Hãn Đế mặc kệ mùi vị kỳ quái trong miệng, đan dược vừa vào liền tan, lan toả khắp cơ thể.
Một giây, hai giây, ba giây…
Không có chút phản ứng nào, lượng độc tố đã sớm xâm chiếm toàn thân cũng chẳng có chút dấu hiệu tiêu tán.
“Hả?” Hãn Đế nhíu mày.
Ba vị Tổng Quản cũng cảm thấy có gì đó không thích hợp.
“Bệ hạ… ngài cảm thấy thế nào?” Nha Âm Thu hỏi.
“Chưa có thay đổi gì bất thường!” Hãn Đế nội tâm hơi lạnh.
“Chắc là độc trong người bệ hạ quá mạnh, một viên Tiên Sinh Đan chưa đủ liều!” Nha Liệt Hàn hơi cân nhắc.
“Không thể!” Nha Bạch lập tức nói:
“Mỗi người trong đời chỉ dùng được một viên Tiên Sinh Đan, dùng nhiều không có tác dụng!”
“Vậy tại sao bệ hạ vẫn y như cũ?” Nha Âm Thu ngưng mày nói.
Bọn hắn cùng lúc xoè tay ra, chỉ thấy ba viên thuốc tròn vo, đen bóng, ẩm ướt vẫn còn…
Nhưng ngoại trừ mùi vị Tiên Sinh Đan nồng đậm vẫn còn toả khắp không gian từ đầu, ba viên này lại còn có chút mùi khó ngửi.
“Mau gọi lão thái y đến!” Hãn Đế gầm lên, nhận thấy có gì đó bất thường.
Không lâu sau, dưới sự hộ tống của các đại công công, một lão già hiền từ, râu tóc bạc trắng, trên người mặc y phục thầy thuốc hoàng gia được đưa đến.
Đây chính là lão thái y của Hãn Quốc, là người tinh thông Y Đạo, Luyện Đan Chi Đạo hàng đầu… có tu vi Đại Thừa Kỳ, còn là Bát Tinh Đan Sư.
“Hít… đúng là mùi của hàng cao cấp, đây là mùi Tiên Sinh Đan!” Lão thái y đưa mũi ngửi một hơi khắp thiên lao, cái khí tức của Tiên Sinh Đan trước đó vẫn còn đọng lại.
“Mau nhìn cho trẫm!” Hãn Đế quát lên.
Ba vị tổng quản nâng tay, đưa lên ba viên thuốc đến trước mặt lão thái y.
Bỗng nhiên, thần sắc lão thái y chợt đổi, sắc mặt trở nên quái dị…
“Thế nào? vừa rồi trẫm uống một viên, vì sao vô hiệu rồi?” Hãn Đế lạnh lùng.
“Bệ hạ… chuyện này… chuyện này lão thần không dám nói!” Lão thái y vội vàng quỳ rạp.
“Nói hoặc chết!” Hãn Đế siết chặt nắm tay, gân xanh đầy mặt, cảm giác bất an càng đậm.
Lão thái y đổ mồ hôi ròng, chỉ đành rắn răng: “Mùi thuốc còn đọng lại ở thiên lao quả thật đến từ Tiên Sinh Đan trong truyền thuyết, đó là mùi dược liệu cao cấp nhất mà cả đời lão thần từng tiếp xúc, cam đoan vượt trên cấp Cửu Tinh.”
“Nhưng còn ba viên này… thì là…”
Lão thái y ngập ngừng, ấp úng.
“Là cái gì? Nói nhanh!” Hãn Đế nắm cổ áo ông ta lên.
“Là chất bài tiết của một loại Yêu Thú nào đó!” Lão thái y khó khăn phun ra.
“PHỐC!” Hãn Đế suýt chút thổ huyết.
“Ăn nói xằng bậy!” Ba vị tổng quản biểu lộ đại biến, hung tợn trừng trừng lão thái y:
“Bọn ta đích thân đoạt từ Cực Khang, sao có thể là phân?”
