Thôn Linh Ma Thụ phóng đại khả năng thôn phệ và cướp đoạt Quốc Vận của Lê Vĩ lên gấp nhiều lần.
Chỉ sau vài ngày ngắn ngũi, Quốc Vận Chiến Tướng sắp bị nuốt trọn.
Những cường giả hàng đầu Hoành Quốc đều đã nằm xuống tại Hãn Quốc, đó là cái giá phải trả khi Hoành Đế dám rời khỏi Quốc Thổ của mình…
Trong lúc đoạt lấy Quốc Vận, những tu sĩ, cường giả khác của Hoành Quốc liên tục kéo đến ngăn chặn.
Đáng tiếc, tất cả đều bị Dạ Tâm cùng Hắc Bạch Song Linh giải quyết.
Hắc Bạch Song Linh chính là Hồn Nữ đã lập khế ước linh hồn với Lê Vĩ, các nàng chính là một phần chiến lực của Âm Dương Sứ Giả, thế nên không bị giới hạn bởi quy luật ở Dương Thế, có thể chiến đấu, bắt giữ linh hồn tại đây bất cứ lúc nào.
Âm Gian bài trừ vật sống như Tiểu Bối, nhưng Dương Thế không bài xích Linh Hồn ở lại…
Cũng giống như rất nhiều tu sĩ sau khi chết, linh hồn bọn hắn không chịu tiến nhập Âm Gian, ngược lại muốn tìm đối tượng đoạt xác hoặc lưu lại truyền thừa…
Ba ngày sau, Lê Vĩ xuất hiện trong hoàng cung của Hoành Quốc.
Hiện tại, toàn bộ Quốc Vận đã rơi vào tay hắn.
Tuy nhiên một Tu Chân Quốc không còn Hoàng Đế, không còn Hoàng Hậu, không còn Thái Tử hay các thành viên nồng cốt trong hoàng thất, lại thêm tín ngưỡng, niềm tin của dân chúng không còn, lòng người hoang mang…
Hoành Quốc giờ đây như một cái xác không hồn.
Muốn vực dậy Hoành Quốc sẽ tốn khá nhiều thời gian, phải đăng cơ xưng đế, tìm kiếm thành viên hoàng thất, thiết lập hậu cung, triều thần… giống như cách mà Hãn Đế từng làm để duy trì và quy tụ Quốc Vận tại Hãn Quốc.
Mà điều này không cần thiết với Lê Vĩ.
Thế nên hắn đã có ý định, sẽ đem Hoành Quốc sát nhập vào Tà Quốc, giúp Tà Quốc trở thành Tu Chân Quốc lớn nhất, hùng mạnh nhất Thiên Nguyên.
Tà Quốc càng cường đại, Quốc Vận của Tà Đế sẽ càng nhiều.
Mà Tà Đế vừa là thê tử, vừa là Tinh Nữ của Lê Vĩ… nên Quốc Vận của nàng chẳng khác nào của hắn.
Đây là cách để Lê Vĩ vừa hưởng lợi nhiều nhất, vừa không mất thời gian hay công sức quản lý cả một quốc gia.
“Hoá ra là ngươi…”
Một thanh âm phức tạp vang lên.
Không gian dao động, cung trang hồng nhạt nhẹ phất, ngũ quan tuyệt mỹ hiện ra, ánh mắt phượng bên trong chứa đựng nhiều cảm xúc.
Có bất ngờ, có giận dữ, có lạnh lùng, có kiêng kỵ, có hiểu ra… cũng có cảm xúc khó tả.
Người đến không ai khác chính là Vận Tu – Hãn Hoàng Hậu.
“Gặp qua nương nương!” Khoé môi Lê Vĩ cong lên, chắp tay chào hỏi:
“Từ đầu đến cuối, xem ta như một nữ nhân hề nhảy nhót, thú vị lắm à?”
