“Địa Ngục Dị Chủng... vị diện tầng thứ nhất không thể nào sở hữu!”
“Diêm Vương Điện, các ngươi chết tiệt!”
Chứng kiến khung cảnh tàn bạo diễn ra tại Thiên Kiêu Thành mang số 268, sắc mặt của không ít lão quái vật trở nên cực kỳ khó coi.
Tại nơi này, một số kẻ đã từng lăn lộn đến vị diện tầng thứ hai nhưng vì không đủ lực phải trở về tầng thứ nhất... nhưng điều đó cũng khiến kiến thức của bọn hắn vượt xa đám đông.
Khi chứng kiến Trấn Ngục Bạo Long sừng sững đàn áp tất cả, bọn hắn đều hung hăng nhìn về phía Diêm Vương Điện, thầm mắng Diêm Vương quá mức ưu ái Lê Vĩ, vậy mà trang bị cho hắn cả loại huyết mạch đáng gờm này.
Đây chẳng phải là gây mất cân bằng trong Thiên Kiêu chiến sao?
Trước ánh mắt phẫn nộ của bọn chúng, Diêm Vương lại khinh bỉ cười:
“Một đám lão già cổ hủ, huyết mạch Địa Ngục Dị Chủng tuy rằng lợi hại... nhưng còn tuỳ thuộc vào cách tận dụng nó, đổi lại là các ngươi năm đó, dù có huyết mạch này trong tay, làm được như thế sao?”
Lời này nói ra, đám đông không thể lên tiếng phản bác.
Bởi Diêm Vương nói đúng...
Địa Ngục Dị Chủng tuy mạnh, nhưng cũng có rất nhiều hạn chế.
Thứ nhất, quá trình luyện hoá Huyết Mạch chắc chắn cửu tử nhất sinh, dù sở hữu cũng chưa chắc dám luyện, rất dễ bạo thể mà chết.
Thứ hai, ngươi dù luyện hoá được huyết mạch... nhưng chưa chắc đủ tư chất để phát huy được uy năng của nó.
Mà thậm chí, có khả năng bị ý chí thô bạo của huyết mạch cắn trả, phá nát hồn phách, chiếm đoạt thể xác.
Còn Lê Vĩ, hắn chẳng những luyện hoá được huyết mạch, giữ được ý chí của mình... mà còn đang khiến huyết mạch cường đại hơn.
Thôn Thực Kinh, Phàm Ăn Hình và Trấn Ngục kết hợp một cách hoàn mỹ.
Dù ngươi có huyết mạch trong tay, ngươi liệu có thể làm được đến mức độ đó?
Thế nên không thể trách Diêm Vương, chỉ có thể nói do Lê Vĩ này quá mức yêu nghiệt.
Lâu Ma bất đắc dĩ vô cùng, lão cũng biết được huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long được Diêm Vương mang về đặt trong Diêm Các, mục đích chính là khích lệ các Câu Hồn Sứ Giả dám nghĩ dám làm, dám phấn đấu để sở hữu và luyện hoá huyết mạch dù thập tử vô sinh.
Diêm Vương không đem huyết mạch này cho nữ nhi hay đệ tử của mình, vì ngay cả ông ta cũng chưa chắc hậu bối của mình đủ sức chinh phục huyết mạch.
Chỉ có kẻ bằng vào bản lĩnh tự thân, đổi huyết mạch bằng Diêm Điểm do chính mình thu được... mới có một chút tư cách mơ hồ.
Lâu Ma thân là Đại Trưởng Lão, đã có ý định giúp đồ đệ Lâu Diễm của mình gian lận, cho hắn một nửa Diêm Điểm để quy đổi huyết mạch, đáng tiếc vẫn là chậm một bước.
Không ngờ kẻ đạt được lại chính là Âm Dương Sứ Giả duy nhất hiện nay của Diêm Vương Điện.
“Vị sư phụ sau lưng Lê Vĩ chắc chắn đã trợ giúp hắn luyện hoá Trấn Ngục Bạo Long huyết.” Lâu Ma thầm nghĩ:
“Không thể đắc tội, phải tìm cách kết giao!”
Lúc này đây, dù đã có phần hoài nghi Lâu Diễm nằm xuống trong tay Lê Vĩ, Lâu Ma cũng không dám làm càn.
Tính mạng của một tên đồ đệ chẳng là gì so với sự “cảnh cáo” khủng bố đến từ vị kia...
“Huyết mạch Địa Ngục Dị Chủng thì đã sao? Lão phu không tin hắn có thể sử dụng liên tục mà không gặp giới hạn!”
Quả thật dù là lão tràn ngập tự tin vào hậu bối của Minh Côn Tộc, nhưng cũng không nắm chắc phần thắng nếu đụng phải Lê Vĩ vào lúc này.
