Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 204: BẠO UYÊN - TRẢM!



Nếu trước đó, nơi đây là một phế tích hào hùng của Thượng Cổ Tu Chân Quốc…

Thì giờ đây, nó đã trở thành chốn luyện ngục.

Địa Ngục Tam Đầu Khuyển, Cổ Lực Man Ngưu, Trấn Ngục Bạo Long, Thôn Linh Ma Thụ…

Mỗi thứ đều như hiện thân của sự hung tàn, bạo ngược và huỷ diệt.

Đại quân Cương Thi với Thi Độc nguy hiểm, Thần Thú Ngọc Kỳ Lân… những hung hiểm mà ngay cả Độ Kiếp Hậu Kỳ cũng không thể giải quyết được, giờ đây đang bị áp chế triệt để.

Đơn giản, vì kẻ xuất thủ sở hữu ba loại lực lượng của Độ Kiếp đỉnh cao.

Tà – Quỷ và Tinh Thần.

“Bỏ ra cái giá lớn mua Âm Dương Cụ, thật sự đáng đồng tiền bát gạo.” Lê Vĩ âm thầm hài lòng.

Nếu là bình thường, dù có là một Thể Tu… hắn cũng không thể gánh nổi sự tàn phá của ba loại lực lượng cường đại đến từ các Tinh Nữ.

Nhưng đừng quên, lần trước tại Diêm Các… Lê Vĩ bỏ ra 4000 vạn Diêm Điểm để mua Âm Dương Cụ, gồm ba trạng thái Âm Dương Chiến Khải, Âm Dương Trường Bào và Âm Dương Áo Choàng.

Nhờ mặc Âm Dương Cụ trên thân, toàn thân được cường hoá từ trong ra ngoài, khả năng phòng ngự tăng cao.

Thế nên mới gánh nổi áp lực kinh khủng khi dùng đến ba cổ lực lượng Độ Kiếp.

Bằng không nhục thân của hắn đã sớm đạt đến giới hạn, sụp đổ hoàn toàn.

Người bên ngoài nhìn vào, không biết tu vi thật sự của nhân vật thần bí này… nhưng nhìn thấy hắn sở hữu lực lượng và quyền năng kinh khủng, liền mặc định đây chắc chắn là lão quái vật tu vi Độ Kiếp.

“Lại là nhân vật nào đây?” Thương Nhã, Mông Luân đám người thậm chí quên mất chiến đấu.

Dị biến xảy ra liên tục khiến bọn hắn không thể ngờ, chỉ có thể tiếp tục quan sát.

Mà Lê Vĩ cũng chẳng muốn chờ lâu.

Địa Ngục Hoả bùng cháy, hoá thành từng sợi xiềng xích rực lửa xông thẳng đến cơ thể của Hãn Nguyên.

Diêm Vương Lệnh chấp chưởng trong tay, sẵn sàng cưỡng ép kéo ra tàn hồn Thượng Cổ Chi Đế.

Lúc này, Địa Ngục Hoả của hắn dung hợp với Bạo Long Lực do sức mạnh của các Tinh Nữ tụ thành, nó càng trở nên cuồng bạo và hung hiểm.

Đừng nói chỉ là tàn hồn đã suy yếu nhiều năm, cho dù có là linh hồn Thượng Cổ Chi Đế thời kỳ toàn thịnh cũng gặp phiền toái lớn.

Nhất là khi quá trình đoạt xác diễn ra cực kỳ phức tạp và rắc rối, Thượng Cổ Chi Đế cần phải tập trung cao độ, không được phân tâm, càng không thể chống lại Địa Ngục Xiềng Xích.

Đây là lý do Lê Vĩ ra tay vào thời khắc này, bởi vì nếu để đoạt xác thành công, Thượng Cổ Chi Đế có được nhục thân của Hãn Nguyên, thao túng toàn bộ phế tích sẽ rất khó đối phó.

VÙ VÙ VÙ…

Cảm giác được bệ hạ của mình gặp nguy hiểm, toàn bộ Quốc Vận khắp không gian điên cuồng rít gào.

Chúng nó ngưng tụ thành năm con Hoàng Kim Long, giương nanh múa vuốt vồ đến Lê Vĩ, toàn diện công kích.

“Cẩn thận!”

Vân Linh thanh lãnh quát lên, nhanh chóng thả người bay lên muốn chi viện, nhưng bị Ngọc Kỳ Lân từ trong đống đổ nát lao lên ngăn cản.

Sắc mặt Vân Linh nghiêm nghị, nàng biết rằng để đối phó với Quốc Vận là rất khó khăn, dù sao thì nơi này là quốc thổ của Thượng Cổ Tu Chân Quốc.

