Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 214: MỘT TAY ĐỘNG THIÊN HẠ!



Thời gian trôi…

Một phút, năm phút rồi lại mười phút.

Toàn trường gần như nín thở.

“Tại sao?” Hãn Đế rít lên, toàn thân run rẩy.

“Bệ hạ!” Nha Âm Thu hoảng hốt kinh hô:

“Rõ ràng ngài chứng kiến từ đầu đến cuối, chúng ta hoàn toàn không giở trò!”

“Trẫm còn chưa nói gì, ngươi đây là có tật giật mình sao?” Cái trán Hãn Đế nổi cộm gân xanh.

“Ta…” Nha Âm Thu á khẩu.

“Làm sao có thể… trước đó rõ ràng còn là Tiên Sinh Đan!” Lão Thái Y cũng đổ mồ hôi lạnh.

“Thế bây giờ là cái quỷ gì?” Hãn Đế rống lên.

Nha Bạch ba người sắc mặt trắng bệch, ngay cả Hoàng Hậu, Đại Công Chúa các nhân vật cao tầng âm thầm theo dõi cũng biểu lộ quái dị.

Lão Thái Y lật đật đến gần quan sát cẩn thận lại, biểu hiện dần trở nên khó coi, dùng tay nhẹ bóp nát một viên Tiên Sinh Đan còn lại.

Thứ này vỡ ra, lớp vỏ phủ bên ngoài tróc mất, lộ ra cái mùi khó ngửi đầy tạp chất.

Lão Thái Y cẩn thận từng li từng tí, khom lưng thật thấp nói:

“Thưa bệ hạ… lại là thứ kia của yêu thú, hơn nữa cùng loại.”

“PHỐC!” Hãn Đế rốt cuộc không nhịn được, một ngụm huyết tinh phun ra ngoài, hai mắt trắng dã.

VÙ VÙ VÙ…

Độc tố có cơ hội, liền điên cuồng bành trướng, chúng như hàng ngàn vạn con độc xà nhỏ len lỏi khắp toàn thân, len lỏi trong linh hồn, cố gắng trùng kích sinh mệnh của Hãn Đế.

“Hộ giá!” Lão Thái Y sợ hãi quát lớn.

NGAO!

Quốc Vận hoá Kim Long, cấp tốc lao thẳng vào cơ thể Hãn Đế mà áp chế kịch độc…

Tuy rằng cuối cùng có thể ngăn độc phát tác, nhưng vừa rồi chúng nó tàn phá một trận, Hãn Đế lúc này đã thê thảm đến khó thể hình dung.

Vốn là nam tử trung niên, giờ đây chẳng khác nào một ông lão, làn da nhăn nhúm, tóc tai rũ rượu, nửa đầu đã bạc trắng, sắc mặt tái xanh, cái môi tím ngắt...

Quan trọng là, Hãn Đế dùng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống nhìn ba tên Tổng Quản.

Hãn Đế không nói lời nào, nhưng ánh mắt lại bày tỏ phẫn nộ và nhục nhã vô biên.

Hai lần ăn phân, chỉ có thể là hắn…

Người thường chưa chắc đã chịu sỉ nhục như thế, huống chi hắn là nhất quốc chi quân?

Lão Thái Y sống lưng lạnh giá… sau chuyện lần này, không biết mạng già của mình liệu có được giữ lại hay không.

Biết bệ hạ hai lần ăn chất bài tiết, sớm muộn cũng bị diệt khẩu.

“Bệ hạ, chúng thần oan!” Tam Đại Tổng Quản oan ức muốn chết, không ngừng kêu oan:

“Bệ hạ, là Cực Khang nham hiểm… hắn lại dùng Tiên Sinh Đan giả mạo lừa dối chúng ta.”

“Thật là Tiên Sinh Đan giả sao?” Hãn Đế lạnh lẽo nhìn chằm chằm Lão Thái Y.

“Hít…” Lão Thái Y nặng nề thở dốc, liếc nhìn các vị tổng quản, rồi lại bất đắc dĩ nhìn Hãn Đế.

