Tinh Dương và Tinh Toản đồng thanh quát lên, tế luyện máu và hồn, đem lực lượng bạo phát đến mức tối đa.
Từ thể nội bọn hắn, hai cổ Tinh Thần Lực xông thẳng lên thiên không, tạo thành một vùng trời sao màu đỏ và một vùng trời sau đen tuyền tăm tối.
Chưa dừng lại ở đó, khi khẩu quyết Song Tinh Quy Nhất vang lên, từng ngôi sao đỏ và những ngôi sao đen ầm ầm dung hợp vào nhau, tạo thành một loại Tinh Bạo ẩn chứa sức tàn phá cực mạnh.
Ánh mắt hai người đỏ ngầu, vung tay hướng về phía Kiếm Tuyệt Phàm trấn xuống.
ẦM ẦM ẦM...
Hàng nghìn khoả Tinh Bạo cứ thế giáng lâm, sẵn sàng kích nổ và chôn vùi mọi con mồi rơi vào trong đó.
Trước chiêu thức kinh thiên động địa của đối thủ, Kiếm Tuyệt Phàm vẫn biểu lộ hững hờ...
Chỉ là lưỡi kiếm rỉ sét đã rút ra khỏi vỏ hoàn toàn.
Hắn ngẩng đầu, nhất kiếm cứ thế quét ngang...
Lần này không còn là nhát chém mỏng manh và lặng lẽ.
Thay vào đó lại là một luồng Kiếm Ý khổng lồ và ngưng tụ thành thực chất.
XOẸT! OÀNH OÀNH OÀNH...
Kiếm Ý mênh mông chém ngang thương khung, quét đến đâu là cắt đứt thế gian vạn vật.
Những ngôi sao nổ tung bị chém thành từng tia từng tia tinh thần rơi rụng mỹ lệ tột cùng, lại hoàn toàn bị Kiếm Ý triệt tiêu, không để lại bất cứ vết tích nào.
Tinh Dương và Tinh Toản không hiểu vì sao chỉ với một lưỡi kiếm rỉ sét và mục nát, lại có thể cho ra uy lực kinh hoàng đến vậy.
Mãi đến khi Kiếm Tuyệt Phàm một lần nữa vung tay chém ra, hai luồng Kiếm Ý xuyên phá thời không tìm đến.
PHỐC! PHỐC!
Hai cột máu bắn lên tận trời, hai cái đầu lâu tung bay.
Tinh Dương và Tinh Toản mới nhận ra sinh cơ của mình đang cạn kiệt...
“Hắn không phải thiên kiêu... hắn là yêu nghiệt!” Ánh mắt từ hai cái thủ cấp của bọn hắn nhìn lấy nhau trên không trung, lẩm bẩm nói:
“Chúng ta bại không oan!”
“Phù!” Kiếm Tuyệt Phàm thở ra một hơi, nhẹ nhõm tra kiếm vào trong vỏ.
Vỏ kiếm có màu trắng muốt như những đoá hoa tuyết, lại như thứ phong ấn thanh kiếm rỉ sét bên trong.
Năm cái Đoạt Mệnh Ấn bay vào trong ngực của Kiếm Tuyệt Phàm, giúp hắn có đủ điều kiện vào Thiên Kiêu Thành.
“Thật muốn thử uy lực của Thiên Phạt!” Kiếm Tuyệt Phàm ngẩng đầu nhìn trời, lẩm bẩm nói:
“Chỉ là nên tự biết lượng sức mình thì hơn...”
Vạn Tiên Tử Tràng, sắc mặt hàng loạt lão quái vật trở nên cực độ khó coi...
Bọn hắn đều chỉ có thể bất lực, trơ mắt nhìn thiêu kiêu đắc ý của mình ngã xuống, trở thành bàn đạp cho kẻ khác thành danh.
Mặc dù biết rằng Vị Diện Thiên Kiêu Chiến là cuộc đào thải tàn khốc nhất, nhưng biết là một chuyện... sự thật tàn nhẫn diễn ra lại không dễ dàng chấp nhận.
Bất quá từ cổ chí kim, kẻ yếu làm kẻ lót đường cho kẻ mạnh vốn không phải điều gì khó hiểu.
