Thấy được ký ức của Thượng Cổ Tàn Hồn, cũng chính là vị Lân Thiên Đại Đế… Lê Vĩ phải cảm thán một tiếng.
Sự kinh khủng của Tiên Kiếp, sự đáng sợ không thể hình dung của Thiên Đạo Chi Nhãn… giống như diệt thế vậy.
Chẳng trách có thể đem đã từng Lân Thiên Quốc sừng sững huy hoàng, có một vị Hoàng Đế thực lực Bán Tiên trấn thủ chôn vào lòng đất, khổ hơn cả chuột bọ, giun dế.
Đứng ở lập trường của Lân Thiên Đại Đế, Ngọc Kỳ Lân và Lân Thiên Quốc… đây là thế giới mạnh được yếu thua, hành vi của bọn hắn không sai.
Bọn hắn chỉ sai… vì bọn hắn chọc giận Thiên Đạo trong khi yếu hơn Thiên Đạo mà thôi.
Lê Vĩ sẽ không vì thế mà có ác cảm với Lân Thiên Đại Đế hay Lân Thiên Quốc…
Hắn rất công bằng, đương nhiên cũng sẵn sàng thu gặt chiến lợi phẩm khi có cơ hội.
Ánh mắt đảo qua Hãn Nguyên…
Kẻ này hiện tại linh hồn đã bị xé toạc, thần trí mơ hồ, thân thể rách nát không có chỗ lành lặn, gần như đã trở thành một người thực vật tàn phế.
Lê Vĩ thản người đứng trên vai của Cổ Ngục Man Ngưu, lãnh đạm nói:
“Tất cả giao ra Linh Hồn Bổn Nguyên hoặc chết!”
Không có thương lượng, không cần giải thích… chỉ có mệnh lệnh tuyệt đối.
Nắm giữ Linh Hồn Bổn Nguyên chính là trực tiếp nắm trong tay sinh mệnh của mục tiêu, đây là cách nhanh nhất để tất cả phải trung thành tuyệt đối.
“Ngươi…” Hoành Quốc Thái Tử sắc mặt đỏ lên, cao giọng quát:
“Ta là Hoành Quốc Thái Tử, ngươi không thể làm như vậy với ta… sau lưng ta chính là Hoành Quốc!”
PHỐC!
Đáp lại hắn, một lưỡi kiếm trong suốt, mỏng như cánh ve từ trong không gian xuyên thủng đầu lâu.
Máu tươi cuồng phún, Hoành Thái Tử bị cắm thẳng từ đỉnh đầu xuống.
“Xin tha mạng!”
Linh hồn của hắn cùng với Nguyên Anh hãi hùng khiếp vía lao ra ngoài, hướng về phía Lê Vĩ quỳ lạy.
GÂU!
Địa Ngục Tam Đầu Khuyển phun ra Hoả Ngục Xiềng Xích cắm thẳng vào linh hồn, Lê Vĩ nâng lên Diêm Vương Lệnh, cưỡng ép phong ấn triệt để.
Từ đầu đến cuối, lười nghe thêm Hoành Thái Tử nói thêm câu nào.
Lê Vĩ cũng không có nhiều hứng thú từ việc thu phục tên Thái Tử này để tác động đén Hoành Quốc.
Bởi vì ở Hoành Quốc hiện tại, Hoành Đế đã phát cuồng… hắn chính là kẻ thống trị tuyệt đối và duy nhất của Hoành Quốc, Hoành Thái Tử cũng chỉ là tôm tép nhãi nhép mà thôi, giá trị không lớn.
“Thủ đoạn sát nhân thật đáng sợ.” Sát Linh Công Chúa hốt hoảng nhìn lấy Hoành Thái Tử bị tiêu diệt một cách vô thanh vô thức, trong lòng không dâng lên nổi ý định phản kháng.
“Lại là một kiện Tạo Hoá Danh Khí…” Thương Nhã rùng mình, thứ nàng chú ý lại là lai lịch của Vô Ảnh.
Ma Lâu Kiếm, Viêm Dương Đao, Bạo Uyên Kiếm… bây giờ lại có cả Vô Ảnh xuất hiện.
Người này rốt cuộc có bao nhiêu Danh Khí?
Ấy là chưa kể thanh Tàn Khuyết Nhận chưa rõ kia...