Đường nào cũng chết, lão chỉ đành nói thật: “Thưa bệ hạ, khi Cực Khang rời đi… Tiên Sinh Đan vẫn còn là hàng thật.”

“Vậy…” Hãn Đế toàn thân run rẩy.

Một tay nâng lên…

RỐNG!

Quốc Vận phô thiên cái địa tụ hội, thô bạo giáng thẳng xuống tam đại tổng quản.

PHỐC!

Bọn hắn thổ huyết bay ngược, thân thể bị trấn áp xuống đất…

“Đừng tưởng trẫm không biết các ngươi có ý đồ gì!” Hãn Đế gào lên:

“Muốn khôi phục thân thể, muốn thoát ly Nha Ảnh sao? Một ngày trẫm còn nắm Quốc Vận trong tay, ở Hãn Quốc trẫm vẫn là vô địch!”

“Bệ hạ, chúng thần thật sự bị oan mà!” Nha Âm Thu khóc không ra nước mắt.

“Lòng trung thành có đất trời chứng giám, nào dám qua mặt bệ hạ…” Nha Liệt Hàn cùng Nha Bạch vội vàng phân trần.

“Câm miệng!” Hãn Đế hừ lạnh, một tay ấn xuống.

Quốc Vận xông thẳng vào thể nội của ba vị Tổng Quản, khám xét từ trong ra ngoài…

Nội tâm tam đại tổng quản lạnh lẽo như hàn băng, bệ hạ ngày càng đa nghi, trước lợi ích lớn như Tiên Sinh Đan… đã dần không tin tưởng bọn hắn nữa.

Tất cả đều rõ ràng, quan hệ giữa Nha Ảnh và Hãn Đế tuyệt không thể rạn nứt, bằng không hậu quả khó lường.

Nhưng đứng trước thứ có thể giải đi kịch độc đã đeo bám mình vô số năm, giúp mình khôi phục bản lĩnh nam nhân, trở thành cường giả đỉnh cấp như Tiên Sinh Đan… Hãn Đế không thể bình tĩnh suy nghĩ đến những chuyện khác.

Nhất là khi, hắn thật sự mất lòng tin với Nha Ảnh.

Chỉ tiếc là dò xét một phen, vẫn không tìm thấy bất cứ thứ gì…

“Lão Thái Y!” Hãn Đế đảo qua đôi mắt đỏ ngầu.

“Bệ hạ, lời của thần là thật!” Lão Thái Y quỳ rạp xuống đất:

“Thần vào cung từ nhỏ, cả đời cống hiến cho hoàng thất, tuyệt không dám trái lời.”

Hãn Đế không tin, lại dùng Quốc Vận xông thẳng vào người Lão Thái Y, dò xét luôn cả linh hồn.

Thông qua ký ức, Hãn Đế xác nhận Lão Thái Y không nói dối… khi Cực Khang rời đi, lão vẫn nhận định Tiên Sinh Đan là hàng thật.

Nhưng khi nó rơi vào tay của ba tên tổng quản, lại biến thành phân động vật…

“Khốn nạn!” Hãn Đế siết chặt tay đến đâm móng vào da, càng thêm có căn cứ để xác định Nha Liệt Hàn, Nha Âm Thu các loại đã lén lút đem Tiên Sinh Đan giấu đi.

Có thể là giấu vào không gian hay một nơi nào đó mà mình không biết…

Nhưng lại không có bằng chứng để vạch tội chúng.

“Hừ, thành sự không có… bại sự có thừa!” Một thanh âm bất mãn trong trẻo vang lên.

Hoàng Hậu như cửu thiên huyền nữ hạ người rơi xuống, lạnh lùng chất vấn:

“Bệ hạ, bổn cung đã dốc hết tâm trí và công sức để giúp ngươi… nhưng ngươi liên tục thất bại, thật khiến bổn cung thất vọng.”

“Nàng!” Nội tâm Hãn Đế như bị trùng kích, khoé miệng lại rỉ máu.

Với bậc quân vương có dã tâm, đứng ở vị trí cao… lại thêm Hoàng Hậu trên danh nghĩa là nữ nhân, tài sắc vẹn toàn, thực lực cao thâm, bất cứ nam nhân nào cũng muốn chinh phục nàng.

