Tiếng cười ngạo nghễ của Mông Luân như sấm sét nổ vang giữa bầu trời Kỳ Sơn, đánh tan bầu không khí trầm mặc, ngột ngạt đến cực điểm vừa rồi.
Dưới sự chứng kiến của vạn chúng tu sĩ, Thiếu Khả Hãn của Đại Mông Quốc cưỡi trên lưng Yêu Thú hung tà Huyết Đồng Chiến Hổ lao vọt đến cửa hang.
Con Huyết Đồng Chiến Hổ này dài tới mười trượng, toàn thân lông rậm với màu vàng chủ đạo, vằn có màu đỏ, bốn phương móng vuốt đạp trên hư không, mỗi một bước đi đều khiến thiên địa linh khí xung quanh nổ tung, lưu lại những dấu chân lửa đỏ rực.
Tu vi của con chiến hổ này, thình lình đã đạt đến Thất Giai Trung Kỳ, tuổi lại không cao.
Hiển nhiên, dù là toạ kỵ của Mông Luân cũng là Yêu Tộc thiên kiêu.
RỐNG!
Chiến hổ gầm thét, sóng âm động thiên, chấn đống đến mức không ít tu sĩ có tu vi thấp ở vòng ngoài sắc mặt trắng bệch, không tự chủ được mà lui lại vài bước.
"Mông Luân này quả nhiên có vốn liếng để ngạo mạn. Bản thân hắn là thiên tài đỉnh cấp, phối hợp thêm một đầu Thất Giai yêu thú… một khi liên thủ, chiến lực tuyệt đối đề thăng theo cấp số nhân.” Hoành Quốc Thái Tử nhếch môi cười nhạt.
Hai vị trưởng lão Thương Bảo Quốc vuốt râu: “Đại Mông Quốc tu luyện công pháp man hoang, am hiểu nhất là ngự thú và nhục thân chiến đấu, cấm chế bài xích không gian pháp bảo mang theo người sống vượt quá tuổi, nhưng đối với Yêu Thú có ký kết khế ước linh hồn cộng sinh, lại tính là một phần chiến lực của tu sĩ!"
“Dù Huyết Đồng Chiến Hổ này hơn 2000 tuổi, cũng có thể tiến nhập!”
Lê Vĩ mặt không biểu tình, ánh mắt đảo quanh trên người Mông Luân… phát hiện một tia khí vận đỏ thẳm như máu quanh quẩn, âm thầm mỉm cười:
“Có kịch hay để nhìn!”
Khí vận đỏ kia, thình lình là sát vận!
Nếu Mông Luân không cẩn thận, e rằng phải chết…
"Cấm chế rách nát, cho bổn thiếu mở ra!!!"
Mông Luân hét lớn một tiếng, hai tay vung lên… một cặp Pháp Bảo như Thiết Thủ bao trùm, trên Thiết Thủ mọc ra gai nhọn như nanh vuốt mãnh thú.
Cặp Thiết Thủ này to lớn nặng nề, toả ra khí tức Bát Tinh Pháp Bảo.
“Đại Hoang Cuồng Quyền!” Mông Luân gầm lên, phát động lực lượng Thể Tu, nhục thân cuồn cuộn cơ bắp tung ra hai quyền dữ dội vào cùng một điểm.
RỐNG!
Huyết Đồng Chiến Hổ ngửa đầu rống giận, tuôn ra huyết lực thịnh vượng như sương mù màu đỏ… phối hợp cùng chủ nhân.
Trong khoảnh khắc đó, khí huyết của Mông Luân cùng hung sát khí của Huyết Đồng Chiến Hổ hoàn toàn hòa quyện vào nhau, hóa thành một luồng huyết quang ngập táo bạo.
Luồng huyết quang này khảm vào đôi tay của chủ nhân, sức mạnh tăng lên dữ dội.
ẦM!
Dưới lực lượng bạo tàn này, màn sáng cấm chế màu đỏ sậm kia điên cuồng vặn vẹo, từng gợn sóng linh lực bùng nổ.
Răng rắc…
Một vết rách lớn mở ra.
"Ha ha ha! Trước thực lực tuyệt đối, cấm chế không có gì là nguy hiểm!”
