Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 237: TOÀN CẢNH VỊ DIỆN - VẠN TIÊN TỬ TRÀNG!



Từ trong cổ kiệu trắng trong suốt, một đạo thân ảnh thần bí bước ra...

Tại sao nói là thần bí? Bởi vì xung quanh có từng tia từng tia phù văn luân chuyển, che đậy từ đầu đến chân, không nhìn rõ nam nữ hay giới tính.

Bất quá từ dáng vẻ của cổ kiệu, lại thêm thân phận Diêm Vương Công Chúa... người này đương nhiên là một nữ nhân.

“Gặp qua Công Chúa!” Quả nhiên, Lâu Ma chủ động chắp tay chào hỏi.

“Đại trưởng lão tốt!” Diêm Vương Công Chúa phát ra thanh âm trong trẻo thanh lãnh, sau đó có phần nghiêng sang Lê Vĩ, khẽ hỏi:

“Đây là đồ đệ của ngài sao?”

“À không!” Lâu Ma cười khan:

“Đồ đệ Lâu Diễm của lão phu đã vẫn lạc trong di tích lần trước, còn kẻ này là một Âm Dương Sứ Giả được ta tiến cử.”

“Âm Dương Sứ Giả!” Cả Diêm Vương Thiếu Chủ và Diêm Vương Công Chúa đều vô thức thốt lên bốn chữ này, hiển nhiên hiểu rõ Diêm Vương Sứ Giả đại diện cho ý nghĩa như thế nào.

Dù là hai người bọn họ, cũng không đủ tư cách trở thành Âm Dương Sứ Giả.

Bởi vì tất cả đều phải bắt nguồn từ một chữ “duyên”, không thể cưỡng cầu được.

Dù ngươi cố tình làm theo các điều kiện để trở thành một Âm Dương Sứ Giả, cũng rất khó qua mặt được linh tính của thế giới, sẽ gặp trừng phạt giáng xuống.

ẦM!

Đột ngột, một tiếng vang trầm nặng vang lên.

Chỉ thấy trên bảo toạ giữa đại điện, một nam tử đã hàng lâm mà đến.

Hình thể hơi béo, ngũ quan uy nghi, râu ria rậm rạp, sắc mặt như hổ, không giận tự uy... mặc một bộ đồng phục màu đen với những hoạ tiết huyền dị, làn da đỏ ngầu dữ tợn.

Không ai khác chính là cường giả mạnh nhất ở Diêm Vương Điện – Diêm Vương.

Như lần đầu tiên nhìn thấy, Diêm Vương vẫn không thay đổi chút nào.

Lê Vĩ không dám lơ là, vội vàng ẩn giấu Chiến Giới Châu vào đan điền, tránh bị Diêm Vương nhìn thấy.

Nên biết rằng Chiến Giới Châu hiện tại chỉ sánh ngang Bán Tiên Bảo, nhưng Diêm Vương rất có thể là cường giả cảnh giới Địa Tiên.

Một vị Địa Tiên, có thể dễ dàng phát hiện Bán Tiên Bảo nếu cố tình dò xét.

Ở một tiểu thế giới tại Dương Thế hiện tại, Lê Vĩ nhờ vào Chiến Giới Châu mà tung hoành ngang dọc, giật dây cả giang sơn, khuấy động thiên hạ.

Nhưng ở Vị Diện tầng thứ nhất tại Âm Gian này, vẫn sẽ có những tồn tại dễ dàng làm thịt hắn.

Diêm Vương trước mắt chính là một trong những kẻ như vậy.

Qua đó có thể thấy, Âm Gian khốc liệt hơn Dương Thế khá nhiều...

Dù Tà Liễu, Công Tôn Thuyên các nàng có xuống tương trợ, cũng chưa thể vô địch...

“Tiểu tử, đã lâu không thấy, vẫn khoẻ chứ?” Diêm Vương nhìn Lê Vĩ híp mắt cười.

Điều này khiến Lâu Ma, hai vị thiên kiêu hơi giật mình.

