Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 197: GIAN LẬN? CHẾT!



Thiếu niên này khuôn mặt non trẻ, tuổi tác chắc chắn đủ điều kiện, tu vi Luyện Hư Trung Kỳ.

Sau lưng hắn còn có vài vị trưởng bối đang kích động nhìn theo.

“Là Đại Hoàng Tử của Thanh Lam Quốc, đây cũng là Bát Tinh Quốc Gia… có tiềm lực đạt đến Cửu Tinh.”

“Hắn định thử?”

“Luyện Hư Trung Kỳ dưới 2000 tuổi, cũng là thiên tài hiếm thấy.”

Thiếu niên áo lam hít sâu một hơi, hiển nhiên cái chết của Hắc Sơn Lão Quỷ khiến hắn cũng kiêng kỵ.

Nhưng… tham niệm càng lớn.

Đây là động phủ của cường giả ít nhất Độ Kiếp đỉnh phong, chỉ cần đạt được một chút cơ duyên, đều đủ để đổi đời… hơn nữa nếu vào sớm, cơ hội sẽ nhiều hơn những yêu nghiệt đến từ các đại quốc.

Chính vì suy nghĩ như vậy, Thanh Lam Đại Hoàng Tử quyết định ra tay.

“Hắn được.” Một vị trưởng lão Thương Bảo Quốc gật đầu:

“Tuổi tác phù hợp, chỉ cần công kích đủ mạnh là có thể mở ra lối vào.”

Nghe vậy, Thanh Lam Đại Hoàng Tử như được tiếp thêm dũng khí, hít sâu một hơi, gân xanh đầy mặt, ngạo nhiên quát:

“Lam Hà Phá Sơn Quyền!”

Trước ánh mắt chăm chú của quần hùng, một quyền cực mạnh đấm ra.

ẦM!

Thuỷ Linh Lực cuồn cuộn ngưng tụ thành dòng sông lớn, hung hăng va chạm lên cấm chế, sức mạnh có thể phá cả núi non.

Màn sáng cấm chế rung động.

Nhưng… không hề mở ra.

Sắc mặt thiếu niên lập tức trắng bệch, gào lên: “Vẫn chưa đủ sao? Vậy thì tiếp tục!”

Hắn vận khởi toàn bộ khả năng, muốn phát động đòn tấn công tiếp theo.

Trưởng lão Thương Bảo Quốc quát lớn: “Mau lùi lại!”

Đáng tiếc… lại chậm rồi.

Mặt ngoài cấm chế xuất hiện từng đạo linh lực đỏ rực, lực đạo phản chấn khủng bố bộc phát, nổ tung ngàn dặm.

“PHỐC!”

Đại Hoàng Tử cứ như thế, chết không toàn thây!

“Đại Hoàng Tử!” Đám quần thần Thanh Lam Quốc gào thét bi thống.

Không ít người da đầu tê dại.

Hiển nhiên… mọi thứ đúng như nhận định của hai vị lão nhân Thương Bảo Quốc.

Dưới 2000 tuổi chỉ là điều kiện cơ bản.

Muốn mở cấm chế còn cần thực lực đủ mạnh.

Chủ của động phủ này, chỉ cho phép thiên tài trong thiên tài tiến nhập.

Thiên tài thông thường… vẫn phải chết.

“Không dễ dàng, Luyện Hư Trung Kỳ vẫn là thê thảm.” Có thiên kiêu sắc mặt khó coi nói:

“Điều kiện này, đủ đào thải chín phần mười tu sĩ ở đây.”

Nghe vậy, rất nhiều thiên tài trẻ tuổi vốn còn nóng lòng lập tức bình tĩnh lại.

Cơ duyên ngay trước mắt…. nhưng cũng là tử địa.

Không ít thiên kiêu mang theo tâm trạng tự tin ban đầu, nay cũng cảm thấy áp lực…

Cảm giác cơ duyên cách bọn hắn càng lúc càng xa.

Toàn trường lại thoáng yên tĩnh…

Nếu không đủ bản lĩnh mà xông lên… chỉ có đường chết. đương nhiên trước đó, sẽ chẳng ai cho rằng Thanh Lam Đại Hoàng Tử thiếu bản lĩnh cả.

Dù sao thì hắn chính là nhân vật đại diện cho một phương Bát Tinh Tu Chân Quốc, tu vi khá cao, ở trong thế hệ trẻ đã là thiên tài.

Chỉ bất quá, chủ nhân của động phủ này đòi hỏi quá cao…

Đứng trong hàng ngũ Hãn Quốc, Hãn Nguyên ánh mắt lóe lên, hắn vẫn không vội ra tay, cực kỳ ẩn nhẫn, bởi vì càng nhiều người thử… càng có thể nhìn ra giới hạn của cấm chế này.