Thất bại chỉ có thể tự trách bản thân.
Nhất là bại trong tay của những yêu nghiệt như Kiếm Tuyệt Phàm, càng là không nỡ trách hậu bối của mình vô dụng.
“Giỏi cho một Kiếm Minh, Thiếu Chủ của các vị bất phàm a...” Có người cảm thán:
“Chỉ bằng vào Kiếm Ý quét ngang năm thiên kiêu đồng thế hệ, đáng gờm.”
Không ít cường giả tuy rằng ghen ghét, nhưng lại không thể không thừa nhận.
“Haha, các vị quá khen rồi!” Một đạo thân ảnh áo trắng chấp kiếm trong tay khách khí nở nụ cười.
Minh Chủ của Kiếm Minh thừa hiểu rằng, đây còn xa xa chưa phải giới hạn của nhi tử mình.
Kiếm Minh không phải là Liên Minh của Kiếm Tu, chữ Minh ám chỉ “Minh Hồn”.
Điều đó đồng nghĩa, Kiếm Tuyệt Phàm còn rất nhiều thủ đoạn chưa sử dụng, ít nhất là ở phương diện Minh Tu... hắn chưa dùng bất cứ chiêu thức nào.
Đương nhiên ở tại nơi ngoạ hổ tàng long như Vị Diện Thiên Kiêu Chiến, dù mạnh đến đâu cũng không được phép kiêu ngạo.
Trừ phi tên của ngươi xếp ở vị trí đứng đầu trên Vị Diện Thiên Kiêu Bảng.
...
Sau khi phân chia chiến lợi phẩm xong, Lê Vĩ và Diêm Tịch Dao rời khỏi phạm vi hoang mạc...
Phía trước hai người hiện ra một vùng đầm lầy màu đen, bên dưới chính là độc tố lan tràn, bốc lên độc khí mịt mù khiến không gian liên tục bị xới mòn thành chất lỏng đang chảy xuống...
Loại độc khí này xuyên vào cả hư không, khiến ngươi dù có dịch chuyển qua không gian cũng sẽ vướn phải nó.
Phạm vi bao phủ của đầm lầy quá rộng, linh thức quét mãi không thấy điểm cuối...
Giờ đây chỉ có hai con đường, một là băng qua đầm lầy, hai là quay đầu trở lại.
Bởi thời gian còn lại không nhiều, nếu như đi đường vòng, chẳng biết bao giờ mới săn đủ Đoạt Mệnh Ấn.
“Nếu có Oa Oa ở đây thì tốt...” Lê Vĩ vuốt cằm.
Nếu có Quỷ Uyên Độc Thiềm, băng qua đầm lầy là chuyện hết sức dễ dàng, đáng tiếc nó là sinh linh ở Dương Thế, Lê Vĩ đã bỏ lại cho Tà Liễu chăm sóc rồi.
“Bay qua thôi! Dùng lực lượng hộ thể!” Diêm Tịch Dao hai tay kết ấn.
Hừng hực...
Từng luồng Phù Văn xung quanh thân thể nàng bốc cháy, tạo thành một vòng Địa Ngục Hoả bảo vệ nhằm chống lại độc tố xâm nhập.
Lê Vĩ lại đơn giản hơn, kích phát Âm Dương Cụ, đổi trạng thái từ Âm Dương Trường Bào sang Âm Dương Chiến Khải, bộ giáp màu đen trắng đan xen bao trùm từ đầu đến chân.
Âm Dương Chiến Khải là Cửu Tinh Pháp Bảo, độc tố này dù mạnh... muốn xuyên qua nó cũng không dễ dàng.
“Đi thôi!” Diêm Tịch Dao thả người bay vào, Lê Vĩ theo sát bên cạnh.
Tốc độ của hai người cực nhanh, muốn rời khỏi phạm vi đầm lầy càng sớm càng tốt.
Xèo xèo xèo...
Độc khí đụng vào hoả diễm quanh thân Diêm Tịch Dao liền bốc hơi, ở bên cạnh chúng cố gắng ăn mòn Âm Dương Chiến Khải của Lê Vĩ cũng không ăn thua.
“Không quá khó.” Diêm Tịch Dao nhẹ cười.