Diêm Vương nhận thức vị Âm Dương Sứ Giả này sao?

Hiển nhiên việc sơ suất năm xưa của Hắc Bạch Vô Thường có rất ít người biết chuyện... bao gồm cả Đại Trưởng Lão như Lâu Ma cũng không biết.

“Chào Diêm Vương đại nhân!” Lê Vĩ chắp tay, khách khí đáp:

“Nhờ hồng phúc của của đại nhân, ta vẫn ổn!”

Việc Câu Hồn Sứ Giả xuống tay lầm với một kẻ còn sống sờ sờ ở Dương Thế như hắn chính là vi phạm luật lệ của Diêm Vương Điện, sẽ mất rất nhiều Công Đức nếu không giải quyết êm xuôi.

Mà Lê Vĩ nguyện ý hoà giải, chấp nhận chuyển kiếp chứ không làm ầm lên đã là trợ giúp rất lớn đối với Diêm Vương Điện rồi.

“Không nghĩ đến ngươi lại trở thành Sứ Giả tại Diêm Vương Điện, còn được Đại Trưởng Lão tiến cử tham gia Vị Diện Thiên Kiêu Chiến.” Diêm Vương vuốt cằm, bất quá cũng không kinh ngạc, nói:

“Với thiên phú phi thường của ngươi, điều này cũng chẳng khó hiểu.”

“Thiên phú phi thường?” Lời này khiến Diêm Vương Thiếu Chủ và Diêm Vương Công Chúa phải nghiêm túc đánh giá lại Lê Vĩ.

Bọn hắn một người là đồ đệ, một người là nữ nhi của Diêm Vương... được nuôi dưỡng và giáo dục từ nhỏ, nhưng chưa từng được khen một câu, huống hồ gì đánh giá cao đến thế?

Với thân phận của Diêm Vương, sẽ không cần khen xã giao hay khách khí.

Điều này khiến bọn họ có chút ghen tị, nhưng càng nhiều hơn là thận trọng.

“Đại nhân đề cao quá rồi, ta cũng tạm!” Lê Vĩ ung dung đáp.

Hắn không bất ngờ khi Diêm Vương đề cao mình, bởi lẽ ở lần gặp đầu tiên... Diêm Vương từng nói một kẻ có thể ở thời đại mạt pháp, không còn linh khí như địa cầu mà tu được đến Trúc Cơ Kỳ ở độ tuổi 30, chắc chắn là thiên tài trong thiên tài.

Thật ra đó mới là thành tựu đáng tự hào nhất của Lê Vĩ...

“Nếu đã đến đầy đủ, chúng ta xuất phát!” Diêm Vương đứng lên, phất ống tay áo.

Một luồng u minh khí bỗng chốc bùng nổ, hóa thành vô số phù văn màu đen quấn chặt lấy từng người trong đại điện.

Khung cảnh xung quanh vặn vẹo, không gian gợn sóng như mặt nước bị ném đá vào, trong nháy mắt đã đem tất cả cuốn đi mất hút.

Đến khi Lê Vĩ định thần lại, hắn phát hiện bản thân đã đứng trên một quảng trường rộng lớn làm bằng bạch cốt. Thế nhưng, quảng trường này không phải nằm trên mặt đất, mà là đang... bay.

Nói chính xác hơn, quảng trường nằm trên lưng của một sinh vật khổng lồ đến mức không tưởng.

Lê Vĩ phóng tầm mắt nhìn xuống, chỉ thấy một cái đầu rùa nguy nga như một ngọn đại sơn, làn da thô ráp như đá nham thạch, hai mắt rực cháy hai ngọn u hỏa màu xanh biếc, to lớn như hai vầng trăng lạnh.

Thân hình nó dài tới vạn dặm, mỗi một cái hô hấp đều cuộn lên từng trận vòi rồng âm phong xé toạc mây mù xung quanh.

“Cửu U Minh Quy!” Tiểu Đồng cảm thán:

“Đây là một trong những dị thú hiếm hoi còn sót lại từ thời khai thiên lập địa ở Âm Gian, lấy sát khí và oán niệm làm thức ăn. Nhìn khí thế hung hãn này, e rằng tu vi của con Minh Quy này cũng đã đạt đến cảnh giới Bán Tiên tối đỉnh...”

