Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 248: THIÊN MA - MA LONG!



“Ngươi thật sự muốn ăn Cửu Giai Yêu Thú? Hơn nữa còn là Độc Thú?”

Nghe lời nói của Lê Vĩ, Diêm Tịch Dao biểu lộ quái dị nhìn hắn, nàng cứ nghĩ hắn sẽ chọn cách bỏ chạy.

Dù sao thì nhìn tên này biểu hiện, rõ ràng rất tinh thông Không Gian, thừa khả năng chạy trốn khỏi Bách Độc Chương Ngư.

“Hehe, nếu là có mỗi ta thì sẽ bỏ chạy.” Lê Vĩ cười đắc ý:

“Nhưng có công chúa điện hạ hỗ trợ, ngại gì không đánh một trận?”

Nếu ăn thịt Cửu Giai Yêu Thú, hình thể ở dạng khổng lồ của hắn chắc chắn sẽ vượt qua trăm trượng, so với một số thiên kiêu của Cự Ngục Tộc còn to hơn, ngại gì không thử.

Chưa kể độc của Bách Độc Chương Ngư còn có thể dùng làm nguyên liệu chế thuốc, làm tài nguyên thúc đẩy một số loại Độc Dược, Độc Hệ Tài Nguyên trong dược điền phát triển.

Với một Y Sư như Lê Vĩ, hắn có rất nhiều cách tận dụng Bách Độc Chương Ngư... nó là chiến lợi phẩm quý giá.

“Đạt bao nhiêu Đoạt Mệnh Ấn rồi?” Diêm Tịch Dao hỏi.

“Đủ mười!” Lê Vĩ hồi đáp.

Trong Đoạt Mệnh Ấn của hai tên Ngũ Độc Giáo có sẵn hai cái Đoạt Mệnh Ấn mà chúng cướp được từ trước, tính tổng cộng là 4 cái, vừa đủ cho Lê Vĩ thu thập đủ 10 cái, đáp ứng điều kiện vào Thiên Kiêu Thành.

Hai con hàng này núp trong đầm đánh lén, trước đó thật sự đã săn được hai tên thiên kiêu.

“Nếu đã như vậy, làm thịt nó thôi!” Diêm Tịch Dao gật đầu tán thành, đồng bọn đã thu đủ Đoạt Mệnh Ấn tiết kiệm không ít thời gian, do vậy nàng cũng không ngại thử sức với Cửu Giai Yêu Thú.

“RỐNG!”

Nhận ra hai con kiến hôi này động sát niệm với mình, Bách Độc Chương Ngư phẫn nộ gầm thét.

Nó thật sự cảm thấy sỉ nhục, trước đó ngay cả hai tên độc tu kia đem tu vi đề thăng đến Đại Thừa Viên Mãn còn dễ dàng bị nó biến thành dinh dưỡng cho vào trong bụng, dựa vào đâu hai kẻ tu vi thấp hơn này lại dám có ý nghĩ giết chết nó?

Hàng trăm cái xúc tu nâng lên xoay tròn, xung quanh mỗi cái vòi hình thành một vòng xoáy kịch độc như cơn bão, cuốn thẳng đến hai mục tiêu.

Trong cơn bão độc ngút trời, Bách Độc Chương Ngư muốn hai nhân loại này trả giá thật đắt.

Lê Vĩ cười gằn, Song Cực Trận Đồng loé lên... một toà Phản Lực Trận khổng lồ hình thành trước mặt.

OÀNH!

Bão độc cuốn đến, lập tức bị Phản Lực Trận chấn ngược một phần, làm suy yếu uy lực của nó.

Chưa dừng ở đó, Phản Lực Trận khảm vào trên Âm Dương Chiến Khải của Lê Vĩ, khiến kiện Cửu Tinh Pháp Bảo này có năng lực phản chấn mạnh mẽ, phòng ngự càng thêm vững vàng.

ẦM ẦM...