Mông Luân cuồng tiếu, ánh mắt tràn đầy cuồng nhiệt và tham lam nhìn vào bóng tối sâu thẳm bên trong động phủ, hiên ngang tuyên bố:
“Cơ duyên, bổn thiếu đến!”
Huyết Đồng Chiến Hổ hưng phấn dị thường, cõng theo chủ nhân lao vào.
Ngay khoảng cách đến lối vào chỉ còn trong gang tấc.
Chớp mắt nữa thôi, hắn sẽ là người đầu tiên đặt chân vào động phủ này, áp đảo chúng thiên kiêu.
Không ít tu sĩ bên ngoài đều nín thở, ánh mắt ghen tị, hâm mộ đến đỏ cả mắt.
Đột ngột, dị biến phát sinh!
Nào ngờ, ngay chính vào khoảnh khắc tâm lý của Mông Luân thả lỏng nhất, đang đắc ý và tự mãn nhất… không gian ngay phía sau gáy hắn bỗng nhiên vặn vẹo một cách quỷ dị.
Không có một thanh âm, không có một chút linh lực dao động nào rò rỉ ra ngoài.
Từ trong hư không, một bóng người yểu điệu với những đường cong ma quỷ thình lình lao vọt ra.
Áo choàng rộng thùng thình vẫn không giấu được vẻ quyến rũ, một đôi mắt lạnh lùng vô tình như hàn băng vạn năm.
Sát Linh Công Chúa!
Nàng không biết đã ẩn nấp ở đây từ bao giờ, tựa như một bóng ma hòa vào hư vô, không ai kịp ngờ đến.
Sát thủ săn mồi, nhất kích tất sát!
Từ lòng bàn tay, một nhánh xương cốt như kiếm xuyên qua da thịt trồi lên, nếu nhìn kỹ sẽ thấy Ma Hồn đen kịt, âm u đang gào thét bên trong đó.
Cốt này, chỉ nhắm vào hồn!
“Nhất Cốt Tru Hồn!”
Thanh âm thì thầm âm lãnh như từ cửu u địa ngục truyền đến.
Quá nhanh và nguy hiểm, Tru Hồn Ma Cốt đâm thẳng vào thiên linh cái của Mông Luân từ phía sau.
“Đến rồi!” Lê Vĩ mỉm cười, sát vận mà hắn nhìn thấy quanh quẩn quanh thân Mông Luân chính là đến từ Sát Linh.
Chẳng biết vì sao, Sát Vận của nàng ta chỉ nhắm vào con hàng Thiếu Khả Hãn này.
“Chuột nhắt phương nào?”
Mông Luân là thiên tài chiến đấu, cảm giác nguy cơ tử vong mãnh liệt bộc phát khiến da đầu hắn nổ tung, gân xanh nổi cộm khắp cơ thể.
Hắn muốn quay người lại vung quyền đấm trả, nhưng khoảng cách quá gần, tốc độ của đối phương lại quá nhanh!
Sát thủ hàng đầu, trong cùng cảnh giới… hiếm khi thất bại.
PHỐC!
Tru Hồn Ma Cốt cắm thẳng vào gáy Mông Luân.
Không có máu tươi bắn ra, nhưng toàn thân Mông Luân lập tức cứng đờ.
Đôi mắt hắn trợn trừng lên, đồng tử co rút lại mãnh liệt, một tiếng thét thảm khốc, đau đớn đến cực điểm từ trong cổ họng hắn rống ra:
"AAAA, Linh hồn của ta! Sát Linh... ả tiện nhân này!”
Đòn tấn công trực diện vào linh hồn nguy hiểm đến nhường nào?
Linh hồn của Mông Luân trong nháy mắt bị một lượng lớn Ma Lực tràn ngập, lý trí hắn tức khắc rơi vào trạng thái mơ hồ, thất khiếu đồng loạt chảy ra những dòng máu tươi đen kịt.
Thê thảm khó thể hình dung.
GÀO!
Huyết Đồng Chiến Hổ cảm nhận được chủ nhân gặp nạn, quay đầu cắn xé, bắn ra Huyết Lực đỏ ngầu thành một quả cầu huỷ diệt.