“Nhưng quả thật là thế… lão thần nguyện lấy tính mạng ra đảm bảo a.” Lão thái y khóc không ra nước mắt, bị cuốn vào chuyện lần này, e rằng sinh tử khó lường a.
Để chứng minh, lão thái y còn ở trước mặt đám người tách một viên “thuốc” ra… quả thật nếu dùng linh thức quan sát kỹ, sẽ thấy toàn là tạp chất bừa bãi.
“Là phân động vật?” Hãn Đế điên cuồng nôn khan, làn da tái mét như tàu lá chuối.
“Trời ạ…” Tam đại tổng quản hai chân run rẩy, vội vàng đem thuốc ném khỏi tay, không dám nhìn thẳng mặt Hãn Đế.
Từ cổ chí kim… bất chấp là chốn phàm tục hay tu chân giới, e rằng đây là vị Hoàng Đế đầu tiên trong lịch sử ăn phân Yêu Thú.
Nhục nhã… vô tận sỉ nhục.
“PHỐC!” Hãn Đế phun máu, độc khí công tâm, thân thể lung lay.
Độc tố trong người càng có dịp bạo động…
RỐNG!
Quốc Vận hoá thành kim long, nhanh chóng xông thẳng vào thể nội của hắn ổn định cục diện.
“Bệ hạ xin giữ gìn long thể!” Ba vị tổng quản nhanh nhẹn nâng đỡ.
“CÚT!” Hãn Đế như dã thú, mái tóc dần dần chuyển sang bạc trắng, sắc mặt cực độ khó coi:
“Ba người các ngươi, có nên cho trẫm một lời giải thích?”
“Bệ hạ hoài nghi chúng ta?” Tam đại tổng quản biến sắc, ánh mắt tràn ngập sợ hãi.
Quan hệ giữa Hoàng Thất và Nha Ảnh như cá với nước, tuyệt đối không thể tách rời…
Nếu như xuất hiện vết rạn, e rằng sẽ là tai hoạ.
“BỊCH!”
Tam đại tổng quản vội vàng quỳ xuống một chân, chủ động tháo xuống Nhẫn Trữ Vật của mình giao ra, cung kính nói:
“Bệ hạ bớt giận, chắc chắn là Cực Khang tráo đổi Tiên Sinh Đan… không liên quan gì đến chúng thần đâu ạ.”
Tiên Sinh Đan có sức hấp dẫn thật sự là quá lớn, đừng nói là Hãn Đế đang gấp rút cần dùng… mà dù là Nha Ảnh như bọn hắn cũng khao khát có được.
Không thấy Cực Khang chết đi sống lại, thực lực trực tiếp đạt đến đỉnh phong chỉ sau một lần sử dụng hay sao?
Nếu có được Tiên Sinh Đan, không cần tu Thôn Âm Bảo Điển, không cần giữ thân phận thái giám… vẫn có thể tung hoành thiên hạ.
Tuy nhiên dù rất khao khát, tam đại tổng quản cũng chưa nghĩ đến việc chiếm đoạt trước mặt Hãn Đế, càng là không dám trộm long tráo phụng.
“Vô dụng!” Hãn Đế quát to:
“Các ngươi có ba người, vậy mà để Cực Khang nắm mũi dắt đi sao?”
Hãn Đế vẫn bán tính bán nghi, nửa tin Cực Khang thật sự đã đổi Tiên Sinh Đan, nửa nghi ngờ ba tên Tổng Quản đã giở trò quỷ.
“Bệ hạ xin hãy tin tưởng và trao thêm cơ hội!” Nha Âm Thu oan ức vô cùng, cung cung kính kính nói:
“Ván cờ này vẫn còn lật được, bởi vì Cực Tịnh và Vân Khôi đi cùng Cực Khang hiện giờ đều là người của chúng ta.”
“Không sai, phải nhờ đến Hoàng Hậu giúp đỡ… bởi suy cho cùng, Vân Khôi và Cực Tịnh đều là người của nàng.” Nha Liệt Hàn chắp tay:
“Chỉ cần đem Cực Khang bắt về, có thể xác minh Tiên Sinh Đan thật.”
