Nếu ai hỏi thế nào là từ thiên đường xuống địa ngục, thì đây chính là cảm giác mà Hãn Nguyên trải qua lúc này…
Hắn nghĩ rằng mình là chân mệnh thiên tử, là kẻ được phế tích lựa chọn để trở thành đế vương chân chính.
Hắn đã nghĩ ra vô số cảnh tượng trong một tương lai huy hoàng, có được Thần Thú Ngọc Kỳ Lân phò tá, có được hàng tỷ cương thi trung thành tuyệt đối, có được quyền lực vô thượng tranh đoạt thiên hạ cùng các đại quốc hàng đầu Thiên Nguyên.
Hắn sẽ đăng cơ xưng đế, từ đó tỉnh chưởng quyền thiên hạ, say gối đầu mỹ nhân.
Nhưng sự thật… sao mà nghiệt ngã.
Thế nhân có câu, vốn không có đĩa bánh ngon từ trên trời rơi xuống.
Không ngờ sau tất cả, hắn quả thật là kẻ được chọn.
Nhưng không phải là được chọn trở thành tân đế, mà được chọn làm đối tượng được đoạt xác.
Đừng nói là Hãn Nguyên không ngờ, ngay cả Lê Vĩ cũng kinh ngạc đến tròn xoe mắt.
Trước đó hắn thấy Quốc Vận kéo về phía Hãn Nguyên, cho rằng kẻ này vì sở hữu Thiên Mệnh Cách – Trời Sinh Vương Giả, có tố chất và tiềm lực của một vị đế vương nên đã được phế tích lựa chọn, Quốc Vận quy tụ.
Không ngờ hiện tượng này đều là do tàn hồn của Thượng Cổ Chi Đế thao túng tất cả gây ra, nhằm chuẩn bị cho một cái xác hoàn mỹ nhất để lão nhập vào.
Hãn Nguyên chỉ là vật chứa Quốc Vận, vật chứa linh hồn để ông ta sống lại…
Lượng Quốc Vận dồi dào và cường thịnh này, có thể sẽ xua tan được nguyền rủa mãnh liệt còn đọng lại trên tàn hồn.
Không sai, chính là Nguyền Rủa.
Đã có một cổ nguyền rủa cực mạnh lên toàn bộ đế quốc này, biến tất cả thành Cương Thi…
Dù là tàn hồn của Thượng Cổ Chi Đế cũng bị dính nguyền rủa.
Rõ ràng, việc lão ta lập ra một hang động bên ngoài, thiết lập cấm chế chọn ra tu sĩ dưới 2000 tuổi và có thiên phú tuyệt luân đều chẳng phải cơ duyên như mọi người tưởng tượng.
Tất cả chỉ là một miếng mồi ngon hoàn hảo, nhằm dẫn dụ “đối tượng” tuyệt vời nhất để Thượng Cổ Chi Đế đoạt xác sống lại.
Tuổi trẻ, tu vi cao, thiên tài…
Hãn Nguyên phù hợp với tiêu chí đó, còn kèm theo cả Mệnh Cách rất tiềm năng của bậc Đế Vương.
Từ đó đương nhiên, Hãn Nguyên bị nhìn trúng.
Nếu không phải biến số Vân Linh xuất hiện, chấp chưởng Thiên Vận Chi Thân tranh đoạt Quốc Vận với Hãn Nguyên, có lẽ phải chờ đến thời khắc cuối cùng… Thượng Cổ Tàn Hồn mới lộ diện.
Nhưng mà, một chút biến số nhỏ như Vân Linh không làm Thượng Cổ Tàn Hồn ngần ngại… trái lại càng cảm thấy vui mừng đến cực điểm.
Bởi vì nàng là tuyệt đại mỹ nhân sở hữu Thiên Vận Chi Thân.
Chỉ cần nhập xác Hãn Nguyên, thao túng Quốc Vận trấn áp tất cả, sau đó song tu với người sở hữu Thiên Vận Chi Thân… hắn sẽ triệt để xoá đi nguyền rủa, thậm chí một lần nữa trở thành thiên cổ đệ nhất đế, mạnh nhất thế gian.
Càng nghĩ, Thượng Cổ Tàn Hồn càng hưng phấn, quá trình đoạt xác càng diễn ra nhanh hơn.
“AAAAAAAA…”
Tiếng gào thét đau đớn, thảm thiết của Hãn Nguyên phá tan sự yên ắng của không gian.
Đám người lúc này mới lấy lại tinh thần, tràn đầy khiếp sợ nhìn Hãn Nguyên đang bị đoạt xá.
“Đáng đời tên ngu xuẩn!” Mông Luân, Hoành Thái Tử đám người nhếch miệng cười chế nhạo.
Cổ Phương cũng hài hước dùng ánh mắt xem lấy kẻ gặp tai hoạ.
