“Trong chiến trường, có thể sử dụng tất cả các lĩnh vực, năng lực thuộc về cá nhân ngươi... nghiêm cấm vận dụng ngoại lực hay thủ đoạn phòng vệ mà trưởng bối ban tặng!” Thanh âm uy nghiêm ấy tiếp tục vang vọng tuyên bố luật chơi:
“Chẳng hạn như đan dược, các ngươi chỉ có thể dùng đan dược do bản thân trực tiếp luyện chế hoặc thu được bên trong chiến trường, không thể mang đan dược từ bên ngoài vào.”
“Kẻ vi phạm, diệt sát!”
ẦM ẦM ẦM ẦM...
Từ trên tấm bảng đá màu đen khổng lồ, vô số trận văn huyền ảo bay lượn mà ra.
Những trận văn này kết thành hàng trăm, hàng nghìn hình ảnh phản chiếu...
Từ trong ảnh, có thể thấy băng thiên tuyết địa, độc đàm, huyết hải, cốt sơn, bình nguyên, đại mạc... đủ loại hoàn cảnh khác nhau.
Ngoài ra, còn có các toà thành trì cổ kính, các di tích bí ẩn.
Hiển nhiên, đây chính là toàn cảnh nơi sẽ diễn ra Vị Diện Thiên Kiêu Chiến.
Người ở bên ngoài có thể từ đó quan sát, chứng kiến cuộc chiến giữa tất cả thí sinh xảy ra bên trong.
Bất quá quan sát nhưng không thể can thiệp...
Điều này đối với đại đa số người là rất tàn nhẫn, bởi vì bọn hắn có khả năng sẽ phải tận mắt chứng kiến hậu bối mà mình thương yêu, như đồ đệ, nhi tử, nữ nhi... ngã xuống trong cuộc cạnh tranh khốc liệt.
Chỉ có số ít là đủ tư cách ngẩng đầu tự hào...
Từ nơi xa xăm, giọng nói ấy kiên quyết tuyên bố: “Vị Diện Thiên Kiêu Chiến – chính thức bắt đầu!”
VÙ VÙ VÙ VÙ VÙ...
Ngay lập tức, toàn bộ thiên kiêu đã được khảm Đoạt Mệnh Ấn chỉ cảm thấy toàn thân gặp phải một cổ lực hút cực mạnh.
Không ai phản ứng kịp, tất cả như bị cuốn trôi vào trong cánh cửa khổng lồ bên trên tấm bảng đen vĩ đại...
Ánh mắt tất cả thiên kiêu đồng loạt loé lên, sắc mặt ngưng trọng.
Một trong dòng kẻ trên bảng xếp hạng vẫn còn bỏ trống...
Tên của ai sẽ xuất hiện trên bảng?
Ai sẽ trở thành kẻ lót đường cho vinh quang của kẻ khác?
Tất cả rồi sẽ được giải đáp tại cuộc chiến này.
Lê Vĩ cũng không ngoại lệ, hắn thả lỏng toàn thân, mặc cho đại hắc bảng hút lấy mình...
Nhìn sang bên cạnh, Diêm Vương Điện Công Chúa và Thiếu Chủ cũng đang bị cuốn vào, sau đó từ từ tách ra hai phương hướng khác nhau.
Cho đến khi triệt để xuyên qua đại môn, biến mất.
Thoáng chốc, Vạn Tiên Tử Tràng đã không còn thế hệ hậu bối trẻ tuổi... chỉ còn lại những lão quái vật nghiêm nghị nhìn chằm chằm lên những hình chiếu. Tương lai... quyết định vào biểu hiện của hậu bối.
KENG!
Đại môn đóng lại, Vị Diện Thiên Kiêu Bảng sừng sững giữa càn khôn... không phát ra bất cứ một tiếng động nào.
Như đang chờ đợi cái tên đầu tiên xuất hiện.
Diệt sát 100 đối thủ, không phải chuyện dễ dàng.
RĂNG RẮC...
Hư không ở xa xa đột ngột xuất hiện một vết rách...