Hãn Đế cũng không ngoại lệ, hắn vừa kiêng kỵ Hoàng Hậu, vừa muốn có được nàng… địa vị của Hoàng Hậu ở trong lòng hắn rất đặc biệt.

Bị chính nữ nhân mình để ý chứng kiến thất bại của mình, lại nghe được nàng xem thường như vậy, làm sao có thể chịu nổi?

Điều này khiến hắn càng căm ghét ba tên Tổng Quản hơn, cảm thấy bọn chúng đã không thể tin dùng được nữa.

Nhưng giờ đây ngoại trừ Nha Ảnh ra, còn có thể dùng ai?

Hãn Đế cố gắng đè nén tâm tình phẫn nộ, mở miệng gằn từng chữ:

“Trẫm cho tối đa ba tháng, không biết bằng cách nào… phải đem ít nhất một viên Tiên Sinh Đan đến cho trẫm, bằng không vị trí Tổng Quản của các ngươi sẽ do người khác đảm nhiệm!”

“Đừng quên, thông qua Quốc Vận… trẫm có thể rút hết tu vi của các ngươi để truyền cho người khác được việc hơn!”

“Hít!” Tam Đại Tổng Quản vừa sợ vừa quyết tâm, cúi thấp đầu, thề thốt nói:

“Bệ hạ xin hãy an lòng, chúng thần dù phải trả bằng cả tính mạng cũng phải đem Tiên Sinh Đan về!”

“Hừ!” Hãn Đế phất ống tay áo, thân thể lung lay bước về Hãn Càn Điện, nhưng vẫn không quên bỏ lại một câu:

“Mong Hoàng Hậu tiếp tục hỗ trợ, trẫm nguyện giao hết bảo khố của Cực Lạc Đảo cho nàng…”

Không ai biết rằng, Chiến Giới Châu vẫn đang đảo qua đảo lại trên bầu trời Hãn Quốc, hấp thụ lượng Quốc Vận khổng lồ.

Nha Ảnh là căn cơ trọng yếu nhất của Hãn Quốc.

Khi quan hệ mật thiết giữa Hãn Đế và Nha Ảnh xuất hiện nghi kỵ lẫn nhau, Quốc Vận sẽ tự động bị ảnh hưởng, bắt đầu tách ra…

Mà Lê Vĩ chỉ chờ có thế, đang âm thầm hấp thụ.

Một phần năm.

Không sai, hắn đã sở hữu trong tay một phần năm lượng Quốc Vận của toàn Hãn Quốc rồi.

Có lẽ chỉ ít hơn Hoàng Hậu và Hãn Đế, ngoài ra không thua gì ai… ngay cả Đại Công Chúa cũng không sánh bằng hắn.

“Hehe!” Lê Vĩ cười xấu xa:

“Bàn cờ vẫn đang vận chuyển, chia rẽ Nha Ảnh và Hãn Đế là cách tốt nhất… chờ ta đoạt sạch ở Hậu Cung, có lẽ lượng Quốc Vận sở hữu sẽ sánh ngang Hoàng Hậu!”

Nghĩ đến đây, hắn lại điều khiển Chiến Giới Châu bay đến Hậu Cung thu gom, thời gian qua e rằng đã tích luỹ không ít…

“Nương nương… chúng ta bị oan!” Nha Âm Thu, Nha Liệt Hàn và Nha Bạch oan ức nhìn sang Hoàng Hậu, nước mắt lưng tròng.

Bọn hắn thật sự là nhảy xuống sông hoàng hà cũng không thể rửa sạch oan uổng này…

Hoàng Hậu nhướn mày: “Bổn cung cũng không thể xác định, nhưng các ngươi làm bổn cung thất vọng quá…”

Tuy rằng thông qua Như Ý Phân Thân, nàng đã biết cái giá khi dùng Tiên Sinh Đan…

Nhưng nói thế nào, thứ đó vẫn có giá trị cực lớn… đem ra bồi dưỡng thuộc hạ, có thể tạo ra một Độ Kiếp đỉnh cao.