Trước đó còn ghen ghét đố kỵ, giờ đây chỉ cảm thấy thương hại…
Cái tên này chỉ là công cụ để vị Thượng Cổ Chi Đế kia phục sinh, còn tỏ ra đắc ý trước mặt bọn hắn.
“Mau ngăn chặn!” Vân Linh thanh lãnh quát lên:
“Nếu để hắn đoạt xác thành công, tất cả đều xong đời!”
Nàng lý trí nhất, cũng là người ra tay quyết đoán nhất.
Thực lực Độ Kiếp Hậu Kỳ bùng nổ không chút giữ lại, một tay thao túng lượng Quốc Vận vừa cướp được, hình thành một thanh Phi Kiếm như lưu tinh bắn ra, nhắm thẳng giữa mi tâm Hãn Nguyên công kích.
Thương Nhã kịp thời phản ứng sau đó, cũng điều khiển mấy kiện Pháp Bảo còn lại oanh tạc thẳng đến.
Sát Linh cũng cắn răng, lấy ra một viên Đan Dược cao cấp nuốt xuống cầm cự, hoá thành tàn ảnh xông đến tấn công.
Mặc kệ ra sau, nếu để Thượng Cổ Chi Đế hồi sinh… các nàng không chết cũng sẽ bị biến thành nô lệ.
RỐNG!
Ngọc Kỳ Lân trung thành hộ chủ, không phải hộ Hãn Nguyên… mà là trung với Thượng Cổ Chi Đế.
Nó gầm lên, há miệng ngưng tụ Yêu Lực khủng khiếp bắn phá mà ra, oanh tạc trực diện thế công của Vân Linh.
Thân là Thần Thú Hộ Quốc, một lượng Quốc Vận cũng gia trình vào thể nội của nó, chiến lực đại tăng, thành công tàn phá Phi Kiếm cường đại…
Thi Quân đông đảo ào ạt xông lên, dùng thân mình nghênh đón đòn tấn công của Thương Nhã và Sát Linh khiến hai nàng triệt để bất lực.
Đúng lúc này, Mông Luân từ phía sau bỗng nhiên hiến tế sinh mệnh của Huyết Đồng Chiến Hổ, hấp thụ sạch sẽ huyết khí thịnh vượng của nó.
GÀO…
Huyết Đồng Chiến Hổ không cam lòng tru lên, chấp nhận số phận, biến thành huyết khí tiến vào cơ thể chủ nhân.
Thực lực Mông Luân khôi phục hơn một nửa, ở phía sau xông thẳng đến Sát Linh tung ra một quyền:
“Tiện nhân đi chết! ngươi cũng đáng chịu kết cục như đệ đệ của mình.”
Hoá ra ngày trước… trong một lần các thiên kiêu đến từ những đại quốc thám hiểm bí cảnh, Mông Luân đã tập kích một vị Thái Tử của Sát Linh Quốc, cướp đoạt cơ duyên.
Mà vị Thái Tử đó chính là đệ đệ của Sát Linh Công Chúa.
Tuy nhiên Đại Mông Quốc thực lực cường đại, Sát Linh Quốc không thể công khai trả thù… nếu như bất chấp tất cả, kết cục chỉ là đồng quy vu tận.
Thế nên lần này, Sát Linh đã quyết liệt ám sát Mông Luân.
Không ngờ đến vào thời khắc này, Mông Luân không tạm gác ân oán đối phó Thượng Cổ Chi Đế, ngược lại chuyển sang nhắm vào nàng.
Tuy nhiên bản năng của một sát thủ không dễ khiến Sát Linh khuất phục, trực giác của nàng cực kỳ nhạy bén…
Cảm nhận được nguy hiểm ập đến từ phía sau, Sát Linh hai tay kết ấn:
“Bí Pháp - Di Tinh Hoán Đẩu!”
Một môn bí pháp độc môn triển khai, vị trí của Sát Linh và một con Cương Thi đang ở không xa được dịch chuyển, hoán đổi cho nhau như những ngôi sao.
ĐÙNG.
Quyền kình thô bạo của Mông Luân đấm nát Cương Thi, sắc mặt dữ tợn không chịu bỏ cuộc, lột phăng lớp áo da thú bên ngoài lộ ra cơ bắp cuồn cuộn, tiếp tục liều mạng xông về phía nàng.
“Ngu xuẩn!” Thương Nhã mắng lên:
“Đây không phải lúc thanh toán nợ cũ, đây là lúc cần đồng tâm hiệp lực!”
“Ai muốn đồng tâm hiệp lực?” Hoành Quốc Thái Tử và Cổ Phương đột ngột nở nụ cười quỷ dị:
“Chúng ta muốn thần phục với Thượng Cổ Chi Đế, đó mới là bệ hạ tối cao.”