Hãn Nguyên là người mang mệnh cách của bậc quân vương, mỗi hành động của hắn đều vô cùng trầm ổn và cẩn thận.

Lê Vĩ thỉnh thoảng chú ý đến thần sắc của kẻ này, thầm tiếc cho quốc gia thật sự của hắn… vậy mà để đánh mất một nhân vật như vậy vào tay Hãn Quốc.

Bằng vào thiên phú của Hãn Nguyên, nếu có thể đạp lên đế vị… thành tựu khó mà lường được.

Cùng lúc đó, tại góc tối phía xa, một tên nam tử gầy gò mặc áo bào đen ánh mắt liên tục biến ảo.

Hắn tên là Tề Mạc, chỉ là tán tu… ở Thiên Nguyên này không có bối cảnh.

Tu vi Luyện Hư Hậu Kỳ, Dưới 2000 tuổi, tán tu có được tu vi như vậy là thành tựu cực kỳ khó tin.

Tuy nhiên nếu chỉ dựa vào thực lực bản thân… Tề Mạc không có tự tin tranh đoạt cơ duyên với những quái vật như Mông Luân, Hãn Nguyên hay Thương Nhã đám người.

Nhưng… hắn có át chủ bài, một con bài giúp hắn dù chỉ là tán tu vẫn có thành tựu như ngày hôm nay.

Ánh mắt Tề Mạc lóe lên vẻ tham lam, bàn tay âm thầm vuốt nhẹ một mặt dây chuyền.

Đây không phải Không Gian Pháp Bảo bình thường… mà là một kiện Dị Bảo hiếm thấy, có thể chứa đựng vật sống.

Mà lúc này… trong Dị Bảo đang ẩn giấu một vị lão nhân tu vi Độ Kiếp Kỳ đang ngủ say.

Chính là sư phụ của Tề Mạc.

Sư phụ của hắn tuy rằng đang trọng thương, hầu hết thời gian ở trạng thái ngủ đông, nhưng lại có thể cho hắn mượn dùng sức mạnh khi cần đến.

Nhìn chằm chằm lối vào di tích, nơi cấm chế như màn sáng ngăn cách với bên ngoài, ánh mắt Tề Mạc dần biến hoá:

“Chỉ cần ta mang theo sư phụ vào được bên trong… Tất cả thiên kiêu nơi này đều sẽ trở thành cá nằm trên thớt.”

“Tới lúc đó truyền thừa, bảo vật, thậm chí các công chúa với tư sắc tuyệt trần… tất cả đều thuộc về ta!”

Tề Mạc càng nghĩ càng hưng phấn trong lòng… khi hắn vào trong động phủ, có được sư phụ là Độ Kiếp Kỳ chống lưng, ai còn là đối thủ?

Nghĩ đến đây, hô hấp của hắn trở nên dồn dập, khoé môi cười âm lãnh: “Cơ hội nhất phi trùng thiên của ta đã đến.”

Hắn lập tức bước ra.

“Kẻ này là ai thế?” Có người nghi hoặc.

“Không biết, nhưng khí tức so với Thanh Lam Đại Hoàng Tử vừa rồi còn mạnh hơn!”

“Luyện Hư Hậu Kỳ trẻ tuổi như vậy, chắc cũng có bối cảnh đấy.”

“Kỳ Sơn tập hợp ngoạ hổ tàng long, tuỳ tiện một thiếu niên cũng là nhân vật xuất chúng.”

“Với tu vi này, chẳng lẽ Cấm Chế còn kén chọn hay sao?”

Toàn trường nghị luận ầm ĩ…

Không để ý đến cách nhìn của mọi người, Tề Mạc đi đến trước cửa động, hắn hít sâu một hơi.

Linh lực bộc phát, bí mật câu thông với mặt dây chuyền.

Khoảnh khắc đó, sức mạnh của Tề Mạc bùng nổ dữ dội, vượt xa Luyện Hư Hậu Kỳ, Lôi Thuộc Tính gào thét như từng tia điện trắng lan toả khắp toàn thân.

“Làm sao có thể? Hắn sao có được khí thế đáng sợ như vậy?”

Khi Tề Mặc hiển uy, ngay cả những thiên tài đỉnh cấp cũng biến sắc mặt, ở thời khắc này… dù là Hợp Thể Kỳ cũng cảm giác được nguy hiểm.

Tề Mặc ngửa đầu cười dài, sau lưng hiện ra hư ảnh một tôn Lôi Ưng khổng lồ, giang cánh gáy vang, mây đen cuồn cuộn, sấm động Kỳ Sơn.

“Lôi Ưng Liệt Thiên Trảo!”

Lôi Đình cuồng bạo dị thường, hai tay Tề Mặc hoà cùng Lôi Ưng, xé rách cả hư không, vồ thẳng vào cấm chế.

