Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 236: CHUẨN BỊ!



Lê Vĩ vừa rời khỏi Diêm Các, một thân ảnh già nua đã đứng trước mặt hắn, nhe ra hàm răng quỷ dị cười khà khà hỏi:

“Thế nào tiểu tử? có đủ Diêm Điểm dùng không? Nếu không thì nói với lão phu!”

“Moá!” Lê Vĩ giật mình trong lòng, lão già Lâu Ma này rốt cuộc muốn cái quỷ gì?

Tuy không cảm thụ được địch ý từ ông ta, nhưng hắn vốn chẳng ưa gì lão, cũng lười dây dưa hay thiếu nợ ân tình.

Thế là dứt khoát nói: “Ta tự lo liệu được, không cần Đại Trưởng Lão quan tâm.”

“Đừng khách khí như thế, ở chỗ lão phu có một môn Cửu Tinh Vũ Kỹ thích hợp với Ma Tu... có thể cho ngươi tăng cường thủ đoạn trước khi Vị Diện Thiên Kiêu Chiến bắt đầu.” Lâu Ma cười thân thiện, từ trong Nhẫn Trữ Vật lấy ra một quyển trục đưa đến.

“Rốt cuộc lão có ý gì? Nói thẳng luôn đi!” Lê Vĩ bực mình:

“Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo!”

Vốn nghĩ rằng mình nói như thế sẽ chọc giận Lâu Ma, nào ngờ lão ta vẫn một mặt bình thường, hai mắt càng là toả sáng, xoa xoa tay:

“Vị sư tôn kia của ngươi... không biết có thể sắp xếp cho lão phu diện kiến?”

Lê Vĩ nghe xong, lập tức bừng tỉnh trong lòng.

Quỷ Cốc Nhất Mạch thần dị khó lường, Quỷ Cốc Tử càng là đại năng tuyệt đỉnh...

Xem ra Lâu Ma này đã gặp phải thứ gì đó, vì khiếp sợ Quỷ Cốc Tử nên mới thay đổi thái độ đột ngột với mình, còn có vài phần “nịnh nọt” để được bái phỏng Quỷ Cốc Tử.

Chẳng trách trước đó Lê Vĩ luôn cảm giác Lâu Ma biểu lộ vô cùng quái lạ mà không thể giải thích.

Quỷ Cốc Tử hiển uy, hắn lý giải được mới là chuyện lạ...

Lê Vĩ âm thầm cười lạnh, đúng là thầy nào trò nấy, đều là thể loại khinh kẻ yếu, sợ kẻ mạnh... cũng chẳng phải thứ tốt lành gì.

Nếu không phải Quỷ Cốc Tử thực lực thông thiên, e rằng Lê Vĩ đã bị Lâu Ma cưỡng ép thu làm đồ đệ hoặc trở thành kẻ thù.

“Sư tôn của ta hành tung như thần long thấy đầu không thấy đuôi, ngay cả ta cũng không thể chủ động liên lạc!” Lê Vĩ lắc đầu nói:

“Đa tạ Đại Trưởng Lão quan tâm, ta muốn tranh đấu tại Vị Diện Thiên Kiêu Chiến bằng chính bản sự của mình mà không dựa vào người khác.”

Thấy thái độ của hắn cương quyết, Lâu Ma nội tâm tuy rằng bất mãn nhưng lại chẳng dám làm căng, rất sợ khiến cho vị khủng bố kia ra tay thêm một lần nữa, đến khi đó mạng già của mình gánh không nổi.

Lão cố gắng nặn ra nụ cười, nói thêm: “Lần này ngươi được ta tiến cử tham gia Vị Diện Thiên Kiêu Chiến, hai người còn lại một là nữ nhi của Điện Chủ, một là đồ đệ của Điện Chủ... có thể xem là Diêm Vương Công Chúa và Diêm Vương Thiếu Chủ.”

