“Tốt lắm, Đoạt Mệnh Ấn cho công chúa tự dâng đến tận cửa!”
Lê Vĩ hài lòng tươi cười, hắn không tin với những thiên kiêu hàng đầu như Ma Long Chấn và Ma Vô Khuyết mà chưa thu được cái Đoạt Mệnh Ấn nào.
Vừa lúc Diêm Tịch Dao còn thiếu bốn cái, hy vọng gom đủ cho nàng.
Sương mù kịch độc trên dải đầm lầy dột nát cuồn cuộn dâng cao, khí tức từ các đại thiên kiêu toả ra và va chạm khiến bầu không khí bị đè nén như sắp ngạt thở.
Mặt đầm lầy đen ngòm, sủi bọt khí tanh hôi...
Độc của Bách Độc Chương Ngư có thể độc chết cả Độ Kiếp Kỳ, nhưng ở trước mặt những yêu nghiệt này... độc khí không thể dễ dàng thẩm thấu vào thể nội bọn hắn.
Bởi vì những kẻ ở đây đều tu luyện công pháp Cửu Tinh, có được thủ đoạn hộ thân.
Muốn bọn hắn trúng độc, chỉ có cách đưa độc xâm nhập thể nội.
Sự đè nén trong không khí, chẳng ai thèm ngó ngàng đến một Cửu Giai Yêu Thú như mình khiến Bách Độc Chương Ngư cực độ khó chịu.
Các ngươi đến địa bàn của ta quậy tung, bây giờ còn nhìn chằm chằm lẫn nhau mà không xem ta ra gì?
Thúc thúc có thể nhẫn, thẩm thẩm bạch tuộc không thể nhịn!
RỐNG!
Bách Độc Chương Ngư gầm lên những tiếng kêu quái dị, âm ba mang theo hồn độc công kích khiến mặt đầm lầy bắn lên hàng trăm cột nước đen kịt.
Cái đầu khổng lồ như một hòn đảo nhỏ lồi lên hai con mắt đỏ ngầu, tràn ngập tơ máu điên cuồng, gắt gao khóa chặt vào thân ảnh cao sáu mươi lăm trượng của Lê Vĩ.
Bách Độc Chương Ngư quyết tâm ra tay để chứng minh sự tồn tại.
Nó là vương giả của vùng đầm lầy này, là Cửu Giai Yêu Thú sở hữu độc tính bá đạo, ngay cả hai tên tu sĩ Đại Thừa Viên Mãn của Ngũ Độc Giáo trước đó cũng chỉ có thể làm chất dinh dưỡng cho nó.
Vậy mà vừa rồi, tên nhân loại mập mạp, dữ tợn này lại dám dùng hỏa diễm nướng chín, rồi... há miệng nuốt chửng một cái xúc tu của nó ngay tại chỗ!
Đối với một con Yêu Thú Cửu Giai đã đản sinh linh trí, đây là một sự sỉ nhục thấu tận xương tủy!
Không giết hắn thì giết ai?
Huống hồ Bách Độc Chương Ngư đã cảm nhận được, tu vi của tên này thấp nhất trong tất cả.
Hàng nghìn cái xúc tu như những con đại xà điên cuồng trồi lên khỏi bùn lầy, bên trên quấn quanh từng luồng khói độc màu tím đen đậm đặc đến mức hóa lỏng.
Bọn chúng đan xen vào nhau, dệt thành một tấm lưới khổng lồ che khuất bầu trời, mang theo ngàn vạn cân lực lượng man hoang, hung hãn đập thẳng xuống đỉnh đầu Lê Vĩ.
"Khà khà khà, tiểu bạch tuộc, ăn có một vòi làm gì căng thế?” Lê Vĩ cười gằn.
Đối mặt với đòn công kích che trời lấp đất của Cửu Giai Yêu Thú, hắn không những không lùi, mà ngược lại tiến lên một bước lớn, dẫm cho mặt đầm lầy lún xuống thành một cái hố sâu.
"Muốn chơi cứng đối cứng với ta? ngươi nghĩ mình to con à?”
Cảnh tượng khó có thể tin hiện ra...