Hoá ra kẻ đứng sau tất cả mọi chuyện, thao túng giang sơn, lật đổi triều đại, khuấy động càn khôn… lại là tiểu thái giám mà mình thu nhận, giữ lại ở bên cạnh.
Ban đầu xem hắn là quân cờ, lại nào có ngờ mình chỉ là con rối trong tay hắn.
Nhớ lại tất cả sự kiện… từ Kỳ Sơn, Tiên Sinh Đan, Quốc Vận các nơi tại Hãn Quốc xảy ra vấn đề cho đến bi kịch của Hãn Đế, đều có bóng dáng của nam nhân này.
Chỉ bất quá hắn hành sự quá cẩn thận, xuất quỷ nhập thần, diễn xuất đỉnh cấp… khiến ngay cả nàng cũng bị qua mặt.
Mà sợ rằng việc Vân Linh là phân thân của nàng, nàng là người chủ tu Khí Vận… e rằng đều không thoát nổi quan sát của hắn.
Hoàng Hậu nhận thua, thua triệt để…
Việc nàng tự xem mình là con rối bị đối phương giật dây, cho thấy nàng tâm phục khẩu phục.
“Nương nương quá lời rồi!” Lê Vĩ thở dài:
“Tuy rằng mục đích của chúng ta là khác nhau, cách hành động khác nhau… nhưng cả quá trình ngầm phối hợp một cách vô cùng ăn ý, nếu không có nương nương hỗ trợ, e rằng dù là ta cũng khó mà lật đổ Hãn Quốc trong thời gian ngắn như vậy.”
Hoàng Hậu đưa hắn làm Truyền Chỉ Công Công, để hắn bị Nha Âm Thu thầm xem như cái gai trong mắt…
Hoàng Hậu tiến cử hắn đến Kỳ Sơn, từ đó có được đại thu hoạch.
Hoàng Hậu hiến kế để hắn qua mặt Cực Khang, tham gia vào sự kiện Tiên Sinh Đan.
Có thể nói tuy mọi thứ đều là tình cờ, nhưng chính nàng đã giúp hắn một cách gián tiếp.
“Đừng nói dễ nghe như vậy, cuối cùng ngươi được lợi ích lớn nhất, mà bổn cung không có gì cả.” Hoàng Hậu có chút bất mãn.
Sau hàng loạt bố cục, Quốc Vận tại Hãn Quốc đều vào tay phu thê của tên này…
“Ta cũng chẳng nợ nương nương cái gì.” Lê Vĩ nhún vai:
“Ở Lân Thiên Di Tích, ta đã cứu phân thân của nàng khỏi tay Lân Thiên Đại Đế.”
“Tại Hãn Quốc, tuy nàng không được thêm Quốc Vận… nhưng nàng được cả bảo khố của Cực Lạc Đảo, ta cũng chẳng đòi lại.”
Hoàng Hậu nhất thời im lặng, bởi lời của hắn là sự thật.
“Chúng ta xem như vô tình cùng chơi một ván cờ, không ai thua thiệt cả…” Lê Vĩ thoải mái cười, đưa tay về phía nàng:
“Giới thiệu lại một chút, ta là Lê Vĩ!”
Hoàng Hậu bật cười, mắt đẹp loé dị sắc… các loại cảm xúc phức tạp biến mất, chỉ còn lại sự thú vị và hứng thú.
Quả thật nằm mộng cũng chẳng ngờ nổi, tên nam nhân như bước ra từ địa ngục khiến mình phải thán phục lại là tiểu thái giám ở bên cạnh…
Trước đó còn nghĩ rằng sẽ bồi dưỡng hắn thành trợ thủ đắc lực, bây giờ nghĩ lại thật là ngây thơ.
Nàng đưa tay bắt lấy tay hắn, cũng ung dung nói: “Thế gian đã không còn Hãn Quốc Hoàng Hậu, chỉ có Vận Khanh Du ta!”
