Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 231: TÀ ĐẾ ĐĂNG CƠ – TÀ LANG HẮC THỦ!



Thiên Tà Giáo Chủ đăng cơ, trở thành một vị nữ Tà Đế...

Đại điện huy hoàng sừng sững, Thiên Tà Kính xoay tròn giữa thiên không, hàng triệu Thi Quân chỉnh tề không biết sợ chết, dung hợp Quốc Thổ của hai Tu Chân Quốc hàng đầu Thiên Nguyên là Hãn Quốc và Hoành Quốc.

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, Quốc Vận cuồn cuộn như sóng thần, hình thành một tôn Tà Long vạn trượng hoành tảo càn khôn, thanh thế không gì cản nổi ngự trị trên không trung.

Thiên Tà Giáo Chủ... nay có thêm thân phận nữa là Thiên Tà Nữ Đế đứng ở giữa Tà Đế Cung, đón nhận ánh mắt kính sợ, sùng bái của vô số sinh linh trong thiên hạ.

Hai bên trái phải của nàng, thình lình chính là hai nữ cường nhân nổi danh gồm Tinh Vân Các Chủ - Công Tôn Thuyên và Tội Thành Chi Chủ - Lưu Xích Luyện.

Các vị trưởng lão, nhân vật cao tầng của Thiên Tà Giáo, Tinh Vân Các, Tội Thành đều có mặt chúc mừng.

Bên dưới là các triều thần vừa được tin dùng, dẫn đầu trong số đó là Tà Quốc Sư – Vận Khanh Du, người đã từng là Hoàng Hậu Hãn Quốc, cũng là mỹ nhân có thực lực nổi tiếng tại Man Di Chi Địa.

Ánh mắt Tà Liễu quét một vòng khắp giang sơn, bình thản tuyên bố:

“Trẫm lập xuống Tà Quốc, đăng cơ xưng đế mục đích không ngoài hai chữ “dã tâm”... bành trướng thế lực và quốc thổ, để Tà Quốc trở thành Đệ Nhất Đế Quốc từ cổ chí kim.”

“Tà Quốc của trẫm quyết càn quét và tru diệt dư nghiệt Nha Ảnh, nhổ cỏ tận gốc.”

“Tà Quốc của trẫm kiến tạo một mảng thiên hạ để thần dân tu luyện và phát triển, không cần e ngại bất cứ kẻ địch ngoại bang nào.”

“Tà Quốc không cần quang minh chính đại, cũng không cần độc ác xảo trá... mặc kệ ngươi chính hay tà, chỉ cần không thẹn với tâm!”

“Một ngày trẫm còn, Tà Quốc chính là chỗ dựa của các ngươi!”

NGAO!

Tà Long ngửa đầu khiếu thiên khung, sau đó thân rồng khổng lồ hướng về phía Tà Liễu cúi thấp đầu thần phục.

Các vị triều thần kính ngưỡng hành lễ, cất tiếng hô vang:

“Thiên Tà Nữ Đế vạn tuế, vạn tuế vạn vạn tuế!”

“Tà Đế thiên thu vạn đại, vĩnh thế trường tồn!”

Tất cả tu sĩ, thần dân, sinh linh tại Tà Quốc cuồng nhiệt gầm rống, âm thanh như sấm động cửu tiêu, chấn động cả Thiên Nguyên.

Lân Thiên Quốc, Hãn Quốc và Hoành Quốc đã là dĩ vãng... nay chỉ có Tà Quốc tiếp nhận tất cả nội tình còn lại của chúng, giữ thế độc tôn.

Chưa kể phía sau Tà Quốc còn có Thiên Tà Giáo, Tinh Vân Các và Tội Thành... chiến lực trước đó của Tà Đế càng là đơn độc đàn áp chư đế.

Ai dám không phục?

Quốc Vận của Tà Quốc mênh mông như đại hải, nồng đậm và cường đại chưa từng có từ trước đến nay, đã vượt qua Hãn Quốc và Hoành Quốc ngày trước.

