“Khốn kiếp, chuyện này rốt cuộc là thế nào? làm sao chúng tìm được đến đây?”
Cực Khang vừa phẫn nộ, vừa bất lực rống lên.
“Lão hỏi ta, ta biết hỏi ai?” Lê Vĩ bất đắc dĩ thở dài:
“Nói không chừng cháu gái kia của ngươi đã sớm bị định vị!”
Cực Khang nhíu mày, lại cảm thấy khả năng này rất lớn…
Bởi vì trước đó Hãn Quốc không thể lường trước được lão sẽ cứu “Vân Khôi” theo cùng, cho nên nếu muốn giở thủ đoạn để tìm kiếm lão đề phòng trường hợp bỏ trốn, thì định vị lên cơ thể Cực Tịnh sẽ hợp lý hơn.
“Mặc kệ chúng vì sao tìm được…” Cực Khang siết chặt nắm tay:
“Vấn đề là tại sao chúng vu oan giá hoạ cho lão phu trao đổi Tiên Sinh Đan? Rõ ràng cả bốn viên đều cho chúng hết.”
“Lão thật không đổi sao?” Lê Vĩ biểu lộ hoài nghi.
“Tiểu tử thúi, lão phu không thèm làm chuyện đê tiện như vậy!” Cực Khang gầm lên, rất là bất mãn.
Lão là bậc quân tử, sao có thể nuốt lời?
“Vậy ta bó tay!” Lê Vĩ nhún nhún vai, trong lòng thầm cười trộm.
Hắc Y Nhân vừa rồi không ai khác chính là Hoàng Hậu, rõ ràng nàng dựa vào sự liên kết với Như Ý Phân Thân mà tìm đến, dựng ra một màn bắt cóc Cực Tịnh nhằm ép Cực Khang phải nôn ra Tiên Sinh Đan thật…
Lê Vĩ làm đủ mọi chuyện, mục đích là để ly gián mối quan hệ của Hãn Đế và Nha Ảnh.
Một khi Hãn Đế và Nha Ảnh không còn cùng phe, Hãn Quốc sẽ tự động sụp đổ theo thời gian…
Nhưng xem ra kế ly gián của hắn vẫn còn chưa đủ độc, Hãn Đế vẫn nguyện ý tin Cực Khang đã đổi Tiên Sinh Đang trong gang tấc thay vì đổ hết tội lỗi lên đầu Nha Ảnh, nên mới nhờ Hoàng Hậu ra tay…
Về phần Lê Vĩ trong vai Vân Khôi, vẫn cố tình giữ lại bên người Cực Khang để tiếp tục làm nội gián.
Bọn hắn làm như thế, vừa vặn phù hợp với ý đồ của Lê Vĩ.
“Ba ngày… ba ngày làm sao đây.” Cực Khang sắc mặt âm trầm, đi qua đi lại:
“Cẩu Hãn Đế này đã chiếm Tiên Sinh Đan, còn muốn lão phu giao ra là sao?”
“Xem ra trong chuyện này có ẩn tình.” Lê Vĩ vuốt cằm, làm ra suy đoán nói:
“Khả năng là ba tên Tổng Quản đã đổi Tiên Sinh Đan nhưng Hãn Đế lại hiểu lầm là lão già ngươi làm việc đó.”
“Vô sỉ!” Cực Khang gân xanh nổi cộm lên, hít sâu một hơi:
“Quả thật có khả năng này…”
Tiên Sinh Đan có sức hấp dẫn quá lớn, đặc biệt là đối với những kẻ bị thiến, bán nam bán nữ như thái giám của Nha Ảnh.
Thử tưởng tượng ngươi phục dụng Tiên Sinh Đan, vừa khôi phục thành nam nhân, vừa có thể đột phá đến cực hạn của phàm nhân, thoát ly thân phận Nha Ảnh, không còn làm chó săn của Hãn Đế.
Sung sướng, tiêu dao tự tại đến mức nào cơ chứ?
Nên việc Nha Âm Thu đám người đổi Tiên Sinh Đan, qua mặt Hãn Đế là hoàn toàn có thể xảy ra.
“Cẩu Hãn Đế này đáng đời bị bại liệt!” Cực Khang nghiến chặt răng:
“Bị lũ thái giám qua mặt, còn ép lão phu giao ra Tiên Sinh Đan… lão phu biết tìm ở đâu nữa chứ?”