...
Bên trong quảng trường, sự tàn bạo của tên Long Nhân cao 300 trượng vẫn đang tiếp diễn.
Cự Ngục Thiếu Chủ đã trở thành một đám nát nhừ khi bị hắn liên tục dùng làm vũ khí mà đập nện.
“Ngươi là ma quỷ!” Thiếu chủ của Âm Kiếm Tông – Âm Phong nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu kia lại quét về phía mình, da đầu tê dại.
Nhưng trước một tên cự đại sở hữu Thời Không Chi Lực, hắn đã không còn đường lui nữa.
Mà nếu đã không thể lùi, vậy chỉ có thể tiến!
KENG KENG KENG!
Lại có thêm ba tiếng kiếm ngân vang vọng, Âm Phong triệu hoán thêm ba thanh Cửu Tinh Phi Kiếm – Âm Sát Kiếm, toả ra từng luồng Âm Phong màu đen, chúng nó là những luồng gió lốc sắc bén có thể xoáy nát cả không gian.
Kết hợp với Tam Vũ Kiếm trước đó, hắn tập hợp sáu thanh phi kiếm bay xung quanh thân mình.
Trong đó Tam Vũ Kiếm tạo ra bão tố, Âm Sát Kiếm bắn ra âm sát chi lực hoà vào cuồng phong...
“Bí Pháp – Bão Kiếm Cuồng Vũ!” Âm Phong hiến tế tinh huyết, máu tươi bắn vào sáu thanh kiếm của mình.
VÙ VÙ VÙ...
Khoảnh khắc đó, mỗi một luồng gió bên trong cơn bão đều hoá thành kiếm khí...
Bão kiếm theo đúng nghĩa đen với sáu thanh kiếm làm trung tâm, sẵn sàng chém nát tất cả cuốn thẳng về cơ thể Lê Vĩ.
KENG KENG KENG...
Cơn bão kiếm xoáy thẳng vào bụng của Lê Vĩ, nơi Lò Luyện Ngục đang chuyển hoá tất cả lực lượng thành Bạo Long Lực.
Hiển nhiên Âm Phong này cũng rất có ý đồ, muốn nghiền nát Lò Luyện Ngục để Lê Vĩ nổ tung...
ROẸT ROẸT ROẸT...
Bão kiếm xoáy không ngừng, vô số nhát chém vào lớp da của con quái vật để lại những vết sẹo dữ tợn...
“Ngươi gãi đủ chưa?” Lê Vĩ cười gằn, trực tiếp nhỏ máu lên Đại Sơn Thuẫn nhận chủ tại chỗ, cầm lấy tấm khiên này đập thẳng xuống đầu Âm Phong.
Âm Phong hoảng hốt, thi triển thân pháp muốn né tránh.
“BẠO!”
Nhưng đáp lại hắn, Đại Sơn Thuẫn ầm ầm nổ tung.
ĐÙNG!
Một kiện Cửu Tinh Pháp Bảo tự bạo, vụ nổ khổng lồ càn quét vạn dặm, tốc độ của Âm Phong không thể thoát khốn, lập tức nát bấy nửa nhục thân...
Bịch...
Như diều đứt dây rụng xuống, cái đầu của hắn còn hãi hùng gào thét: “Ngươi điên rồi!”
Cửu Tinh Pháp Bảo... dù là rất nhiều thế lực hàng đầu cũng không sở hữu được bao nhiêu kiện, thậm chí phần lớn đều không đủ khả năng sở hữu.
Vậy mà tên này ngay cả mí mắt cũng không nháy một cái, quyết đoán tự bạo cả Cửu Tinh Pháp Bảo chỉ để giải quyết mình.
Hắn đâu biết rằng Lê Vĩ đang ở trạng thái Phẫn Nộ Hình, lại thêm sự tàn bạo hoang dã của Trấn Ngục Bạo Long, căn bản dùng đủ mọi cách để nghiền nát đối thủ, đâu quan tâm bản thân đang phá gia chi tử.
NGAO!
Cái miệng rộng khổng lồ hút mạnh, Phàm Ăn Hình ở kích cỡ 300 trượng mang theo Thôn Phệ Chi Lực đáng sợ, cưỡng ép kéo thẳng hồn phách Âm Phong từ thể nội ra ngoài, nuốt thẳng vào trong bụng trước sự sợ hãi của tất cả.
Mất đi chủ nhân, sáu thanh Phi Kiếm bị Thiên Tàn, Địa Khuyết và Vô Ảnh chém bay, khí tức ảm đạm, không còn chút uy hiếp nào.
Con hàng này biến thành Ma Cà Rồng rất to lớn cũng rất đáng gờm, nhưng giờ đây chẳng khác nào người tí hon.
