Diêm Vương vuốt cằm đầy hứng thú, hiển nhiên là đã thấy một màn ngầm giao phong giữa Thiên Ma Thái Tử và Lê Vĩ.
“Không hổ là thiên kiêu Diêm Vương Điện ta!” Lâu Ma cũng hài lòng nở nụ cười, việc Lê Vĩ không bị lép vế trước Thiên Ma Thái Tử khiến lão khá sảng khoái.
“Diêm Vương lão đệ, đã lâu không thấy!”
Đúng lúc này, có tiếng cười sang sảng vang lên.
Dám gọi Diêm Vương là lão đệ, Lê Vĩ hơi kinh ngạc, không biết sẽ là thần thánh phương nào.
Hắn quay mặt nhìn sang, chỉ thấy một con quái vật khổng lồ như cá voi đen bơi giữa hư không mà đến.
Giữa lỗ thở trên lưng nó có cả một vùng biển, giữa đó là một hòn đảo, trên đảo có mấy người đang đứng...
Mà người vừa nói chuyện là một lão đầu tử thân thể cường tráng, diện mục hiền lành nhưng ánh mắt lại chứa đầy ngạo khí.
Bên cạnh lão có một nam một nữ mặc trường bào màu xanh, đều là nam tuấn nữ tịnh, cao quý phi thường.
“Lại là Bắc Minh Lão Côn nhà ngươi, năm đó tại Vị Diện Thiên Kiêu Chiến đụng độ một lần, tưởng rằng ngươi trốn luôn rồi chứ.” Diêm Vương cười nhạt chào hỏi.
“Đừng đem quá khứ ra kể lể, hậu bối của Minh Côn Tộc thế hệ này chắc chắn viễn siêu Diêm Vương Điện.” Bắc Minh Lão Côn nói.
Lời này khiến chiến ý trong mắt đôi nam nữ đứng bên cạnh lão bắn ra, có chút khiêu khích nhìn về phía ba người Lê Vĩ.
“Hoá ra là Minh Côn Tộc!” Lê Vĩ vuốt cằm.
Minh Côn là một chủng Côn Bằng tại Âm Gian, chính là Thần Thú Địa Ngục hàng thật giá thật đấy.
Vị Diện Thiên Kiêu Chiến quả nhiên khủng bố, ngay cả Thần Thú chân chính cũng đã xuất hiện rồi...
Lão già kia là một tôn Thần Thú, chẳng trách dám không khách khí với Diêm Vương như vậy.
Bất quá có vẻ như năm xưa thời niên thiếu, bọn hắn cũng từng giao phong với nhau, phần ưu thế nghiêng về Diêm Vương.
Vạn Tiên Tử Tràng ngày càng náo nhiệt, mỗi phe cánh đều đứng về các hàng ngũ riêng.
Chiến kỳ của Diêm Vương Điện cũng tung bay trong gió, đón nhận từng đợt kình phong.
Thừa cơ hội quần hùng tụ hội, Lê Vĩ mở ra Thấu Mệnh Nhãn quan sát toàn trường.
Trước mắt, hắn tập trung vào Thiếu Chủ và Công Chúa của Diêm Vương Điện.
Rất nhanh, năm khối bia đá màu đỏ xuất hiện.
Thiếu Chủ có hai bia đá, Công Chúa có tận ba bia đá.
Thiên Mệnh Cách – Yêu Môn: sở hữu khả năng câu thông với một trong sáu cõi Luân Hồi – Cõi Súc Sinh, mở ra Yêu Môn, triệu hoán Linh Hồn Yêu Thú hỗ trợ chiến đấu, số lượng Yêu Hồn phụ thuộc vào tu vi và hồn lực của người thi triển.
Thiên Mệnh Cách – Minh Hồn Chi Vương: có được phong thái Vương Giả của Minh Tu trong cùng cấp, Minh Lực và các thủ đoạn chiến đấu ở phương diện Minh Tu đều mạnh hơn bình thường, trong cùng giai hiếm có đối thủ.