“Toạ kỵ Bán Tiên? Diêm Vương này nhìn mập mạp mà ngầu đấy!” Lê Vĩ cười tà.

Hình tượng của Diêm Vương quả thật rất oai phong lẫm liệt, nhưng hắn đã từng gặp qua vị nam tử to lớn có làn da màu đen như Địa Ngục Đế Hoàng kia... thế nên Diêm Vương cũng thuộc dạng bình thường.

Ở trong mắt Lê Vĩ, chỉ có hình tượng của tiền bối Quỷ Cốc Tử là có thể vượt qua được vị đó.

Người đã đề thăng đẳng cấp Mệnh Cách cho hắn.

"Gào...!"

Cửu U Minh Quy ngửa đầu gầm lên một tiếng phá tan tầng mây xám xịt, bốn cái chân to lớn như kình thiên trụ quạt mạnh một cái, hóa thành một đạo lưu quang màu xám đen, lao vút vào khoảng không vô tận.

Tốc độ này quá nhanh, nhanh đến mức không gian hai bên đường liên tục nổ tung, nếu không có bức màn ánh sáng hộ thể do Diêm Vương tùy ý phóng ra, chỉ riêng áp lực ngập trời kia thôi cũng đủ khiến Lê Vĩ toàn lực chống đỡ.

Vị Diện rộng lớn vô ngần, chẳng biết đang phi hành đến đâu.

Lê Vĩ chắp tay đứng ở mép quảng trường bạch cốt, gió âm tuy bị cản lại nhưng khí thế bàng bạc của đất trời Âm Gian vẫn đập thẳng vào mặt.

Ở bên cạnh hắn, Diêm Vương Thiếu Chủ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lê Vĩ, trong mắt loé lên sự thăm dò sâu cạn và một thoáng chiến ý.

Đối với Diêm Vương Thiếu Chủ thì sư phụ chính là tồn tại đáng kính như thần minh, nếu mình có thể đánh bại kẻ được sư phụ khen ngợi, chẳng phải là thành tích đáng tự hào sao?

Diêm Vương Công Chúa đứng cách Lê Vĩ không xa, mùi hương thanh lãnh thoang thoảng phát ra, đôi mắt giấu sau màn sương mù khẽ động, tựa như muốn nhìn thấu mọi bí mật trên người vị Âm Dương Sứ Giả này.

"Lê Vĩ tiểu hữu, có biết chúng ta đang đi đâu không?" Diêm Vương đột ngột lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng, giọng nói của ông không lớn, nhưng lấn át cả tiếng sấm rền khi Minh Quy xé rách không gian.

"Vãn bối kiến thức nông cạn, xin Diêm Vương đại nhân chỉ điểm." Lê Vĩ thần sắc vẫn thản nhiên không kiêu ngạo không siểm nịnh.

Diêm Vương cười ha hả, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi có một vùng ánh sáng đỏ ngầu như máu đang dần hiện rõ:

"Nơi chúng ta đến là Vạn Tiên Tử Tràng – một chiến trường thượng cổ đã từng chôn xác hàng loạt Tiên... tương truyền khi Âm Gian vừa lập, quy tắc hỗn loạn, trật tự chưa thành, cường giả ở Vị Diện cao cấp hơn có thể tuỳ ý giáng lâm Vị Diện cấp thấp mà đồ sát sinh linh, cực kỳ tàn khốc.”

“Trong hoàn cảnh đó, một vị thiên kiêu ở vị diện cấp thấp trỗi dậy, bằng vào chiến lực tuyệt đỉnh, vượt cấp chiến đấu, lấy thực lực yếu hơn đồ sát vạn tiên... lập nên trật tự giữa hai Vị Diện.”

“Nơi chúng Tiên ngã xuống được đời sau gọi là Vạn Tiên Tử Tràng... cũng là vị trí tổ chức Vị Diện Thiên Kiêu Chiến lần này.”