“Không được!” Bị đối phương nhắm đến, hắn sợ đến máu huyết rụt thẳng vào cơ thể, hướng sang Diêm Uy gào lên:
“Ngươi mau nghĩ cách, bằng không tất cả chúng ta đều phải tiêu đời!”
“Là các ngươi vô dụng thì có!” Diêm Uy sắc mặt lạnh lẽo, trên mặt cũng không có quá nhiều khiếp sợ.
Ngược lại, thay vào đó là sự tham lam...
Hừng hực...
Ẩn sâu trong thể nội, một loại máu đang trỗi dậy...
Huyết mạch của hắn!
Hiển nhiên với thân phận Diêm Vương Thiếu Chủ, Diêm Uy không chỉ dựa vào hai loại Thiên Mệnh Cách...
Hắn vẫn có những át chủ bài riêng.
Tuy nhiên, kẻ này vẫn muốn chờ những thiên kiêu khác tiêu hao lực lượng của Lê Vĩ, kéo dài càng lâu càng tốt.
Diêm Uy không tin, Lê Vĩ có thể duy trì hình thái cuồng bạo như vậy trong thời gian dài.
Thế là, hắn mặc kệ những thiên kiêu, để con quái vật kia tiếp tục tàn sát...
Lê Vĩ có vẻ cũng chưa muốn nhắm vào Diêm Uy, cứ lần lượt ra tay với những con mồi yếu hơn.
Kẻ mạnh, phải đợi đến sau cùng!
RỐNG!
Hắn gầm lên một tiếng, như một toà pháo đài húc thẳng đến Huyết Sát Thánh Tử.
“Diêm Vương Điện, lão tử xxx các ngươi!” Huyết Sát Thánh Tử sống lưng lạnh buốt, hiểu rằng chỉ có thể dựa vào bản thân mình.
Hắn triệu hoán Cửu Tinh Pháp Bảo – Huyết Hà Châu. Đó là một viên hạt châu, bên trong chứa đựng cả một dòng huyết hà rộng lớn...
Huyết Sát Thánh Tử hấp thụ máu huyết từ Huyết Hà Châu...
ẦM!
Thân thể của hắn bành trướng, hàng vạn con Huyết Biên Bức liên kết với hắn cũng đang biến to, mọc ra thân người...
Nháy mắt, đám Huyết Biên Bức biến thành cả một đại Huyết Quân.
Huyết Sát Thánh Tử đứng giữa trung tâm, cùng với Huyết Quân của mình uy nghiêm gầm thét:
“Huyết Quân Hồn – Huyết Quỷ Hàng Lâm!”
LỆ!
Một tiếng rít rợn người vang lên, Huyết Lực, Minh Lực và ý chí của Huyết Sát Thánh Tử cùng tất cả Huyết Quân liên kết, tạo ra một tôn Huyết Quỷ cao đến hai trăm trượng.
Huyết Quỷ tay cầm Huyết Mâu sắc lẹm, một mâu tập hợp tất cả chiến lực của Huyết Sát Thánh Tử đâm thẳng đến lồng ngực tên Long Nhân...
Uy lực của thanh Huyết Mâu này đã vượt qua cả Cửu Tinh Vũ Khí bình thường, đây cũng là đòn huy động toàn bộ máu của Huyết Sát Thánh Tử...
RĂNG RẮC...
Một mâu đâm nát không gian, Trấn Ngục Bạo Long ngửa đầu rít gào, hai cái long trảo vồ ra kẹp lấy Huyết Mâu.
ẦM ẦM ẦM...
Lực đâm cực mạnh khiến Lê Vĩ trượt dài vài bước, Huyết Mâu như một mũi khoan đang xoáy thẳng vào long trảo...
Chưa dừng ở đó, Huyết Quỷ khổng lồ bỗng nhiên biến mất, hoá thành thanh Huyết Mâu thứ hai bất ngờ nhắm thẳng vào giữa trán của Lê Vĩ lao vọt đến.
Chỉ là trước thủ đoạn toàn lực của hắn, cái miệng như hố đen kia lại một lần nữa mở ra, Hơi Thở Bạo Long điên cuồng ngưng tụ, sẵn sàng oanh phá nát bấy Huyết Mâu.
“Nằm mơ!” Một tên thiên kiêu khác thừa cơ hội tham chiến, hai tay kết ấn:
“Ngũ Hành Luân Phiên – Đại Địa Toả Thiên!”
Năm loại thuộc tính ngũ hành Kim – Thuỷ - Mộc – Hoả - Thổ hoà quyện vào nhau, toàn bộ chuyển hoá thành Thổ Thuộc Tính, tạo thành một vùng đại địa chặn thẳng trước miệng của Trấn Ngục Bạo Long, phong toả bầu trời, bịt kín miệng nó.