“Hoá ra là con gái và đệ tử.” Lê Vĩ vuốt cằm, vô thức liên tưởng đến người thần bí ngồi trong kiệu đã xuất thủ tại Dẫn Hồn Kiều.

Có thể khiến cho Diêm Chấp Pháp phải cung kính rút lui chỉ với một mệnh lệnh... xem ra hẳn là vị Diêm Vương Công Chúa kia rồi.

“Bảy ngày sau tập trung tại chính điện, Diêm Vương và lão phu sẽ cùng với ba ngươi xuất phát.” Lâu Ma dặn dò.

“Đã rõ!” Lê Vĩ gật đầu, vội vàng rời đi.

Hắn đang suy nghĩ, có những thủ đoạn e rằng không thể công khai sử dụng trong Vị Diện Thiên Kiêu Chiến.

Chẳng hạn như Ma Lâu Kiếm, Bí Pháp – Vương Quyền hay Địa Ngục Tam Đầu Khuyển.

Vì chúng đều là chiến lợi phẩm đạt được từ Cửu Chiến Di Tích, dùng là sẽ lộ...

Còn bảy ngày, Lê Vĩ phải tranh thủ tăng cường thủ đoạn.

Tránh khỏi tầm mắt của Lâu Ma, hắn trực tiếp tiến vào Chiến Giới Châu.

Lúc này Âm Dương Khuyên đã đạt đến Ngũ Tinh Hạ Phẩm.

Nhưng chỉ còn bảy ngày, e rằng khó mà kịp đạt đến Bát Tinh.

“Tiến cấp hơi chậm rồi!” Lê Vĩ chưa hài lòng, quyết đoán nói:

“Đem Nguyên Anh của Nha Lăng cho nó hấp thụ!”

Nha Lăng là tên tổng quản tu vi Độ Kiếp Viên Mãn... với chất lượng Nguyên Anh như vậy, không tin không thể thúc đẩy Âm Dương Khuyên.

Mua một kiện Tạo Hoá Danh Khí cấp thấp tuy rẻ, nhưng bồi dưỡng nó lại càng tốn kém hơn...

Bất quá Lê Vĩ chấp nhận trả giá.

“Rõ thưa công tư!” Hắc Bạch Song Linh cung kính gật đầu, hợp lực luyện Nguyên Anh Độ Kiếp thành dung dịch, rót vào trong hồ cho Âm Dương Khuyên.

VÙ!

Quả nhiên, Âm Dương Khuyên hưng phấn như phát cuồng, kích thước biến lớn, tham lam hấp thụ.

Ngũ Tinh Trung Phẩm, Ngũ Tinh Thượng Phẩm... Lục Tinh...

Tốc độ tăng cấp rõ ràng càng lúc càng nhanh.

Lê Vĩ tiến vào Tiểu Gia Tốc Trận với thời gian trôi nhanh hàng chục lần... sau đó hắn lại kích hoạt Tiểu Càn Khôn, tiếp tục gia tốc thêm một lần nữa, khiến thời gian trôi gấp vài chục lần thế giới thực.

Bảy ngày bên ngoài, tại đây có thể trôi qua hơn một năm...

Không do dự, lấy ra hai viên Yêu Đan Cửu Giai...

Hắn một viên, Dạ Tâm một viên...

Khẩu quyết Âm Yêu Phụ Thể vận chuyển, cả hai cùng lúc luyện hoá.

RỐNG RỐNG

Cổ Ngục Man Ngưu – Phá Ngục Tinh Tinh.

Hư ảnh hai con quái vật hung bạo sừng sững hiện lên, điên cuồng hoà quyện vào Âm Khí đen kịt, dần dần trở thành chiến lực của chủ nhân.

Hơn một tháng, Lê Vĩ và Dạ Tâm đều đã tu luyện hoàn tất.

Nhưng như thế đương nhiên chưa đủ...

“Tiểu Đồng, ném hắn ra!” Lê Vĩ nhàn nhạt nói.

“Được!” Thấu Mệnh Nhãn phóng xuất.