Bão độc oanh tạc, vẫn không thể xuyên qua Âm Dương Chiến Khải...

Lê Vĩ dịch chuyển không gian, xuất hiện trên đỉnh đầu Bách Độc Chương Ngưu, Tàn Khuyết Nhận lạnh lùng trảm xuống.

Bên trên lưỡi nhận chính là Âm Dương Khí Lực sắc lẹm, Thiên Mệnh Cách – Âm Dương Chi Chủ kích hoạt càng khiến lực lượng của Lê Vĩ trở nên cường đại hơn.

XOẸT!

Hàng chục xúc tua bị chém đứt, uy lực của hai kiện Thai Khí kết hợp không thể xem thường.

Ở phía bên cạnh, Diêm Vương Công Chúa không thèm thua kém, chấp chưởng Bạch Vũ Hồn Phiến quạt ra...

RÚ, GÀO, RÍT...

Theo một phiến này, Minh Lực màu trắng như đại hồng thuỷ trào dâng, trong đó ẩn chứa hàng vạn linh hồn gào thét.

Vạn hồn như sóng thần, nghiền ép lấy bão độc, hai luồng sức mạnh cùng lúc nổ tung, chấn cho toàn bộ đầm lầy rung chuyển.

Diêm Tịch Dao ra tay không muốn thua kém sư đệ cùng thế lực, hàng loạt U Minh Cốt mang theo Phù Văn cắm thẳng vào đầm lầy, bao vây lấy thân thể cự đại của Bách Độc Chương Ngư vào trung tâm, toàn diện kích nổ.

BÙM!

Thiên băng địa liệt, một đám mây hình nấm khổng lồ giữa thương khung, Phù Chú liên tục tự bạo bên trong đó.

Tiếng gào thét như quỷ dữ của Bách Độc Chương Ngư không ngừng vang lên...

Khói bụi và lực lượng tan đi, làn da của nó xuất hiện vô số vết bỏng và thương tích...

Nhưng sinh mệnh lực và nhục thể của Cửu Giai Yêu Thú quá mức kinh người, nó chỉ bị thương chứ không hề suy yếu.

Đáng nói chính là, những xúc tua của nó cắm vào trong đầm lầy, rút độc và trị thương, nhanh chóng chữa lành trạng thái.

Hai quả Độc Cầu như tiểu hành tinh ngưng tụ, trong mỗi quả cầu là hàng trăm loại kịch độc đan xen... cực kỳ khó giải nếu trúng phải.

Không hề do dự, Bách Độc Chương Ngư vung xúc tu, ném thẳng hai quả cầu về phía Lê Vĩ và Diêm Tịch Dao.

Đồng thời, hàng loạt xúc tu từ dưới đồng lầy vụt lên quấn chặt lấy Lê Vĩ, kết dính vào bộ giáp của hắn...

Bên cạnh, những xúc tu này cũng đang vờn lấy Diêm Tịch Dao nhằm khống chế nàng.

Phía sau khôi giáp, Lê Vĩ mặt không biểu tình... đang định thi triển thủ đoạn tiếp theo thì một tiếng quát đột ngột vọng đến từ xa:

“Sư tỷ, đệ giúp ngươi!”

Bầu trời nứt ra, Minh Lực màu đen cuồn cuộn ngưng tụ thành một lưỡi đao như hắc thạch...

“Bổ Hồn!”

Lưỡi đao nặng nề bổ xuống, kích thẳng vào đầu Bách Độc Chương Ngư...

Nhưng nó không tác động vào nhục thân, mà đi thẳng vào trong hồn phách.

“GÀO!”

Cửu Giai Yêu Thú hú lên quái dị, đau đớn nơi linh hồn khiến sắc mặt nó vặn vẹo, toàn thân run bần bật, những cái xúc tu đập loạn xung quanh bằng sức mạnh kinh khủng nhất như muốn phá tan tất cả.

Từ trên lưỡi đao to lớn, một thân ảnh nam tử trong tà áo choàng hiện ra.