Liên tục bỏ lỡ cơ hội sở hữu tài nguyên đỉnh cấp, Hoàng Hậu làm sao không bất mãn?

“Nương nương xin tin chúng ta thêm một lần, là lão già Cực Khang quá giảo hoạt!” Nha Âm Thu căm tức nói:

“E rằng ngay cả lão thái y cũng bị qua mặt, từ đầu đến cuối đều là Tiên Sinh Đan giả!”

“Bổn cung có tìm hiểu về Cực Khang, ông ta là người ngay thẳng chính trực… đứng trước an toàn tính mạng của cháu gái, khó mà giở trò!” Hoàng Hậu híp mắt, đảo qua đảo lại trên người bọn hắn, ý vị thâm trường nói:

“Có thể nào chỉ là một trong ba… hoặc hai trong ba vị đây…”

Lời này vừa ra, tam đại tổng quản cùng lúc rùng mình, vô thức đề phòng nhìn lẫn nhau.

Đúng vậy, Nha Ảnh là một nơi đào tạo tàn nhẫn, âm u và khốc nghiệt nhất.

Bên trong Nha Ảnh, từ ngày đầu đã là giẫm đạp lấy nhau để leo lên, không ai sẽ dễ dàng tin cậy những người khác.

Có thể mình liêm, nhưng hai đồng bọn không liêm thì sao?

Trong lúc nhất thời, cả Nha Âm Thu, Nha Liệt Hàn và Nha Bạch đều không tự chủ được mà hoài nghi lẫn nhau.

Dù sao thì Tiên Sinh Đan quá mức hấp dẫn…

Tuy rằng đã không tin tưởng nhau, nhưng ngoài mặt Nha Âm Thu vẫn cố tỏ ra bình thường, nghiêm túc nói:

“Nương nương nói đùa, chúng ta đều trung thành với bệ hạ.”

“Không sai!” Nha Liệt Hàn và Nha Bạch chém đinh chặt sắt nói:

“Mong nương nương hiến kế!”

“Sau chuyện lần này, Cực Khang chắc chắn sẽ đề phòng… bổn cung cũng không dễ dàng đắc thủ.” Hoàng Hậu ánh mắt loé lên:

“Chỉ có thể thông qua Vân Khôi, xem hắn có kế sách nào không.”



Cùng lúc đó, Hãn Quốc lại trở thành nơi hấp dẫn sự chú ý đến từ khắp Thiên Nguyên.

Tung tích của Hãn Nguyên Thái Tử đến nay vẫn còn là một ẩn số, di tích cổ xưa của Lân Thiên Quốc vẫn là mục tiêu săn tìm hàng đầu.

Mà khi cố gắng dò xét, điều tra không có manh mối… Tu Chân Quốc của Hãn Nguyên là Hãn Quốc đương nhiên sẽ trở thành mục tiêu chính.

Gần nhất, liên tục có cường giả hàng đầu, mật thám, thám tử các nơi quy tụ tại Hãn Quốc.

Bọn hắn phát hiện Nha Ảnh đang nỗ lực phong toả hoàng cung, cũng chẳng biết là nhằm mục đích gì.

Lê Vĩ thản nhiên đi trên đường… khoé môi nhếch lên:

“Phải tạo thêm chút áp lực cho Hãn Cẩu!”

Nghĩ đến đây, hắn tiến vào Chiến Giới Châu…

Đem hàng chục con Cương Thi gọi ra, dùng áo choàng khoác lên cơ thể chúng nó, sau đó lặng lẽ thả ra ngoài.

Màn đêm buông xuống, Lê Vĩ lệnh cho đám Cương Thi này tập kích một khách điếm, tiêu diệt hai tên mật thám do Thương Bảo Quốc cử đến.

Rất nhanh, động tĩnh chiến đấu liền thu hút rất nhiều cường giả lao đến.

Bọn hắn hợp lực vây công, khiến hàng chục con Cương Thi bị đánh nát, áo choàng xé toạc.