Trước mắt hắn, thình lình chính là Nha Thao.

Chỉ bất quá tên này đang ở trạng thái mất đi ý thức, hắn là sinh linh ở Dương Thế, không được hoạt động tại Âm Gian.

Như thế cũng tốt, Nha Thao sẽ như một người thực vật, không có giác quan, không cảm nhận được đau đớn, cũng chẳng có cảm xúc.

Giờ đây, hắn là một tài nguyên không hơn không kém...

Ý niệm vừa động.

ẦM!

Từ dưới bóng tối, Thôn Linh Ma Thụ trỗi dậy.

“Thu nhỏ lại!” Lê Vĩ nhàn nhạt ra lệnh.

Thôn Linh Ma Thụ hiểu ý, cấp tốc cô đọng và co rút lại, chỉ cao hơn một người trưởng thành...

XOẸT XOẸT XOẸT...

Lê Vĩ phất tay, lấy ra Thiên Tàn – Địa Khuyết, Dẫn Truyền Cửu Châm, các loại tài nguyên đã chuẩn bị từ trong dược điền.

Quan trọng nhất, còn có cả Tiên Sinh Đan... hay nói đúng hơn là Cực Phàm Nhũ.

Công dụng của Cực Phàm Nhũ không đơn thuần chỉ là giúp người cải tử hoàn sinh, gia tăng tu vi và đạt đến trạng thái cực hạn của phàm nhân.

Nếu ngươi nuốt vào Cực Phàm Nhũ, ngươi sẽ vĩnh viễn không thể đột phá đến Tiên Cảnh.

Tuy nhiên, Cực Phàm Nhũ bản chất mềm, dẻo... ở trong Y Đạo, nó còn có một tác dụng khác.

Đó là chất kết dính, được dùng chữa trị ngoại thương.

Cực Phàm Nhũ có thể làm chất kết dính nối liền cánh tay, nối liền cái chân, nối liền da thịt... những vết thương đặc biệt không thể tự chữa lành, tự phục hồi theo phương pháp thông thường.

Mà khi dùng Cực Phàm Nhũ ở bên ngoài thay vì nuốt vào thể nội, sẽ không bị giới hạn về cảnh giới đột phá.

Và đương nhiên, Lê Vĩ dùng Cực Phàm Nhũ cho việc giải phẫu, cấy ghép...

Thiên Tàn cùng Địa Khuyết thu nhỏ lại theo ý muốn của hắn như hai chiếc dao giải phẫu...

Tứ Hung Đan Lô xuất hiện, Lê Vĩ đem một vài loại thực vật, thiên tài địa bảo ném vào bên trong...

Hoả diễm bùng cháy...

Rất nhanh, dưới thủ pháp lão luyện của Lê Vĩ... một cái khuôn đúc hiện ra.

Cái khuôn đúc này nồng đậm dược tính, được ngưng tụ từ những loại tài nguyên có công dụng gắn kết, dung hoà, hợp thể, chữa lành...

Kích cỡ của nó, vừa vặn sánh bằng Thôn Linh Ma Thụ.

Lê Vĩ nghiêm mặt, biểu lộ chăm chú đến cực điểm...

Thay vì để Thôn Linh Ma Thụ thôn phệ sẽ làm mất đi năng lực từ Thao Thiết Ma Thân, hắn quyết định chọn hướng cấy ghép trực tiếp.

Sắc mặt tà mị, hắn nắm lấy Nha Thao... từng chút từng chút một, rạch ra từng đường nét.

Không khí âm u, trầm thấp.

Nha Thao không phát ra thanh âm đau đớn, cũng chẳng có tiếng gào.

Hắn như một tác phẩm nghệ thuật đang được nghiên cứu.

Từng mảng bì, từng mảng nhục, huyết tinh, tạng, cốt, gân, mạch, hồn, Nguyên Anh... đều được phân tách một cách vô cùng tỉ mỉ, mỗi thứ một nơi.