Mà hết thảy sự kiện lịch sử này, đều do một nhân vật bí ẩn gây ra.

Thiên Tà Lang Quân!

Mãi đến giờ phút này, đại đa số cao tầng như Đường Chủ, Các Chủ của Thiên Tà Giáo vẫn còn ngơ ngác, đầu não chưa kịp vận hành.

Đùng một cái Giáo Chủ của mình chiếm được Hãn Quốc, đùng một cái Giáo Chủ của mình hợp luôn cả Hoành Quốc.

Những việc kinh hãi thế tục như vậy, thế mà cứ diễn ra một cách âm thầm lặng lẽ, Thiên Tà Giáo hoàn toàn không biết gì cả.

Mãi đến khi Tà Liễu đăng cơ, ra lệnh cho bọn hắn đến tham dự... cả đám còn ngơ ngơ ngác ngác.

Dò thám một phen, càng kinh hãi khi biết rằng người làm nên loại chuyện động trời này hoá ra là Thiên Tà Lang Quân – phu quân thần bí của Giáo Chủ.

Cả giang sơn Hãn Quốc và Hoành Quốc, xem như sính lễ của Thiên Tà Lang Quân tặng cho Giáo Chủ.

Ngay cả ngai vàng cao cao tại thượng, quyền lực ngút trời... vẫn dễ dàng để Giáo Chủ ngồi vào.

Nếu là trước đây, nói Giáo Chủ tâm cao khí ngạo, ngang tàn bá đạo của mình có phu quân... đánh chết các cường giả của Thiên Tà Giáo cũng không tin.

Nhưng giờ đây mọi chuyện xảy ra ngay trước mắt, không tin cũng không được nữa rồi.

Lòng dạ cồn cào, chỉ hận không thể biết được Thiên Tà Lang Quân rốt cuộc là người như thế nào, lại có thủ đoạn kinh khủng như thế, chẳng trách lọt được vào mắt xanh của Giáo Chủ.

Mà nghe đồn đoán, sở dĩ Tội Thành và Tinh Vân Các đứng về một phía với Thiên Tà Giáo... cũng là nhờ vào công lao của vị Lang Quân kia.

Từ đó mặc nhiên, Thiên Tà Lang Quân chưa từng lộ diện nhưng đã trở thành nhân vật tầm cỡ cấp độ truyền thuyết, khiến vô số người phải đoán già đoán non...

Đó là thần thánh sao?

Chỉ có các vị Trưởng Lão của Thiên Tà Giáo là biết rõ nguyên nhân và kết quả... bắt nguồn từ Cốt Giang.

Vị Lang Quân kia cũng không mấy xa lạ với bọn hắn.

Bất quá Giáo Chủ chưa cho phép, có tám lá gan cũng chẳng dám nói ra.

“Tam Trưởng Lão, phải chăng ngươi biết Thiên Tà Lang Quân là ai?” Âm Dương Đường Chủ nhỏ giọng truyền âm cho Nham Dương, giọng điệu hiếu kỳ đến cực điểm.

“Thiên cơ bất khả lộ!” Nham Dương ra vẻ thần bí, sắc mặt bình tĩnh như thường.

Thật ra ngay cả lão cũng phải bất ngờ...

Vị Lang Quân này chẳng những chấp chưởng Bạo Uyên trong tay, Y Thuật cao siêu... mà bây giờ còn thể hiện bản lĩnh thâu tóm giang sơn vào trong lòng bàn tay.

Điều này khiến ngay cả những lão quái vật như bọn hắn cũng phải tâm phục khẩu phục.

Nham Dương hiểu rằng từ Nhị Trưởng Lão cho đến Cửu Trưởng Lão của Thiên Tà Giáo... dù chưa từng chủ động nói ra, nhưng nội tâm đã ngầm thừa nhận địa vị của Lang Quân, thậm chí là kính phục.

“Ta nói các vị đừng có keo kiệt như thế nha.” Tinh Vân Các Đại Trưởng Lão ngứa ngáy trong lòng, cố gặng hỏi Thiên Tà Nhị Trưởng Lão:

“Lang Quân có quan hệ gì với Các Chủ của chúng ta vậy?”