Nhưng cảnh tượng tiếp theo lại khiến Vân Linh giật mình.

Bởi vì nàng nhìn thấy… nam tử thần bí kia ung dung bước lên, không lùi mà tiến, chủ động nghênh đón Quốc Vận.

“Nếu là ở thời kỳ Thượng Cổ Tu Chân Quốc toàn thịnh, có lẽ ta sẽ bị Quốc Vận này trấn áp.” Lê Vĩ cười nhạt:

“Còn đây chỉ là tàn tích, một chút Quốc Vận vọng tưởng làm khó ta?”

Thiên Mệnh Cách – Kẻ Săn Vận phát động.

Khống Vận Huyền Thể kích hoạt, Lê Vĩ hai tay nâng lên, toàn bộ hệ thống Vận Mạch vận chuyển…

Tàn Khuyết Nhận hiện ra tay phải, Ma Lâu Kiếm hiện ra ở tay trái.

Lê Vĩ cười gằn, lực lượng bùng nổ, Thai Khí và Danh Khí cùng lúc chém ra.

XOẸT XOẸT XOẸT…

Từng nhát chém của hắn, lại chuẩn xác đến mức chém vào vết thương trên thân thể của Hoàng Kim Long.

Quốc Vận của một tàn quốc, đương nhiên sẽ có điểm yếu, không thể hoàn thiện như Quốc Vận của một quốc gia cường thịnh.

RỐNG!

Năm tôn Hoàng Kim Long gào thét trong đau đớn, bị chém cho ảm đạm, thân thể rách rưới…

Lê Vĩ nâng tay, lòng bàn tay xuất hiện hai vòng xoáy lớn:

“Đoạt Vận!”

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Hắn điên cuồng rút lấy, hấp thụ và thôn phệ chính Hoàng Kim Long, nuốt chưởng Quốc Vận của Thượng Cổ Tu Chân Quốc.

“Không thể nào…” Vân Linh toàn thân run rẩy.

Thời khắc này, nàng cảm giác được Thiên Vận Chi Thân của mình như gặp phải khắc chế…

Hiển nhiên, nam tử thần bí này sở hữu một loại Thể Chất và Mệnh Cách so với nàng còn mạnh mẽ hơn.

Đáng sợ ở chỗ, lý giải của hắn về Khí Vận hay Quốc Vận càng là vượt trên cả nàng… dù là nàng cũng vô pháp nhìn thấy sơ hở của đám Hoàng Kim Long tạo thành từ Quốc Vận.

“Hắn rốt cuộc là ai?” Vân Linh vô pháp bình thản.

Nam tử kiệt xuất như thế, cả đời nàng lần đầu chứng kiến.

RỐNG!

Hoàng Kim Long bị Lê Vĩ hấp thụ không ngừng, hắn tiếp tục thao túng Hoả Ngục Xiềng Xích muốn rút ra Thượng Cổ Tàn Hồn.

KẼO KẸT…

Nhưng mọi thứ vẫn không hề dễ dàng.

Kiện ngai vàng phía dưới tưởng chừng bất động giờ đây đột ngột xoay chuyển.

Nó thay hình đổi dạng, từng khối từng khối như kim loại di động.

Vốn là một ngai vàng, trong thoáng chốc đã biến thành một Kim Thân Cự Nhân cao hàng trăm trượng, đem Hãn Nguyên thủ hộ bên trong thể nội.

“Cửu Tinh Khôi Lỗi!” Thương Nhã lên tiếng kinh hô:

“Khôi Lỗi này phòng ngự rất mạnh, khó mà công phá!”

Quả nhiên, Hoả Ngục Xiềng Xích lao đến đều bị Cửu Tinh Khôi Lỗi chấn bay… không thể đâm xuyên vào thể nội của nó.

“AAAAA…” Phía bên trong, Hãn Nguyên gào thét thảm thiết, vùng vẫy giãy dụa rồi dần trở nên bất lực

Rõ ràng, Thượng Cổ Tàn Hồn đã sắp thành công đoạt xác.

Nếu không phải Hãn Nguyên sở hữu Thiên Mệnh Cách – Trời Sinh Vương Giả, ý chí kiên định khó thuần, e rằng đã sớm khuất phục từ lâu.

Lê Vĩ biểu lộ nghiêm nghị, không hổ là nội tình của Thượng Cổ Tu Chân Quốc, vậy mà còn con bài này.