“Vận Khanh Du…” Lê Vĩ lẩm bẩm ba chữ này, muốn mở miệng nói vài lời văn chương hoa mỹ khen ngợi cái tên của nàng, chợt nhận ra mình dốt đặc cán mai, không có lời hay ý đẹp.
Hết cách rồi, kiếp trước hắn đâu có học hành đến nơi đến chốn, cả ngày tự kỷ vùi đầu vào tu luyện.
Lần trước học Y Đạo, Vận Đạo cũng chẳng có thi từ ca phú gì…
“Thiên Tà Lang Quân… thân phận của ngươi, ta sẽ giữ bí mật!” Vận Khanh Du muốn cáo từ.
Nàng cũng là người phản ứng nhanh, nhận thấy Hoành Đế các loại cường giả nằm xuống tại Hãn Quốc, nên muốn đến Hoành Quốc thừa cơ đoạt Quốc Vận một phen.
Nào ngờ Lê Vĩ lại đi trước nàng một bước…
Nàng thua hắn từ đầu, đến cuối vẫn thua.
“Chậm đã!” Lê Vĩ gọi mỹ nhân lại, vuốt cằm nói:
“Không biết nàng nghĩ thế nào về Tà Quốc?”
“Tà Quốc có được nội tình của Lân Thiên Quốc và Hãn Quốc, có tạm đại thế lực mạnh nhất Hỗn Vực chống lưng, lại thêm Hoành Quốc sắp nhập vào… thế không thể cản.” Vận Khanh Du thẳng thắng nói:
“Chỉ cần không gặp Tiên, dù là Bán Tiên cũng không thể động đến.”
Tưởng tượng ngày Tà Quốc huy hoàng, với lượng Quốc Vận khủng bố như vậy… đã có thể xưng là thế gian vô địch.
Lê Vĩ âm thầm gật đầu, hắn còn chưa nói mà Vận Khanh Du đã đoán ra ý định đem Hoành Quốc nhập vào Tà Quốc của hắn… quả nhiên trí tuệ không tầm thường.
Nghĩ đến đây, không do dự mở lời mời: “Tà Đế lập Tà Quốc, chắc chắn cần nhiều cường giả, người có tài phò tá… nàng nghĩ sao về một vị trí cao cấp tại Tà Quốc? sẽ nhận được đãi ngộ là Quốc Vận tương xứng.”
Ánh mắt Vận Khanh Du loé lên, quả thật có phần động lòng.
Như đánh giá của nàng, Tà Quốc tương lai sẽ cực kỳ hưng thịnh, khi đó Quốc Vận có thể cường đại và nồng đậm hơn một Hãn Quốc cố gắng cầm cự, kéo dài hơi tàn rất nhiều lần…
Chỉ cần nàng cống hiến cho Tà Quốc, nhận được Quốc Vận của một quốc gia hùng mạnh như thế, không sợ thiếu cơ hội đột phá đến Độ Kiếp Viên Mãn.
So với việc rời khỏi và tìm một nơi phù hợp khác, rõ ràng ở tại Tà Quốc sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.
“Độ Kiếp Viên Mãn không phải vấn đề khó.” Lê Vĩ nhún vai:
“Đừng quên ta có khả năng thao túng Khí Vận, chỉ cần nàng biểu hiện tốt… tương lai truyền một lượng cho nàng đột phá là chuyện dễ dàng.”
“Không biết Thiên Tà Lang Quân định cho ta vào vị trí nào?” Vận Khanh Du nhoẻn miệng cười, hiển nhiên đã bị Lê Vĩ thuyết phục.
Hắn chính là phu quân của Tà Đế, chẳng lẽ không thể đảm bảo cho mình sao?
Nhớ lại ánh mắt trước đó của Tà Liễu khi nhìn về phía mình, Vận Khanh Du âm thầm cười khổ.