“Phàm Ăn Hình – kích hoạt!”
Lại là chiêu thức quen thuộc, nhưng lần này vượt xa tất cả.
Bởi vì Lê Vĩ đang ở trạng thái Thôn Thực của Cự Ngục Tộc, bây giờ lại chồng chất thêm Phàm Ăn Hình!
BÙM!
Thể nội hắn vang lên tiếng nổ tung như trống trận.
Cơ thể cao đến 65 trượng cấp tốc phình to thêm một lần nữa.
Trong nháy mắt, hắn biến thành một tên cự béo to hàng trăm trượng, Âm Dương Chiến Khải điên cuồng bành trướng và phóng đại cho phù hợp với kích thước của chủ nhân, phần Khôi Giáp tách ra ngay vị trí cái miệng để lộ hàm răng sắc nhọn và hố đen như vực sâu.
Một tên khổng lồ cao trăm trượng mặc chiến giáp, cái bụng to tròn như chứa cả tinh cầu bên trong, lộ ra cái miệng như quái vật.
Hắn càng thêm trâu bò, càng thêm dữ tợn, che cả một vùng trời.
Đối mặt với hàng loạt xúc tua ập đến, tên quái vật này cứ thế mặc cho chúng nó đập lên cơ thể mình.
Hắn chỉ thô bạo vung tay, túm lấy từng cái xúc tu... trực tiếp dùng Địa Ngục Hoả thiêu đốt và nhét vào trong miệng.
Kích thước của hắn hiện tại đã không thua Bách Độc Chương Ngư quá nhiều, tình cảnh diễn ra cực kỳ quỷ dị.
Một tên mập đưa lưng chịu đòn, hai tay liên tục chụp lấy các vòi xúc tu ở gần mà đưa vào nhai nuốt.
Mùi khét, mùi độc bị thiêu đốt, mùi vị của thức ăn lan tràn khắp chiến trường...
Bách Độc Chương Ngư bạo tẩu, cố gắng hút độc trong đầm lầy để tăng cường sức mạnh.
Lê Vĩ thì bật chế độ lì và tham ăn, mặc cho ngươi quật tơi bời, ta vẫn cứ dùng giáp đón đỡ và ăn xúc tu của ngươi...
Mà theo mỗi cái xúc tu vào miệng, toàn thân hắn lại tiếp tục to hơn, lớn hơn và béo hơn.
“Moá!” Cảnh tượng này làm chúng nhân chửi thề.
So với Ma Vô Thần bá đạo trấn áp địch nhân, Địa Yêu Minh Tiểu Công Chúa cường thế vận dụng huyết mạch loại bỏ đối thủ, Kiếm Tuyệt Phàm một kiếm định thương khung... thì cái con hàng này hoàn toàn không giữ chút hình tượng nào, phong cách chiến đấu vô cùng quái dị.
Đó là ăn bộ phận trên cơ thể kẻ thù trong trận chiến...
Dù là Cự Ngục Tộc vốn là chủng tộc sáng tạo ra Thôn Thực Kinh, cũng không ai chiến đấu theo cái cách giống như hắn đang làm.
Cùng lúc đó, ở một hướng khác trên bầu trời, không khí hoàn toàn bị ngưng đọng bởi sát cơ của bốn vị siêu cấp thiên kiêu.
Diêm Vương Thiếu Chủ chấp chưởng Hoả Minh Đại Đao, ngọn lửa địa ngục trên người thiêu đốt hừng hực, đôi mắt âm lãnh gắt gao nhìn chằm chằm vào Ma Long Chấn – Đại Hoàng Tử của tộc U Minh Ma Long Tộc.
Đối với kẻ dám tranh đoạt con mồi với Diêm Vương Điện, hắn chỉ có một chữ: Giết!
"Ma Long Chấn, hôm nay bổn thiếu sẽ rút gân, lột da rồng làm Pháp Bảo!" Diêm Vương Thiếu Chủ lãnh khốc tuyên bố.