“Hồng hộc... hồng hộc...”
Từ trong đó có tiếng thở dốc nặng nề vang lên.
Một thân ảnh thân thể đầy máu, cả người bầm dập không có chỗ nào là lành lặn bước ra, còn mất đi cả một bên cánh tay, nghiến răng mắng chửi:
“Con hàng chết tiệt... lần này ra tay ác quá, may mà trẫm kịp né một đạp cuối cùng!”
Nếu Lê Vĩ có mặt ở đây, nhất định sẽ kinh dị đến tột đỉnh.
Bởi vì thân ảnh này chính là nhân vật duy nhất mà hắn từng cảm thấy có thể so sánh với Quỷ Cốc Tử tiền bối, là người mà hắn kính ngưỡng nhất thế gian.
Một thân hắc bào như bậc đế hoàng, trên áo thêu dệt những hoạ tiết như sen trắng, oán hồn, ngục long... các loại tiêu chí đại diện cho địa ngục.
Làn da đen tuyền bí ẩn, đôi mắt đỏ ngầu kiệt ngạo, thần thái uy nghi, râu dài cuồng vũ, thân cao uy mãnh, dáng người bệ vệ đường hoàng...
Vị này đã từng tiện tay thăng cấp hai cái Mệnh Cách của Lê Vĩ thành Thiên Mệnh Cách.
Chỉ là chẳng hiểu vì sao cứ mỗi lần lộ diện, đều mang thương thế nặng nề.
“Ồ?” Đôi mắt đỏ vô thức quét về Vạn Tiên Tử Tràng, nơi đang diễn ra Vị Diện Thiên Kiêu Chiến.
Hắc bào nam tử vuốt râu, gật gù nói: “Lại là trò chơi của đám Tiên phía trên đây mà... quy mô này cũng tạm chấp nhận được.”
Vừa lúc toàn thân ê ẩm không có chuyện gì làm, hắc bào nam tử quyết định đến xem một phen.
“Coi như giải trí vậy, đám nhỏ ở vị diện này chắc cũng khó có hạt giống nào đủ tốt.”
Nghĩ đến đây, hắc bào nam tử nhấc chân lên.
Một thoáng đạp chân, hắn đã biến mất tại chỗ.
Lần nữa xuất hiện, đã trực tiếp ngồi ở trên đỉnh của Vị Diện Thiên Kiêu Bảng, lười biếng ngã lưng nằm xuống, quét mắt nhìn vào các hình chiếu.
Vị Diện Thiên Kiêu Bảng run lẩy bẩy... lại không dám phát ra một chút động tĩnh nào.
Càng kỳ quái ở chỗ, khi hắc bào nam tử này tồn tại ở nơi đó... lại chẳng một ai phát giác sự có mặt của hắn.
Cảm giác như hắc bào nam tử là không khí vậy.
Ngoại trừ tấm bảng đen đang bị doạ sợ ra, dù là những tồn tại bên trên cũng không cảm giác được sự hiện diện của hắc bào nam tử.
“Ồ? Thú vị đây!” Lần đầu tiên, trong ánh mắt đỏ của hắc bào nam tử có chút hứng thú.
Bởi vì hắn đã thấy một kẻ trong chiến trường...
“Tiểu tử này, chẳng phải là nhân tuyển của Quỷ Cốc Nhất Mạch sao?” Hắc bào nam tử lẩm bẩm:
“Vậy mà học được Y và Vận rồi, có chút ý tứ... đáng để trẫm chú ý.”
Trong lúc tuỳ ý chơi đùa, từng vết thương dữ tợn trên thân thể hắn đang khép lại với tốc độ chóng mặt.
Dường như loại thương thế đủ trấn áp cả Vị Diện chẳng phải vấn đề gì to tát...
...
Thiên địa quay cuồng, Lê Vĩ phát hiện mình đang đứng tại một nơi xa lạ...
Lạnh, lạnh đến tê tái toàn thân.
Bốn phương tám hướng xung quanh đều là một loại hàn băng trong suốt như thuỷ tinh bao phủ.