Có vẻ là mình bị cuốn vào một màn ghen tuông rồi…
“Ta cũng không biết.” Lê Vĩ gãi gãi đầu:
“Ta đâu có kinh nghiệm điều hành Tu Chân Quốc, việc này còn phải do nàng thương lượng với Tà Liễu.”
Vận Khanh Du nội tâm gợn sóng, nam nhân bình thường luôn tìm mọi cách để ra vẻ, thể hiện hiểu biết hay sự thông thái trước mặt nữ nhân.
Vậy mà một nhân vật có thể ở phía sau điều khiển cả bàn cờ thiên hạ, khiến Hãn Quốc và Hoành Quốc cùng lúc tiêu tùng… lại thành thật thừa nhận mặt hạn chế của hắn.
Nam nhân này thật sự rất đặc biệt, việc gì không biết là sảng khoái thừa nhận, chưa từng cố tỏ ra nguy hiểm…
Dù hắn thật sự nguy hiểm hơn bất cứ ai.
Nhưng càng như vậy, càng khiến nữ nhân tâm động…
“Vậy trước mắt, ta giúp ngươi ổn định đại cục Hoành Quốc!” Vận Khanh Du chủ động nhận việc:
“Tránh triều cục hỗn loạn, chúng sinh bàng hoàng, Quốc Vận tan rã…”
“Vậy thì tốt rồi!” Lê Vĩ hài lòng nở nụ cười.
Ánh sáng loé lên, thân ảnh Vận Khanh Du biến mất.
Lê Vĩ ngồi trên ngai vàng, rung đùi đắc ý…
Hắn mời chào Vận Khanh Du không phải vì ngấp nghé nhan sắc hay thể chất của nàng, mà vì bản thân nàng thực sự là người có tài và bản lĩnh.
Thiên Tà Giáo mất đi vị trí Đại Trưởng Lão đến nay vẫn chưa tìm được người đủ tầm ngồi vào… chứng tỏ bên phía Tà Liễu thật sự thiếu thốn nhân thủ.
Nếu tiếp quản thêm cả Tà Quốc rộng lớn vô ngần, nhất định sẽ rất vất vả… trong khi Tà Quỳnh còn chưa kịp trưởng thành.
Trong tình huống đó, Vận Khanh Du có giá trị rất lớn, sẽ giúp ích rất nhiều cho sự phát triển của Tà Quốc, muốn tìm người sánh ngang với nàng cũng không dễ dàng.
“Còn lão già Cực Khang và lục y nữ tử...” Lê Vĩ suy tư:
“Vị trí Thiên Tà Đại Trưởng Lão có thể giao cho Cực Khang, còn lục y nữ tử cũng phải chiêu mộ.”
Sau những gì đã xảy ra, nhân phẩm và đạo đức của Cực Khang đã được chứng minh... có thừa tư cách ngồi ở vị trí Đại Trưởng Lão của Thiên Tà Giáo mà không cần lo ngại lão sẽ sinh ra ý đồ bất chính như Cốt Giang ngày trước.
Về phần lục y nữ tử, chiến lực của nàng rất mạnh... nhưng không phải thứ Lê Vĩ xem trọng.
Thứ hắn để ý là Độc của nàng...
Tầm mắt của Lê Vĩ rất xa...
Oa Oa nuốt sạch Thi Độc của đám Cương Thi, cùng lắm chỉ đạt đến Cửu Giai Yêu Thú.
Mà mục tiêu của Lê Vĩ là Tiên và trên cả Tiên...
Oa Oa là toạ kỵ của hắn, đương nhiên không thể thua kém.
Tác dụng của lục y nữ tử nằm ở chỗ đó, nàng có khả năng cung cấp nguồn lương thực và tài nguyên vô hạn cho Oa Oa phát triển.
Nghĩ đến đây, Lê Vĩ định quay về một chuyến thuyết phục bọn hắn... nhân tiện gặp Tà Liễu các nàng.