“Hào kiệt!” Lê Vĩ nhịn không được thốt lên.

Một người ở nơi cấp thấp hơn xuất thủ, hoành tảo bát phương, khiến cường giả đến từ phía trên ngã xuống, lập ra trật tự giữa hai vị Diện sao mà hoành tráng.

Đây chẳng phải là hình tượng nhân vật chính sao?

“Vị tuyệt thế cường giả đó gọi là gì thế?” Lê Vĩ nhịn không được hỏi.

“Không ai biết.” Diêm Vương lắc đầu:

“Có vẻ như một loại quy luật thần bí nào đó đã xoá đi danh tính và nguồn gốc của hắn, thế hệ sau này chỉ biết đã từng có nhân vật như thế tồn tại... lại chẳng có chút thông tin nào liên quan.”

Lê Vĩ ánh mắt lấp loé, cảm giác này giống như Thiên Cơ đã bị xoá đi?

Có thể xoá đi manh mối về một trang sử hào hùng như thế, thủ đoạn thi triển phải khủng bố đến mức nào?

Tuy nhiên hắn cũng không hoàn toàn tin tưởng vào lời của Diêm Vương.

Bởi lẽ Thiên Cơ có thể bị xoá, nhưng cũng có thể bị thay đổi...

Chưa chắc đã có nhân vật như thế thật sự tồn tại.

Tại thế giới này, đôi khi thứ ngươi tận mắt chứng kiến còn không thể tin tưởng... huống hồ gì nghe qua lời người khác kể lại?

Hắn sẽ không ngây thơ tin tưởng, nghe cho vui vậy thôi...

Lâu Ma ở một bên vuốt râu, sắc mặt nghiêm túc bổ sung: "Các ngươi tuyệt đối không được khinh suất. Lần này tất cả các siêu cấp thế lực, lão quái vật ngủ say, các hoàng triều và dị tộc sẽ phái ra những quân bài tẩy mạnh nhất của họ...”

Lê Vĩ khẽ gật đầu, trong lòng âm thầm dâng lên một luồng khí thế bừng bừng.

Ở Dương Thế, hắn ở trong đồng trang lứa khó tìm đối thủ xứng tầm, hy vọng những nội tình cổ xưa tại Âm Gian này không để hắn phải thất vọng.

Cửu U Minh Quy bay lượn trên bầu trời cao vạn trượng, băng qua những dãy núi đen kịt quái dị, băng qua cả những dòng sông máu cuồn cuộn oán khí.

Con rùa này to lớn và thô nặng, nhưng tốc độ lại kinh khủng dị thường.

Sau khoảng ba canh giờ xuyên không gian, nó bắt đầu chậm lại.

Trước mắt năm người, không gian vặn vẹo... sau đó mở rộng.

Một vùng càn khôn mênh mông hiện ra, đất đá ở đây có màu đỏ sậm như máu đã khô cạn qua hàng triệu năm, không gian tràn ngập những vết rách không gian dài hàng vạn trượng, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia lôi điện màu đen rạch ngang trời.

Những luồng khí tức hoang sơ, cổ lão xen lẫn sát ý ngập trời từ mặt đất bốc lên, khiến người ta có cảm giác như đang đối mặt với một con thung thú thái cổ đang há miệng chờ mồi tiến đến.

"Đến rồi." Diêm Vương nhàn nhạt nói.

Khi Cửu U Minh Quy hoàn toàn vượt qua làn sương mù xám, cảnh tượng chân thực bên dưới khiến cho ngay cả người tâm cơ thâm trầm như Lê Vĩ cũng phải khẽ hít một ngụm khí lạnh.

Hoành tráng! Quá mức hoành tráng!

Giữa vùng bình nguyên máu rộng lớn, có hàng vạn lá cờ trận khổng lồ cao tới trăm trượng, cắm sừng sững găm sâu vào lòng đất.