Hắn bị dịch chuyển vào một cái hầm băng vạn năm...
Từng lớp băng tường dày đặc cứng cáp hơn cả nguyên liệu luyện khí cao cấp, không có dù là chỉ một khe hẹp để thoát khốn.
“Haha, tiểu tử này xem như xui xẻo!”
Không ít thế lực bên ngoài quan sát thấy cảnh tượng này, nhất thời hài hước nở nụ cười.
Để phá băng thoát thân, chắc chắn phải tiêu hao khá nhiều lực lượng... chưa kể còn có thể bị băng sơn bên trên sụp đổ đè ép, không cẩn thận chắc chắn sẽ trọng thương.
Nếu bị kẻ khác tìm thấy, chẳng phải giống như cá nằm trên thớt sao?
Bất quá cảnh tượng tiếp theo làm nụ cười trên mặt bọn hắn đọng lại, thoáng qua có chút xấu hổ.
Lê Vĩ lười phá băng, cũng lười nghiên cứu... chỉ thoáng sử dụng Không Gian Chi Lực, thoải mái dịch chuyển ra khỏi hầm băng.
Phóng tầm mắt nhìn về phía trước, đây là một vùng băng sơn trắng xoá, hoa tuyết đầy trời...
Khắp nơi không có lấy một tia linh khí...
“Khá lắm, còn tinh thông Không Gian Chi Lực!” Diêm Vương gật đầu, đối với biểu hiện của Lê Vĩ tương đối hài lòng.
Ở bất cứ đâu, Không Gian Linh Căn luôn là một thiên phú hiếm thấy.
“Ta có nên trốn không nhỉ?” Ánh mắt Lê Vĩ hiện lên vẻ tà mị, miệng nở nụ cười xấu xa.
Hắn có ý định trốn vào Chiến Giới Châu, chờ cho bên ngoài đánh đến đầu rơi máu chảy, đào thải hết chín phần mười... sau đó mới nhảy ra thu gặt chiến lợi phẩm.
Luật chơi là thu được càng nhiều Đoạt Mệnh Ấn càng tốt bằng bất cứ thủ đoạn nào.
Hắn chỉ cần chờ tên nào đó sở hữu vài trăm cái Đoạt Mệnh Ấn, sau đó nhảy ra làm thịt tên đó, lấy hết tất cả là xong.
Bất quá sau đó Lê Vĩ liền lắc đầu, cảm thấy kế này không khả thi...
Bởi vì trong lúc một kẻ đạt được hàng trăm cái Đoạt Mệnh Ấn, chứng tỏ hắn đã đánh bại qua không ít người, thu được tất cả chiến lợi phẩm và nội tình của những thiên tài khác, thực lực khi đó đã mạnh hơn rất nhiều... chưa chắc bản thân mình có thể đấu lại.
Trong chiến trường này, ngươi có thể trưởng thành cấp tốc, mạnh lên sau từng trận chiến.
Một kẻ nếu ẩn trốn từ đầu chẳng khác nào giậm chân tại chỗ, bị những nhân vật tồn tại về sau bỏ xa, không chỉ về tu vi... mà có thể còn về các loại thủ đoạn chiến đấu.
Hơn nữa Lê Vĩ muốn tu luyện Cửu Minh Chiến Pháp, hắn cần phải trải qua thật nhiều trận chiến...
Cửu Minh Chiến Pháp là truyền thừa công pháp từ Minh Chiến Tiên tại Cửu Chiến Di Tích, chỉ người sống sót duy nhất là Lê Vĩ biết đến sự tồn tại của nó... thế nên không cần e ngại việc tu luyện môn công pháp này bị bại lộ việc hắn đã làm thịt hầu hết thiên tài ở trong đó.
Đương nhiên nếu có thể leo vào một trăm cái tên trên Vị Diện Thiên Kiêu Bảng, có được thế lực ở tầng thứ hai bảo kê... khi đó cũng không sợ bại lộ nữa.
RĂNG RẮC...
Lúc này, băng sơn phía dưới đột ngột chấn động dữ dội, mặt băng ầm ầm nứt ra...