Dù là Thương Bảo Quốc của nàng nội tình hùng hậu, cũng không sở hữu được nhiều Danh Khí đến vậy.
“Kẻ này chiến lực thông thiên, thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, tính cách hỉ nộ khó lường… không thể chống lại!” Thương Nhã nghĩ như vậy, quyết định ngoan ngoãn nghe lời.
“Chủ nhân, nô tài xin được thần phục!” Mông Luân quỳ gối, liên tục dập đầu.
Ở bên cạnh, Cổ Phương cũng nhanh chóng làm theo, không chịu thua kém.
Lê Vĩ ung dung hạ xuống, gật đầu: “Tốt lắm, hãy chứng minh lòng trung thành của các ngươi!”
Cổ Phương và Mông Luân vội vàng phóng thích Linh Hồn Bổn Nguyên.
Lê Vĩ tiếp nhận, sau đó bỗng nhiên dùng tay bóp chặt.
BÙM!
Linh Hồn Bổn Nguyên của Mông Luân nổ tung…
“Ngươi…” Ánh mắt hắn gắt gao nhìn trừng trừng Lê Vĩ, đồng tử như muốn lồi ra, hằn đầy tơ máu.
PHỐC!
Thất khiếu chảy máu, cả linh hồn tan vỡ mà chết.
“Hít!” Cổ Phương suýt chút vãi ra quần, Sát Linh và Thương Nhã cũng sắc mặt trắng bệch.
Mà Vân Linh, cũng là nhíu chặt chân mày.
“Nhìn tên này khó ưa nên giải quyết hắn, các ngươi sẽ không sao!” Lê Vĩ cười nhạt một tiếng giải thích.
“Tỷ phu đây là vì ta…” Tà Quỳnh trong Chiến Giới Châu âm thầm vui vẻ, nội tâm có chút ngọt ngào.
Mông Luân có nằm mộng cũng không ngờ rằng, trước đó bởi vì buông lời trêu chọc cô em vợ của Lê Vĩ vài câu, kết quả ngay cả tư cách thần phục, trung thành cũng không có.
Lê Vĩ thu hồi Linh Hồn Bổn Nguyên của Cổ Phương, sau đó quét mắt nhìn mấy nữ.
“Hừ!” Vân Linh chỉ lạnh lùng hừ một tiếng.
Sau đó khí chất quanh thân bỗng nhiên thay đổi, khí thế cũng trở nên suy yếu, giống như đang từ một vị nữ thần cao quý… trở về làm một tiểu thư bình thường.
Hiển nhiên, Hoàng Hậu đã trở về Vân Ninh Cung… mà Vân Linh đại cung nữ cũng đã được trả về vị trí cũ.
Hoàng Hậu vô cùng khôn ngoan, thà rằng để phân thân như một cá thể độc lập thần phục… còn hơn là chính bản thân thần phục.
Ngược lại thông qua phân thân, nàng còn có thể tương kế tựu kế, dò xét tên nam nhân thần bí này.
Đáng tiếc, tất cả ý đồ của Hoàng Hậu làm sao qua được mắt của Lê Vĩ?
Hắn chỉ cười cười, không thèm bận tâm.
“Tham kiến chủ công!” Thương Nhã và Vân Linh biết điều và ngoan ngoãn, giao ra Linh Hồn Bổn Nguyên.
“Gặp qua chủ công!” Vân Linh cũng khéo léo thi lễ, đem Linh Hồn Bổn Nguyên phóng thích.
Lê Vĩ tiếp nhận toàn bộ, lúc này bước đến chỗ của Sát Linh Công Chúa, nhẹ nhàng phất tay.
XOẸT XOẸT XOẸT…
Từng thanh kim châm cắm vào cơ thể của nàng, dẫn tiến một lượng Quốc Vận xuyên thấu qua da, dẫn tiến vào thể nội.
Xèo xèo xèo xèo…
Từng làn khói độc nghi ngút bốc lên, rời khỏi thể nội của Sát Linh khiến nàng thoải mái rên rỉ, làn da đang tích tụ độc tính vốn trắng bệch cũng dần ửng hồng trở lại.
“Đa tạ chủ công giải trừ Thi Độc!” Sát Linh mừng rỡ.