“Khốn kiếp!” Hãn Đế căm hận đến hai mắt đỏ ngầu:
“Chuyện gì cũng phải nhờ đến Hoàng Hậu, nàng chẳng phải sẽ cười trộm trẫm bất lực, vô năng hay sao?”
Cả đám không dám nói tiếng nào, chịu khó nghe Hãn Đế chửi mắng…
“Thôi được rồi!” Hãn Đế hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh:
“Mau báo cáo tình hình với Hoàng Hậu!”
…
Vân Ninh Cung.
“Các ngươi định qua mặt bổn cung?” Hoàng Hậu nhướn lên mày liễu sau khi nghe Nha Âm Thu bẩm báo tình hình, giận dữ chất vấn:
“Cực Khang chỉ có một, còn phải cứu theo cả đám hậu bối… vậy mà vẫn trao đổi được Tiên Sinh Đan ngay trước mặt cường giả đỉnh cấp Hãn Quốc, đây là chuyện tiếu lâm.”
“Các ngươi và bệ hạ không muốn thực hiện giao kèo, không giao Tiên Sinh Đan cho bổn cung nên cố tình bịa chuyện?”
Mặc dù Hoàng Hậu không ra tay, nhưng nàng ở sau màn thao túng tất cả… có thể nói là góp công đầu cho việc dẫn dụ Cực Khang phải lấy ra Tiên Sinh Đan.
Thế mà giờ đây, kết quả nhận được là Tiên Sinh Đan đã bị đổi thành phân yêu thú…
Thử hỏi sao dễ dàng tin tưởng?
“Nương nương có thể không tin vi thần, nhưng phải tin tưởng bệ hạ nha.” Nha Âm Thu bất đắc dĩ nói:
“Bệ hạ hiện tại tình huống không ổn, nhìn qua già đi hàng chục tuổi, vì không khống chế được để độc khí có cơ hội tàn phá bên trong…”
Hoàng Hậu híp lại mắt phượng, nhẹ nhàng vận chuyển Thiên Vận Chi Thân kiểm tra một phen…
“Ồ?” Nàng âm thầm kinh ngạc.
Quả nhiên phát hiện Hãn Quốc vừa đánh mất một lượng Quốc Vận không hề nhỏ.
Lượng Quốc Vận này bị mất, một phần là do tiêu hao để áp chế độc tố trong thể nội Hãn Đế, một phần là vì mối quan hệ giữa Hãn Đế và Nha Ảnh đã có vết rạn rất nhỏ…
Dù muốn qua mặt mình, Hãn Đế cũng sẽ không bỏ ra cái giá lớn như vậy.
Hoàng Hậu tin tưởng vài phần, nhếch lên môi đỏ: “Nha Ảnh dễ dàng giải quyết Cực Lạc Đảo… không ngờ lại bị Cực Khang chơi đùa trong tay, ván cờ này có tính là hoà không?”
Nha Âm Thu không dám phản biện, chỉ đành hạ giọng: “Thế nên chúng ta rất cần nương nương hỗ trợ, liên lạc với Vân Khôi và Cực Tịnh… điều tra thực hư chỗ Cực Khang, ép lão phải giao ra Tiên Sinh Đan thật sự.”
“Tiên Sinh Đan thật sự bị Cực Khang tráo đi? Không phải ba vị hớt tay trên đó chứ?” Hoàng Hậu bán tính bán nghi, nửa cười nửa không hỏi.
“Vi thần xin thề, nếu dám trộm mất Tiên Sinh Đan… cửu lôi oanh đỉnh mà chết!” Nha Âm Thu phát thệ.
“Thôi được rồi, tạm tin ngươi thêm một lần.” Hoàng Hậu gật gù, ra vẻ khó khăn nói:
“Nhưng để Vân Khôi và Cực Tịnh ép Cực Khang hiện thân không phải chuyện đơn giản nha… nhất là khi Cực Khang đã khôi phục chiến lực, điều này vô cùng mạo hiểm đấy.”