“Sao lão già ngươi không đi hỏi Các Chủ?” Nhị Trưởng Lão trợn trắng mắt:

“Đừng có gây tai hoạ cho lão thân, các nàng chưa cho phép... lão thân sao dám nói?”

“Đáng ghét!” Cao tầng của Tội Thành nghiến răng nghiến lợi.

Ngay cả những Độ Kiếp Kỳ như bọn hắn cũng bị xoay vòng vòng chẳng thể hiểu nổi.

Rõ ràng trước đó Tinh Vân Các Chủ còn đến Tội Thành quậy tung một trận chẳng hiểu lý do, cùng với Thành Chủ nhà mình đánh cho trời long đất lỡ.

Mà quan hệ của Tinh Vân Các và Thiên Tà Giáo cũng chẳng mấy tốt đẹp.

Đột ngột ba vị nữ cường nhân bắt tay làm hoà, Các Chủ và Thành Chủ còn gọi Giáo Chủ là tỷ tỷ, ra sức phò tá Tà Đế đăng cơ...

Thật sự là có nằm mơ cũng chẳng dám mơ như thế.

Tuy nhiên mặc kệ thế nào, việc có được Tà Quốc, nhúng tay vào thế cục ở Thiên Nguyên chính là lợi ích to lớn về cả hiện tại và tương lai của cả ba thế lực...

Cho nên dù rất tò mò và khó hiểu, nhưng các vị cao tầng vẫn vui vẻ đón nhận và chúc mừng.

Chỉ là câu hỏi đó vẫn cứ quanh quẩn trong đầu, không sao xoá đi được...

Thiên Tà Lang Quân là ai?

“Ngoáp!”

Phía sau đình viện, Lê Vĩ lười biếng ngáp một cái, thần thái lười biếng nửa nằm nửa ngồi, tựa đầu vào lồng ngực mềm mại của Bạch Trinh, được Hắc Huyền ngồi bên cạnh châm trà, gọi trái cây đút vào miệng hắn.

Ở phía đối diện, Cực Khang sắc mặt buồn bực như nuốt phải một con ruồi, còn lục y nữ tử lại vô cùng hiếu kỳ, chớp chớp mắt đánh giá nam nhân.

Tâm trạng của Cực Khang chẳng tốt hơn Vận Khanh Du bao nhiêu cả, nghĩ đến những chuyện đã xảy ra, bây giờ biết được thân phận chân thật của “Vân Khôi”... cảm thấy mình giống như một câu trâu bị xỏ khuyên vào mũi, mặc cho người khác kéo đi.

“Đừng dùng ánh mắt như thế của lão.” Lê Vĩ nhếch mép nói:

“Không cần xem quá trình, hãy nhìn vào kết quả!”

Cực Khan thở dài, muốn mở miệng mắng tên vô liêm sỉ này vài câu... đáng tiếc không thể mở miệng.

Lão biết lời của hắn là đúng.

Nếu không phải Lê Vĩ được Hoàng Hậu cử đến để qua mặt lão mà là bất kỳ người nào khác... sẽ có vô số loại khả năng xảy ra.

Chẳng hạn như kẻ đó không đủ bản sự đánh lừa được lão, không thể khiến lão dùng đến Tiên Sinh Đan... e rằng bây giờ vẫn còn bị giam trong ngục, hoặc trải qua đủ loại tra tấn và dụ dỗ từ Nha Ảnh.

Lại giả sử như lão bị lừa gạt giao ra Tiên Sinh Đan giao dịch con tin, bây giờ Hãn Đế đã khôi phục toàn thịnh, thanh thế như rồng.

Nói tóm lại dù đủ loại biến số xảy ra bên trong đó, Hãn Đế cũng sẽ không đón nhận bi kịch như hiện tại, mà lão và cháu gái Cực Tịnh cũng không an toàn đến lúc này, còn thành công báo thù rửa hận.

Cuối cùng, Cực Khang chỉ có thể thốt ra hai chữ: “Đa tạ!”