Với trạng thái trúng độc cực nặng trước đó của nàng, có thể sống sót rời khỏi lòng đất hay không còn chưa biết…
Bây giờ dù giao nôp Linh Hồn Bổn Nguyên, tương lai còn mịt mù… nhưng ít nhất trước mắt đã được sống rồi.
“Chuyện ở đây đã xong!” Lê Vĩ thu hồi kim châm, phân phó nói:
“Các ngươi cứ việc báo cáo với quốc gia của mình, nơi này là di tích của Lân Thiên Quốc thời kỳ thượng cổ, Hãn Nguyên của Hãn Quốc đã nhận được truyền thừa, mang theo toàn bộ di tích rời đi, không rõ tung tích.”
“Về phần nguỵ tạo chứng cứ… các ngươi tự biết làm thế nào rồi chứ?”
Thương Nhã đám người rùng mình.
Kỳ Sơn lần này các đại quốc, thế lực khắp nơi đều tổn thất thảm trọng… nếu như tuyên bố Hãn Quốc Thái Tử là kẻ thắng lợi cuối cùng, Hãn Quốc chắc chắn sẽ bị đẩy lên đầu ngọn sóng.
Tai mắt khắp nơi sẽ nhìn chằm chằm Hãn Quốc, chờ đợi Hãn Nguyên lộ diện…
Thậm chí với những đại quốc đã đánh mất thiên tài như Đại Mông Quốc, Hoành Quốc càng là sinh lòng thù hận, khó mà hoà giải với Hãn Quốc.
Động thái này của chủ công, rõ ràng là muốn kéo tai hoạ cho Hãn Quốc đây mà.
Chứng cứ thì rất đơn giản… với sự thông minh của Thương Nhã đám người, chỉ cần cố ý che giấu phần diễn biến lúc sau, để thế nhân nhìn thấy khung cảnh toàn bộ Cương Thi quỳ rạp dưới chân Hãn Nguyên, ngay cả Ngọc Kỳ Lân cũng hộ vệ cho hắn.
Nhất là Thương Nhã luôn mang theo Lưu Ảnh Ngọc trong người, đã sớm thu lại toàn cảnh.
Làm như vậy, Hãn Nguyên có nhảy xuống sông hoàng hà cũng không rửa oan được.
Mà Hãn Quốc, e rằng cũng bị xoay như chong chóng.
“Trước mắt cứ thế đi!” Lê Vĩ nhún vai:
“Làm việc dưới trướng ta, các ngươi sẽ không thiệt thòi… quan trọng phải xem các ngươi có đủ ngoan ngoãn hay không.”
Hắn vừa dứt lời, Cổ Ngục Man Ngưu, Địa Ngục Tam Đầu Khuyển chậm rãi tan biến, Thôn Linh Ma Thụ ẩn vào cái bóng…
Trạng thái Trấn Ngục giải trừ…
Khung cảnh như luyện ngục biến mất, áp lực cực đại đè nặng như thái sơn trong lòng đám người cũng tiêu tan, tất cả thở phào… cảnh tượng trước đó thật sự khủng bố.
Lê Vĩ xoay người, hai tay nâng lên.
Trước sự chấn kinh của chúng nhân, cả toà di tích khổng lồ… bao gồm cả đại quân cương thi, Ngọc Kỳ Lân bỗng nhiên hư không tiêu thất.
Chỉ còn lại một lòng đất trống rỗng, tối tăm, âm u, tanh tưởi và ẩm thấp…
Lê Vĩ đưa toàn bộ vào Chiến Giới Châu, chuẩn bị cho một kế hoạch phát triển toàn diện.
“Khi cần… ta sẽ thông qua Linh Hồn Bổn Nguyên triệu tập các ngươi!”
Hắn bỏ lại một câu, thân ảnh bốc hơi tại chỗ.
Nhìn theo vị trí nam nhân thần bí vừa biến mất, Cổ Phương như còn đang nằm mộng, thì thào lẩm bẩm:
“Chủ công chẳng lẽ là tồn tại đến từ địa ngục thật sao?”
Thương Nhã, Sát Linh đám người trầm mặc…
Bất chợt, Thương Nhã có chút rùng mình…
Hiện tại nàng mới nhớ đến, đã từng có một vị khách nhân bí ẩn đến Thương Bảo Quốc bán đại lượng vật phẩm.