Nha Âm Thu thầm mắng, biết rõ Hoàng Hậu đang cố tình ra điều kiện, chỉ đành ngoan ngoãn lấy ra một Túi Trữ Vật, cung kính dâng lên:
“Đây là một nửa bảo khố cướp được từ Cực Lạc Đảo, mong nương nương hài lòng.”
Hoàng Hậu tiếp nhận Túi Trữ Vật, linh thức đảo qua một vòng, liền nở nụ cười hài hước:
“Được rồi… vậy các ngươi chờ lệnh của ta mà hành động!”
“Tuân mệnh!” Nha Âm Thu vui vẻ.
Có nội gián ở cạnh Cực Khang, lại thêm thủ đoạn của Hoàng Hậu… không tin không ép được lão già này nôn ra Tiên Sinh Đan thật.
…
“Phù…”
Tại một sơn cốc, Cực Khang thả người rơi xuống.
Đi theo phía sau chính là Vân Khôi đang cõng Ân Quý Phi và Cực Tịnh ở bên cạnh…
“Tịnh Nhi đến, để sư thúc thay ngươi trị thương!” Cực Khang đặt tay lên vai Cực Tịnh, bắt đầu truyền Linh Lực vào.
Vân Khôi ở bên cạnh nhìn, biết rằng lão già này vẫn còn chưa tin tưởng lắm về thân phận của nàng, muốn tự kiểm nghiệm.
Mà khi Linh Lực của Cực Khang nhập thể, phát hiện đúng là linh hồn của Cực Tịnh ẩn bên trong, liền an tâm triệt để, lúc này mới nhanh chóng dùng tu vi hùng hậu chữa thương cho nàng.
Không lâu sau, thương thế của Cực Tịnh đã khép lại…
“Ca ca sao có thể làm như thế? Sao hắn lại vì tham lam mà hạ độc người, phản bội cả Cực Lạc Đảo…”
Vân Khôi tán thưởng trong lòng, không hổ là Như Ý Phân Thân… vừa giống đến mức hoàn hảo, vừa diễn đến ngay cả ta cũng bị thuyết phục.
“Khoan hãy nói, tìm nơi trú ẩn an toàn trước đã!” Cực Khang thở dài:
“Nha Ảnh tai mắt trải rộng thiên hạ, đừng lộ hành tung trước mắt chúng.”
Tìm một ngọn núi hoang vắng, đào ra mấy cái động phủ…
Trong động, Cực Khang nhìn Vân Khôi… nghiêm mặt nói:
“Mặc dù trước đó không thể khôi phục toàn thịnh, nhưng ngươi đã tiếp nhận hai phần tu vi và truyền thừa của lão phu, theo lý nên gọi một tiếng sư phụ chứ hả?”
“Hắc hắc, khi nào truyền cho ta cả mười phần thì ta gọi.” Vân Khôi cười xấu xa:
“Mới có hai phần cũng muốn gọi sư phụ? Lão già này mơ đẹp quá đó!”
Sắc mặt Vân Khôi câng câng, hoàn toàn không thèm để ý đến nàng, quay sang chăm sóc Ân Quý Phi.
Ân Quý Phi đã tỉnh lại, nhưng linh trí mơ hồ, không còn nhớ bất cứ thứ gì về chuyện quá khứ, vô cùng đáng thương.
“Mặc kệ hắn!” Cực Khang giận dữ phất tay:
“Tên này độc mồm độc miệng, nhưng so với Cực Nhạc súc sinh vẫn đáng tin hơn… ngày sau dạy dỗ cũng không muộn.”
Muốn lập lại Cực Lạc Đảo cần có nhân thủ đáng tin cậy, Cực Khang đã xem Vân Khôi là truyền nhân, cũng không trách hắn vì chút chuyện nhỏ.