"Haha! Diêm Vương Điện các ngươi bình thường chỉ giỏi ức hiếp đám cô hồn dã quỷ yếu ớt đáng thương, hôm nay bổn hoàng tử sẽ cho ngươi thấy thế nào là sức mạnh tuyệt đối của long tộc!"
Ma Long Chấn cuồng tiếu, hai chiếc sừng rồng trên đầu gã bỗng nhiên bộc phát ra luồng hắc quang ngút trời.
Hắn bước ra một bước, chiến giáp trên người vang lên những tiếng rồng ngâm vang dội, luồng Ma Long Lực màu đen u ám cuồn cuộn hóa thành một con U Minh Ma Long quấn quanh thân thể.
"U Minh Long Trảo!"
Ma Long Chấn vung tay vồ ra hoá thành trảo ấn, đồng thời con U Minh Ma Long quấn quanh thân thể cũng vung long trảo hợp kích, xé rách bầu trời.
"Hừ! Minh Hồn Chi Vương — Minh Ngục Hoả Diệm Trảm!" Diêm Vương Thiếu Chủ sắc mặt không đổi, Thiên Mệnh Cách của hắn bộc phát đến cực hạn.
Phía sau hắn, hư không mở ra một khe nứt lớn, hàng nghìn oán hồn cuồn cuộn bay ra, dung hợp vào ngọn lửa Địa Ngục trên thanh đại đao.
Hắn chém ra một đao, hư không lưu lại một vệt đen dài hàng trăm trượng, ngạnh kháng trực diện.
ĐÙNG!!!
Hai luồng lực lượng đỉnh cấp của Đại Thừa Kỳ va đập vào nhau, bạo tạc kinh thiên động địa.
Sóng xung kích càn quét vạn dặm, đem toàn bộ sương mù kịch độc xung quanh thổi tan, lộ ra bầu trời xám xịt đã lan tràn các vết rách.
Thân hình của cả hai cùng lúc bị chấn lùi lại mấy chục bước, mỗi một bước dẫm trên hư không đều làm không khí nổ tung.
Ở một chiến trường khác cách đó không xa, Diêm Tịch Dao và Nhị Hoàng Tử của Thiên Ma Hoàng Triều — Ma Vô Khuyết cũng đã động thủ.
Ma Vô Khuyết hắc bào tung bay, khuôn mặt tuấn tú như đao khắc lúc này tràn ngập vẻ ngạo mạn.
Hắn chậm rãi rút ra thanh trường thương màu đen vác sau lưng.
Thanh thương này tên gọi Túc Sát Ma Thương, tuy không phải Danh Khí trong trời đất, nhưng cũng là một kiện Cửu Tinh Thượng Phẩm, nhuốm máu biết bao thiên kiêu.
"Diêm Vương Công Chúa, nghe danh đã lâu. Hôm nay nếu ngươi chịu thua, bổn hoàng tử có thể dắt ngươi quân lâm Vị Diện Thiên Kiêu Bảng!" Ma Vô Khuyết cười tà.
Miệng cười nhưng tay đã đánh, trường thương trong tay rung lên, hóa thành vạn đạo thương ảnh, đâm thẳng vào các yếu huyệt của Diêm Tịch Dao.
"Ngươi chưa đủ tư cách, đáng chém!"
Diêm Tịch Dao thanh âm lạnh lùng như băng.
Đối mặt với vạn đạo thương ảnh đầy trời, nàng không hề nao núng, ngón tay ngọc ngà khẽ vẫy, Âm Ti Phù Thể phát động.
"Âm Ti Thiên Chú — Phù Thuẫn Diệt Ma!"
Từng luồng ký tự Phù Văn màu tím đậm từ trong không gian tự sinh ra, kết nối với nhau một cách lô hỏa thuần thanh chỉ trong một ý niệm.
Một bức tường phù văn khổng lồ mang theo khí tức viễn cổ âm ti hiện ra trước mặt nàng, cứng ngắc như một tấm khiên bất khả xâm phạm.
KENG KENG KENG...
Tiếng va chạm kim loại chói tai liên miên bất tuyệt vang lên.