Trong đó, có thi thể của Địa Ngục Tam Đầu Khuyển.
Giống hệt như con quái vật vừa rồi mà chủ công triệu hoán đi ra chiến đấu…
Dù trước đó đã nghiên cứu rất nhiều, vẫn không biết Yêu Khư hay Kỳ Sơn có loại yêu thú mang hình thù như vậy.
Rõ ràng… hắn có khả năng chính là vị khách đó.
Càng có khả năng… thật sự đến từ địa ngục.
Đương nhiên, khi chủ công chưa cho phép… nàng không dám mạo phạm đi điều tra gốc gác của hắn.
Bởi vì tất cả mọi ý nghĩ gây bất lợi xuất hiện, đều có thể cảm ứng được qua Linh Hồn Bổn Nguyên.
“Suy nghĩ kịch bản cho khớp đi!” Thương Nhã mở miệng:
“Đừng để xuất hiện sơ hở!”
“Ừm, đem đổ hết lên đầu Hãn Nguyên là được rồi.” Cổ Phương, Sát Linh, Vân Linh gật đầu tán thành.
…
Trong Chiến Giới Châu, Lê Vĩ giang tay cười lớn:
“Ngon lành!”
Hắc Bạch Song Linh, Tà Quỳnh ở bên cạnh trố mắt nhìn.
Hàng triệu Thi Quân, số lượng đông đảo nhưng chiến lực không quá mạnh…
Ngọc Kỳ Lân tinh thần uể oải…
Cả phế tích của Lân Thiên Quốc gần như lắp kín không gian Chiến Giới Châu.
Thứ hắn hứng thú không phải Ngọc Kỳ Lân, mà là lượng Quốc Vận còn lại của Lân Thiên Quốc cũng như hàng triệu Thi Quân.
“Oa Oa, lần này cho ngươi ăn thoả thích!” Lê Vĩ cười dài.
Mỗi con Cương Thi đều chứa Thi Độc, mà độc tố chính là món ăn ưa thích của Quỷ Uyên Độc Thiềm.
Có đại lượng Cương Thi này, không cần lo về vấn đề tài nguyên của Oa Oa cho đến khi nó đạt đến Cửu Giai…
Chiến lực của đám Cương Thi không cao, hắn cũng chẳng kỳ vọng bọn chúng có thể chiến đấu.
Bởi vì chỉ cần một cường giả Độ Kiếp Kỳ, đã đủ quét ngang tất cả chúng nó rồi.
Cương Thi sau khi bị rút cạn Thi Độc, Hắc Huyền có thể luyện chúng thành Tử Vật… đưa vào làm ruộng.
Lê Vĩ sẽ có lượng nhân công khổng lồ, giúp hắn chăm sóc thiên tài địa bảo… tận dụng triệt để.
Quốc Vận của Lân Thiên Quốc trở thành chất dinh dưỡng cho Khống Vận Huyền Thể hấp thụ.
Khống Vận Huyền Thể lợi hại ở chỗ, nó có thể chuyển hoá Quốc Vận thành Khí Vận…
Dù rời khỏi phạm vi Lân Thiên Quốc, Lê Vĩ vẫn có thể tận dụng lượng Khí Vận vào những mục đích khác nhau.
Vào thời điểm này, hắn đã có thể làm thịt con hàng có Khi Vận Gia Thân là Lăng Hiên rồi.
Bởi vì Khí Vận của hắn giờ đây đã mạnh hơn Lăng Hiên.
Ngươi thích dựa vào Khí Vận chuyển nguy thành an, chuyển đại nạn thành cơ duyên sao?
Ta cũng có!
“Hửm?”
Điều khiển Chiến Giới Châu rời khỏi lòng đất, cảnh tượng ập vào mắt khiến Lê Vĩ kinh dị.
Chẳng biết vì lý do gì, nhân loại và yêu thú đại chiến đến long trời lỡ đất, đem cả Kỳ Sơn đều san phẳng thành bình địa…
Khắp nơi đều nhìn thấy mảnh vụn thi thể, khắp nơi đều có thể ngửi thấy khí tức tử vong, hồn phách gào thét, máu tươi nhuộm đỏ đại địa…
“Chuyện gì xảy ra?” Tà Quỳnh cũng kinh ngạc đén ngây người.