“Lợi hại a.” Lê Vĩ âm thầm gật gù, đây đều là Mệnh Cách của Diêm Vương Thiếu Chủ, so với Lâu Diễm cũng không thua gì cả, thậm chí Thiên Mệnh Cách – Yêu Môn càng khó chơi hơn.
Về phần Minh Hồn Chi Vương, cũng tương tự như Hoả Ngục Chi Vương của Lâu Diễm... bất quá là khác ở loại lực lượng mà bọn hắn sử dụng, một tên dùng Minh Lực, một tên dùng Địa Ngục Hoả.
Về phần Diêm Vương Công Chúa mới thật sự đáng gờm.
Thiên Mệnh Cách – Ngự Quỷ Sư: sở hữu loại Minh Lực đặc biệt có khả năng thống ngự Quỷ Hồn, biến những con mồi đã chết dưới tay trở thành Quỷ Hồn trung thành, vĩnh viễn không phản bội.
Thiên Mệnh Cách – U Minh Cốt: sở hữu một khung xương cốt đặc thù, xương cốt này không thua gì Tạo Hoá Danh Khí, chiến lực cực mạnh, công thủ vẹn toàn.
Thiên Mệnh Cách – Âm Ti Phù Thể: có được khả năng chuyển hoá tất cả lực lượng tại Âm Gian thành Phù Văn, ngưng kết Phù Chú một cách lô hoả thuần thanh chỉ trong một ý niệm.
Lê Vĩ chú ý đến những luồng Phù Văn huyền phù xung quanh thân thể nàng ta, xem ra đây chính là bản lĩnh của Âm Tu Phù Thể... đang chuyển hoá Linh Lực hộ thân thành Phù Chú để che đậy diện mạo.
Không thể không nói, hai hậu bối của Diêm Vương đều thuộc dạng thiên tài đỉnh cấp.
Ba loại Thiên Mệnh Cách, ngoại trừ Bích Điệp ra... Lê Vĩ chưa từng thấy người khác sở hữu.
Đương nhiên Thiên Mệnh Cách chỉ là một phần thủ đoạn trời sinh mà thôi, với nội tình của thế lực hàng đầu như Diêm Vương Điện, tin chắc bọn hắn vẫn còn những con bài khác.
Ánh mắt Lê Vĩ tiếp tục đảo khắp Vạn Tiên Tử Tràng, quan sát những thiên kiêu đến từ các thế lực khác.
Thình thịch...
Tim của Lê Vĩ đập nhanh dị thường.
Ở những nơi khác, ví như Kỳ Sơn lần trước... phải rất khó khăn để tìm ra một kẻ có Thiên Mệnh Cách như Nha Thao.
Nhưng tại nơi này, bia đá màu đỏ xuất hiện liên tục như rau cải trắng.
Thậm chí có một số ít tồn tại sở hữu tận bốn, năm loại Thiên Mệnh Cách.
Rõ ràng, đây là một chiến trường ở cấp độ hoàn toàn khác...
Ban đầu Lê Vĩ khá tự tin vào thực lực bản thân, nhưng hiện tại cũng cảm thấy không dễ nhằn chút nào.
“Thời gian... đến!”
Đột ngột, một giọng nói trầm thấp vang lên.
Thanh âm không lớn, nhưng lại như thái sơn áp đỉnh quét ngang toàn bộ Vạn Tiên Tử Tràng... đè ép lên tất cả cường giả, tất cả thiên kiêu, tất cả chủng tộc và thế lực, đè ép mọi âm thanh khác.
Chỉ để lại còn một giọng nói duy nhất.
“Tiên!” Trong đầu Lê Vĩ trực tiếp loé lên danh tự này:
“Hơn nữa không phải Địa Tiên, còn trên cả Địa Tiên!”