Lê Vĩ tập trung cao độ, hắn đảm bảo sau khi tách ra, tất cả những bộ phận của Thao Thiết Ma Thân vẫn luôn sống.

Dù chỉ là một sợi gân hay một mảng tế bào, cũng ở trạng thái sống.

Bằng cách dùng Thời Không Cốt ngưng đọng thời gian trong một mảnh không gian xung quanh chúng nó, bảo trì trạng thái hoàn mỹ, cực “tươi”.

Nha Thao nên cảm ơn Âm – Dương tách biệt, bằng không so với địa ngục sẽ càng kinh khủng.

Ít nhất... hắn không biết chuyện gì đã xảy ra với chính mình.

Làm xong tất cả, Lê Vĩ mới chuyển sang Thôn Linh Ma Thụ, chậm rãi nói:

“Ngươi chịu đau một chút!”

Thôn Linh Ma Thụ rít lên đáp lại, nó không ngại chút nào... ngược lại càng thêm hưng phấn và chờ mong, nó rất hứng thú với cái gọi là Thao Thiết Ma Thân.

“Tốt lắm!” Lê Vĩ nhếch mép cười, hắn dùng thân của thảo dược làm vật dẫn, kết nối với một thanh kim châm như đường ống.

Kim châm nhắm vào Yêu Đan của Thôn Linh Ma Thụ cắm thẳng vào, đầu kia của đường ống nối liền với huyết mạch của Nha Thao, truyền vào...

Bước kế tiếp, Lê Vĩ dùng Địa Khuyết khoét thẳng vào thân trong của Thôn Linh Ma Thụ, cẩn thận và tỉ mỉ dùng linh lực như những sợi tơ, cấy ghép nội tạng, đưa vào Nguyên Anh...

Thình thịch...

Thôn Linh Ma Thụ như có trái tim đang đập, Ma Văn bắt đầu tràn lan...

Từng nhát từng nhát rạch ra trên thân cây, lại từng chút thuộc về Nha Thao được ghép vào.

Da đính vào vỏ cây, dùng một lớp Cực Phàm Nhũ bôi lên, kết dính chặt chẽ.

Gân mạch, cốt tuỹ... không thứ gì bị bỏ qua.

Thôn Linh Ma Thụ như bị mổ xẻ để tiếp nhận từng thứ một từ Thao Thiết Ma Thân, chằng chịt những vết cắt ghép... liên kết đến từng tế bào.

Dẫn Truyền Cửu Châm cắm ở chín phương vị, quy tụ linh khí bát phương...

Chỉ có duy nhất linh hồn Nha Thao là không cần ghép, bởi vì cái mà Thôn Linh Ma Thụ cần là thể chất của hắn.

“Phù!” Lê Vĩ thở ra một hơi.

Hiện tại, Thôn Linh Ma Thụ và Thao Thiết Ma Thân đã được ghép lại.

Nhìn qua hết sức kỳ dị và đáng sợ, như một gốc ma cây dính đầy da thịt, còn phải truyền máu nuôi dưỡng...

Nhưng cần có thời gian để chúng dung hoà vào nhau.

Cái khuôn đúc ban đầu phát huy tác dụng, Lê Vĩ đem khuôn phủ ở xung quanh Thôn Linh Ma Thụ, đóng kín lại như quan tài.

Ừng ực...

Từng chút, từng chút... dược liệu từ cái khuôn đang thẩm thấu vào trong, bồi dưỡng cho Thôn Linh Ma Thụ và Thao Thiết Ma Thân gắn kết, dung hoà...

“Không tệ lắm... đây cũng là lần đầu tiên!” Lê Vĩ nhếch môi nhìn thành quả.

Từ đầu đến cuối, thân thể hắn không dính dù chỉ một giọt huyết, không chạm phải một lớp da.

Bởi vì thủ pháp của hắn chính là hoàn mỹ.

Trong quá trình kinh lịch các kiếp học tập cùng Quỷ Cốc Tử, Lê Vĩ đã từng cấy ghép Yêu Thú, từng lai tạo chủng tộc, từng dung hợp thể chất.