Nhưng đột ngột, Diêm Vương Lệnh của hắn rung lên.
Lê Vĩ hơi giật mình, từ trước đến nay Diêm Vương Lệnh chưa từng phản ứng khác thường như vậy.
Đưa mắt nhìn lên không, trời đang vào đêm, âm khí nồng đậm bao phủ...
Hắn lấy ra Diêm Vương Lệnh quan sát, bên trong liền truyền ra một thanh âm trầm thấp, uy nghiêm:
“Thiên kiêu hàng đầu được Đại Trưởng Lão – Lâu Ma tiến cử, chuẩn bị một tháng sau tập trung tại Diêm Vương Điện, tham gia Vị Diện Thiên Kiêu Chiến!”
“Moá!” Lê Vĩ chửi thề, cái giọng này là của Diêm Vương, hắn không quên được.
Dù sao thì hắn cũng từng ở chỗ Diêm Vương ăn vạy một trận, sau đó mới nhận được Cầu Thang Thần Bí...
Với ưu thế đáng gờm gần như nghịch thiên của Cầu Thang, không biết Diêm Vương liệu có tiếc sau khi ban nó cho mình hay không nhỉ?
Lê Vĩ cảm thấy mọi chuyện phía sau không đơn giản như hắn nghĩ...
Hiện tại hắn đã không còn là một tiểu tu sĩ ngây ngô, hắn là người được Tiểu Đồng chọn trở thành Quỷ Cốc Truyền Nhân...
Từ việc Hắc Bạch Vô Thường nhầm lẫn ra tay, cho đến việc Diêm Vương bồi thưởng, rồi lại chuyển kiếp đến thế giới có mấy vị Tinh Nữ...
Ắt hẳn có nhân quả nào đó... chỉ là Lê Vĩ chưa nắm được mà thôi.
Lê Vĩ lắc đầu, ném chuyện ngoài tầm với sang một bên, tập trung vào thông tin vừa nhận được, vuốt cằm nghĩ:
“Không ngờ đích thân Diêm Vương thông báo, cho thấy tính chất quan trọng của Vị Diện Thiên Kiêu Chiến lần này.”
“Bất quá lão già Lâu Ma là phát điên cái gì? Vậy mà thực sự đề cử ta tham gia?”
“Hay lão già này không thể hại ta công khai, nên muốn thừa cơ hội để ta chết trong Vị Diện Thiên Kiêu Chiến?”
Hồi tưởng đến thái độ biến hoá thất thường của Lâu Ma khi đó, Lê Vĩ vẫn luôn thấy có gì đó kỳ quái...
“Mặc kệ lão già đó có ý đồ gì, ngươi cứ tham gia thôi!” Tiểu Đồng thản nhiên lên tiếng:
“Vị Diện Thiên Kiêu Chiến là cuộc chiến của tất cả thiên tài hàng đầu vị diện, quy mô của nó vượt xa đám nhãi nhép ở Kỳ Sơn... đủ để ngươi mở mang tầm mắt, gia tăng kinh nghiệm chiến đấu.”
“Nói có lý!” Lê Vĩ gật gù.
Từ lúc đạt được Cửu Minh Chiến Pháp... hắn vẫn chưa có thời gian tu luyện.
Vì muốn luyện công pháp này, cần trải qua những trận chiến xương máu, sinh tử và khó khăn, từ trong chiến đấu mà trưởng thành.
Bản thân hắn xuyên suốt thời gian qua, ở phía sau giật dây, tính kế, khuấy loạn Thiên Nguyên...
Tuy rằng cũng có nhiều thu hoạch, nhưng chưa thật sự trải qua các trận chiến đúng nghĩa.
Đây cũng là một hạn chế.
Bởi lẽ Lê Vĩ có thể dùng trí, nhưng hắn cũng muốn dùng vũ.
Vị Diện Thiên Kiêu Chiến lần này... chính là cơ hội.