Ngai vàng hoá thành Khôi Lỗi cao cấp trong hình thù Kim Thân Cự Nhân, đúng là vượt ngoài dự đoán.

Bất quá… cũng chỉ là một chút khó khăn mà thôi.

“Trấn Ngục Bạo Long Kinh – Trấn Ngục!” Lê Vĩ ngửa đầu cười dài.

NGAO!

Thời khắc đó, hư ảnh Trấn Ngục Bạo Long phía sau gầm thét, tiếng gầm như quái thú hồng hoang.

Hư ảnh nhập thể, toàn thân Lê Vĩ biến dạng.

Nhân long hợp nhất, vảy giáp mọc lên, gai lưng sừng sững, cơ thể bành trướng…

Hắn giờ đây, như một vị bạo thần, to lớn hơn nhân loại trưởng thành gấp nhiều lần.

Và đây cũng là thời khắc, con quái vật khác hiện ra trong tay.

KENG! GÀO!

Một tiếng kiếm ngân như đế vương của vạn binh.

Một tiếng gào rống như quái vật nơi vực sâu trỗi dậy.

Thanh kiếm thô cuồng, nặng nề tràn đầy khí tức tuyệt diệt đã hiện ra trong đôi vuốt rồng của Lê Vĩ.

Khoảnh khắc nó xuất hiện, các kiện Pháp Bảo của Thương Nhã đều rơi xuống đất, run rẩy liên hồi như thần phục.

Các món binh khí trong tay những tôn cương thi đầy kinh sợ.

Từng kiện Danh Khí như Viêm Dương Đao cũng phải ảm đạm vài phần…

“Trời ơi… đó là thứ gì…” Thương Nhã hoảng hốt đến cực điểm.

Tất cả đều ngơ ngác trước cái vẻ ngoài trùng kích thị giác.

Bạo Uyên Kiếm!

Lê Vĩ hai tay chấp chưởng Bạo Uyên, Bạo Long Lực điên cuồng rót vào thân kiếm, chuyển hoá toàn bộ thành Bạo Viêm táo bạo…

Đây là ngọn lửa với hai màu đỏ và đen hoà quyện đan xen, hừng hực thiêu cháy, không gian xung quanh cũng vì đó mà bốc hơi.

KENG! GÀO! KENG! GÀO!

Bạo Uyên liên tục ngân vang, tiếng rít của kim loại và tiếng gầm của quái vật khiến người ta không biết nó là một thanh kiếm hay một con thú dữ.

Nhưng mặc kệ thế nào, Lê Vĩ nắm chặt thân kiếm…

Hắn ngửa đầu, Hơi Thở Bạo Long bắn thẳng vào cái miệng như hố đen của thanh kiếm này.

GRÀOOOO…

Bạo Uyên bùng nổ dữ dội, Bạo Viêm xông thẳng thiên không, đốt cháy đại địa.

Lê Vĩ gầm lên: “Trảm!”

Một kiếm đơn giản nhưng thô bạo không cách nào hình dung, bổ thẳng xuống Cửu Tinh Khôi Lỗi.

Kim Thân Cự Nhân không chịu thua kém, vung lên song quyền đấm trả.

OÀNH ĐÙNG!

Như một vụ nổ vũ trụ vừa xảy ra, chấn đến linh hồn lay động, màng nhĩ vỡ tan.

Cả toà cổ thành sụp đổ, lòng đất nứt ra một cái khe khổng lồ theo hình vết chém…

Lưỡi kiếm và Bạo Viêm xuyên thấu mà qua…

RĂNG RẮC…

Thanh âm rạn vỡ vang lên, trước ánh mắt kinh sợ của tất cả, Kim Thân Cự Nhân xuất hiện vết nứt từ đầu đến chân.

Tách thành hai mảnh.

BÙM!

Nổ tung thành vô vàn mảnh vỡ kim loại màu vàng bắn ra khắp nơi.

PHỐC!

Hãn Nguyên như diều đứt dây bay thẳng ra ngoài, Bạo Viêm thiêu đốt chính nhục thân của hắn…

“AAAAAAAAA…” Thượng Cổ Chi Đế gầm rú tê tâm liệt phế:

“Ngăn cản trẫm đoạt xác phục sinh, ai cho ngươi gan chó?”

Phẫn nộ đã át đi lý trí… kế hoạch từ thượng cổ đến nay, tích góp âm mưu sau nhiều năm tháng huỷ hoại trong chốc lát.

“Tàn hồn vốn không nên tồn tại nơi thế gian, kẻ đã chết nên có giác ngộ đã chết!” Lê Vĩ cười gằn:

“Nhân danh Sứ Giả của Địa Ngục, bổn toạ hành pháp ngươi!”