Lại có thiên kiêu tham gia vây công, kẻ này thao túng Thuỷ Ngục Chi Lực, tạo thành một vùng biển lớn, nơi mỗi giọt nước nặng đến ngàn cân, đè thẳng xuống đầu Lê Vĩ từ trên cao.
Vài tên thiên kiêu còn lại không ai từ bỏ, hợp sức tấn công toàn diện...
“Làm tốt lắm!” Diêm Uy mừng rỡ, các ngươi hãy dốc hết thủ đoạn mà suy yếu hắn, phần tiếp theo cứ giao cho ta.
Trước sự hợp công của các thiên kiêu, ánh mắt của con quái vật đột ngột cười đầy quỷ dị.
XOẸT XOẸT XOẸT...
Thời Không Chi Lực thao túng, không ai chú ý đến, những thanh kim châm nhỏ bé li ti, trong suốt khó thể nhìn thấy bằng mắt thường bắn ra.
Nhất là ở một chiến trường toàn những thực thể khổng lồ, tình huống này càng thêm quỷ dị...
Dẫn Truyền Cửu Châm, một thanh bắn thẳng vào giữa trán Huyết Sát Thánh Tử, từng thanh cắm vào cơ thể của các thiên kiêu ngay khi bọn hắn đang hợp lực tấn công mục tiêu to nhất.
XÈO XÈO...
Từ trong kim châm, thình lình chính là hàng trăm loại độc được tinh luyện hàng nghìn năm của Bách Độc Chương Ngư được thu thập trước đó.
Độc của Bách Độc Chương Ngư, ngay cả Độ Kiếp Kỳ trúng phải cũng ăn không tiêu.
PHỐC!
Trong nháy mắt, tên thiên kiêu dùng Ngũ Hành hoá Thổ sắc mặt tái xanh, thổ huyết ngã xuống...
Đất che kín miệng Lê Vĩ tan rã, Hơi Thở Bạo Long kịp thời bắn ra.
OÀNH OÀNH OÀNH...
Huyết Mâu bị nghiền nát triệt để, Hơi Thở Bạo Long tiếp tục công phá Huyết Sát Thánh Tử.
“Hự!” Huyết Sát Thánh Tử bị một bắn này bạo liệt cơ thể, thê thảm gào thét.
Huyết Mâu suy yếu, long trảo thuận thế cầm lấy nó, Lê Vĩ cười gằn, nhắm đến đám thiên kiêu đang trúng độc suy yếu, vung Huyết Mâu quét ngang...
PHỐC!
Sinh mệnh bị thu gặt...
Kết cục vẫn là áp đảo.
“Ngươi...” Một tên thiên kiêu ôm đầu gào thét:
“Nham hiểm, ngươi thật độc ác, tiểu nhân bỉ ổi!”
Đáng tiếc, độc đã lan tràn khiến hắn tê liệt khắp toàn thân, Huyết Mâu cứ thế cắm thẳng, nghiền nát sinh mệnh...
“Kẻ này... sao lại còn biết dùng độc?” Diêm Uy hít sâu một hơi nhìn áo choàng của mình vừa bắn lui một thanh Kim Châm, đáy lòng lạnh lẽo.
Cũng may áo choàng này là pháp bảo cao cấp, vừa ẩn nặc vừa phòng ngự... bằng không vừa rồi ngay cả hắn cũng không lường được mà bị hạ độc.
Ai có thể ngờ một con quái vật cự đại 300 trượng lại đột nhiên chuyển sang dùng độc châm bé tí mà ngay cả mắt thường cũng không nhìn thấy được?
Trái với sự thô bạo và hoang dã, đây chính là đoạt mạng trong âm thầm, lặng lẽ như độc xà... chỉ chờ con mồi sơ hở là cho một đòn chí tử.
Đa dạng thủ đoạn chiến đấu, không loại nào giống loại nào...
Cuồng dã, bạo lực nhưng cũng âm u, quỷ dị.
Nhưng tất cả đều có chung một mục đích, chính là đoạt mạng con mồi.
Không ai biết hắn giấu thứ gì, sử dụng thứ gì... nhưng luôn có thể dồn mục tiêu vào chỗ chết.
Hắn còn hơn cả đại phản diện!
Muốn ngông có ngông, muốn hiểm có hiểm!
Huyết Mâu trên tay rốt cuộc tan rã, Huyết Hà Châu cũng cạn kiệt lực lượng, trở thành một khối kim loại vô hại.
Đoạt Mệnh Ấn đạt đến con số 175, 11 vị thiên kiêu đều đã nằm xuống...
Lê Vĩ quay đầu, nhìn về phía Diêm Uy đang đứng trên Súc Sinh Môn... nhe răng cười: