Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 232: TÀ Y GIẢI ĐỘC!



Không thể phủ nhận, lục y nữ tử này sinh ra đã là một Độc Tu hoàn hảo...

Chỉ bất quá nhan sắc tuyệt trần nên thời còn trẻ mới bị Hãn Đế khi còn là thái tử nhắm trúng nhan sắc.

Hãn Đế ỷ vào thân phận và quyền thế muốn cưỡng đoạt nàng như những nữ nhân bình thường khác, nào ngờ nàng lại liều chết không theo, vô tình kích hoạt Thiên Mệnh Cách – Trọng Sinh Độc Mệnh... từ đó bắt đầu một chuỗi tháng ngày bi kịch của hắn.

Lê Vĩ rùng mình, đúng là không nên đụng vào nữ nhân khi chưa rõ thủ đoạn... rất dễ dấn thân vào tai hoạ như vậy.

Trọng Sinh Độc Mệnh thức tỉnh thành công, lại tạo thành Vạn Vật Hoá Độc Thể... cộng thêm Hồ Độc Điệp Vương, quả thật là một chuỗi thủ đoạn liên hoàn khiến địch nhân nghe tin liền sợ mất mật.

Chẳng trách dù hai tên Tổng Quản của Nha Ảnh phối hợp thêm một mớ Âm Thi, nhưng chỉ vừa đủ đánh ngang tay nàng.

Ban đầu Lê Vĩ nghĩ Vận Khanh Du là nữ nhân lợi hại nhất Hãn Quốc, hoá ra có người lợi hại hơn ký sinh trong cơ thể Hãn Đế, khiến tên này sống không bằng chết.

Càng đáng sợ chính là sau khi ký sinh thành công, Hãn Đế nỗ lực tu luyện đều phải chia một nửa tu vi cho lục y nữ tử.

Hãn Đế đột phá đến cảnh giới nào, lục y nữ tử cũng đột phá theo đến đó... tạo thành cục diện giằng co, một người muốn độc chết, một người muốn trừ độc.

Nếu không có Quốc Vận hỗ trợ, Hãn Đế đã thua từ lâu rồi.

Mà ngược lại, nếu không có Lê Vĩ xuất hiện... để Hãn Đế đạt được Tiên Sinh Đan, kẻ ôm hận sẽ là lục y nữ tử.

Thế nên nàng rất cảm kích Lê Vĩ, xác định phải báo đáp ân tình của vị Thiên Tà Lang Quân này.

Hắn chẳng những giúp nàng diệt trừ kẻ thù theo cách mãn nguyện nhất, mà còn cứu sống nàng.

“Nàng xuất thân từ đâu?” Lê Vĩ hỏi.

“Thiếp thân vốn là tiểu thư của Linh Độc Đảo, một Thất Giai Thế Lực tại Đại Hằng Hải mà thôi.” Lục y nữ tử ung dung đáp:

“Thời điểm đó Hãn Hào còn trẻ, ngỗ nghịch hoang đường, không xem kẻ yếu hơn ra gì, sai khiến Nha Ảnh tìm kiếm mỹ nhân khắp nơi để hắn chơi đùa... mà Nha Ảnh lại có tai mắt nằm vùng trên đảo của thiếp.”

“Kết quả có lẽ Tà Quân cũng đoán được, Linh Độc Đảo bị Nha Ảnh huỷ diệt, chỉ còn thiếp thân gần như đồng quy vu tận cùng tên súc sinh đó.”

Có lẽ vì đã báo được thù theo cách mình muốn, cũng có thể vì thời gian đã qua quá lâu... giọng điệu của nàng khá bình thản khi nhắc về chuyện không vui trong quá khứ.

Tu chân giới vốn là thế, mạnh được yếu thua.

Năm đó Nha Ảnh và Hãn Quốc cường đại khiến Linh Độc Đảo rơi vào kết cục thê thảm, thì hiện tại nàng cũng đã có đủ thực lực quét sạch Nha Ảnh.

Phong thuỷ luân chuyển...

“Nàng không còn nơi thuộc về, đây là cơ hội tốt của ta.” Lê Vĩ không dài dòng, đi thẳng vào vấn đề:

“Ta muốn chiêu mộ nàng làm trợ thủ!”

“Ồ?” Lục y nữ tử hơi kinh ngạc.

Trước đó nàng cho rằng hắn sẽ dùng mình như Vận Khanh Du hay Cực Khang, bố trí một chức vụ nào đó để sử dụng.

Không ngờ đề nghị là làm trợ thủ, có nghĩa là tu sĩ đồng hành bên cạnh hắn.

“Thiếp thân muốn biết lý do cụ thể!” Lục y nữ tử hiếu kỳ nói:

“Nếu chỉ đơn thuần là cần chiến lực, ta nghĩ mình không mạnh bằng thê tử của ngài hay Tội Thành Chủ và Tinh Vân Các Chủ.”

Đây không phải khiêm tốn mà là sự thật...

Tuy nói thiên phú của nàng cực kỳ bất phàm, thậm chí không thua kém bất kỳ ai trong tam đại nữ cường của Hỗn Vực.

Nhưng nàng ký sinh trên thân Hãn Đế từ khi còn là một Hoá Thần Kỳ, nàng thiếu kinh nghiệm chiến đấu, nàng thiếu công pháp, vũ kỹ, thân pháp, pháp bảo...

Nếu phải đánh ngang tay ở thời kỳ toàn thịnh, đừng nói là tam đại nữ cường, e rằng dù là Cực Khang cũng có thể chiến thắng nàng.

Bằng không với mấy loại Mệnh Cách của nàng, đã có thể một mình độc chiến chư Đế như Tà Liễu rồi, đâu phải chỉ hai tên Tổng Quản cũng không thể giải quyết?

“Haha, ban đầu ta muốn nàng làm người nuôi cóc, chăm súc vườn độc dược giúp ta!” Lê Vĩ cười khan:

“Nhưng sau khi biết được năng lực của nàng, ta cảm thấy tư chất chiến đấu của nàng cũng rất khủng, ta sẽ bồi dưỡng.”

“Nuôi cóc? Chăm sóc vườn độc dược?” Lục y nữ tử chớp chớp mắt, hoàn toàn không hiểu gì cả.

“Ta có một toạ kỵ, chuyên hấp thụ độc để trưởng thành!” Lê Vĩ giải thích:

“Ngoài ra ta còn là một Y Sư, có nghiên cứu về độc... cũng trồng một số loại độc dược.”

“Ồ?” Lục y nữ tử hơi giật mình, sau đó liền hiểu ra:

“Chẳng trách Tà Quân có thể chế tạo ra Tiên Sinh Đan giả.”

“Nàng cảm thấy lời đề nghị của ta thế nào?” Lê Vĩ vuốt cằm.

Lục y nữ tử suy tư, hồi đáp: “Có hai điều kiện.”

“Mời nói!” Lê Vĩ hứng thú.

“Linh Độc Đảo trước đây có một quy tắc, muốn thu đồ đệ, thu tuỳ tùng, kết đạo lữ... ngươi phải giải được độc của đối phương.” Lục y nữ tử cười xinh đẹp:

“Ta muốn Tà Quân trổ tài giải độc, không được dùng Tiên Sinh Đan, cũng không được dùng Khí Vận.”

“Ồ? Thú vị!” Lê Vĩ bật cười:

“Còn điều kiện thứ hai!”

“Tà Quân có vẻ rất tự tin sẽ giải được độc của ta?” Lục y nữ tử nhíu mày, vì sao người này không chút lo lắng?

Tu vi của nàng cao hơn hắn, dựa vào đâu hắn tự tin như vậy?

“Ta đối với Y Thuật của mình có chút tâm đắc.” Lê Vĩ gật gù.

“Hừ!” Lục y nữ tử hừ một tiếng, nói tiếp:

“Thiếp thân đã mất tự do khá nhiều năm, muốn dạo chơi một phen sau đó mới quay về cống hiến cho Tà Quân!”

“Dạo chơi là bao lâu? Nếu nàng dạo chơi trăm năm, ta chẳng lẽ phải đợi à?” Lê Vĩ thầm buồn bực.

“Như vậy đi, Tà Quân đang là Hợp Thể Kỳ... chờ ngươi đạt đến Đại Thừa Kỳ, ta sẽ quay về.” Lục y nữ tử đưa ra một mốc cụ thể.

“Thành giao!” Lê Vĩ sảng khoái đáp ứng.

Đột phá tu vi đối với hắn chỉ là việc muốn hay không mà thôi...

Chờ tham gia xong Vị Diện Thiên Kiêu Chiến, đột phá Đại Thừa Kỳ không phải vấn đề lớn.

“Nếu đã vậy, mời Tà Quân đưa tay...” Lục y nữ tử tủm tỉm:

“Thiếp thân sẽ hạ độc vào tay của ngươi!”

Lê Vĩ duỗi ra cánh tay trái...

Lục y nữ tử dùng móng vuốt khẽ rạch một vết trên cổ tay hắn, sau đó nàng lại rạch một vết trên da thịt của mình.