Hắn bước lên, Bạo Uyên Kiếm chém ra một đòn Tà Thức – Tuyệt Tâm!

PHỐC!

Tuyệt Tâm trảm thẳng vào tâm cảnh đang cực kỳ hỗn loạn sau khi đoạt xác thất bại.

Thượng Cổ Chi Đế suýt chút hồn phi phách tán…

Đang muốn phản kháng chống lại, hàng chục sợi Hoả Ngục Xiềng Xích đã ở bốn phương tám hướng xuyên qua không gian, cắm thẳng vào linh hồn.

“AAAAAAAAAAA…”

Đến lượt vị Thượng Cổ Chi Đế này gào rú thảm thiết như lệ quỷ, Hoả Ngục Xiềng Xích siết lấy tứ chi, xoắn vào cổ, cắm vào mi tâm, đâm vào thiên linh cái…

Ngọn lửa địa ngục tra tấn kinh hoàng.

Lê Vĩ nắm lấy từng sợi xiềng xích kéo ngược tàn hồn của Thượng Cổ Chi Đế trở về, Diêm Vương Lệnh thể hiện quyền năng, cứ thế giam cầm lấy hắn.

Mà ngay khi Thượng Cổ Chi Đế bị xích, số Cương Thi còn lại cũng mất đi đầu lĩnh…

Chúng nó trở nên hoảng loạn, không còn phương hướng, sợ hãi chạy tán loạn.

“Hừ!”

Lê Vĩ giang tay, Vận Mạch toàn diện hấp thụ và thôn phệ, Khống Vận Chi Thể nuốt chửng tất cả Quốc Vận ở nơi này…

Hắn duỗi ra đầu ngón tay điểm chỉ, Quốc Vận như những sợi tơ bắn ra, điều khiển toàn bộ Cương Thi còn lại.

Đại Quân Cương Thi tuy rằng đã bị diệt đi rất nhiều, nhưng trước đó chúng nó lên đến hàng tỷ, giờ đây cũng còn lại hàng triệu quân…

Dưới mệnh lệnh của Lê Vĩ, Cương Thi đem đám người Mông Luân, Sát Linh, Thương Nhã, Hoành Thái Tử bao vây…

Cổ Ngục Man Ngưu, Địa Ngục Tam Đầu Khuyển canh chừng bọn hắn làm cả đám ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Trước mặt nam nhân vừa đáng sợ như địa ngục chi vương, vừa đáng nể như thần tiên cao cao tại thượng… nào dâng lên nỗi tâm trạng phản kháng?

Ngọc Kỳ Lân kiệt quệ ngã xuống, chủ nhân bị bắt hồn, nó đã mất khả năng chiến đấu.

“Tỷ phu quá ngầu!” Bên trong Chiến Giới Châu, Tà Quỳnh không hiện thân nhưng thu hết tình cảnh vào trong mắt, tim đập càng lúc càng dữ dội.

Rốt cuộc hiểu vì sao tỷ tỷ mắt cao hơn đầu, ngạo tựa băng sương của mình lại luân hãm…

Mà Lê Vĩ, lúc này cũng không có tâm tình để ý đến đám người…

Từ Diêm Vương Lệnh, hắn nhìn thấy những mảng ký ức của Thượng Cổ Tàn Hồn.

Đã từng vào thời xa xưa, vị tu sĩ tình cờ cứu được một tiểu Kỳ Lân vừa nở ra khỏi trứng… khiến tiểu Kỳ Lân nguyện ý đi theo phò tá.

Nó là Ngọc Kỳ Lân, đây chắc chắn là đại cơ duyên.

Dựa vào sự liên kết với Thần Thú mang điềm lành, tu sĩ này thành lập nên Lân Thiên Quốc, tự xưng là Lân Thiên Đại Đế.

Ngọc Kỳ Lân trở thành Thần Thú Hộ Quốc của Lân Thiên Quốc, bằng vào sức mạnh và phúc duyên của Thần Thú, Tu Chân Quốc này phát triển thần tốc… quân đội cường đại, tu sĩ mạnh mẽ, thiên tài như mây, dân chúng an cư lạc nghiệp, Quốc Vận cường thịnh vô cùng ngưng tụ ra hư ảnh Hoàng Kim Long.

Có thể nói vào thời đại thượng cổ, Lân Thiên Quốc là số ít Tu Chân Quốc mạnh nhất, Lân Thiên Đại Đế danh vang thiên hạ, được ca tụng là bậc minh quân.