Vẫn là dáng vẻ bí ẩn, nhưng thân phận của hắn không phải ai khác... chính là Diêm Vương Điện Thiếu Chủ - đệ tử của Diêm Vương.

Lê Vĩ ánh mắt lấp loé, con hàng này không hổ sở hữu Thiên Mệnh Cách – Minh Hồn Chi Vương, một chiêu Bổ Hồn vừa rồi ngưng tụ Minh Lực thật sự quá mạnh, dù là bản thân mình nếu như trúng phải cũng ăn không tiêu.

“Sư đệ!” Diêm Tịch Dao gật đầu xem như chào hỏi.

Lê Vĩ thừa cơ Bách Độc Chương Ngư bị thương, vùng khỏi sự trói buộc của đám xúc tu, Tàn Khuyết Nhận chặt đứt một cái to lớn.

Viêm Dương Đao và Địa Ngục Hoả kết hợp, thêm cả Dị Hoả từ Tàn Khuyết Nhận... cùng lúc thiêu đốt, nướng chín vòi bạch tuột.

Mở ra khôi giáp, Lê Vĩ há miệng gặm lấy, ăn luôn tại chỗ...

Quả nhiên hiệu quả phi thường, thịt của Cửu Giai Yêu Thú dù chỉ là một vòi... vậy mà giúp Lê Vĩ cao thêm 5 trượng, đạt đến 65 trượng ngay khi vừa tiêu hoá.

Diêm Vương Thiếu Chủ không thèm để ý đến hắn, chỉ hạ người rơi xuống cạnh Diêm Tịch Dao.

Lê Vĩ chẳng biểu lộ gì, dù sao thì lần này mình cũng đã kiếm lời đủ, thu đủ Đoạt Mệnh Ấn rồi... có cho hai người bọn họ phần còn lại của Bách Độc Chương Ngư cũng không tiếc.

“Sư tỷ, ngươi vì sao đi cùng hắn?” Diêm Vương Thiếu Chủ thản nhiên hỏi, âm giọng hết sức bình thường.

“Hả?” Lê Vĩ lại âm thầm tức cười.

Diêm Vương Thiếu Chủ che giấu rất tốt, nhưng thông qua Đại Tội Thất Hình Quyết cảm ứng, hắn rõ ràng cảm nhận được đối phương có thái độ ghen ghét, đố kỵ và giận dữ.

Vừa có khả năng nhìn khí vận, vừa có thể cảm giác được cảm xúc từ dao động hồn... đừng kẻ nào mong có thể qua mặt được Lê Vĩ khi không có thiện ý đối với hắn.

“Xem ta là tình địch à? Thật nhỏ mọn!” Lê Vĩ cười nhạt trong lòng, hắn chưa từng đắc tội với Diêm Vương Thiếu Chủ mà tên này lại sinh ra địch ý, chứng tỏ là ghen ghét khi hắn và Diêm Tịch Dao đồng hành cùng nhau.

“Vừa vặn gặp phải Lê Vĩ sư đệ nên cùng hắn hợp tác!” Diêm Tịch Dao không suy nghĩ nhiều, gật đầu nói:

“Đệ đến vừa lúc, chúng ta liên thủ tiêu diệt súc sinh này!”

“Tỷ đệ chúng ta là quá đủ rồi!” Diêm Vương Thiếu Chủ nghiêm nghị nói.

Thanh âm vừa dứt, hắn liền xông thẳng đến chỗ Bách Độc Chương Ngư.

Diêm Tịch Dao ở phía sau thống ngự U Minh Cốt như những khung sườn, giăng ra giữa càn khôn, thanh lãnh quát lên:

“U Minh Sát Phù Trận!”

KENG KENG KENG...

Từng nhánh U Minh Cốt ngân vang như kiếm, bên trên xương cốt bạo phát Sát Phù liên hoàn giăng kết với nhau, tạo thành một công kích quy mô cực lớn bao trùm lấy Bách Độc Chương Ngư.