Nhưng sát thủ tập sát, đắc thủ liền lui!
Sát Linh Công Chúa như một làn khói nhẹ thoát ly vị trí cũ, Huyết Lực bắn vào không gian trống rỗng khiến Chiến Hổ căm hận đỏ cả hai mắt.
"Mông Luân... bổn công chúa chờ ngày này quá lâu rồi!" Giọng nói của Sát Linh Công Chúa lạnh lùng vang lên, ánh mắt nhìn Mông Luân thì không khác gì nhìn một người chết.
Hiển nhiên vì một ân oán nào đó ít người biết tới, nàng vẫn luôn tìm cơ hội ám sát, tiêu diệt Thiếu Khả Hãn của Đại Mông Quốc.
Mông Luân lúc này trạng thái thê thảm tới cực điểm, linh hồn trọng thương khiến hắn không thể đáp lời, cơ thể lung lay sắp đổ, từ trên lưng Huyết Đồng Chiến Hổ ngã quỵ xuống đất.
Khí tức của hắn tụt dốc không phanh, từ Hợp Thể Kỳ rớt thẳng xuống, giống như một ngọn đèn trước gió, tùy thời có thể dập tắt.
Mọi thứ diễn ra thật sự là quá nhanh…
Mông Luân vừa đắc ý chưa được vài giây, đã vô cùng thê thảm.
"Thiếu Khả Hãn!"
Đám cường giả Đại Mông Quốc ở phía xa kinh hãi tột độ, muốn lao lên ứng cứu…
Nhưng sinh cơ của Mông Luân đang nhanh chóng trôi đi.
Vết rách trên cấm chế do Mông Luân mở ra lúc trước, do không có lực lượng tiếp tục duy trì, đã bắt đầu khép lại một cách nhanh chóng.
Chỉ cần ba nhịp thở nữa, lối vào sẽ hoàn toàn biến mất.
Mà với trạng thái sắp chết này của Mông Luân, khó mà mở ra để tiến vào lần hai.
"Ta... ta không thể chết ở đây... Ta là vị vua tương lai của Đại Mông Quốc..."
Thần trí Mông Luân hỗn loạn, trong lòng tràn ngập oán hận và bất cam.
Chính vào khắc sinh tử quan đầu, từ trong lồng ngực hắn bộc phát ra một vệt thanh quang nồng đậm, bắt đầu lan khắp toàn thân.
Một cỗ sinh cơ nồng đậm, cổ lão dị thường thình lình tuôn trào, thô bạo tràn vào trong thần hải và kinh mạch đang sụp đổ của hắn.
"Chủ nhân, có ta ở đây!”
Một tiếng kêu thảm thiết, đầy bi thương vang lên từ sâu trong túi linh thú của Mông Luân.
Thì ra, ngoài Huyết Đồng Chiến Hổ là chiến sủng công kích, Mông Luân bằng vào đại vận mệnh của mình, còn thuần phục được một loại Yêu Thú vô cùng hiếm thấy — Thiên Thọ Sâm Vương!
Đây là một đầu yêu thú hóa hình linh sâm, không có sức chiến đấu, nhưng lại nắm giữ nguồn sinh cơ và thọ mệnh dồi dào.
Giữa Mông Luân và Thiên Thọ Sâm Vương ký kết khế ước chủ tớ, chủ chết, tớ vong; tớ chết, chủ có thể sống.
Trong khoảnh khắc linh hồn của Mông Luân trọng thương…
Thiên Thọ Sâm Vương phát huy tác dụng.
Bên trong túi linh thú, một gốc nhân sâm có khuôn mặt già nua đang khóc lóc thảm thiết, thân thể nó bắt đầu tự bốc cháy, hóa thành từng giọt tinh huyết xanh biếc thuần khiết nhất.
Nó đang hiến tế tuổi thọ của bản thân, hiến tế linh lực của mình để đổi lấy sinh mệnh cho Mông Luân!
Thương thế của Mông Luân quá nặng, Tru Ma Chi Hồn kia quá cường đại…
Thiên Thọ Sâm Vương chấp nhận hy sinh!