Lòng tham và khát vọng con đường cường giả luôn không có giới hạn…

Lân Thiên Đại Đế một đường tu luyện huy hoàng, đạt đến Bán Tiên Cảnh… đủ tư cách đột phá thành Tiên, phi thăng Tiên Giới trong truyền thuyết.

Việc độ Tiên Kiếp vốn đã khó khăn, từ cổ chí kim… nhân vật có thể rũ bỏ phàm thân, lột xác thành Tiên ít ỏi đến cực điểm, quá trình đào thải vô cùng khắc nghiệt.

Huống hồ… có một điều Lân Thiên Đại Đế không thể ngờ, vận mệnh và thực lực của hắn gắn liền với Ngọc Kỳ Lân.

Khi độ kiếp, chính là một người và một thú phải cùng nhau đối mặt Tiên Kiếp.

Thần Thú trời sinh thiên phú cao, được thiên địa ưu ái… cái giá là khi độ kiếp, khảo nghiệm cường đại và khốc liệt hơn xa tu sĩ bình thường.

Lại thêm đây là tình huống nhân loại và Thần Thú kết hợp ứng kiếp, càng khiến uy lực của Tiên Kiếp mạnh lên theo cấp số nhân, khủng bố đến mức không thể vượt qua…

Ngươi dựa vào Thần Thú trở thành cường giả hàng đầu, lập nên đế nghiệp… vậy phải chấp nhận đương đầu với những thứ mà kẻ thường không thể đối mặt.

Nếu thành công vượt qua, sẽ trở thành Tiên nhân sở hữu Thần Thú, gần như vô địch trong cùng cấp.

Ngược lại nếu thất bại, cái giá sẽ càng thảm.

Trước sự nguy hiểm đến tột cùng của Tiên Kiếp thời điểm đó, Lân Thiên Đại Đế và Ngọc Kỳ Lân bởi vì không đủ kiến thức, không đủ lý giải về Tiên Kiếp nên không chuẩn bị sẵn sàng.. . đã định sẽ bại.

Không cam tâm, tuyệt đối không cam tâm.

Một đời xưng đế, quân lâm thiên hạ… sao có thể cam tâm thân tử đạo tiêu dưới Tiên Kiếp?

Mà toàn bộ Lân Thiên Quốc cũng biết rằng, nếu bệ hạ và Ngọc Kỳ Lân nằm xuống… đại quốc của bọn hắn sẽ sụp đổ vì mất cả người đứng đầu và Thần Thú Hộ Quốc.

Thế là tất cả làm ra hành động điên cuồng…

Lân Thiên Quốc xuất động toàn lực tấn công các thế lực và chủng tộc xung quanh, đem vô số sinh mệnh hiến tế, cung cấp lực lượng cho Lân Thiên Đại Đế.

Máu chảy thành sông, thây chất thành núi… vô số oán hồn gào thét kêu oan, oán khí xông thẳng cửu tiêu.

Cảm thấy chưa đủ, Lân Thiên Đại Đế và Ngọc Kỳ Lân hiến tế quốc vận, cắn nuốt luôn cả con dân trong quốc thổ của mình…

Tất cả chỉ để có đủ lực lượng chống lại Tiên Kiếp.

Nhưng mà hành vi của bọn chúng, lại chọc giận Thiên Đạo.

Tiên Kiếp chẳng những không giảm, ngược lại Thiên Đạo Chi Nhãn đại diện cho ý chí của trời đất mở ra, chuyển thành Sát Kiếp và Nguyền Rủa Đại Kiếp…

Nếu Tiên Kiếp chỉ là khảo nghiệm thành Tiên, thì Sát Kiếp và Nguyền Rủa Đại Kiếp là sự trừng phạt đáng sợ.

Sát Kiếp đánh cho Lân Thiên Đại Đế tan vỡ nhục thân, chỉ còn linh hồn… đánh cho Ngọc Kỳ Lân trọng thương thảm trọng, huyết mạch suy yếu, chôn vùi toàn bộ Lân Thiên Quốc…

Nguyền Rủa Đại Kiếp càng là khiến tất cả sinh linh thuộc nơi này trở thành Cương Thi, phần lớn đều mất đi lý trí, trở thành những sinh vật xấu xí, đáng ghê tởm…

Cứ như vậy… đã từng là Lân Thiên Quốc huy hoàng bị chôn vùi trong lòng đất, biến mất khỏi dòng lịch sử của thế giới.

Vật đổi sao dời, rừng sinh núi đắp…

Kỳ Sơn… đã từng là một phần lãnh thổ tại Lân Thiên Quốc.