Không chỉ giúp lão báo thù, Lê Vĩ còn hai lần cứu mạng lão.

Một lần bị Nha Liệt Hàn đám người vây công và một lần gần nhất hắn thao túng Quốc Vận giúp lão tăng cường sức chiến đấu.

“Đa tạ ở chỗ của ta không thể nói suông, phải có hành động thực tế!” Lê Vĩ cười tà, đi thẳng vào vấn đề:

“Việc báo thù không đề cập đến, nhưng ân cứu mạng phải dùng mạng trả.”

Cực Khang giật mình: “Dùng mạng?”

“Không tệ, phần đời còn lại của lão phải làm việc cho thê tử của ta, vị trí Thiên Tà Đại Trưởng Lão thuộc về lão!” Lê Vĩ nói.

Hắn biết với lão đầu cổ hủ và chính trực như Cực Khang, mấy cái loại lợi ích, tài nguyên, vinh hoa phú quý gì đó đừng mong thuyết phục.

Vậy nên Lê Vĩ trực tiếp dùng đến ân tình.

Chỉ có tình nghĩa, mới khiến Cực Khang không thể thoái thác.

Nào ngờ Cực Khang nghe xong, sắc mặt bỗng nhiên tái đi... sau đó hung hăng vung chưởng muốn nện vào đầu của mình.

“Moá!” Lê Vĩ chửi tục.

Cũng may lục y nữ tử phản ứng nhanh, một chưởng vỗ ra... thành công ngăn chặn Cực Khang.

“Lão già này, ngươi làm gì thế?” Lê Vĩ buồn bực không thôi:

“Ai kêu ngươi đi chết vậy?”

“Một bên là ân cứu mạng, một bên là tổ tiên... lão phu đứng ở giữa, chỉ có thể lấy cái chết tạ tội.” Cực Khang kiên quyết nói:

“Nếu không thể lập lại Cực Lạc Đảo, tâm huyết của các đời tổ tiên đổ sông đổ biển, lão phu hổ thẹn sống trên đời này.”

Lê Vĩ nhịn không được nâng lên ngón tay cái, hảo lão già.

Vốn hắn quả thật không định để Cực Khang lập lại Cực Lạc Đảo, ngược lại muốn lôi kéo lão và tất cả trưởng lão trung thành của Cực Lạc Đảo vào Thiên Tà Giáo làm việc cho lão bà.

Bây giờ xem ra, việc gầy dựng lại Cực Lạc Đảo là điều bắt buộc... bằng không lão già này lại tự vẫn...

“Này ta nói, việc lập lại Cực Lạc Đảo và trở thành Thiên Tà Đại Trưởng Lão vốn không xung đột!” Lê Vĩ suy nghĩ, liền nói:

“Vừa lúc Thiên Tà Giáo cũng muốn mở rộng phạm vi hoạt động đến Đại Hằng Hải, chúng ta có thể xuất lực giúp lão gầy dựng lại Cực Lạc Đảo, điều kiện là đảo này phải trở thành thế lực phụ thuộc của Thiên Tà Giáo.”

“Việc này...” Cực Khang sắc mặt hơi đổi.

Tổ tiên có truyền không dùng đến Tiên Sinh Đan khi Cực Lạc Đảo chưa lâm vào bước đường cùng, càng là căn dặn hậu nhân cố gắng duy trì và phát triển thế lực qua năm tháng...

Nhưng cũng không có ngăn cấm việc kết minh hay trở thành thế lực phụ thuộc nha.

“Đảo Chủ của Cực Lạc Đảo sẽ là Cực Tịnh!” Lê Vĩ thuyết phục:

“Mà ngươi với tư cách Thiên Tà Đại Trưởng Lão, có thể chống lưng cho nàng.”

Lục y nữ tử nghe hắn đưa ra đề nghị thấu tình đạt lý như thế, cũng không nhịn được mà lên tiếng:

“Khang lão đầu, điều kiện này với thúc cháu các ngươi trăm lợi vô hại, lưỡng toàn kỳ mỹ, vừa báo đáp được ân cứu mạng, vừa không phụ lòng tổ tiên...”