Bản tính của tên điên này đã thể hiện ở trong ngục rồi, chẳng sợ cái gì cả…
Một kẻ như vậy nếu trở thành trụ cột của Cực Lạc Đảo, chờ hắn trưởng thành… nhất định sẽ dẫn dắt thế lực đến thời kỳ hưng thịnh nhất.
“Ta nói lão già… cái viên thuốc kia của ngươi lợi hại như vậy, tại sao không cho ta một viên, cho Cực Tịnh một viên, cho Ân Quý Phi một viên?” Vân Khôi ra vẻ không hiểu nói:
“Lúc đó tất cả chúng ta đều là cường giả hàng đầu, còn sợ Hãn Quốc sao?”
“Đúng thế sư thúc!” Cực Tịnh cũng đầy mặt khó hiểu.
“Các ngươi thì biết cái gì chứ? Nếu Tiên Sinh Đan thần kỳ đến vậy… tại sao lão tổ của chúng ta vẫn ngã xuống?” Cực Khang hừ lạnh, lần đầu tiên đem bí mật nói ra:
“Hạn chế của Tiên Sinh Đan chính là đoạn tuyệt con đường thành Tiên, mà Độ Kiếp Kỳ dù lợi hại đến đâu… rồi cũng sẽ cạn kiệt tuổi thọ mà chết.”
“Đây là lý do Tiên Sinh Đan được cất giấu cẩn thận, không đến bước đường cùng… tuyệt không đem ra sử dụng.”
“Lão phu vì cứu các ngươi và thoát thân, bất đắc dĩ lắm mới phải dùng đến… tương lai các ngươi còn dài, không thể đánh đổi như thế được.”
“Hoá ra là vậy!” Cực Tịnh và Vân Khôi bừng tỉnh.
“Về động phủ nghỉ ngơi đi!” Cực Khang phất tay.
“Được rồi!” Vân Khôi bế lấy Ân Quý Phi về động.
Cực Tịnh cũng tiến sang một hang động khác…
Cực Khang ngồi xếp bằng trên giường, ngán ngẫm nói:
“Cẩu Hãn Đế giờ phút này e rằng đã khôi phục đỉnh phong sau khi dùng Tiên Sinh Đan, lại thêm lũ biến thái Nha Ảnh… khó cho lão phu báo thù.”
Cùng lúc đó, tại động phủ của Cực Tịnh…
Nàng vừa trở về, liền nhận được ý niệm của bản thể truyền đến: “Sẵn sàng làm con tin thêm một lần nữa, ép Cực Khang phải nôn ra hàng thật.”
“Được!” Cực Tịnh ung dung mỉm cười.
Nửa ngày sau…
ĐÙNG!
Cả vùng núi hoang đột ngột nổ tung…
Cực Khang sắc mặt đại biến, lập tức xông thẳng ra ngoài.
Chỉ thấy động phủ của Cực Tịnh và Vân Khôi đều tan vỡ.
Một Hắc Y Nhân đang tóm gọn Cực Tịnh và Ân Quý Phi trong tay, đang tiếp tục đánh về hướng Vân Khôi đang ngã nhào trên đất.
“Làm càn!” Cực Khang bạo tẩu:
“Cực Hải Phá Thiên Chưởng!”
Một chưởng ngưng tụ vạn dặm sóng thần, đẩy thẳng về phía Hắc Y Nhân.
Thấy cảnh này, Hắc Y Nhân không tiếp tục đuổi bắt Vân Khôi, trái lại thi triển Thân Pháp lao thẳng lên thiên không, kéo giãn khoảng cách với Cực Khang.
Cực Hải Phá Thiên Chưởng đánh nát một ngọn núi, Thuỷ Thuộc Tính tàn phá không gian…
Hắc Y Nhân thừa cơ hội đó, nhảy vào trong không gian, chỉ để lại tiếng cười uy hiếp:
“Cực Khang lão cẩu dám tráo Tiên Sinh Đan đánh lừa bệ hạ, cho ngươi ba ngày đem hàng thật đến Hoàng Cung giao dịch, bằng không… con tin sẽ tiêu đời!”