Luồng lượng sinh mệnh này cường thế xâm nhập vào linh hồn, bắt đầu xua tan Tru Ma Chi Hồn của Sát Linh, cưỡng ép vá lại linh hồn đang rạn nứt của Mông Luân, thắp lại ngọn lửa sinh mệnh tưởng chừng đã cạn của hắn.
"Thọ Vương, bổn thiếu vĩnh viễn nhớ ngươi!”
Mông Luân gầm lên một tiếng đầy đau đớn và sầu cảm, hắn cảm giác được Thiên Thọ Sâm Vương đang héo rũ, sắp tiêu tan.
Nhưng hắn đã sống lại! Khí tức tạm thời ổn định như chưa từng bị thương.
"Sát Linh! Thù này không trả, Mông Luân ta thề không làm người!"
Mông Luân mắt đỏ sọc ngửa đầu gào lên như lệ quỷ từ địa ngục, nhưng lại không dám chậm trễ một giây nào.
Hắn dùng sức lực vừa hồi phục, cùng Huyết Đồng Chiến Hổ hoá thành huyết quang, điên cuồng lao thẳng vào khe hở cấm chế chỉ còn rộng bằng một bàn tay.
XẸT!
Ngay khi đuôi của Huyết Đồng Chiến Hổ vừa lọt vào trong, vết rách cấm chế hoàn toàn khép kín.
Mông Luân đã thành công tiến vào động phủ, nhưng cái giá phải trả là quá lớn, đánh mất Thiên Thọ Sâm Vương khác nào mất đi cái mạng thứ hai.
Toàn trường kinh dị đến ngây người, biến hoá liên tục khiến tất cả chưa kịp hoàn hồn.
Không hổ là Thiếu Khả Hãn, vậy mà cũng không giết nổi…
“Khá lắm!” Anh mắt Sát Linh Công Chúa loé lên sự bất cam, nhưng ngay sau đó là sự lạnh lùng tột độ.
"Muốn chạy? Trốn được sao?"
Hận thù, lại bùng phát!
Trước ánh mắt của toàn trường, Sát Linh Công Chúa không hề có một chút do dự nào.
Thân hình chớp động, hóa thành ba đạo tàn ảnh quỷ mị, đồng thời lao về phía cấm chế vừa mới khép lại.
"Ma Hồn Đại Pháp!”
LỆ!
Sau lưng nàng, hư ảnh một tôn Thiên Ma sừng sững xuất hiện, vung ra hai lưỡi hái như tử thần, gặt thẳng vào cấm chế.
XOẸT XOẸT!
Cấm chế bị cưỡng ép bọc ra, hình thành vết rách hình chữ X.
Thân hình Sát Linh Công Chúa như một làn khói nhẹ, mượt mà lướt qua khe hở, trực tiếp truy sát vào sâu bên trong động phủ.
Hiển nhiên, vẫn muốn truy sát Mông Luân!
Toàn bộ quá trình từ lúc Mông Luân ra tay, Sát Linh Công Chúa ám sát, Thiên Thọ Sâm Vương hiến tế, cho đến khi cả hai lần lượt biến mất sau cấm chế... Nói thì dài dòng, nhưng thực tế diễn ra chưa đầy nửa phút.
Nhanh! Nhanh đến mức khiến người ta chưa kịp tư duy, chỉ có thể hồi tưởng về thời khắc kinh tâm động phách.
Sự ám sát của thiên kiêu sát thủ, thủ đoạn giữ mạng của Thiếu Khả Hãn.
“SÁT LINH QUỐC!” Cường giả, quân đội của Đại Mông Quốc thịnh nộ gầm lên:
“Công Chúa các ngươi dám ám sát Thiếu Khả Hãn, muốn chết đúng không?”
Hiển nhiên, sau khoảnh khắc vừa rồi, tu sĩ Đại Mông Quốc đã căm hận tột đỉnh.
Mà đáp trả lại thái độ của chúng, từng thành viên của Sát Linh Quốc như hoá thành làn khó tiêu tan, hoà vào màn sương cùng bóng tối.
Bằng vào tốc độ điên cuồng, lao thẳng đến Đại Mông Quốc phát động ám sát.
Hận thù đã không thể giải, vậy tiên hạ thủ vi cường!