“Đương nhiên sẽ rất vất vả!” Lê Vĩ nói thẳng:

“Nhưng lão ngay cả chết cũng không sợ, còn sợ cực nhọc sao?”

“Được rồi!” Cực Khang hít sâu một hơi, hoàn toàn bị thuyết phục, chắp tay nghiêm nghị:

“Đa tạ Thiên Tà Lang Quân hậu ái, lão phu sẽ không để ngươi và Giáo Chủ thất vọng... cam đoan Cực Lạc Đảo sẽ là cánh tay trung thành của Thiên Tà Giáo!”

“Tốt lắm!” Lê Vĩ vui vẻ vỗ tay:

“Cứ quyết định như vậy, lão có thể đi đón Cực Tịnh rồi!”

Cực Khang gật đầu, thân ảnh biến mất.

“Thiên Tà Lang Quân là hắc thủ sau màn, quyết định vận mệnh của hai đại Tu Chân Quốc, đánh lừa cả thiên hạ... nhưng lại khác với tưởng tượng của ta.” Lục y nữ tử cảm khái:

“Vốn nghĩ rằng nhân vật như ngươi phải nham hiểm, tâm cơ thâm trầm... nào ngờ rất trọng tình nghĩa.”

“Ai trọng tình nghĩa? Tuyệt đối không phải ta!” Lê Vĩ vội vàng phủ nhận, từ những hành vi mà mình gây ra... hắn chẳng muốn mang danh người tốt chút nào.

“Vậy Lang Quân dự định xử trí thiếp thân thế nào đây?” Lục y nữ tử che miệng cười khẽ:

“Nói đến nếu không có ngươi, có lẽ ta đã thua Hãn Đế rồi!”

Nếu Hãn Đế đạt được Tiên Sinh Đan, nàng sẽ bị xoá sổ.

Dược lực của một loại tài nguyên cấp Bán Tiên, thừa sức giải quyết độc tính Độ Kiếp...

Lê Vĩ không vội trả lời, chỉ mở ra Thấu Mệnh Nhãn quan sát.

“Ồ?” Hắn hơi giật mình.

Bởi vì có đến ba tấm bia đá màu đỏ hiện ra trên đầu của lục y nữ tử.

Thiên phú này, nghịch thiên đã khó thể hình dung. Thiên Mệnh Cách – Trọng Sinh Độc Mệnh: sau khi tử vong, sống lại một lần nữa, trở thành một trạng thái sinh mệnh hoàn toàn mới, hồn là độc, thân là độc, tế bào là độc, huyết là độc, nội tạng là độc, xương cốt là độc... tất cả đều ở dạng độc, ký sinh vào bất cứ mục tiêu nào, hấp thụ tu vi của đối phương để tu luyện, đồng thời thức tỉnh Độc Tu Thể Chất.

Không cần nghĩ cũng biết, lục y nữ tử đã dựa vào Trọng Sinh Độc Mệnh này khiến Hãn Đế một đời bi kịch.

Chứng tỏ rằng trạng thái của nàng hiện tại chính là một dạng sinh mệnh đặc biệt, một loại Độc mang hình người.

Nàng không còn là nhân loại bình thường nữa... nàng là Độc Thể di động.

Thiên Mệnh Cách – Vạn Vật Hoá Độc Thể: loại thể chất có thể hấp thụ vạn vật và chuyển thành Độc Lực cho bản thân sử dụng, bao gồm cả việc hấp thụ Độc từ kẻ khác và biến thành Độc của chính mình.

Thiên Mệnh Cách – Hồ Độc Điệp Vương: Có thể biến trạng thái Độc Thể thành Nữ Vương Hồ Điệp, dùng Độc nuôi dưỡng ra vô số giống loài, từ dạng trứng cho đến khi trở thành tiểu hồ điệp.

“Lợi hại...” Lê Vĩ than thở trong lòng:

“Nàng này... đâu có thua gì Tinh Nữ?”