Nhưng đây cũng là lần đầu hắn để Thôn Linh Ma Thụ và Thao Thiết Ma Thân ghép vào.

Xem như nguyên liệu khác, đối tượng không giống... nhưng thủ pháp vẫn có thể áp dụng.

“Khằng khặc, thật đáng mong chờ!” Dạ Tâm thấy cảnh này, nở một nụ cười quái dị:

“Thôn phệ sẽ là ác mộng!”

Lê Vĩ nhún nhún vai: “Chờ thôi!”

...

Bảy ngày chớp mắt đã qua...

Lê Vĩ có mặt tại trung tâm Diêm Vương Điện.

Đây là một kiến trúc cổ xưa, u ám rộng lớn vô ngần…có cảm giác như lạc vào một cung đình của vua chúa ngày xưa nhưng lại khiến toàn thân lạnh lẽo. Cảnh tượng này rất quen thuộc, bởi vì hắn đã từng đến một lần...

Đó là khi nam tử 30 tuổi tại địa cầu đạt đến Trúc Cơ sau 20 năm gian khổ, đùng một cái khi tỉnh giấc phát hiện mình đã ở nơi này.

Không sai, đây là nơi Lê Vĩ chết đi lần thứ nhất do Hắc Bạch Vô Thường phạm sai lầm...

“Có vẻ ta đến hơi sớm!” Lê Vĩ vuốt cằm.

“Đúng giờ thôi!” Không gian rạn nứt, thân ảnh khô gầy của Lâu Ma từ trong đó bước ra, nở nụ cười nhìn hắn.

Lê Vĩ vội vàng chuyển mắt, nụ cười của con hàng này khiến hắn phản cảm vô cùng.

Phần phật...

Có tiếng áo choàng tung bay, một đạo hắc ảnh vô thanh vô thức hạ người rơi xuống.

Áo choàng đen rộng thùng thình che đậy từ đầu đến chân, chỉ có chiếc mặt nạ đơn giản như kim loại đen, không có ngũ quan phủ lấy khuôn mặt, lộ ra bên mắt trái chỉ có đồng tử màu đỏ.

“Gặp qua Đại Trưởng Lão!” Hắc ảnh hướng về Lâu Ma chắp tay.

“Gặp qua Thiếu Chủ!” Lâu Ma hoàn lễ.

“Hoá ra là đồ đệ của Diêm Vương!” Lê Vĩ thầm nghĩ.

Người này không lộ tu vi, che giấu diện mạo...

Càng đáng nói chính là, Lê Vĩ không thể nhìn thấu khí vận từ trên thân đối phương...

Hoàn toàn không có bất cứ sợi tơ hay dòng chảy khí vận nào truyền ra.

“Kiện áo choàng hắn mặc có tác dụng che đậy thiên cơ.” Tiểu Đồng giải thích:

“Thiên cơ đạo bao hàm khí vận đạo, chờ ngươi học được Thiên Cơ Quỷ Cốc, ngươi sẽ dễ dàng nhìn thấu.”

“Đã hiểu!” Lê Vĩ gật gù, nội tâm lại ngưng trọng.

Quả nhiên thế gian không có gì là vô địch hay vĩnh viễn... đây cũng là lần đầu tiên có kẻ ngăn được khả năng nhìn thấu dòng khí vận của hắn.

Chẳng trách hành tung của Diêm Vương Thiếu Chủ luôn là một điều bí ẩn, dù là người của Diêm Vương Điện cũng không biết nhiều về hắn...

Bất quá Thấu Mệnh Nhãn xem trộm Mệnh Cách thì chưa chắc che được đâu.

ONG!

Có tiếng chuông gió vang lên, một chiếc cổ kiệu tinh xảo, trong suốt lướt qua không trung xuất hiện.

“Đúng là nàng ta!” Lê Vĩ ánh mắt loé lên.

Diêm Vương Công Chúa!