Ở hiện trường có hàng vạn cường giả Độ Kiếp, một số Địa Tiên như Diêm Vương...
Nhưng không có ai ngoại lệ, đều bị giọng nói kia đè cho im lặng, cảm giác như có ai đó đặt tay trên vai ấn xuống từ phía sau, mang đến cảm giác nguy hiểm khiến ngươi không thốt nên lời.
Có thể làm như vậy, chỉ có Tiên...
Ánh mắt hàng loạt thiên kiêu trở nên cuồng nhiệt, ngay cả Diêm Vương Công Chúa hay Diêm Vương Thiếu Chủ cũng có chút kích động trong nhịp thở.
RĂNG RẮC.
Bầu trời trên cao bỗng nhiên sụp đổ, một đại môn to lớn không cách nào hình dung đang mở ra...
Nhìn vào đại môn này, Lê Vĩ có cảm giác như cả vũ trụ đang mở ra trước mắt mình vậy.
Từ trong đại môn, một tấm bảng đen như bia hàng lâm mà xuống...
Không gian xung quanh run rẩy, Vạn Tiên Tử Tràng lay động kịch liệt như không chịu nổi nó giáng lâm.
Chiến Giới Châu trong đan điền của Lê Vĩ run lên vì kiêng kỵ...
Điều này chứng minh, dù ở thời kỳ toàn thịnh, Chiến Giới Châu cũng e ngại tấm bảng đen này.
Một kiện Tiên Bảo đẳng cấp cực cao, có thể đạt đến Vương Cấp... hoặc hơn thế nữa.
Nó to hơn cả núi, như bức tường thành trấn giữ càn khôn, xuyên thủng các tầng mây, cực kỳ vĩ đại.
ẦM!
Bảng đen nặng nề rơi xuống ở giữa trung tâm của Vạn Tiên Tử Tràng...
Hắc quang loé lên, sau đó bên trên bảng đen thình lình phân tách thành một trăm dòng kẻ xếp hạng từ thấp đến cao.
Từ thứ một trăm cho đến vị trí số một.
“Bảng xếp hạng sao?” Lê Vĩ giật mình:
“Đây là xếp hạng gì?”
Nhưng rất nhanh, hắn liền biết...
Bởi vì ở trên đỉnh bảng, năm chữ như rồng bay phượng múa, mang theo khí tử cổ lão hiện ra:
“Vị Diện Thiên Kiêu Bảng!”
Hết sức rõ ràng, tấm bảng đen... cũng là Tiên Bảo này dùng để xếp hạng thiên kiêu.
Nơi này có hàng vạn thế lực, chủng tộc, nội tình hàng đầu...
Cứ tính trung bình mỗi thế lực cử ra ba nhân tuyển tham gia Vị Diện Thiên Kiêu Chiến, thì số lượng thí sinh cũng lên đến ba vạn người.
Nhưng bảng đen chỉ có một trăm tên!
Một luồng khí lạnh chạy dọc theo sống lưng của Lê Vĩ, xông thẳng lên đỉnh đầu...
“Không sai!” Cảm thụ được tâm tình của hắn, Diêm Vương gằn giọng nói:
“Trong cuộc chiến này, chỉ một trăm kẻ sống sót!”
Kẽo kẹt...
Thanh âm siết chặt nắm tay đến từ các phương thiên kiêu vang lên, nội tâm tràn ngập kích động nhưng không kém phần nghiêm nghị.
“Đây là một cuộc tuyển chọn thiên kiêu cho những thế lực ở Vị Diện phía trên!” Lâu Ma ứng tiếng:
“Chỉ 100 người đủ tư cách được lọt vào mắt chư Tiên, mà thế lực sau lưng bọn hắn cũng sẽ được lợi ích khổng lồ, có được chỗ dựa từ bên trên, từ đó gia tăng danh vọng, địa vị...”