“Nhưng nếu ngươi không giao ra, Cực Tịnh sẽ toang!” Lê Vĩ nhếch mép:
“Ta có biện pháp!”
“Biện pháp gì?” Cực Khang giật mình.
“Nếu Hãn Đế đã nghĩ Tiên Sinh Đan trong tay lão, vậy thì cứ cho hắn!” Lê Vĩ cười quỷ dị:
“Làm hàng giả đổi với Cực Tịnh!”
“Hàng giả?” Ánh mắt Cực Khang sáng lên, sau đó lắc đầu:
“Tiên Sinh Đan là tài nguyên rất cao cấp, cái mùi của nó không loại thiên tài địa bảo nào phỏng chế được.”
Từng luồng Linh Lực nhanh chóng kết tụ thành những thanh kim châm, chủ động cắm vào người Cực Khang.
Vù vù vù…
Linh khí khắp nơi kéo đến, khiến thân thể Cực Khang thư thái và dễ chịu.
“Ồ? Ngươi còn hiểu Y Thuật à?” Cực Khang ngoài ý muốn nhìn hắn.
“Trước đây ta là Nha Ảnh, nằm vùng nhiều nơi… đối với các lĩnh vực có nghiên cứu!” Lê Vĩ tủm tỉm nói:
“Chỉ cần có nguyên liệu thích hợp, ta có thể luyện ra Tiên Sinh Đan giả… giúp ngươi qua mặt Hãn Cẩu!”
“Thật sao?” Cực Khang như tìm thấy hy vọng, hứng khởi hỏi:
“Ngươi cần nguyên liệu gì?”
Lê Vĩ viết xuống đất một bảng danh sách các loại tài nguyên…
Khoé mắt Cực Khang giật giật, căm tức nhìn hắn: “Tiểu tử ngươi tham lam, sao toàn là nguyên liệu Bát Tinh vậy hả?”
Bảng danh sách này có đến năm loại nguyên liệu Bát Tinh.
“Thế ngươi nghĩ để nguỵ tạo Tiên Sinh Đan dễ dàng lắm à?” Lê Vĩ hừ một tiếng:
“Dùng nguyên liệu cấp thấp sao qua mặt được Hãn Đế?”
Nếu không phải vì thời gian gấp gáp chỉ có 3 ngày, hắn thậm chí đòi Cực Khang tìm nguyên liệu Cửu Tinh cho mình.
Nguyên liệu chỉ là kiếm chút vốn liếng, Lê Vĩ đã có kế hoạch chơi Hãn Đế thêm một lần nữa…
“Thôi được, ngươi chờ!” Cực Khang phất ống tay áo, xé rách không gian rời đi.
Hiển nhiên là tìm thế lực nào đó, ra tay cướp đoạt.
Với thực lực hiện tại của lão, ở dưới Tiên đã hiếm có đối thủ.
Nếu không phải Hãn Quốc có Quốc Vận bảo kê, Cực Khang thậm chí sẽ quậy cho long trời lỡ đất.
Lê Vĩ hài hước cười tủm tỉm, lại ra lệnh cho Tiểu Bối:
“Nặn thêm cho ta bốn viên Tiên Sinh Đan phiên bản đặc biệt!”
“Chít!” Tiểu Bối vui sướng tiếp nhận nhiệm vụ.
Tốc độ và hiệu suất làm việc của Độ Kiếp đỉnh phong thật sự quá nhanh…
Chưa đến một ngày, Cực Khang đã mang về đúng các nguyên liệu Lê Vĩ cần.
Trên thân lão xuất hiện vài vết thương, hiển nhiên đã trải qua chiến đấu.
Lê Vĩ tiếp nhận, nghiêm mặt nói: “Cho ta một ngày luyện đan, lão già đừng dò xét hay làm phiền… kẻo thất bại thì Cực Tịnh toang đấy.”
“Yên tâm đi, lão phu sẽ không đem tính mạng Tịnh Nhi ra đùa giỡn!” Cực Khang hừ lạnh.
Lê Vĩ đào một động phủ khác, gấp gáp chui vào.
Cực Khang không dám theo dõi, ngược lại còn ở ngoài canh gác cho hắn nhằm tránh biến cố phát sinh.