Từ trong đó, loại máu có màu xanh lục tràn đầy kịch độc dữ tợn thẩm thấu vào.

Rất nhanh, cánh tay của Lê Vĩ đã hoá thành màu đen, tê dại hoàn toàn...

Hắn rõ ràng cảm nhận được, ở bên trong từng tế bào, kinh mạch, xương cốt và da thịt nơi cánh tay có lít nha lít nhít những quả trứng ấu trùng.

Chúng nó bám rễ bên trong, hấp thụ sinh mệnh và lực lượng của hắn để trưởng thành.

Nếu không áp chế kịp lúc, chúng nó sẽ rút dần tính mạng của hắn, sau đó trứng nở thành sâu, sâu kết thành nhộng, nhộng nở ra cả bầy hồ điệp nhỏ thuộc quyền kiểm soát của lục y nữ tử.

Nàng đang dùng thủ đoạn đối phó với Hãn Đế để thử thách Lê Vĩ.

Tình trạng này đã tra tấn Hãn Đế cả một đời, nếu Lê Vĩ không giải được... hắn cũng chẳng khác Hãn Đế.

Lê Vĩ cười cười, thật ra cách giải đơn giản nhất là thả Oa Oa ra... nó là Quỷ Uyên Độc Thiềm, ưa thích nhất là ăn độc, có thể rút sạch độc trong tay của hắn ra ngoài, thậm chí ăn luôn những quả trứng sâu như thực phẩm hấp dẫn.

Chỉ là với Quỷ Cốc Y Đạo, chút độc này không làm khó được hắn, cũng chẳng cần gian lận.

Lê Vĩ nâng tay lên, Dẫn Truyền Cửu Châm lơ lửng trước mặt...

Hắn điểm đầu ngón tay, Minh Lực và Hồn Lực dung hợp tạo thành Địa Ngục Hoả hừng hực thiêu đốt, bùng cháy trên Dẫn Truyền Cửu Châm.

Lê Vĩ thi châm, chín mũi kim liền cắm vào cánh tay của hắn, Địa Ngục Hoả xâm nhập vào bên trong...

“Vô ích, độc của ta đẳng cấp cao hơn ngọn lửa này... nó sẽ không đốt được!” Lục y nữ tử tự tin nói.

Bất quá động tác kế tiếp của Lê Vĩ khiến nàng nhíu mày...

Hắn không đốt độc, mà chỉ để Dẫn Truyền Cửu Châm dẫn theo Địa Ngục Hoả làm nóng cánh tay như một lò thiêu...

Lê Vĩ lấy ra vài gốc độc thảo phẩm cấp không cao, tại chỗ bóp nát, dùng linh lực chiết xuất và dung hợp thành một loại Độc Dịch tinh khiết...

Lục y nữ tử liếm liếm môi, chẳng biết vì sao cảm giác được Độc Dịch này rất thơm, rất ngon... chỉ muốn hút sạch nó.

Lê Vĩ nhếch mép, hắn rạch một vết cắt ở giữa lòng bàn tay, sau đó đem Độc Dịch đặt ở trên đó...

Xèo xèo xèo...

Cảnh tượng kỳ dị xảy ra khiến lục y nữ tử tròn xoe mắt.

Chỉ thấy toàn bộ trứng độc mà nàng cấy vào tay hắn đang chủ động di chuyển.

Chúng nó như những đứa trẻ vô tri ngửi thấy mùi thức ăn ngon, nhao nhao rời khỏi nơi bám trụ, rời khỏi xương cốt, rời khỏi gân mạch, rời khỏi tế bào, da thịt của Lê Vĩ...

Sau đó như bị rơi vào bẫy, chủ động lăn tròn tròn ra từ vết cắt nơi lòng bàn tay, bám vào đám Độc Dịch...

Chỉ vài phút, vô số quả trứng ấu trùng nhỏ li ti đã thoát ra, cánh tay của Lê Vĩ phục hồi bình thường như chưa từng bị ký sinh vào trong đó.

“Đây là...” Lục y nữ tử kinh ngạc đến ngây người, dù xuất thân từ một độc tu thế lực, nàng cũng chưa bao giờ thấy có người giải độc theo kiểu như vậy.

Đây không phải lấy độc trị độc...

Đây là dùng độc dụ dỗ độc sao?

“Đầu tiên ta dùng Địa Ngục Hoả thiêu đốt cánh tay, tạo ra một môi trường khó chịu...” Lê Vĩ mỉm cười:

“Sau đó lại dùng mồi ngon hấp dẫn.”