ROẸT! ROẸT!

Lần này… màn sáng rung động mãnh liệt.

Sau đó…

RĂNG RẮC!

Thanh âm xé toạc vang lên…

Một khe hở vừa đủ cho một người tiến vào chậm rãi mở ra.

“Thành công rồi!”

Không ít người kinh hô, ánh mắt từng người nhìn đến Tề Mặc đã chuyển sang tôn trọng và sùng bái, dù sao thì đối với nhiều tu sĩ trẻ tuổi, bọn hắn không thể có thủ đoạn cường đại đến vậy.

“Tất cả nằm trong tính toán của ta!” Tề Mạc trong lòng đại hỉ.

Quả nhiên như lời trưởng lão Thương Bảo Quốc nói.

Chỉ cần đủ mạnh… cấm chế sẽ tự mở, không hề phát nổ phản công như tình huống trước.

“Cơ duyên, ta đến rồi!” Tề Mặc ánh mắt cuồng nhiệt, thi triển thân pháp, toàn thân lập tức lao vào khe hở tại cấm chế.

Nhưng đúng khoảnh khắc ấy…

ẦM!!!

Toàn bộ cấm chế bỗng nhiên chuyển đỏ như máu, sát khí trùng thiên.

Một cỗ sát cơ chưa từng có điên cuồng bùng nổ, so với hai tình huống trước đó càng dữ dội và cuồng điên hơn.

“Cái gì xảy ra thế?” Sắc mặt hai vị trưởng lão Thương Bảo Quốc đại biến:

“Không đúng rồi! Cấm chế phát hiện thứ gì đó!”

Tề Mạc còn chưa kịp phản ứng, một nguồn sức mạnh kinh hoàng từ động phủ ập ra, oanh thẳng vào dây chuyền giấu bên trong áo của hắn.

RĂNG RẮC!

Dây chuyền nổ tung…

“KHÔNG!!!”

Có tiếng gào vừa sợ vừa nộ vang lên, một lão giả áo đen từ trong không gian bị ép hiện thân.

Khí tức Độ Kiếp Kỳ tràn ngập thiên địa.

Toàn trường chấn động, ánh mắt không ít người co rụt lại, Hoành Quốc Thái Tử khoé miệng co quắp: “Hắn mang theo lão quái vật? giấu trong Không Gian Pháp Bảo?”

“Điên rồi!” Không ít hoàng tử, công chúa thầm mắng.

“Muốn gian lận?” Một số người vui sướng khi nhìn người khác gặp hoạ:

“Tội này đáng chết!”

Nhưng càng khiến mọi người hoảng sợ là phản ứng của cấm chế.

ẦM ẦM ẦM ẦM!!!

Lực lượng táo bạo sôi trào, nghiền ép càn không, phong thiên toả địa.

Như thiên phạt diệt thế, hàng lâm thế gian, phong toả mọi đường lui của Tề Mặc.

“Cái quỷ gì đang xảy ra?” Lão già Độ Kiếp Kỳ hoàn toàn chẳng hiểu tình huống gì.

Lão đang ngủ say dưỡng thương, cố gắng khôi phục từng chút một, tại sao bị oanh tạc bởi công kích nguy hiểm đến vậy?

Một đợt vừa rồi, suýt chút đánh cho thương thế của lão còn nặng hơn trước đây.

Tên đồ đệ này, rốt cuộc đã làm ra chuyện gì thế?

Nhưng tình huống khẩn trương, lão già không có thời gian chất vấn, chỉ có thể lập tức triệu hoán Pháp Bảo cao cấp.

Một tôn cổ chung màu đen xuất hiện bao phủ cả lão và đồ đệ.

“Sư phụ!” Tề Mặc sắc mặt tái mét, suýt vãi ra quần.

“Để vi sư tập trung!” Lão già quát, tập hợp toàn bộ linh lực gia trì vào chiếc cổ chung.

Nhưng… vô dụng.

Cấm chế nổ lên dữ dội, toàn bộ Kỳ Sơn đều lắc lư như đại địa chấn.

BÙM!

Cổ chung nổ tung thành toái phiến… mùi vị tử vong ập đến.

“Lão phu oan uổng a…” Lão già ngửa đầu gào thét một cách tuyệt vọng.

“Sư…” Tề Mặc chỉ kịp rú lên một tiếng…

Lực lượng cuồng bạo nghiền ép điên cuồng.

Ở trước cổ sức mạnh này, đừng nói là Độ Kiếp Kỳ trọng thương… dù là Độ Kiếp Kỳ thời toàn thịnh cũng ăn không tiêu.

Một đôi sư đồ, một già một trẻ… thần hình câu diệt…

Cấm chế trở về bình thường, vết rách vừa rồi khép lại như chưa có gì xảy ra…

“Trời ạ!”