Diêm Vương Thiếu Chủ không do dự, Thiên Mệnh Cách – Minh Hồn Chi Vương phát động toàn diện.

Lửa Địa Ngục từ Minh Hồn của hắn cháy lên dữ dội không thua gì Lâu Diễm trong quá khứ, hơn nữa tu vi so với Lâu Diễm càng mạnh hơn.

Địa Ngục Hoả dung hoà vào Minh Hồn, ngưng tụ ra Hoả Minh Đại Đao cự đại, sẵn sàng trảm sát mục tiêu.

Yêu nghiệt của Diêm Vương Điện đều muốn vượt cấp chiến đấu giải quyết Cửu Giai Yêu Thú...

Bách Độc Chương Ngư nộ khí ngút trời, tất cả xúc tu của nó đều trồi lên khỏi đầm lầy, số lượng lên đến hàng nghìn...

Toàn bộ xúc tu bùng nổ kịch độc, xem mỗi chiếc vòi như một kiện vũ khí, chuẩn bị nghênh chiến...

“HAHAHA!”

Đúng lúc này, một tiếng cười ngạo mạn vọng lên:

“Cửu Giai Yêu Thú, con mồi hấp dẫn như vậy sao lại để Diêm Vương Điện các ngươi hớt tay trên?”

RỪ!

Có tiếng gầm dữ dội, táo bạo khó thể hình dung từ chân trời oanh tạc mà đến.

Đó là một cột lực lượng màu đen u ám và mãnh liệt đang nghiền nát tầng tầng lớp lớp không gian mà bắn đến, kích thẳng vào chiêu thức của Diêm Tịch Dao.

ĐÙNG!

U Minh Cốt chấn động, hàng loạt Phù Chú của nàng vỡ nát trước sức tàn phá kinh khủng này.

“Muốn chết sao?” Diêm Vương Thiếu Chủ nổi trận lôi đình, mãnh liệt quay đầu thống ngự Hoả Minh Đại Đao chém về phía đó.

“Trấn Thiên Ma Quyền!”

Đáp lại, từ nơi đó lại có một nắm đấm khổng lồ do Ma Lực dũng mãnh kết thành, hung hăng đấm ra.

OÀNH!

Hoả Minh Đạo Đao chém vào Trấn Thiên Ma Quyền, thiên địa lắc lư, hai vũ kỹ cùng nhau đồng quy vu tận.

Thừa cơ hội đó, Bách Độc Chương Ngư vung xúc tu đập đến dữ dội, liên miên bất tuyệt.

RĂNG RẮC...

Nghiền nát Phản Lực Trận của Lê Vĩ, đem thân thể to lớn của hắn đánh bay như diều đứt dây...

“Moá!” Lê Vĩ chửi thề một tiếng, sau đó cười hắc hắc:

“Cũng không đau lắm!”

Diêm Tịch Dao và Diêm Vương Thiếu Chủ cũng không nghĩ đến biến cố này, chỉ có thể thi triển thân pháp né tránh công kích của Bách Độc Chương Ngư, sắc mặt lạnh lẽo nhìn về phía xa...

Nơi đó, hai thân ảnh đang đạp không mà đến.

Đó là một tên thiếu niên mặc chiến giáp, diện mục cương nghị, ánh mắt hung tàn, trên đầu có hai cái sừng rồng nhô lên đầy khí phách.

Ở bên cạnh hắn là một tên thanh niên mặc ma bào, ngũ quan như được đao khắc mà thành, diện mạo tuấn tú, trên lưng vác một thanh trường thương màu đen.

“U Minh Ma Long – Thiên Ma Hoàng Triều!” Diêm Vương Thiếu Chủ nghiến răng nghiến lợi:

“Các ngươi dám nhúng tay vào chuyện của Diêm Vương Điện?”