Nói xong, cả hai hung hãn xông đến tấn công Thương Nhã.
Hiển nhiên, bọn hắn nhận ra đại cục đã định, Thượng Cổ Chi Đế có Quốc Vận, có Ngọc Kỳ Lân, có đại quân Cương Thi bảo hộ… việc đoạt xác sống lại đã là không thể ngăn cản nữa rồi.
Chi bằng chủ động quy hàng, thần phục vị Cổ Đế này… biết đâu được thu nhận làm thuộc hạ, có cơ hội sống sót.
Nghĩ đến đây, Cổ Phương và Hoành Thái Tử nóng lòng lập công, bắt Sát Linh và Thương Nhã.
“Hahaha, các vị đúng ý ta!” Mông Luân cười to, tiếp tục phát động công kích.
“Lũ hèn hạ vô liêm sĩ!” Thương Nhã, Sát Linh Công Chúa sắc mặt tái nhợt.
“Đúng là đê tiện, khinh yếu sợ mạnh!” Trong Chiến Giới Châu, Tà Quỳnh cũng mắng chửi một tiếng:
“Tỷ phu có biện pháp nào không? Hay chuồn trước tính sao?”
Chỉ là nàng vừa quay mặt sang, lập tức sửng sốt…
Lê Vĩ… đâu mất rồi?
Phần phật…
Áo choàng tung bay không gió, lòng đất tối tăm âm u nay càng thêm quỷ dị bởi cái lạnh thấu xương.
“Địa Ngục… hãy trỗi dậy!”
Có thanh âm tà mị vang vọng giữa hiện trường làm tất cả rùng mình…
Trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc như thế này, mỗi một động tĩnh, mỗi một biến số đều không thể lường trước được.
Chẳng biết từ bao giờ, ở giữa trung tâm không trung, một đạo thân ảnh lăng không mà đứng.
Hắn đứng tại nơi đó, cả địa ngục như đang mở ra dưới chân…
Mặt đất và không gian sụp đổ, Lửa Địa Ngục bốc cháy dữ dội khiến nhiệt độ nơi này nửa lạnh, nửa nóng tê buốt cả linh hồn.
GÀO!
Đại Quân Cương Thi không muốn có bất cứ dị biến nào xảy ra liền chuyển đổi mục tiêu, số lượng hàng vạn nhảy thẳng lên bầu trời, cắn xé dữ tợn.
Tà Lực cấp Độ Kiếp, Quỷ Lực cấp Độ Kiếp, Tinh Thần Lực cấp Độ Kiếp sôi trào, gào thét bắn ra…
RỐNG!
Hư ảnh Địa Ngục Tam Đầu Khuyển, Cổ Ngục Man Ngưu như hai hộ vệ trung thành sừng sững xuất hiện trái phải.
Địa Ngục Tam Đầu Khuyển phun ra Địa Ngục Hoả một cách điên cuồng, thiêu rụi Thi Độc, thôn phệ Cương Thi.
Cổ Ngục Man Ngưu hai tay cầm Tuyệt Thế Danh Khí – Viêm Dương Đao, dùng sức bổ ra một nhát chém, đem vô số cương thi gặt thành hai mảnh…
Chúng nó… đang được Độ Kiếp Chi Lực từ Tinh Động rót vào, mạnh như chưa từng có.
Tinh Chủ có quyền thao túng lực lượng của Tinh Nữ cho bất cứ loại thủ đoạn chiến đấu nào.
Đại Quân Cương Thi không chịu thua kém, chúng nó kéo nhau hơn một nửa thành trì, bất chấp tất cả lao lên… sẵn sàng đem một Khuyển và một Ngưu chôn cùng.
Khằng khặc…
Tiếng cười như ác quỷ vang dội nơi cửu tiêu…
ẦM ẦM ẦM…
Mặt đất dưới thành sụp đổ, vô số rễ cây như những con ma long uốn lượn trồi lên.
Dạ Tâm ở trạng thái Phàm Ăn dung hợp cùng Thôn Linh Ma Thụ giáng thế.
Thân cây như cột chống trời, Ma Văn chằng chịt bao phủ, tán cây che kín cả toà đại thành…
Nó vừa xuất hiện, liền như một cổ máy huỷ diệt và giết chóc, rễ cây, tán cây, nhánh cây mọc đầy rẫy gai nhọn… giống như có được linh tính, tóm lấy vô vàn Cương Thi mà điên cuồng hấp thụ, cắn nuốt chẳng khác nào chất dinh dưỡng.
“Trời ạ!” Ánh mắt Vân Linh co lại, dù với tâm cảnh của nàng cũng khó giữ bình tĩnh mà phải thốt lên:
“Thượng Cổ Hung Ma… đây chính là thực thể thiên tai, gieo rắc ác mộng có thể xoá sổ cả một đại quốc trong một đêm.”