“Chỉ cần một trong ba người các ngươi thành công leo lên 100 tên trong Vị Diện Thiên Kiêu Bảng, Diêm Vương Điện chúng ta cũng nở mày nở mặt, được thưởng Tiên Phẩm Tài Nguyên.”
Diêm Vương Thiếu Chủ kiên quyết nói: “Ta nhất định phải vào top 10.”
“Có chí khí!” Diêm Vương cười dài:
“Nên nhớ, xếp hạng càng cao đãi ngộ càng lớn, nói không chừng còn được tuyệt thế cường giả bên trên thu làm đồ đệ!”
Lê Vĩ gật gù, chẳng trách Vị Diện Thiên Kiêu Chiến có thể hấp dẫn hầu hết thế lực và thiên tài đến tham gia...
Thì ra đây là cơ hội để được tuyển thẳng vào “gốc lớn” hơn ở trên Vị Diện tầng hai.
Ngươi biểu hiện càng tốt sẽ càng được “bên trên” xem trọng, từ đó phúc lợi mà thế lực của ngươi ở dưới này sẽ được thơm lây, hưởng thụ đãi ngộ cao cấp.
Đây cũng là lý do vì sao tất cả nội tình, chủng tộc, thế lực đều cố dồn tài nguyên cho thiên kiêu của mình một cách tối đa...
Ngay cả trước đó Lâu Ma cũng nhiều lần muốn giúp Lê Vĩ nhưng đều bị hắn từ chối.
Điều này có thể hấp dẫn những người khác, còn đối với Lê Vĩ thì không quá cần thiết...
Mục tiêu của hắn từ trước đến nay là trở thành Quỷ Cốc Truyền Nhân, không cần phải bái cường giả nào khác làm sư phụ.
Bất quá phần thưởng phong phú vẫn không nên bỏ qua.
“Thật ra ở tầng Vị Diện thứ hai cũng có Diêm Vương Điện!” Diêm Vương nói thêm:
“Nhưng để được gia nhập, các ngươi cũng phải thể hiện ra chiến lực của mình, Diêm Vương Điện ở mỗi tầng chỉ thu nhận kẻ đủ tư cách mà thôi...”
“Dù ngươi là người thuộc Diêm Vương Điện ở tầng một, nhưng nếu không đủ bản lĩnh cũng sẽ không được tầng trên thu nhận... bởi vì nơi đó vốn không thiếu thiên tài vượt trội.”
“Chúng ta sẽ nỗ lực!” Thiếu Chủ và Công Chúa cung kính đáp, bọn hắn chỉ là thiếu chủ và công chúa ở Diêm Vương Điện tầng một, lên tầng hai sẽ không có bối cảnh gì.
Muốn có bối cảnh, phải có mặt trong 100 cái tên trên Vị Diện Thiên Kiêu Bảng.
“Hiểu rồi!” Lê Vĩ gật đầu.
Có thể hiểu đơn giản, Diêm Vương Điện ở mỗi tầng khác nhau hoạt động độc lập, không vì ngươi là người ở dưới mà ưu ái ngươi...
Chỉ là điều này càng khiến Lê Vĩ tò mò, Diêm Vương Điện rốt cuộc do ai lập ra?
Cảm giác như mỗi cái Diêm Vương Điện chỉ là một phân đà ở vị diện, còn Diêm Vương chỉ là đà chủ...
Phía sau Diêm Vương Điện chắc chắn có quái vật khủng bố tồn tại.
CHIẾU!
Bỗng nhiên bảng đen bừng sáng, ngưng tụ loại lực lượng huyền bí nào đó, bắn thẳng khắp các nơi, bao phủ hoàn toàn Vạn Tiên Tử Tràng...
Lê Vĩ còn chưa kịp phản ứng, một tia lực lượng đã bắn vào thể nội của hắn...
Lồng ngực nóng rát như bị thiêu đốt...
Hắn cả kinh, vội vàng dùng linh thức quan sát.