Bất chợt, Tàn Khuyết Nhận hiện ra trong tay Lê Vĩ, Siêu Nguyên Anh trong đan điền gầm thét, lực lượng rót vào Thai Khí cực mạnh.
Tàn Khuyết Nhận tru lên, một nhận gặt thẳng vào trong đầm lầy sâu thẳm...
Theo nhát chém này, hư ảnh một vầng mặt trời và mặt trăng đan xen vào nhau, ẩn chứa sức mạnh của hai loại Dị Thuộc Tính hoá hình là Khuyết Nữ và Tàn Cơ.
Diêm Tịch Dao còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, một tiếng quát chói tai từ dưới đầm vang lên:
“Làm sao ngươi phát hiện?”
XÀ!
TẮC!
Theo hai tiếng kêu quái dị, đầm lầy dậy sóng, hư ảnh một con Đại Xà và một con Tích Dịch trồi lên.
Đại Xà cuốn đuôi, kéo theo một cơn sóng độc dâng cao hàng chục trượng ập xuống.
Trong khi đó, Tích Dịch há to mồm, phun ra một quả Độc Châu to lớn như ngọn núi.
Diêm Tịch Dao phản ứng rất nhanh, hai tay hợp nhất vào nhau, cùng lúc vồ thẳng về phía trước:
“Âm Ti Diêm Phù Trảo!”
Theo động tác của nàng, vô số Phù Văn ngưng kết thành một đại trảo ấn như Diêm Vương Trảo, bên trên là Địa Ngục Hoả thiêu đốt kinh hoàng.
ĐÙNG!
Âm Ti Diêm Phù Trảo bóp nát Độc Châu của Tích Dịch, dư ba quét ngang bốn phía.
Lê Vĩ cười dài, Thôn Thực Kinh vận chuyển, trực tiếp biến lớn thành một cự nhân mặc giáp cao mấy chục trượng.
Cơn sóng độc tố giờ đây chỉ ngang qua đầu gối của hắn, căn bản không tạo nên tổn hại cho Âm Dương Chiến Khải.
Tàn Khuyết Nhận cũng biến lớn trong tay, lạnh lùng gặt ngang...
PHỐC!
Đầu rắn tung bay, con Đại Xà mất đầu điên cuồng giãy dụa.
Tưởng chừng có rắn hầm củ cải, nào ngờ đầm lầy kịch độc lại tuôn trào độc tố vào cơ thể rắn.
Phần đầu vừa bị chém mất một lần nữa mọc ra, răng nanh tím đen như hai lưỡi đao cắn đến.
XÀ!
ROẸT...
Âm Dương Chiến Khải toé lửa, răng nanh cắm vào để lại hai vết xước dữ tợn.
Lê Vĩ sắc mặt bình tĩnh, một tay chụp lấy cổ rắn, một tay cầm Tàn Khuyết Nhận gặt ngang...
Đầu rắn lại bay lên, thân rắn lại nuốt độc mà mọc ra cái đầu khác trong nháy mắt.
Vừa mọc ra, Lê Vĩ lại chặt đứt...
Cứ thế, đầu rắn vừa mọc lại bị hắn chặt, liên tục hàng chục lần, làm đầm lầy không ngừng rung chuyển.
“Nếu đã vậy, phá luôn cái vũng bùn này!” Diêm Vương Công Chúa càng thêm bá đạo:
“Phù Cốt Toái Sinh!”
Hàng nghìn nhánh U Minh Cốt bắn ra, mỗi nhánh xương cốt được khắc Sát Phù với tính bạo tạc dữ dội cắm thẳng vào trong đầm lầy, muốn đem vạn dặm nổ tung.
“Dừng tay!”
Rốt cuộc có kẻ không nhịn được, hai thân ảnh trốn trong đầm phóng thẳng lên.
Đó là hai nhân loại có làn da màu xanh, một tên xăm hình rắn, một tên xăm hình tắc kè... hình xăm của chúng lan tràn khắp cơ thể.
Mà hiển nhiên con Đại Xà và Tích Dịch kia chính là thủ đoạn do chúng triệu hoán.
“Hoá ra là Ngũ Độc Giáo!” Diêm Tịch Dao lạnh lùng:
“Núp trong đầm lấy muốn ám sát bổn công chúa? Ngày tàn của các ngươi đã đến!”