“Cương Thi!?” Một thiên kiêu sống sót từ Kỳ Sơn trở về lớn tiếng hô lên:

“Đúng là Cương Thi của Lân Thiên Quốc!”

“Không sai, lão phu cũng từng nhìn thấy cả đại quân đông đảo Cương Thi quỳ gối dưới chân Hãn Nguyên!” Lại một lão quái cao giọng xác nhận.

OÀNH!

Toàn trường như muốn nổ tung, Cương Thi của Lân Thiên Quốc được phát hiện ở Hãn Quốc…

Điều này có nghĩa gì? Nó chứng tỏ rằng Hãn Nguyên đã thật sự trở về Hãn Quốc.

Miếng bánh ngon và hấp dẫn mà vô số người tìm kiếm và săn lùng trong thời gian qua đang lộ diện…

Hãn Nguyên muốn khiển Cương Thi tiêu diệt mật thám nhằm giết gà doạ khỉ, không ngờ lại còn bị phát hiện.

Mặc kệ đúng sai, thà giết lầm hơn bỏ sót…

Tin tức cấp tốc lan tràn khắp nơi, các phương đại quốc nhao nhao cử ra những cường giả, lực lượng hàng đầu tràn về biên cảnh Hãn Quốc.

Chỉ trong một ngày, số lượng cường giả, tu sĩ từ bên ngoài hướng về Hãn Quốc nhiều hơn hàng chục lần.

Trong đó có cả Thương Lan Quốc, Sát Linh Quốc, Đại Mông Quốc, Ngự Cổ Quốc, Hoành Quốc… đều là đại quốc có thể sánh ngang Hãn Quốc.

Còn có rất nhiều Tu Chân Quốc và Thế Lực đẳng cấp thấp hơn…

Chỉ cần một chút gió thổi cỏ lay, bọn hắn sẽ không ngần ngại mà ra tay.

Hãn Càn Điện…

Hãn Đế cũng nhanh chóng nhận được tình báo trong đêm, nhất thời vừa mừng vừa lo…

Mừng vì nếu Hãn Nguyên thật sự mang theo truyền thừa của Lân Thiên Quốc trở về, chỉ cần vẫn nghĩ mình là Phụ Hoàng của hắn… nói không chừng sẽ là trợ lực to lớn đối với mình trong tình cảnh nguy khốn này.

Nhưng lo là áp lực mà Hãn Quốc gánh chịu ngày một lớn, khi các Tu Chân Quốc và những thế lực hàng đầu như sói đói rình mồi… Hãn Đế sẽ trở thành kẻ bị chú ý nhất, mà hắn lại thân mang kịch độc, trạng thái cực kỳ bất ổn.

Các phương mật thám, tai mắt khắp nơi có nhiều thủ đoạn tra xét, thăm dò và thám thính… chẳng may để kẻ nào đó phát hiện ra Hãn Đế chỉ đang cáo mượn oai hùm, ỷ vào Quốc Vận để giương oai… e rằng cục diện sẽ loạn, khó thể cứu vãn.

Chưa kể nếu để Hãn Nguyên biết lai lịch thật, sẽ là một tràng tai hoạ.

Mọi thứ đang vượt khỏi tầm kiểm soát của Hãn Đế rồi, làm hắn cực kỳ bất an…

Thực lực, hắn muốn thực lực ngay lập tức, càng sớm càng tốt.

Chỉ có thực lực tuyệt đối trong tay, mới có thể quét sạch âm mưu quỷ kế!

“Trẫm cho Nha Ảnh còn hai tháng tìm Tiên Sinh Đan, hoặc bất cứ thứ gì có thể ổn định trạng thái của trẫm!” Hãn Đế gầm lên:

“Trẫm muốn đánh cho đám chuột nhắt đang dòm ngó cút sạch!”

Thời gian ba tháng, bây giờ rút ngắn còn hai tháng…

Lần đầu tiên, Tam Đại Tổng Quản cảm thấy lưng nặng tựa thái sơn…

Trong đầu bọn hắn, vô thức hiện ra hình bóng của Vân Khôi đang nằm vùng ở bên cạnh Cực Khang.

Đây là niềm hy vọng nha…