Chỉ thấy lực lượng này đã phát hoạ thành một cái dấu ấn như đoá liên hoa màu đen, màu sắc trùng khớp với tấm bảng.
Không chỉ Lê Vĩ, mà Diêm Vương Công Chúa, Diêm Vương Thiếu Chủ, Thiên Ma Thái Tử và toàn bộ nhân vật trong thế hệ trẻ, đủ điều kiện về tuổi tác đều được khắc vào dấu ấn kỳ lạ này ngay tại lồng ngực...
Dấu ấn gắn chặt với sinh mệnh của bọn hắn rồi.
“Đây là Đoạt Mệnh Ấn!” Thanh âm thần bí, cao cao tại thượng lại như từ cõi hư vô mờ mịt truyền đến:
“Chỉ khi ngươi cướp đoạt được 100 Đoạt Mệnh Ấn từ những người khác, tên của ngươi sẽ được hiện trên Vị Diện Thiên Kiêu Bảng.”
“Cách duy nhất để cướp Đoạt Mệnh Ấn, chính là tiêu diệt đối thủ!”
“Hít!” Lê Vĩ hít một ngụm lãnh khí.
Đây là cách để chọn ra 100 cái tên trên bảng?
Trước đó, ngươi phải hạ sát thủ với 100 đối thủ trong cuộc chiến này...
“Vị Diện Thiên Kiêu Chiến chỉ kết thúc khi chỉ còn đúng 100 cái tên!” Thanh âm tiếp tục lan toả:
Đây chính là cách tuyển chọn mầm móng tốt nhất cho vị diện tầng thứ hai.
Điều này chứng minh, trong một số hoàn cảnh... ngay cả người cùng thế lực cũng sẽ là đối thủ.
Ngươi phải đào thải hoặc bị đào thải... ngươi phải giết hoặc bị giết.
Chấp nhận tham gia, không có ngoại lệ!
“Sẵn sàng?” Thanh âm trầm thấp đặt câu hỏi.
“SẴN SÀNG!”
Toàn bộ thiên kiêu ngạo nghễ bước ra, ngửa đầu gầm thét.
Bọn hắn phải bước vào ván cược sinh tử, nơi bản lĩnh của từng người được thể hiện...
Đây sẽ là cuộc chơi thảm liệt với kẻ thua cuộc, nhưng cũng sẽ là sân khấu chói sáng của kẻ đoạt được vinh quang.
“Khoan đã!” Lê Vĩ tò mò hỏi Diêm Vương:
“Năm đó tiền bối tham gia Vị Diện Thiên Kiêu Bảng, ngươi còn sống sao lại ở tầng thứ nhất này?”
Nếu Diêm Vương lọt vào 100 tên, theo lý phải đến tầng hai tu luyện rồi mới đúng nha...
“Ta được ở trên cử về tiếp quản vị trí Diêm Vương!” Lão hồi đáp.
“Hoá ra là thế!” Lê Vĩ đã hiểu.
Xem ra Diêm Vương lăn lộn không tốt nên bị giáng cấp về tầng một...
Điều này chứng minh, ở tầng thứ hai cũng chẳng dễ dàng gì.
Dù ngươi lọt vào 100 cái tên, được phía trên lựa chọn... ngươi cũng chưa chắc trụ lại nổi.
Bởi vì khi đó, đối thủ cạnh tranh của ngươi sẽ là những nhân vật tại tầng thứ hai, những kẻ có ưu thế và xuất phát điểm cao hơn ngươi ngay từ đầu...
KẼO KẸT.
Vị Diện Thiên Kiêu Bảng chấn động, một cái khe xuất hiện ở giữa, sau đó bắt đầu phân tách... hiện ra là một cánh cửa cự đại, nối liền với nơi thần bí nào đó.
Vạn Tiên Tử Tràng không phải là sàn đấu... mà chỉ là nơi tập hợp.
Chiến trường thật sự, nằm trong Vị Diện Thiên Kiêu Bảng!