Sự đáng sợ của Bồ Ma Thụ nằm ở chỗ không kén ăn, cực kỳ khó giết và sinh trưởng cực nhanh…
Nó trâu bò rất khó bị tàn phá, nó bành trướng thôn phệ vạn vật làm chất dinh dưỡng của mình…
Cắn nuốt càng nhiều, nó càng mạnh và to lớn…
Thôn phệ càng nhiều, tốc độ khôi phục thương thế của nó càng nhanh, khiến các đòn công kích đánh vào thân nó khép lại, chữa lành với tốc độ kinh khủng.
Đây là lý do muốn diệt Bồ Ma Thụ, phải dùng một kích mạnh áp đảo, một lần diệt sạch từ gốc đến ngọn…
Nhưng điều đó với tình huống hiện tại, là không thể nào!
Huống hồ đây không còn là Bồ Ma Thụ bình thường, nó là Thôn Linh Ma Thụ…
Phế tích của Tu Chân Quốc Thượng Cổ gặp phải Thượng Cổ Hung Ma có thể huỷ diệt đại quốc…
Đúng là ác mộng.
Cảnh tượng như thế gian luyện ngục hiện ra khiến ánh mắt tất cả đều khiếp đảo.
Đại quân Cương Thi hung hiểm nay lại trở thành chất dinh dưỡng tuyệt vời của Thôn Linh Ma Thụ…
Chuyển hoá tất cả thành Ma Văn, bành trướng khổng lồ, bao trùm và thống trị cả toà đại thành thượng cổ.
Thi Độc không thể xâm nhiễm, Cương Thi không thể phá vỡ lớp vỏ cây… Thôn Linh Ma Thụ như hổ nhập bầy cừu, chỉ có tàn sát và thôn phệ.
GẦM!
Thần Thú – Ngọc Kỳ Lân phẫn nộ ngút trời, nó có được linh trí cao nhất trong đám Cương Thi, biết rằng cần phải tiêu diệt chủ nhân của Thôn Linh Ma Thụ.
Thế là từ bỏ trận chiến với Vân Linh, chuyển hướng xông thẳng lên bầu trời, móng vuốt nhắm đến Lê Vĩ vồ mạnh.
Lê Vĩ thần sắc hờ hững, mặt nạ khô lâu che đậy khuôn mặt….
Ngay khi Ngọc Kỳ Lân phá không mà lên, Lò Luyện Ngục trong đan điền đã luyện hoá Tà Lực, Quỷ Lực, Tinh Thần Lực cấp Độ Kiếp.
NGAO!
Một tiếng gầm thô bạo, hung lệ, kiệt ngạo bất tuần như đến từ thời đại mông muội sơ khai vang vọng càn khôn.
Bạo Long Lực cấp Độ Kiếp ngưng tụ thành hư ảnh Trấn Ngục Bạo Long sừng sững…
Như khủng long bạo chúa với thân thể to hơn cả sơn nhạc, lớp da sần sùi như bọc giáp gai, cái đầu lãnh khốc, gai lưng như dãi núi, ánh mắt uy nghiêm, ngông cuồng chẳng khác nào bạo chúa.
“HỰ…”
Thần Thú gặp phải Địa Ngục Dị Chủng, toàn thân run rẩy lẩy bẩy không ngừng, Ngọc Kỳ Lân vô thức khựng lại giữa không trung.
“Hơi Thở Bạo Long!”
Trấn Ngục Bạo Long ngửa đầu bắn phá, một cột sóng thần thô bạo oanh tạc thẳng vào Ngọc Kỳ Lân mà nó không dám phản kháng.
OÀNH!
Ngọc Kỳ Lân nặng nề rơi xuống, đại địa nổ tung, đè ép hàng vạn Cương Thi thành thịt vụn…
“Thần thánh phương nào…” Tất cả ngây ngẩn trước kẻ thần bí.
Tà Quỳnh lấy tay che kín miệng… nàng nhận ra một trong số những lực lượng mà nam tử này thi triển chính là Thiên Tà Chi Lực của tỷ tỷ Tà Liễu.
Rõ ràng, không cần đoán cũng biết hắn là ai.
“Tỷ phu… bá đạo đến vậy sao?” Tà Quỳnh tim đập thình thình, ánh mắt trở nên si ngốc, mê ly nói:
“Hoá ra người đi bên cạnh ta mới là trùm cuối!”
Lê Vĩ đảo mắt nhìn đến ngai vàng, nơi đoạt xác vẫn đang diễn ra…
“Hiểu rồi, vì sao trước đó ta nhìn thấy từng sợi tơ Khí Vận của cơ duyên…” Khoé môi hắn nhếch lên, lẩm bẩm nói:
“Đối với một Câu Hồn Sứ Giả, tàn hồn cao cấp như thế… không phải cơ duyên thì là gì?”