Túc Sát Ma Thương đâm vào phù thuẫn, kích phát ra từng luồng ma viêm bắn ra bốn phía, nhưng bức tường phù văn kia chỉ khẽ gợn sóng, đem toàn bộ lực lượng thương mang triệt tiêu một cách hoàn mỹ.
"Thủ đoạn nhỏ nhoi, xem ta phát nát tấm thuẫn của ngươi, Thiên Ma Hoàng Quyền!” Ma Vô Khuyết quát to.
Mạnh miệng nhưng không dám khinh địch, hắn lập tức thu thương đổi quyền, tay trái nắm chặt, ma lực trong cơ thể điên cuồng vặn vẹo, ngưng tụ thành một quyền ấn khổng lồ màu đen tuyền, mang theo ý chí trấn áp càn khôn, hung hãn đấm thẳng.
Theo động tác của hắn, 50 đường Ma Văn bao trùm cánh tay...
Có được Ma Văn gia trì sức mạnh, hắn tự tin phá được Phù Chú của Diêm Tịch Dao.
"U Minh Khắc Chú!" Diêm Tịch Dao khẽ hừ.
Toàn bộ U Minh Cốt bay lên khỏi đầm lầy, tất cả chúng nó dung hợp thành một mũi khoan khổng lồ khảm Bạo Phù, xoáy thẳng về phía trước.
OÀNH!
Nắm đấm ma lực và phù cốt va chạm, một luồng sức mạnh bùng phát, đầm lầy phía dưới bị ép xuống, không gian nổ ra như thuỷ tinh.
Ma Vô Khuyết cảm thấy một luồng lực lượng, cứng rắn vô cùng từ bàn tay của Diêm Tịch Dao truyền đến, chấn cho cánh tay gã tê dại, xương cốt kêu lên răng rắc.
“Không hổ là Diêm Vương Công Chúa, khả năng thống ngự U Minh Cốt và Phù Chú đến mức lô hoả thuần thanh!” Ma Vô Khuyết thốt lên, hai chân lùi bước, ánh mắt nhìn Diêm Tịch Dao đã bớt đi vài phần khinh bạc, thay vào đó là sự nghiêm túc.
Bản tính của hắn tuy rằng ưa nói nhảm, nhưng cũng đủ thông minh để biết Diêm Tịch Dao không dễ đối phó chút nào.
Bất quá chỉ có cách đánh bại những thiên kiêu như nàng, đoạt được nội tình của nàng... Ma Vô Khuyết mới có thêm hy vọng vượt qua chính ca ca Ma Vô Thần.
Không sai, mục tiêu của Ma Vô Khuyết ở trận chiến này không đơn thuần chỉ là đăng lâm Thiên Kiêu Bảng hay chiếm lấy Đoạt Mệnh Ấn.
Hắn muốn chiến thắng những thiên kiêu hàng đầu, từ đó có được nội tình của bọn hắn, gia tăng thủ đoạn của bản thân, làm nền tảng để vượt qua Thái Tử.
Cạnh tranh trong Hoàng Triều là vô cùng khắc nghiệt, Ma Vô Khuyết luôn ngấp nghé vị trí người thừa kế ngôi vị Ma Hoàng.
Diêm Tịch Dao thản nhiên đứng thẳng, tấm mạng che mặt khẽ lay động, Phù Văn xung quanh nàng càng thêm rực rỡ, khí thế kéo căng... lạnh nhạt nói:
“Nếu ngươi chỉ có từng đó, vậy thật đáng thất vọng!”
“Đừng đắc ý, chỉ vừa bắt đầu!” Ma Vô Khuyết ung dung bước lên.
Giữa trán của hắn, một khe nứt nhỏ hiện ra, từ trong đó lộ diện một con mắt:
“Thiên Mệnh Cách - Nộ Ma Lôi Nhãn!”
Từ trong con mắt này, từng luồng Ma Lôi phẫn nộ đang lấp loé... trực tiếp bắn ra.
OÀNH!
Một tia Ma Lôi thô bạo bắn vào U Minh Cốt, nghiền nát hàng loạt Phù Văn khảm bên trên.
Khí thế của U Minh Cốt giảm đi vài phần...