Lê Vĩ tiến vào Chiến Giới Châu, vui vẻ đem mấy loại nguyên liệu Bát Tinh ra cho Hắc Bạch Song Linh, phân phó nói:
“Đem trồng vào vườn linh dược, dùng Thiên Niên Thuỷ và Kỳ Lân Huyết thúc đẩy thành nguyên liệu Cửu Tinh cho ta!”
“Hiểu rồi thưa công tử!” Hai nữ nhoẻn miệng cười, cùng nhau đi làm nhiệm vụ.
Lúc này Lê Vĩ mới đến chỗ Tiểu Bối, cười tủm tỉm nói:
“Tới đâu rồi?”
“Chít! Hàng đã xong!” Tiểu Bối gian xảo khoe khoang, bốn viên Xí Đan đã tròn vo trước mặt.
Lê Vĩ lấy ra cái hộp gỗ, dùng linh lực đem bốn viên Xí Đan bỏ vào.
Sau đó hắn lấy một viên Tiên Sinh Đan hàng thật, cạo nhẹ lớp vỏ ngoài của nó… chà xát và phủ lên bốn viên Xí Đan một lớp thật mỏng…
Theo động tác của hắn, bốn viên Xí Đan càng thêm hoàn hảo, càng thêm chân thật và sống động, thậm chí mùi vị toả ra vẫn thơm ngào ngạt, hấp dẫn vô cùng.
Đây là Xí Đan phiên bản thăng cấp.
“Làm tốt lắm, tiếp tục tu luyện đi!” Lê Vĩ xoa đầu Tiểu Bối khích lệ.
“Chít!” Tiểu Bối vui vẻ nũng nịu.
Rời khỏi Chiến Giới Châu, Lê Vĩ ở trong động hơn nửa ngày giả vờ mở lò luyện đan…
Xong xuôi, hắn mới mang hộp gỗ ra ngoài…
“Hả?” Cực Khang lập tức kinh dị lao đến, ánh mắt quét ngang quét dọc, cái mũi cẩn thận ngửi, hai mắt toả sáng:
“Mặc dù hơi nhạt mùi… nhưng đúng là giống Tiên Sinh Đan quá, tiểu tử ngươi vậy mà còn bản lĩnh này?”
Nếu không phải lão từng tiếp xúc với Tiên Sinh Đan thật, e rằng cũng sẽ bị mấy viên Tiên Sinh Đan giả mạo này lừa gạt…
“Thế nào? không uổng phí nguyên liệu Bát Tinh chứ?” Lê Vĩ cười cợt.
“Hảo bản lĩnh!” Cực Khang vỗ vỗ vai hắn:
“Kế tiếp ngươi không cần theo, lần trao đổi con tin này rất nguy hiểm, một mình lão phu đi là được!”
“Hiểu rồi!” Lê Vĩ gật đầu.
Hắn đương nhiên sẽ không xuất hiện, mấy trò trộm long tráo phụng như thế này… bản thân tốt nhất đừng có lộ mặt, như thế sẽ không ai hoài nghi hắn là kẻ giở trò quỷ sau tất cả mọi chuyện.
Hơn nữa trốn trong tối húp Quốc Vận không thơm hơn sao? Lộ diện làm quỷ gì?
Ta cũng không phải kiểu nhân vật chính phải toả sáng trước mặt đám đông…
“Lão phu đi!” Cực Khang quát lên, mang theo hộp gỗ đằng không mà lên.
Lê Vĩ hài hước cười, lại sắp có kịch hay để nhìn…
Hắn định tiến vào Chiến Giới Châu, một tiếng hét thánh thót chợt vang lên:
“Sư thúc!”
“Hả?” Lê Vĩ sửng sốt quay người, chỉ thấy một thiếu nữ che mặt đang bay đến.
Nàng nhìn theo bóng lưng Cực Khang vừa biến mất, chỉ có thể ảo nảo mình đến chậm chân… tốc độ của sư thúc quá nhanh, đuổi không kịp.
Thiếu nữ này đương nhiên chính là Cực Tịnh hàng thật.