Mỗi lá cờ đều tản ra những luồng hào quang khác nhau, thêu dệt nên những đồ đằng rùng rợn hoặc thần thánh, đại diện cho một thế lực đỉnh phong nhất phương. Gió âm thổi qua, hàng vạn lá cờ tung bay phần phật, tạo nên những tiếng động như vạn mã phi đao, trấn áp tâm hồn người khác.

Bình nguyên được chia thành hàng ngàn khu vực riêng biệt bởi các trận pháp cấm chế cường đại.

Ở mỗi khu vực, các siêu cấp thế lực đã sớm đóng quân, nhân đầu dập dìu, khí thế liên miên thành một dải, phóng thẳng lên chín tầng mây, làm chấn động cả thiên địa.

Các siêu cấp thế lực và dị tộc phương nào xuất hiện?

Cảnh tượng này khiến Lê Vĩ cảm thấy cục diện ở Kỳ Sơn nhỏ bé như kiến đứng trước voi.

Nếu ở Kỳ Sơn chỉ có số ít đại quốc như Hoành Quốc, Thương Bảo Quốc, Hãn Quốc, Đại Mông Quốc, Sát Linh Quốc, Ngự Cổ Quốc...

Thì tại đại thế trước mắt, những thế lực như thế tính bằng vạn.

Vị Diện này rốt cuộc to đến mức nào?

E rằng dù đạt đến Địa Tiên, muốn đi khắp Vị Diện cũng không phải điều đơn giản...

Đây có vẻ như là lần đầu tiên Lê Vĩ được nhìn thấy bức tranh tổng thể của Vị Diện tầng thứ nhất...

Hơn cả những gì hắn từng nghĩ.

Mà lúc này, tất cả nội tình khủng bố đã tập hợp tại đây.

Để Lê Vĩ dễ hình dung, Lâu Ma đứng bên cạnh khẽ truyền âm, chỉ tay về phía các khu vực nổi bật nhất, nêu ra vài cái tên tiêu biểu:

“Thiên Ma Hoàng Triều, nơi có lá cờ đen thêu hình Độc Nhãn Ma Long... nghe nói thiên kiêu đỉnh cấp của bọn hắn là Thiên Ma Thái Tử, nổi danh với Thiên Ma Ngũ Thức tung hoành thiên hạ.”

“Địa Yêu Minh với cờ sặc sở như chiếc cánh đứt gãy, là nơi các loài Yêu Thú kết thành liên minh, tiếng tăm lừng lẫy có Ngục Phượng Tiểu Công Chúa, tương truyền nàng sở hữu một tia huyết mạch Địa Ngục Phượng Hoàng.”

“Huyết Sát Hải Vực là chiến kỳ như giọt máu rơi xuống, đó là nơi những Huyết Tu đỉnh cấp ở Âm Gian hội tụ, thiên kiêu nổi bật là Huyết Hải Công Tử.”

Ngoài ra đương nhiên không thể thiếu Ngục Khuyển Tộc, Cốt Văn Tộc... những chủng tộc cường đại mà Lê Vĩ từng đụng độ trong Cửu Chiến Di Tích.

Lê Vĩ nheo mắt nhìn về phía Thiên Ma Hoàng Triều, một thân ảnh đứng tại Thiên Ma Chiến Kỳ dường như cảm nhận được ánh mắt của hắn, đột nhiên quay đầu lại.

Hai luồng nhãn quang như hai lưỡi kiếm sắc bén xuyên qua hư không va chạm vào nhau.

Khí thế của đối phương ngông cuồng tự phụ, mang theo Ma Uy xông thẳng vào Minh Hồn của Lê Vĩ.

Chỉ một đạo nhãn quang, liền nhắm vào Minh Hồn.

Lê Vĩ biểu lộ ung dung, Siêu Nguyên Anh trong đan điền vung lên Thiên Tàn và Địa Khuyết chém ra, dễ dàng phá nát luồng Ma Uy oanh kích.

“Ồ?” Thiên Mà Thái Tử có chút hứng thú, khoé môi nhàn nhạt cong lên:

“Có ý tứ, không hổ là Diêm Vương Điện Thiên Kiêu!”