“Khốn kiếp, khinh người quá đáng!” Đại Mông Quốc cuồng nộ đến trợn mắt, từng vị triệu hoán Chiến Thú, bạo phát sức mạnh nhục thân, ầm vang nghênh chiến.
Trong lúc nhất thời, hai phe đại quốc hàng đầu lao vào nhau, chiến đấu bùng nổ…
Kỳ Sơn trở nên hỗn loạn đến cực điểm…
Nhưng tất cả những thiên kiêu, lúc này lại đang đề phòng, thận trọng nhìn lẫn nhau.
Nếu như cái chết của Thanh Lam Đại Hoàng Tử và thầy trò Tề Mạc trước đó chứng minh sự nguy hiểm vô tình của cấm chế, thì màn mưu sát vừa rồi giữa Mông Luân và Sát Linh Công Chúa đã triệt để vạch trần bộ mặt tàn khốc nhất của lòng người.
Ở nơi này, mối nguy hiểm không chỉ là cấm chế của tiền nhân.
Kẻ nguy hiểm nhất, chính là những "đồng đạo" đang đứng xung quanh mình.
“Đây là sự khốc liệt của tu chân giới!” Một vị thiên kiêu của một Thất Tinh Quốc Gia sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cằm.
Lúc này, bầu không khí giữa các thế lực lớn đã hoàn toàn thay đổi.
Không còn ai dám đứng quá gần người khác. Các hoàng tử, công chúa, thiên kiêu từ các đại quốc lập tức đứng gần hơn với hộ vệ và cường giả phe của mình, tạo thành từng vòng tròn phòng thủ biệt lập.
Các vị Nha Ảnh, cũng chủ động bảo hộ xung quanh Hãn Nguyên và Tà Quỳnh.
Ánh mắt mọi người nhìn nhau đầy rẫy sự hoài nghi, cảnh giác và sát cơ âm thầm.
Bởi vì bọn hắn nhận ra một sự thật đáng sợ: Khi ngươi tiến lên dốc toàn lực công kích cấm chế, người khác có thể thừa cơ ra tay với ngươi.
Ai có thể đảm bảo, khi mình đang dốc sức phá cấm chế, sẽ không có một "Sát Linh Công Chúa" thứ hai hiện thân, một chiêu tập kích bất ngờ?
"Hai vị trưởng lão... nếu là ta tiến lên, các người có thể bảo đảm không ai có thể tiếp cận trong vòng trăm trượng không?"
Thương Nhã khẽ truyền âm, nàng có trí tuệ, có bối cảnh… cũng chẳng quá mức e ngại điều đó.
Vị lão giả tóc bạc của Thương Bảo Quốc nghiêm túc gật đầu: “Chúng ta sẽ cố hết sức!”
“Tuy nhiên, không loại trừ khả năng cường giả của đại quốc khác cũng sẽ ra tay với chúng ta!” Ông lão còn lại nói.
“Phải cược thôi!” Thương Nhã trịnh trọng:
“Không có thời gian do dự!”
Mông Luân và Sát Linh đã vào động phủ, nếu như chậm trễ… chẳng may cơ duyên hay truyền thừa bị hai kẻ kia vét sạch thì sao?
“Ta lên!” Thương Nhã cất bước về hang động.
“Hộ tống công chúa!”
Tất cả lực lượng của Thương Bảo Quốc tập hợp.
Lê Vĩ không vội trước tất cả những thứ này, ánh mắt của hắn chỉ nhìn lấy Hãn Nguyên…
Hắn phát hiện, Khí Vận từ trong động phủ đang truyền ra sau những lần cấm chế bị khai mở.
Mà tất cả Khí Vận này, đều tập trung về phía Hãn Nguyên… hiển nhiên, động phủ này là cơ duyên của hắn.
Tuy nhiên đừng quên, Vân Linh là phân thân của người chấp chưởng Thiên Mệnh Cách - Vận Tu, sở hữu Thiên Vận Chi Thân.
“Nếu không có ta ở đây…” Lê Vĩ vuốt cằm:
“Hoàng Hậu và Hãn Nguyên sẽ có một người thắng!”
Đương nhiên, tiền đề là Cấm Chế không phát hiện thân phận thật sự của Vân Linh…