Toàn trường hít vào khí lạnh, da đầu tê dại… không ít người nhìn cấm chế như nhìn quái vật mang tính huỷ diệt.

Thứ này… thật sự có linh tính!

Không chỉ kiểm tra tuổi tác.

Không chỉ kiểm tra thực lực.

Nó còn có thể nhìn thấu Pháp Bảo Không Gian, bạo nổ dữ dội hơn khi phát hiện có kẻ gian lận.

“Quá độc…” Thanh Thành nuốt nước bọt:

“Độ Kiếp đỉnh phong bố trí cấm chế đúng là đáng sợ.”

Mông Luân lúc này cũng triệt để thu hồi vẻ ngạo mạn, dù cuồng không não như hắn… cũng không dám lấy mạng ra đùa.

Hàng loạt thiên tài âm thầm chảy mồ hôi, ướt đẫm cả sống lưng… bởi vì trước đó không ít kẻ có ý tưởng giống như Tề Mặc, định gian lận mang theo Trưởng Bối tiến vào động phủ.

May mà có Tề Mặc ra làm chuột bạch.

Trong những tình huống ở các di tích, động phủ hay bí cảnh cổ xưa như thế này, kẻ đi đầu có thể chiếm được tiên cơ… nhưng cũng có thể trở thành đá lót đường cho những người kiên nhẫn.

Chỉ là đá lót đường lần này có đến cả lão quái vật Độ Kiếp Kỳ, thì hơi quá sức tưởng tượng rồi.

Hai vị trưởng lão Thương Bảo Quốc sắc mặt tái nhợt: “Kinh khủng thật!”

Hiển nhiên bọn hắn cũng không ngờ cấm chế lại bá đạo đến mức này.

“Xem ra…” Một người trầm giọng:

“Muốn qua được cấm chế, tiến vào động phủ… Chỉ có thể dựa hoàn toàn vào bản thân.”

Toàn trường hoàn toàn im lặng, thầm nghĩ ngươi đừng có ngu dốt nói ra lời mà ai cũng đã biết.

Giờ khắc này, bất kỳ ai có tư cách bước vào động phủ… đều sẽ là đối thủ cạnh tranh thật sự, dựa vào bản lĩnh của cá nhân.

Ở bên trong đó không còn trưởng bối bảo hộ, không còn Quốc Vận gia thân, không còn thân phận địa vị…

Chỉ còn… mạnh được yếu thua một cách trần trụi nhất.

Thậm chí, đã có không ít kẻ đem thủ đoạn giữ mạng của trưởng bối ban cho lưu lại ở bên ngoài.

Vì sợ bị cấm chế phát hiện, bạo tẩu mà diệt sát.

"Hai vị trưởng lão, xem ra cấm chế này thật sự không thể dùng bất kỳ thủ đoạn gian lận nào." Thương Nhã khẽ thở dài.

"Đúng vậy thưa Trưởng Công Chúa." Một vị lão giả gật đầu, sắc mặt đầy trịnh trọng:

"Người bố trí cấm chế này vô cùng tinh minh. Bất kỳ thực thể sống hay linh hồn nào có dao động vượt quá quy định, một khi bước vào phạm vi kiểm quét của cấm chế đều sẽ bị kích hoạt lực lượng trấn sát.”

Vị trưởng lão còn lại nói thêm: “Thậm chí, nếu có nhân vật tu vi cao thâm tấn công từ bên ngoài, cấm chế này sẽ lập tức tự bạo, hủy diệt toàn bộ động phủ… nói không chừng vùi lắp cả Kỳ Sơn.”

Lời này vừa thốt ra, hoàn toàn tuyệt đường của một số Cửu Tinh Tu Chân Quốc có ý định gọi bệ hạ của mình đến phá cấm chế.

Dù phá được cấm chế nhưng khi đó động phủ tự huỷ, Kỳ Sơn tiêu tùng… vừa mất công sức, vừa chẳng thu được gì, thậm chí có khả năng bị nổ đến trọng thương.

Chẳng ai ngu xuẩn làm ra hành vi như vậy…

Bây giờ, chỉ còn lại một con đường duy nhất… đó là tuân theo luật của người lập cấm chế.

Tuổi dưới hai ngàn, và phải có chiến lực đủ mạnh để khiến cấm chế mở ra…

Đương nhiên, nếu tu vi của ngươi cao hơn Độ Kiếp đỉnh phong, ngươi có thể đạp lên quy luật… nhưng đây chỉ là ảo tưởng.

Dù thật sự có nhân vật như thế, cũng sẽ chẳng xuất hiện ở đây.

“Nếu đã như vậy!” Mông Luân hai mắt nổ ra chiến ý, cưỡi trên lưng mãnh hổ xông thẳng đến, cất tiếng cười ngạo nhiên:

“Để bổn thiếu đến trước!”