“Ây nha, bổn Hoàng Tử lại sợ quá cơ!” Thanh niên mặc ma bào ra vẻ sợ hãi co rụt đầu lại, chế nhạo nói:

“Bổn hoàng tử Ma Vô Khuyết ở đây, còn sợ các ngươi không thành?”

“Nếu lời này do đại ca của ngươi Ma Vô Thần nói còn có vài phần cân lượng!” Diêm Tịch Dao nhàn nhạt lên tiếng:

“Ma Vô Khuyết ngươi chưa đủ tư cách!”

“Haha, chúng ta có đủ tư cách hay không... phải chiến mới biết được!” Tên thiếu niên mặc chiến giáp có sừng rồng lên tiếng, ánh mắt đầy dục niệm nhìn chằm chằm:

“Nghe đồn Diêm Vương Công Chúa là đệ nhất mỹ nhân tại vị diện tầng thứ nhất, không biết có thật không? Bổn Hoàng Tử rất chờ mong!”

“Cái gì? Còn có chuyện này?” Lê Vĩ từ trong đầm lầy nhảy dựng lên, tràn ngập hiếu kỳ hỏi:

“Huynh đệ nói thật sao? Nàng là đệ nhất mỹ nhân?”

Hắn đánh giá Diêm Tịch Dao, đáng tiếc có Phù Văn che đậy xung quanh, hoàn toàn không thấy được dung mạo.

Lần đầu tiên hắn nghe nói Diêm Tịch Dao là đệ nhất mỹ nhân ở vị diện này, khó tránh khỏi cảm giác tò mò và hứng thú.

“Ngươi!” Diêm Vương Thiếu Chủ và Diêm Tịch Dao suýt chút cắn chết con hàng này, ngươi rốt cuộc đứng về phía nào?

“Tiểu tử Hợp Thể Kỳ cút sang một bên cho người lớn nói chuyện!” Ma Vô Khuyết khinh bỉ trừng mắt nhìn Lê Vĩ.

“Hình thể to đấy, xứng đáng làm toạ kỵ của bổn hoàng tử!” Thiếu niên mặc chiến giáp hứng thú đánh giá Lê Vĩ.

“Muốn ta làm toạ kỵ?” Lê Vĩ ánh mắt híp lại, bên trong loé lên tia nguy hiểm, hờ hững nói:

“Ai cho con giun như ngươi lá gan?”

“Cẩn thận, bọn chúng không dễ đối phó!” Diêm Tịch Dao quan tâm, truyền âm cho hắn:

“Nhị Hoàng Tử của Thiên Ma Hoàng Triều – Ma Vô Khuyết, thực lực chỉ yếu hơn Thiên Ma Thái Tử - Ma Vô Thần một chút!”

“Tên kia là Đại Hoàng Tử của tộc U Minh Ma Long – Ma Long Chấn, cũng chỉ yếu hơn Ma Long Thái Tử!”

“Thiên Ma Hoàng Triều và U Minh Ma Long Tộc các đời giao hảo, quan hệ mật thiết, xem ra chúng đã hợp tác ở trận chiến này!”

“Hoá ra là thế!” Lê Vĩ gật gù, chẳng trách trước đó nhìn thấy lá cờ của Thiên Ma Hoàng Triều có hình Ma Long.

U Minh Ma Long tuy không sánh bằng Địa Ngục Ma Long chân chính, nhưng cũng rất mạnh... có thể so sánh với Thanh Long Thần Thú đấy.

Vừa rồi một luồng sức mạnh màu đen bắn đến chính là Ma Long Lực của U Minh Ma Long.

Còn một quyền phá tan Hoả Minh Đại Đao là do Ma Vô Khuyết xuất thủ.

Rõ ràng chiến lực của bọn hắn đều đáng sợ vô cùng...

Lê Vĩ rất hài lòng nhìn chằm chằm hai con hàng này, nở nụ cười quỷ dị:

“Tốt lắm, Đoạt Mệnh Ấn cho công chúa tự dâng đến tận cửa!”