Sau khi được đưa khỏi Cực Lạc Đảo, Cực Tịnh vẫn luôn che giấu hành tung, mai danh ẩn tích…
Nhưng cách đó một ngày, nàng nghe động tĩnh chiến đấu trong một thành trì lớn, vừa đến quan sát thì phát hiện Cực Khang cướp tài nguyên của người ta rồi chuồn mất…
Cực Tịnh cố gắng đuổi theo đến tận đây, lại thấy sư thúc rời đi rồi…
“Hoá ra là Cực Tịnh!” Lê Vĩ nhanh chóng nhập vai, vội vàng chạy đến chắp tay giới thiệu:
“Ta đã nghe lão đầu nhắc đến ngươi…”
“Ngươi là ai?” Cực Tịnh nhíu mày, trước đó nàng nhìn thấy sư thúc đứng cùng một chỗ với Lê Vĩ, vậy nên cũng không quá nghi ngờ hắn.
“Ta là tù nhân bị giam cầm cùng Cực lão đầu ở Hãn Quốc, may mắn được lão cứu ra, còn truyền thụ một phần tu vi!” Lê Vĩ thi triển vài loại chiêu thức của Cực Lạc Đảo, nửa thật nửa giả trả lời.
“Đúng là vậy…” Cực Tịnh nhìn qua, quả nhiên là truyền thừa của Cực Lạc Đảo, liền gấp gáp hỏi:
“Sư thúc của ta đã đi đâu?”
“Hãn Quốc dùng tính mạng của mấy vị Trưởng Lão Cực Lạc Đảo uy hiếp, muốn Cực lão đem Tiên Sinh Đan đến trao đổi con tin!” Lê Vĩ chém gió đáp:
“Thực lực của ta yếu không giúp được gì, nên đành ở đây chờ tin!”
“Quá nguy hiểm!” Cực Tịnh thay đổi sắc mặt, liền quay người muốn đi cứu viện.
Lê Vĩ ở phía sau vung tay…
XOẸT XOẸT XOẸT…
Dẫn Truyền Cửu Châm bắn vào lưng nàng từ phía sau.
Cực Tịnh chỉ cảm thấy buồn ngủ không thể ức chế nổi, hai mắt khép hờ… thân thể ngã tự do.
Lê Vĩ nhẹ nhàng đỡ lấy nàng, khoé môi nhếch lên đầy tà mị:
“Nàng lộ mặt lúc này thì còn gì là thú vị? chịu khó ngủ thêm một giấc vậy!”
Hắn mang theo Cực Tịnh tiến vào Chiến Giới Châu, biến mất tại chỗ.
…
“Hãn Đế, đừng tổn thương Tịnh Nhi!”
Không gian nứt ra, khí thế Độ Kiếp Viên Mãn kéo căng đến cực hạn.
Cực Khang đứng trên sóng thần vạn trượng, giáng lâm Hãn Quốc Hoàng Cung, đứng đối mặt với Hãn Càn Điện.
Từ Hãn Càn Điện, Hãn Đế long hành hổ bộ bước ra dưới sự hộ tống của ba vị Tổng Quản.
“Cực Tịnh” đang hôn mê bất tỉnh được Nha Âm Thu giữ chặt trong tay.
Ở Vân Ninh Cung và Nghê Thường Cung, Hoàng Hậu và Đại Công Chúa cũng đang lặng lẽ quan sát cục diện nơi này.
Cuộc giao dịch này chỉ có cao tầng của Hãn Quốc tham dự, ngoài ra Nha Ảnh đã phong toả toàn Hoàng Cung, không để người bên ngoài biết chuyện…
Bằng không một khi tin tức Hãn Đế bắt buộc cần đến Tiên Sinh Đan truyền ra, khó tránh khỏi sẽ khiến dân tâm dao động… ảnh hưởng đến Quốc Vận.
“Cực Khang lão quỷ, ngươi đúng là lão quái vật thành tinh, vậy mà còn dám tráo đổi Tiên Sinh Đan.” Nha Liệt Hàn quát lớn:
“Khôn hồn thì giao ra hàng thật, bằng không Cực Lạc Đảo chỉ còn mỗi lão già ngươi sống sót.”
“Câm miệng!” Cực Khang đi thẳng vào vấn đề:
“Đừng dài dòng, một tay giao người, một tay giao hàng!”
Nói đến đây, lão mở ra hộp gỗ, lộ ra bốn viên thuốc…
Hương thơm tràn ngập bốn phía.
“Đúng là Tiên Sinh Đan rồi!” Toàn trường cả kinh.