Lê Vĩ ánh mắt lấp loé, Ngũ Độc Giáo là một Độc Tu thế lực nổi danh... bọn hắn có thủ đoạn chiến đấu là luyện Ngũ Độc Vật bao gồm rắn, rết, tắc kè, nhện và bò cạp.
Hai kẻ này hiển nhiên là thiên kiêu của Ngũ Độc Giáo, luyện hệ rắn và tắc kè...
“Tại sao ngươi phát hiện chúng ta?” Tên có hình xăm tắc kè hướng Lê Vĩ chất vấn.
Tắc kè có một năng lực thiên phú đáng gờm, đó là nguỵ trang vào môi trường tự nhiên.
Trước đó hắn đã vận dụng bí pháp, đem mình và đồng bọn triệt để hoà vào trong đầm, dù là Độ Kiếp Kỳ cũng chưa chắc sẽ phát hiện... lại bị một tên Hợp Thể Kỳ tìm thấy, điều này thật hoang đường.
Lê Vĩ lười giải thích, với một kẻ tinh thông Độc của Quỷ Cốc như hắn, làm sao không ngửi thấy vị độc bất thường.
“Diêm Vương Công Chúa, ở bên ngoài ngươi có thể mạnh hơn chúng ta, nhưng ở nơi độc tố tràn lan này... chúng ta mới là thống trị!” Tên có hình xăm rắn tự tin quát lên.
“Ngũ Độ Tà Công – luyện!” Tên có hình xăm tắc kè quát lớn.
Hai tên cùng lúc thi triển công pháp của Ngũ Độc Giáo, một kẻ trên thân nổi lên những lớp da rắn, một kẻ trên người mọc ra từng đốm từng đốm sặc sở của tắc kè...
Bọn hắn há to miệng, không ngừng hấp thụ...
VÙ VÙ VÙ...
Đầm lầy độc trở thành chất dinh dưỡng cho cả hai, tu vi Đại Thừa Sơ Kỳ liên tục thăng cấp.
Chỉ trong nháy mắt, Đại Thừa Trung Kỳ... Đại Thừa Hậu Kỳ... Đại Thừa Viên Mãn...
Bọn hắn quả thật có đủ vốn liếng để kiêu ngạo, thân là thiên kiêu của Ngũ Độc Giáo... được chiến đấu ở chỗ có nguồn Độc Lực tự nhiên khổng lồ này chẳng khác nào hổ vào rừng xanh, rồng ra biển lớn.
“Hừ, các ngươi muốn thống trị? Tự tin từ đâu?” Diêm Tịch Dao thanh lãnh cười.
Phù Chú quấn thân, Địa Ngục Hoả càng thêm táo bạo, lần đầu tiên triệu hoán ra một chiếc quạt trắng.
Đây là Cửu Tinh Pháp Bảo – Bạch Vũ Hồn Phiến mà lần trước từng ngăn chặn Lê Vĩ chiến đấu với đám Diêm Chấp Pháp trên Dẫn Hồn Kiều.
Diêm Tịch Dao nắm Bạch Vũ Hồn Phiến trong tay, trong đó có thể nghe thấy vạn hồn gào thét, Minh Lực kéo căng...
Đột ngột, hai mắt của Lê Vĩ co lại, một tia khí vận màu đen xuất hiện từ phía sau...
Đây là Tử Sát Vận, nguy hiểm!
“Cẩn thận!”
Hắn dịch chuyển không gian, nắm lấy thân ảnh Diêm Tịch Dao kéo ngược trở về.
“Chuyện gì?” Diêm Tịch Dao giật mình, còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra.
RỐNG!
Cả đầm lầy bỗng nhiên sôi sục, một tiếng gầm thịnh nộ như đến từ ngục tối vang lên.
Có thứ gì đó thức tỉnh...
XOẸT XOẸT XOẸT...
Hàng chục cái vòi màu đen to lớn, bên trên có các đốm rực rỡ màu sắc duỗi ra từ trong đầm lầy...
PHỐC!
Những cái vòi cao hàng trăm trượng vụt đến, dễ dàng bóp nát Độc Ảnh Đại Xà và Độc Ảnh Tích Dịch.
“PHỐC!” Hai tên Ngũ Độc Giáo thiên kiêu lập tức bị phản phệ trọng thương.
Vừa mới tăng tu vi, còn chưa kịp đại triển thần uy, những xúc tua to lớn đã ập đến bọn hắn.
“Nằm mơ!” Hai người gào thét, triệu hoán ra một kiện Cửu Tinh Pháp Bảo như đầu lâu.
“Kiếp Độc Lâu – phát động!”
Hai tên cùng hợp lực truyền độc vào trong Cửu Tinh Pháp Bảo, từ trong đầu lâu bắn lên thiên không.
ẦM!
Bầu trời nổi sấm, một cột Độc Kiếp như sấm sét màu xanh lục thô bạo đánh xuống.
OÀNH...
Thành công nghiền nát ba cái vòi...
RỐNG!
Hành vi này của chúng càng khiến thứ gì đó phẫn nộ, cả đầy lầy trồi lên...
Một thân ảnh to hơn cả núi phá độc xuất hiện, thình lình chính là một con bạch tuộc rực rỡ sắc màu, hai mắt đỏ sậm.
Khí tức của nó, thình lình chính là Cửu Giai Yêu Thú, sánh ngang Độ Kiếp Kỳ cường giả.
“Trời ạ!” Hai tên thiên kiêu Ngũ Độc Giáo tê dại da đầu, ngay cả bọn hắn cũng không ngờ ở dưới đầm lầy ngủ say một con quái vật như thế.
“Chiến trường này có cả những Yêu Thú cường đại!” Lê Vĩ giật mình.
Rõ ràng con bạch tuộc này không phải thiên kiêu, nó là sinh vật bản địa... tu vi hùng mạnh.
Nơi này không chỉ tiềm ẩn nguy hiểm giữa các thiên kiêu, mà còn có cả yêu thú khủng bố.
Diêm Tịch Dao gật đầu... ngưng trọng nói:
“Loài này là Bách Độc Chương Ngư, nó mang trong người hàng trăm loại kịch độc hoà quyện, độc của nó dù là Độ Kiếp Kỳ cũng sẽ thiệt mạng nếu trúng phải!”
Lê Vĩ đã hiểu vì sao trước đó mình không nhìn thấy được nguy hiểm... vì khi đó Bách Độc Chương Ngư đang ngủ say.
Nó chỉ thức tỉnh khi hai tên thiên kiêu của Ngũ Độc Giáo ra sức nuốt độc trong đầm lầy.
Cũng phải mà thôi, có người đến nhà của ngươi trắng trợn rút đi thức ăn yêu thích của ngươi, đổi lại là ai cũng đều không thể nhẫn nhịn.
Mà lúc này, trước hàng loạt cái vòi nặng nề đập xuống, độc tố như sóng thần ập đến từ bát phương...
Kiếp Độc Lâu rốt cuộc vỡ vụn, hai tên thiêu kiêu bị siết chặt trong vòi bạch tuộc.
Đạt đến Đại Thừa Viên Mãn, nhưng vẫn chỉ là hai con kiến trước Cửu Giai Yêu Thú sánh ngang Độ Kiếp Kỳ.
Bách Độc Chương Ngư kéo lấy hai tên thiên kiêu vào trong đầm lầy, muốn nuốt chửng bọn chúng để bù lại lượng độc đã mất.
XOẸT!
Vô Ảnh của Lê Vĩ thừa cơ xuyên qua không gian, chuẩn xác xuyên thủng đầu hai tên thiên kiêu trong nháy mắt, thừa cơ đoạt mạng bọn chúng ở thời khắc cuối cùng.
Quả nhiên đúng như dự đoán, Đoạt Mệnh Ấn chỉ thuộc về người kết liễu.
Hai cái Đoạt Mệnh Ấn từ thể nội bọn chúng bay về phía Lê Vĩ...
Nhưng sự xuất hiện của Vô Ảnh khiến Bách Độc Chương Ngư cảm nhận được uy hiếp, đôi mắt điên cuồng của nó khoá chặt lấy Lê Vĩ và Diêm Tịch Dao... sát ý khởi động.