ĐÙNG!
Một mảng băng tuyết bị đập đến nổ tung, có cánh tay khổng lồ xuyên qua tầng tầng hàn băng từ lòng đất nhô lên.
“Cự Ngục Tộc!” Lê Vĩ không xa lạ với hiện tượng này, đây là chủng tộc khổng lồ nơi địa ngục, không nghĩ có tên còn xui xẻo hơn mình, bị chôn vùi dưới lớp băng.
Bất quá dựa vào khí thế của hắn, có vẻ như Thể Tu rất mạnh, đang phá băng mà lên.
XOẸT!
Xuyên qua không gian, một mũi tên hừng hực Hắc Lôi huỷ diệt cắm thẳng vào đầu Lê Vĩ từ phía sau.
Thân thể của hắn phân tán thành từng mảnh, bị lôi đình màu đen tàn phá.
“Tàn ảnh?”
Tại đỉnh núi không xa, đồng tử trong mắt một tên Lôi Âm Tinh Linh co rút lại, trên tay cầm một thanh Lôi Cung lập loè...
Chứng kiến một tiễn của mình không thể diệt được đối thủ, lưng của hắn liền mọc ra bốn đôi cánh, thả người bay vút lên muốn rời khỏi hiện trường...
Chỉ là hắn vừa mới bay lên, từ trong cái bóng dưới thân, một đôi cánh tay quỷ dị như Ma Trảo vồ lên, hung hăng chụp vào chân hắn kéo ngược trở lại.
“Cút ngay!” Lôi Âm Tinh Linh phẫn nộ, hai chân bạo phát một loại Dị Lôi táo bạo phát nổ, tạc thẳng vào trong cái bóng của mình.
Lôi Âm Tinh Linh khinh miệt gia tăng tốc độ một cách điên cuồng.
Nhưng rất nhanh, hắn lại phát hiện mặc cho mình vỗ cánh đến mức nào, thân thể vẫn đứng im ở một chỗ giữa không trung.
Thời gian đang ngưng đọng.
Tiểu Càn Khôn bành trướng, Lê Vĩ chấp chưởng Địa Khuyết như quỷ mị tập kích từ phía sau gặt thẳng vào cổ...
Hình mặt trăng máu như bán nguyệt quét ngang...
Tóc gáy Lôi Âm Tinh Linh dựng đứng, vận chuyển tu vi Hợp Thể Viên Mãn một cách toàn diện...
Hai loại Dị Lôi từ thể nội lao vọt ra, ngưng kết thành một cặp Hắc Lôi Trảo vồ thẳng xuống Địa Khuyết.
Thiên Tàn xuất hiện ở bàn tay còn lại của Lê Vĩ, lại là một gặt điên cuồng...
ROẸT! ROẸT!
Hắc Lôi Song Trảo đụng phải hai kiện Thai Khí, lập tức bị bổ đôi thành hai mảnh.
“Cáo từ!” Lôi Âm Tinh Linh nhận ra mình không phải đối thủ, muốn thi triển Lôi Âm Độn Pháp đào tẩu.
Nào ngờ Dạ Tâm lại trồi lên, Hoả Ngục Xiềng Xích bắn ra khỏi lòng bàn tay, xoắn chặt lấy tứ chi của Lôi Âm Tinh Linh, ngăn cản hắn kết ấn.
Đây chẳng khác nào hai đánh một, Lôi Âm Tinh Linh đâu ngờ vừa mới vào chiến trường lại đá nhằm thiết bảng, sắc mặt tái mét gào lên:
“Ta là thiên kiêu của Tinh Linh Tộc, ngươi không...”
PHỐC!
Thoại âm dưa dứt, Thiên Tàn và Địa Khuyết gọn gàng gặt ngang.
Thủ cấp rơi rụng...
RỐNG!
Hai cái Dị Lôi mất chủ gầm lên phẫn nộ, chúng nó xông thẳng ra khỏi thể nội Lôi Âm Tinh Linh, hình thành hai cột Hắc Lôi cực mạnh giáng xuống đầu Lê Vĩ.
