổ xưa bao phủ.

Bên trên cổng thành, ba đại tự "THIÊN KIÊU THÀNH" lấp lánh hoàng kim chiến mang, chói mắt cả một vùng thiên địa.

ONG... ONG... ONG...

Ngay khi ngàn tòa thành trì vị trí cố định, Đoạt Mệnh Ấn trước ngực Diêm Tịch Dao, Lê Vĩ đám người bỗng nhiên nóng lên bừng bừng, sinh ra một cỗ lực lượng cộng minh, chỉ hướng về tòa Thiên Kiêu Thành gần nhất đang tọa lạc cách dải đầm lầy khoảng ba vạn dặm.

Và đương nhiên, chỉ những ai thu thập đủ 10 Đoạt Mệnh Ấn từ con mồi mới có được cảm giác cộng hưởng cùng thành trì này...

"Đến rồi..." Diêm Tịch Dao bỗng nhiên mở mắt, nhìn chằm chằm vào tòa vĩ đại kiến trúc đằng xa, trầm giọng nói:

"Ngàn thành giáng thế, giai đoạn đào thải tiếp theo chính thức bắt đầu!"

Lê Vĩ mở ra đôi mắt đang khép hờ, thân hình run lên một cái, không phải vì sợ hãi, mà là vì hưng phấn.

Ánh mắt hắn nhìn về phía tòa thành lơ lửng kia, trong lòng thầm nghĩ:

“Mỗi bên trong mỗi toà thành, chắc chắn có không ít thiên kiêu của các đại thế lực lớn, tài nguyên, yêu đan, nhục thân đầy rẫy... Trận chiến đầm lầy này ăn vẫn chưa đủ no.”

Phía sau áo choàng, Diêm Vương Thiếu Chủ biểu lộ cuồng nhiệt, đây là cơ hội để hắn ghi danh vào Vị Diện Thiên Kiêu Bảng, lần đầu bước ra ánh sáng.

Khi nhắc đến thiên kiêu của Diêm Vương Điện, sẽ không còn là cái tên Lâu Diễm.

Hắn muốn toài cõi vị diện phải nhớ đến cái tên của mình...

Diêm Uy!

Một nghìn tòa Thiên Kiêu Thành đồng loạt hàng lâm như một mồi lửa ném vào thùng thuốc súng, triệt để kích nổ toàn bộ chiến trường.

Ở khắp mọi nơi, từng đạo độn quang như mưa sao băng ngược dòng, điên cuồng lao về phía các tọa độ thành trì gần nhất.

Những thiên kiêu đã sớm gom đủ mười đạo Đoạt Mệnh Ấn thì thần sắc nghiêm nghị, bên ngoài thân thể bao phủ bởi ấn ký chiến mang, tốc độ đạt đến cực hạn, hóa thành một đường thẳng tắp phóng vào hộ thành quang màn.

Bọn hắn vừa muốn vào thành, vừa phải cẩn thận hết mức có thể.

Bởi vì kẻ ngu xuẩn cũng biết rằng, 3 ngày này sẽ là thời cơ tốt nhất cho những kẻ chưa gom đủ Đoạt Mệnh Ấn ra tay.

Chỉ cần ẩn nấp, phục kích ở gần vị trí các toà Thiên Kiêu Thành, chắc chắn sẽ có con mồi chủ động tìm đến.

Số lượng thiên kiêu đủ tư cách vào thành chỉ chiếm một phần rất nhỏ trong tổng số hơn ba vạn người tham gia. Phần lớn những kẻ còn lại, trong cơ thể chỉ mới có năm cái, sáu cái, thậm chí có kẻ xui xẻo chỉ mới đoạt được hai ba cái Đoạt Mệnh Ấn.

Đối với bọn hắn, sự xuất hiện của Thiên Kiêu Thành là hồi chuông tử thần nhắc nhở rằng thời gian của bọn hắn đã dần cạn...

Nếu không thể gom đủ mười ấn ký trước khi cổng thành đóng lại, bọn hắn sẽ triệt để tiêu tùng...

Chính vì vậy, lân cận phạm vi bên ngoài của từng toà Thiên Kiêu Thành, từng cuộc chém giết hoành tráng, thảm khốc và điên cuồng bắt buộc phải diễn ra!

"Giết!!! Để lại Đoạt Mệnh Ấn! lão tử chỉ còn thiếu hai cái nữa thôi!"

"Đáng chết, bằng mọi giá, cũng phải gom đủ!”

“Thiêu đốt Minh Hồn, tế luyện huyết mạch!”

BÙM BÙM! OÀNH OÀNH!

Vũ Kỹ quang mang bộc phát che lấp cả thương khung, tiếng gào thét, tiếng nguyền rủa hòa lẫn với tiếng xương cốt vỡ vụn vang vọng khắp nơi.

Không còn bất kỳ sự nhường nhịn, không còn bất kỳ cái gọi là phong độ của thiên kiêu, lúc này tất cả đã biến thành những con dã thú bị dồn vào thế chân tường, dùng hết thảy mọi thủ đoạn hạ lưu, tàn độc nhất để tước lấy Đoạt Mệnh Ấn.

Đoạt Mệnh – đây đúng là thời điểm để Đoạt Mệnh!

Máu tươi, đã định trước sẽ nhuộm đỏ ngoại thành...