Kỳ Sơn lúc này như một cái máy xoay thịt khổng lồ…
Nhưng lạ lùng chính là, dù hoàn cảnh nhìn qua vô cùng thảm liệt, nhưng thi thể ở hiện trường lại không có nhiều.
Rất nhanh, Lê Vĩ phát hiện mấy cường giả của Nha Ảnh ở trong trận hỗn chiến.
Ban đầu tính luôn cả hắn, có tất cả mười Nha Ảnh.
Hiện tại chỉ còn lại năm người, đã tử trận bốn người trong cuộc hỗn chiến…
Nhưng mà… so với Nha Ảnh của Hãn Quốc, những quốc gia, thế lực khác càng thương vong nhiều hơn, khó mà đong đếm.
Tu sĩ đến Kỳ Sơn lần này, đã bị kéo vào cuộc chiến thảm liệt với Yêu Thú tại nơi đây, số lượng còn sống sót chưa đến ba phần mười ban đầu.
ẦM!
Đột ngột, động phủ nổ tung, Cấm Chế sụp đổ…
Đám người Thương Nhã, Sát Linh Công Chúa, Cổ Phương cũng vừa từ lòng đất mà lên.
Nhìn thấy thế trận hỗn loạn đến mức không thể cứu vãn, ngay cả một trong hai Trưởng Lão của Thương Bảo Quốc tu vi Đại Thừa Kỳ cũng đã hy sinh, Thương Nhã vội vàng quát lớn:
“Tất cả dừng tay, cơ duyên trong động phủ đã bị Hãn Nguyên độc chiếm rồi!”
Khi mọi người đều mang thương thế và suy yếu, giọng nói của Thương Nhã cảnh tỉnh toàn trường.
Mục tiêu ban đầu của tất cả vốn là cơ duyên trong động phủ, giờ đây động phủ đã bị Hãn Nguyên độc chiếm, bọn hắn còn chiến đấu nhằm ý nghĩa gì?
Nhất là khi chẳng biết từ bao giờ, cái loại khí tức Thao Thiết hung tàn kia đã dần phai nhạt và thu liễm, không còn kích phát hung tính của đám Yêu Thú như ban đầu.
Trận hỗn chiến có dấu hiệu nguội lại…
“Hỗn trướng!” Một vị Đại Tướng của Hoành Quốc gầm lên:
“Thái Tử của chúng ta đâu? dựa vào đâu tin rằng Hãn Nguyên chiếm được động phủ?”
Đã chuẩn bị từ trước, Thương Nhã, Sát Linh Công Chúa lập tức dùng Lưu Ảnh Ngọc, Linh Hồn Phản Chiếu… các loại thủ đoạn hiện ra tình cảnh bên trong.
Khi thấy đại quân Cương Thi lên đến hàng tỷ, toàn trường hãi hùng khiếp vía…
Cảnh tượng dưới lòng đất càng đáng sợ hơn, Hãn Nguyên dưới vạn quân quỳ gối, Ngọc Kỳ Lân hộ vệ, bước lên ngai vàng, tuyên bố đăng cơ xưng đế.
Đến tận đây, tàn tích của Lân Thiên Quốc và Hãn Nguyên đã cùng nhau biến mất, Quốc Vận che giấu hành tung.
“Mông Luân, Hoành Thái Tử đều chết dưới tay Hãn Nguyên!” Thương Nhã nói:
“Nếu không phải ta nhanh trí, có thủ đoạn giữ mạng… e rằng kết cục cũng không khác biệt.”
“Chúng ta làm chứng!” Cổ Phương, Sát Linh vội vàng phụ hoạ.
Toàn trường tĩnh lặng… sắc mặt biến ảo không ngừng.
Có phẫn nộ, có căm hận, có tiếc nuối, có tham lam, có ghen ghét đố kỵ…
Nhưng sự thật đã rành rành trước mắt, được những thiên kiêu hàng đầu trong cùng thế hệ đứng ra chứng minh, không muốn tin cũng không được…
Nhất là cảnh tượng vô số cương thi quỳ bái, Ngọc Kỳ Lân tháp tùng… có muốn nguỵ tạo cũng không được.