“Có chút ý tứ!” Diêm Tịch Dao khoé môi cong lên. Kịch chiến vẫn tiếp tục... một cuộc ba đấu ba làm ba chiến trường độc lập.
"GÀO!"
Bách Độc Chương Ngư nhận thấy những cái xúc tu thông thường không thể làm gì được bộ giáp rùa đen của Lê Vĩ, nó liền thay đổi chiến thuật.
Cái bụng khổng lồ của nó co thắt lại, từ trong cái miệng gớm ghiếc hôi thối, một bãi dịch nhầy màu xanh lục đậm, sền sệt và bốc khói nghi ngút phun thẳng về phía Lê Vĩ ở cự ly gần.
Đây là Bách Độc Thiên Dịch, là chất độc tinh tuý và cường đại nhất của Bách Độc Chương Ngư, mỗi giọt nó phải mất hàng nghìn năm để luyện ra, thứ dịch độc này có thể ăn mòn cả Cửu Tinh Pháp Bảo.
Hiển nhiên, Bách Độc Chương Ngư muốn bỏ vốn liếng để giải quyết con hàng dám ăn mòn xúc tu của nó.
“Chơi chất nhầy? Ngươi tìm nhầm người rồi!" Lê Vĩ cười khinh bỉ.
Bách Độc Thiên Dịch như bãi chất lỏng vừa mới bao trùm lấy hắn, đột nhiên biến mất dạng như bốc hơi?
Bách Độc Chương Ngư thấy bản mệnh dịch độc của mình biến mất, trong đôi mắt đỏ ngầu lần đầu tiên hiện lên vẻ mờ mịt.
Nó gầm lên thịnh nộ, lại phóng ra liên tục ba bãi dịch nhầy...
Không hề ngoại lệ, tất cả đều biến mất một cách bí ẩn.
Chiến Giới Châu thu vào, tưới cho mảnh ruộng độc, đúng là đại dinh dưỡng, tài nguyên quý giá nha.
RỐNG!
Bách Độc Chương Ngư điên cuồng tức giận, nó thật sự bất lực trước tên nhân loại chết tiệt này.
Một lần nữa thay đổi chiến thuật.
Nó không dùng độc nữa, ngược lại chuyển hoá toàn bộ Độc Lực thành sức mạnh thuần tuý, cường hoá xúc tu, cường hoá cái đầu tròn vo, hung hăng húc mạnh đến.
Hiển nhiên là muốn chơi cứng đối cứng, dùng nhục thân tấn công.
“Chẳng lẽ sợ ngươi?” Lê Vĩ cười dài, triệu hoán ra Cổ Ngục Man Ngưu và Phá Ngục Tinh Tinh vây đánh nó.
Song Cực Trận Đồng vận chuyển, ngưng kết Trận Pháp phòng ngự khảm lên thân thể chúng nó, tăng cường khả năng chống chịu.
Cổ Ngục Man Ngưu tay cầm hai cái sừng trâu của tên thiên kiêu cùng tộc làm vũ khí, liên tục chém ra.
Phá Ngục Tinh Tinh được cấp Viêm Dương Đao, thô bạo chém ra hoả diễm...
Bách Độc Chương Ngư hai mắt suýt chút lồi ra, ở đâu có thêm hai con quái vật tham chiến?
Nó đang căm phẫn ngút trời, từ dưới đầm lầy tăm tối... lại có hàng nghìn cái rễ cây u tối phủ đầy gai nhọn trồi lên, xoắn lấy những cái xúc tu của nó.
“GÀO!” Bách Độc Chương Ngư hoảng loạn gào thét.
Lần đầu tiên, nó cảm nhận được uy hiếp từ hung vật.
Lê Vĩ nhân cơ hội, tranh thủ cắt xuống mấy cái vòi nướng ăn tại chỗ.
Ăn chín uống sôi cho đảm bảo an toàn vệ sinh, hắn tuy rằng ham ăn, nhưng không ăn tươi nuốt sống.
“Thiếu chút nước sốt!” Lê Vĩ tiếc hận thở dài:
“Càng không có bia rượu gì, thật là phí của trời!”