“So với ở một nơi nóng nực khó chịu, tại sao không tìm đến nơi mát mẻ, có nguồn thức ăn thơm ngon?”

“Những quả trứng này như đám nhỏ, linh trí thấp... đâu chống được cám dỗ như thế?”

Lục y nữ tử cười khổ không thôi, đừng nói là đám trứng sâu độc... dù là nàng, khi nhìn thấy Độc Dịch mà hắn bào chế ra cũng muốn húp sạch.

“Thiếp thân phục rồi!” Lục y nữ tử ánh mắt sáng rực nói:

“Thêm một điều kiện, sau này Tà Quân phải chế độc cho ta thưởng thức.”

Lê Vĩ khoé miệng co quắp... bên cạnh mình có ai là bình thường không vậy?

Thích ăn cả độc...

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đây là một loại thủ pháp trong Y Đạo Quỷ Cốc mà không phải ai đều có thể làm được...

Cách để giải loại độc bám trụ ký sinh lì lợm, sẵn sàng đồng quy vu tận với người trúng độc bất cứ lúc nào chính là khiến loại độc đó cam tâm tình nguyện tự rời khỏi cơ thể.

Đâu phải diệt trừ độc, loại bỏ độc mới là giải độc?

Lê Vĩ chưa từng gây tổn hại đến một quả trứng độc nào, nhưng vẫn khỏi tình trạng trúng độc đấy thôi?

Độc Tu bình thường, chắc chắn không ngờ đến có biện pháp như vậy.

Cũng giống như Hãn Đế và toàn bộ Hãn Quốc, bọn hắn luôn khăng khăng tìm cách áp chế lục y nữ tử, xoá sổ nàng...

Nhưng nếu Lê Vĩ muốn ra tay, hắn có thủ đoạn để nàng chủ động tách khỏi Hãn Đế.

Đáng tiếc, muốn được Quỷ Cốc Y Đạo giải độc... Hãn Đế còn chưa đủ tư cách.

“Điều kiện này ta đáp ứng được.” Lê Vĩ gật đầu.

“Vậy quá tốt rồi!” Lục y nữ tử vui vẻ, nhẹ nhàng nâng tay lên...

Độc lực toả sáng lung linh, biến hoá thành một con Hồ Điệp nhỏ nhắn xinh xắn bay vào lòng bàn tay của Lê Vĩ, nhẹ nhàng ẩn vào trong đó, tạo thành hình xăm con bướm ẩn dưới tay.

“Khi Tà Quân đạt đến Đại Thừa, có thể thông qua nó gọi ta trở về!” Lục y nữ tử như tinh linh xoay người đứng lên, mỹ lệ đến rung động lòng người.

“Khoan đã, tên của nàng là gì?” Lê Vĩ hiếu kỳ.

“Tiểu thư của Linh Độc Đảo đã không còn trên thế gian rồi.” Lục y nữ tử đưa tay nhẹ nâng cằm:

“Ngài là chủ công tương lai, tên của ta do ngài quyết định vậy.”

“Nếu đã vậy... gọi là Bích Điệp!” Lê Vĩ đã có quyết định.

Y phục, tóc và mắt nàng có màu sắc như ngọc bích, lại có thể thân hoá hồ điệp...

Cái tên Bích Điệp này thấy thế nào cũng hợp cả.

“Không tệ đâu, Tà Quân khá có thiên phú đặt tên đấy.” Lục y nữ tử mắt đẹp lung linh, nhoẻn miệng cười rạng rỡ:

“Từ nay, ta chính là Bích Điệp của chủ công!”

“Nếu đã hài lòng, vậy hãy dạo chơi thoả thích một chuyến đi!” Lê Vĩ thoải mái:

“Ngày tháng vất vả, rất nhanh sẽ đến!”

“Khanh khách!” Bích Điệp cười lên như chuông bạc.

Gió nhẹ thổi qua, thân ảnh như hồ điệp của nàng đã biến mất... chỉ để lại vài làn hương thoang thoảng dễ chịu nhưng cũng nguy hiểm dị thường.

“Cực Khang và Bích Điệp đều vào tay!” Lê Vĩ sảng khoái đứng lên:

“Cũng nên chuẩn bị xuống Âm Gian một chuyến, Vị Diện Thiên Kiêu Chiến này cũng đáng để thử...”

Đúng lúc này, một thanh âm uy nghiêm, từ trong Tà Đế Chủ Điện truyền thẳng vào tai hắn:

“Tà Lang, giúp trẫm thị tẩm!”