Lê Vĩ cười nhạt, Thiên Tàn cùng Địa Khuyết phóng thích hàng loạt Dị Thuộc Tính gia trì, cường thế trảm vào Hắc Lôi...
OÀNH...
Không gian chấn động, hai loại Dị Lôi đang bị Thiên Tàn và Địa Khuyết cưỡng ép cắn nuốt...
Hợp Căn Cảnh – dung hợp thuộc tính linh căn vào Thai Khí
Dị Lôi căn bản không đủ khả năng chống lại, ngoan ngoãn trở thành lực lượng mới của Thai Khí.
“Tha mạng!” Linh hồn Lôi Âm Tinh Linh rú thảm bay ra, Lê Vĩ nâng lên Diêm Vương Lệnh bắt giữ.
Diêm Vương Lệnh chính là Pháp Bảo của hắn, là một phần thủ đoạn của thế lực phía sau hắn, không hề vi phạm quy tắc cuộc chơi.
Sinh cơ tiêu tán, Đoạt Mệnh Ấn trong lòng ngực Lôi Âm Tinh Linh tách khỏi cơ thể.
Lê Vĩ đưa tay chụp đến, nào ngờ một cổ kình phong như bão táp quét ngang, muốn cướp lấy Đoạt Mệnh Ấn.
Kẻ này có thủ đoạn hoá thân thành gió lốc, né tránh mọi thế công, ngươi không thấy bản thể của hắn, chỉ thấy từng cơn bão cuốn qua...
“Ngươi ăn tiêu sao?” Lê Vĩ cười gằn:
“Tà Thức – Tuyệt Tâm!”
Hắn nắm Thiên Tàn, Dạ Tâm cầm Địa Khuyết... hai luồng Tà Thức cùng lúc trảm ra.
Không cần nhắm vào thân thể ngươi, chỉ cần ngươi là vật sống... ta chém vào tâm cảnh.
XOẸT XOẸT...
“AAAAAA!”
Tiếng hét thảm thiết vang lên, gió lốc tan rã, bão tố suy yếu, từng luồng gió ngưng tụ, hiện ra một tên thanh niên đang ôm đầu gào thét thê thảm, hai mắt trắng dã như sắp biến thành người thực vật.
Lê Vĩ thu lấy Đoạt Mệnh Ấn của Lôi Âm Tinh Linh, lại đạp không lao đến tên thanh niên.
“Đây là của ta!”
Có tiếng gầm như trống trận vang lên, Cự Ngục Tộc cao lớn ngàn trượng phá băng trỗi dậy, một nửa cơ thể của hắn đã thoát khỏi tầng băng, cánh tay như cột chống trời lại hướng con mồi của Lê Vĩ vung tay chụp đến, muốn bóp nát tên thanh niên.
“Cướp con mồi? tứ chi phát triển như ngươi xứng sao?” Lê Vĩ cười dài:
“Nằm xuống cho ta!”
“Hỗn xược!” Cự Ngục Tộc gầm lên, dùng sức bật dậy, tuyết bay đầy trời.
ỤM BÒ...
Một thanh âm như quái vật thượng cổ thức tỉnh, phía trước Lê Vĩ là vô tận Âm Lực ngưng kết thành Cổ Ngục Man Ngưu...
Không còn là Thất Tinh Yêu Đan, đây là Cổ Ngục Man Ngưu do Cửu Tinh Yêu Đan kết thành.
Nó so với băng sơn bên cạnh còn lớn hơn.
Cự Ngục Tộc hình thể rất to, nhưng ở trước mặt Cổ Ngục Man Ngưu giờ đây như hài đồng và người trưởng thành.
Cổ Ngục Man Ngưu biểu lộ hung tợn, hai tay nắm thẳng xuống đầu Cự Ngục Tộc đè xuống...
ẦM ẦM ẦM...
Vạn dặm sụp đổ, băng sơn tan tành...
Cự Ngục Tộc vừa mới ngoi đầu lên, một lần nữa bị trấn vào trong lòng băng lạnh lẽo...