Hãn Đế hít sâu một hơi, đè nén cảm giác thèm thuồng và tham lam, vẫn kiên nhẫn ra lệnh:
“Lão Thái Y đâu, mau đứng ra xác nhận!”
Hiển nhiên lần này Hãn Đế đã rút kinh nghiệm, kiên quyết cần Lão Thái Y nghiệm chứng…
“Tuân lệnh!” Lão Thái Y được đưa đến, hướng về phía Cực Khang chắp tay, sau đó mới thận trọng muốn đánh giá.
Lê Vĩ ẩn trong Chiến Giới Châu hơi giật mình, Lão Thái Y này nếu có trình độ cao… nói không chừng sẽ nhận ra hàng giả.
Nghĩ đến đây, hắn đành điều khiển Chiến Giới Châu vô hình tiến đến, tráo sang hàng thật.
Hương thơm lại càng nồng hơn, Lão Thái Y quan sát, còn dùng tay cẩn thận điểm một chút, liền kích động chạy về phía Hãn Đế quỳ gối:
“Bệ hạ, đây là hàng thật, đúng là Tiên Sinh Đan trong truyền thuyết!”
Nha Ảnh đám người thở phào, xem ra bọn hắn quả thật là bị Cực Khoan vu oan hãm hại.
“Chứ còn sao nữa?” Cực Khang hừ lạnh, cũng thầm toát mồ hôi, may mắn Lão Thái Y kia không nhìn thấu…
“Tốt tốt tốt, Tiên Sinh Đan của trẫm!” Hãn Đế vui vẻ cười to:
“Không thể sơ suất, một tay giao hàng, một tay giao người!”
“Tuân lệnh!” Ba vị tổng quản mang theo Cực Tịnh tiến về phía Cực Khang.
Mà Cực Khang cũng cầm hộp gỗ bước về phía chúng…
“Ba - hai - một!”
Cực Khang vung tay, ném thẳng hộp gỗ lên không.
Bốn viên Tiên Sinh Đan bay ra tán loạn.
Ba tên tổng quản vội vàng bắt lấy.
Cực Khang nhân cơ hội kéo Cực Tịnh trở về, đánh nát không gian, nhấc chân bước vào, không quên gầm lên uy hiếp:
“Nếu còn lần sau, lão phu cùng Hãn Quốc không chết không thôi!”
“Hừ!” Hãn Đế mặc kệ lão, nhanh chóng hướng mắt về đám tổng quản.
Bọn hắn cũng hết sức thận trọng, đem bốn viên Tiên Sinh Đan bỏ vào hộp gỗ, từng li từng tí đến trước mặt Hãn Đế.
“Khoan đã!” Hãn Đế vẫn còn nghi kỵ, lại nói với Lão Thái Y:
“Mau đến nghiệm chứng thêm một lần!”
“Tuân mệnh!” Lão Thái Y gật đầu, từ trên tay ba vị Tổng Quản quan sát, khẳng định nói:
“Đúng là Tiên Sinh Đan!”
“Hahahaha!” Hãn Đế ngửa đầu cười to.
Nội tâm Hoàng Hậu và Đại Công Chúa siết chặt, không lẽ để cẩu Hoàng Đế khôi phục thật sao?
Lê Vĩ cười thầm, điều động Chiến Giới Châu thần không biết, quỷ không hay tiếp cận.
Không phải Bán Tiên, không chủ động dùng Quốc Vận quan sát tìm kiếm, đừng mơ phát hiện…
Một màn này vô cùng thành thạo, lại đem Tiên Sinh Đan trong hộp gỗ tráo với Xí Đan.
Nha Âm Thu đưa một viên, Hãn Đế há mồm nuốt gọn…
Lớp vỏ bọc bên ngoài lan ra, độc tố trong cơ thể run lên vì sợ…
“Hahaha!” Hãn Đế sảng khoái cười dài.
Nhưng sau đó, lớp vỏ bọc mỏng manh đã dùng hết, chẳng thấm bao nhiêu…
Một mùi mặn mặn quen thuộc, lan tràn khắp vị giác…
Sắc mặt Hãn Đế trở nên quái dị.
Lão Thái Y cũng cảm thấy có gì bất thường, ánh mắt nhìn chằm chằm ba viên Xí Đan còn lại, chau mày: