Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 196: CẤM CHẾ KHỦNG BỐ!



Lời của Hãn Nguyên rất có đạo lý, tu sĩ các nơi tụ tập đông đủ, tại sao vẫn chưa tiến vào động phủ… nhất định là có nguyên nhân đặc thù nào đó.

“Hừ, ngươi không biết tự mở mắt chó ra xem sao?” Mông Luân cười lạnh.

Hãn Nguyên nhíu mày, hướng về một tên Nha Ảnh nháy mắt.

Nha Ảnh ngay lập tức đến gần cửa động quan sát, sau đó vội vàng quay trở lại chắp tay bẩm báo:

“Thưa thái tử, cửa động phủ có một tầng cấm chế kỳ lạ bao trùm… cấm chế này ẩn chứa lực lượng cuồng bạo, nếu như không hoá giải mà cường thế xông vào, khả năng cao nó sẽ phát nổ.”

“Hoá ra là như vậy.” Ánh mắt đám người lấp loé, đã hiểu vì sao các phương thiên kiêu tụ hội nhưng chưa một ai làm chim đầu đàn.

Tại hiện trường, người hoà nhã dễ gần nhất chính là Thương Bảo Quốc Trưởng Công Chúa – Thương Nhã, Hãn Nguyên liền hướng nàng mỉm cười:

“Không biết Công Chúa có cao kiến gì không?”

“Chuyên gia phá giải cấm chế của Thương Bảo Quốc đang trên đường tới!” Thương Nhã ung dung đáp:

“Hy vọng có thể mở ra động phủ.”

Đây là cơ hội để Thương Bảo Quốc lấy uy tín cũng như nhận được sự giao hảo của bát phương, đương nhiên sẽ có cách tận dụng.

Người ở hiện trường âm thầm gật đầu, Thương Bảo Quốc có sở trường khai phá, thám hiểm các loại di tích, bí cảnh, động phủ cổ xưa… chuyên gia ở lĩnh vực phá giải cấm chế rất đáng tin cậy.

Ngược lại nếu ngay cả người của Thương Bảo Quốc cũng không phá giải được cấm chế theo cách bình thường, vậy chỉ còn cách cường thế phá huỷ.

“Tỷ phu, ngươi có biện pháp nào không?” Tà Quỳnh truyền âm.

Lê Vĩ đang xem náo nhiệt nghe vậy liền trợn trắng mắt, cô em vợ này nghĩ ta là vạn năng chắc?

Tuy rằng hắn có Song Cực Trận Đồng, gặp phải Trận Pháp cao cấp cũng có thể phá giải.

Nhưng cấm chế khác với Trận Pháp…

Cấm chế là do cường giả tu vi cao thâm lập ra, nó sẽ hoạt động theo ý đồ của người bày trí, không có vị trí trung tâm như Trận Pháp, Lê Vĩ cũng bó tay.

Đương nhiên, hắn có thể lẻn vào Chiến Giới Châu đi xuyên qua Kỳ Sơn tìm đường vào trong động phủ, vơ vét sạch sẽ những thứ có giá trị.

Bất quá hiện tại mình đột nhiên biến mất thì không thích hợp, sẽ khiến Hãn Nguyên, Vân Linh đám người nghi ngờ, cũng chưa biết trong động phủ là phúc hay hoạ.

Tốt nhất cứ điệu thấp hành sự, đi cùng đoàn người xâm nhập… sau đó thần không biết quỷ không hay mà thu gom cũng chẳng muộn gì.

Thay vì để cơ duyên vào tay những Tu Chân Quốc ở Thiên Nguyên này, chi bằng mang về Hỗn Vực cho lão bà và các vị Tinh Nữ phát triển thế lực.

RĂNG RẮC…

Không gian phía trước đoàn người Thương Bảo Quốc bỗng nhiên xuất hiện vết rách, từ bên trong có hai cổ khí tức cường đại bước ra.

Đó là hai lão già mặc áo bào tro, toàn thân toả ra khí tức tang thương, bụi bặm, ánh mắt đục ngầu như thường xuyên hoạt động trong bóng đêm.

Đều là Đại Thừa Kỳ cường giả.

“Tham kiến Trưởng Công Chúa!” Hai lão già hướng về phía Thương Nhã hành lễ.

“Hai vị trưởng lão đừng khách khí!” Thương Nhã tôn kính hoàn lễ, liền chỉ về hướng cửa động:

“Cấm chế ở kia, mời hai vị xem qua!”

Toàn trường ánh mắt đầy vẻ mong đợi, đây là cường giả Đại Thừa Kỳ còn là chuyên gia phá giải cấm chế… lần này xem ra có hy vọng rồi.

Thương Bảo Quốc không hổ là đại quốc, tuỳ tiện đã có thể xuất động cả hai vị nhân vật khó lường như thế.

“Chúng ta sẽ cố gắng hết sức.” Hai lão già nghiêm nghị bước đến gần cửa động phủ.

Chỉ thấy bọn hắn dùng tay kết ấn, Linh Lực và Hồn Lực dung hợp hoàn mỹ tạo thành những con mắt to lớn, chiếu rọi ánh sáng vào trong lớp cấm chế.

Người ngoài nhìn vào, có thể dễ dàng nhìn thấy cấm chế này ẩn chứa nguồn lực lượng cực kỳ khổng lồ, hơn nữa còn táo bạo… rất sợ chỉ cần động nhẹ vào sẽ nổ tung thành cặn bã.

Nhưng hai lão già sắc mặt nghiêm túc chứ không có chút sợ hãi nào, thông qua những con mắt do Linh Lực và Hồn Lực tạo thành soi vào bên trong, muốn nhìn ra nguyên lý hoạt động của cấm chế này và cách phá giải.

Nháy mắt, ba ngày trôi qua, hai lão già vẫn tiếp tục quan sát…

“Lâu như vậy?” Mông Luân bất mãn hừ lạnh:

“Các ngươi có làm được không?”

“Câm miệng!” Hoành Quốc Thái Tử sắc mặt giận dữ:

“Đừng quấy rầy, bằng không ta cùng chư vị ở đây vây công ngươi!”

Hắn cực kỳ khôn ngoan, biết đơn đả độc đấu mình chưa chắc là đối thủ của Mông Luân… thế nên cố ý lôi kéo thêm những người khác vào.

Mà đám đông cũng rất phối hợp, rất sợ tên ngu xuẩn Mông Luân làm hai chuyên gia mất tập trung, ảnh hưởng đến tiến độ phá giải cấm chế.

“Hừ, thật phiền toái!” Mông Luân bất mãn lẩm bẩm, cũng không ngu đến hết thuốc chữa mà trở thành toàn trường công địch.

“Tiểu Đồng, ngươi có thể nhìn ra cách phá cấm chế này đúng chứ?” Lê Vĩ hỏi.

“Phá thì có cách phá, nhưng vốn không cần phá!” Tiểu Đồng cười hì hì:

“Ngươi muốn rõ, sau này học một khoá Cấm Chế chỗ lão chủ nhân là được.”

Lê Vĩ âm thầm buồn bực, hắn có quá nhiều thứ muốn học, phải cân nhắc kỹ càng chứ…

Gần nhất Y Đạo và Khí Vận Đạo giúp hắn quá nhiều, chưa từng hối hận vì đã chọn hai đạo này đầu tiên.

Bảy ngày sau, mấy con mắt do hai vị chuyên gia tạo ra đã căng cứng như sắp sụp đổ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng…

“Phốc!”

Bọn hắn phun ra một ngụm máu tươi, nhưng thần sắc lại vô cùng thoả mãn.

“Hai vị trưởng lão sao rồi?” Thương Nhã ân cần quan tâm, nhanh chóng cho người đem tài nguyên đến bồi dưỡng sức khoẻ.

“Có kết quả!” Hai lão giả lắc đầu cười khổ:

“Người bố trí ra cấm chế này ít nhất cũng là Độ Kiếp đỉnh phong, hai bộ xương già chúng ta cũng vất vả lắm mới nhìn ra quy luật của nó.”

“Ồ?” Lời này khiến toàn trường hưng phấn.

Độ Kiếp đỉnh phong hạ cấm chế, chứng tỏ chủ nhân của động phủ ít nhất cũng có tu vi như vậy.

Thậm chí là vượt trên…

Nếu trong động không có gì quý giá, cần gì phải lập cấm chế ngăn chặn?

Đây không phải đại cơ duyên thì là gì?

“Vậy làm sao giải được cấm chế?” Thái Tử Ngự Cổ Quốc - Cổ Phương nóng lòng hỏi.

“Cấm chế này không cần giải.” Một vị lão giả mỉm cười, lấy hơi nói:

“Nhìn qua thì nó rất nguy hiểm, nhưng cấm chế này cho phép những ai dưới 2000 tuổi có đủ thực lực tiến vào, không cần phải hoá giải.”

“Ngược lại, trên 2000 tuổi hay thực lực kém không chịu nổi sức ép từ cấm chế, sẽ bị kích nổ tan xương nát thịt!”

“Ồ?” Đám đông kinh ngạc, Hãn Nguyên vội vàng nói:

“Phiền tiền bối nói rõ hơn!”

“Cấm Chế này như một khảo nghiệm vậy, dưới 2000 tuổi phát động công kích đủ mạnh nó sẽ mở ra đủ cho người đó tiến vào, sau đó khép lại!” Lão giả thoải mái đáp.

Sắc mặt không ít người thay đổi… hiển nhiên quy luật của động phủ đã làm lệch đi kế hoạch của bọn hắn.

Ở đây có rất nhiều kẻ trên 2000 tuổi, cũng có rất nhiều kẻ trẻ tuổi hơn muốn ỷ lại vào trưởng bối hỗ trợ tranh giành.

Nhưng giờ đây, rõ ràng động phủ không cho phép các lão quái vật tuổi tác quá cao xâm nhập.

“Xem ra chủ nhân động phủ muốn tìm truyền nhân!” Không ít thiên tài trẻ tuổi nở nụ cười đắc ý:

“Như vậy mới công bằng chứ.”

“Không sai!” Những tán tu không có bối cảnh hoặc tu sĩ đến từ quốc gia cấp thấp cũng vui mừng, nếu như không có hạn chế, bọn hắn chắc chắn không cạnh tranh lại nổi những đại quốc hàng đầu có các cường giả đỉnh cấp phía sau.

Nhưng khi tuổi tác giới hạn từ 2000 trở xuống, vẫn còn hy vọng cạnh tranh.

Vào trong động rồi, tất cả sẽ bình đẳng…

“Ra là thế…” Lê Vĩ vuốt cằm, chẳng trách Tiểu Đồng cũng nói cấm chế có thể phá nhưng vốn không cần phá.

“Thái tử tính sao đây?” Thanh Thành hỏi ý Hãn Nguyên.

Trong số 10 vị Nha Ảnh lần này, chỉ có ba vị trẻ tuổi… bảy người còn lại đều là lão quái tu vi Hợp Thể Kỳ trở lên đi theo bảo vệ.

Nhưng trước tình hình này, vào động phủ sống chết khó mà nói… cường giả của Nha Ảnh cũng không thể can thiệp.

“Dựa vào bản lĩnh thôi!” Hãn Nguyên bình thản, ánh mắt quét qua Thanh Thành và Trần Bạc, trong lòng cười lạnh.

Hắn thừa hiểu ở ngoài hai tên này có thể sẽ kiêng nể thân phận Thái Tử của mình, nhưng đứng trước cơ duyên trong động phủ, nói không chừng sẽ lập tức trở mặt thành địch nhân.

Bởi vì sát nhân trong động không lo bị phát hiện.

Tiến vào động rồi, chỉ có thể tin tưởng chính mình, cái gọi là người đến từ cùng một quốc gia cũng sẽ đâm sau lưng nhau vì lợi ích.

Ánh mắt vô số người nóng rực nhìn chằm chằm lớp cấm chế trước cửa động phủ.

Thông tin mà hai vị trưởng lão Thương Bảo Quốc vừa nói ra, chẳng khác nào một tảng đá ném xuống mặt hồ yên tĩnh, khiến toàn trường dậy sóng.

Dưới 2000 tuổi mới được tiến vào, muốn vào… phải tự mình phát động công kích đủ mạnh để được cấm chế công nhận.

Nghe thì đơn giản, nhưng không ai dám tuỳ tiện hành động… Bởi vì trước mặt bọn hắn không phải Trận Pháp bình thường… mà là cấm chế do cường giả ít nhất Độ Kiếp đỉnh phong lưu lại.

Chỉ cần sai một ly, chính là tan xương nát thịt.

Mà tu sĩ tu luyện đến cảnh giới hiện tại, kẻ nào chẳng tiếc mạng?

Nhất thời hiện trường rơi vào trầm mặc quỷ dị, các phương thiên kiêu nhìn nhau dò xét, không ai muốn trở thành kẻ đầu tiên thí nghiệm.

Nhưng đúng lúc này…

“Hừ, lũ tiểu bối các ngươi đúng là bị vài câu nói dọa cho mất mật!” Một tiếng cười lạnh vang lên.

Từ dãy núi phía xa, một lão giả thân mặc trường bào màu xám lăng không mà đến.

Lão nhân này tóc bạc rối tung, ánh mắt âm lệ như chim ưng, toàn thân tản ra khí tức Hợp Thể Hậu Kỳ cực kỳ hùng hậu. Quan trọng hơn… tuổi tác của hắn hiển nhiên đã vượt xa giới hạn hai ngàn năm.

“Là Hắc Sơn Lão Quỷ!” Có người nhận ra thân phận, kinh hô thành tiếng:

“Hắn còn chưa chết sao? Nghe nói mấy nghìn năm trước đã là Hợp Thể Hậu Kỳ…”

“Hắc Sơn Lão Quỷ tính tình đa nghi nổi tiếng, xem ra không tin lời của Thương Bảo Quốc.”

Quả nhiên, lão giả tên Hắc Sơn Lão Quỷ cười nhạt, ánh mắt lạnh lùng nhìn hai vị trưởng lão Thương Bảo Quốc: “Chỉ dựa vào vài lời của các ngươi, liền muốn dọa lui toàn bộ tu sĩ trên hai ngàn tuổi?”

“Thương Bảo Quốc các ngươi thật biết tính toán! Muốn độc chiếm động phủ thì nói thẳng, cần gì bày trò?”

Lời vừa nói ra, không ít người ánh mắt khẽ biến.

Bởi vì… suy nghĩ như vậy không phải không có khả năng.

Dù sao người của Thương Bảo Quốc chuyên nghiên cứu cấm chế, nếu bọn hắn cố ý che giấu điều gì đó, người ngoài cũng khó mà phân biệt thật giả.

Hai vị trưởng lão Thương Bảo Quốc nhíu chặt mày, một người trầm giọng: “Lão phu chỉ nói sự thật, tin hay không tùy các hạ, chỉ là nếu cưỡng ép xông vào… hậu quả tự chịu.”

“Hahaha!” Hắc Sơn Lão Quỷ phá lên cười dữ tợn: “Lão phu tung hoành hơn ba nghìn năm, cái gì chưa từng gặp? Một lớp cấm chế chết còn muốn doạ ta?”

Dứt lời, lão đột nhiên bộc phát khí thế, Hợp Thể Hậu Kỳ uy áp như sóng thần quét ngang toàn trường, khiến không ít tu sĩ trẻ tuổi sắc mặt tái nhợt.

Một thanh Hắc Thiết Trượng xuất hiện trong tay lão, trượng vừa xuất hiện, ma khí ngập trời, không gian xung quanh vặn vẹo.

“Thất Tinh Pháp Bảo!” Có người hít sâu một hơi: “Không hổ là Hắc Sơn Lão Quỷ…”

Chỉ thấy lão bước từng bước đến gần cửa động, càng đến gần, lớp cấm chế càng rung động dữ dội.

Từng tia lực lượng cuồng bạo chậm rãi đổi màu, như máu bắt đầu lưu chuyển bên trong màn sáng.

Một cỗ áp lực cực kỳ nguy hiểm chậm rãi lan ra.

Hắc Sơn Lão Quỷ nội tâm trầm xuống… thật ra lão cũng biết khả năng mạo hiểm.

Nhưng vấn đề là, tuổi thọ của lão không còn nhiều, tu vi kẹt ở bình cảnh lâu năm không tiến triển.

Cả đời tu Ma, nhiều lần hiến tế thọ mệnh để tìm đường sống trong chỗ chết, Hắc Sơn Lão Quỷ tự biết mình không sống nổi quá ba năm nữa.

Động phủ này, chính là một cơ hội, cơ hội đột phá để sống tiếp, thậm chí một bước lên trời…

“Rõ ràng chỉ là hù dọa!” Hắc Sơn Lão Quỷ nghiến răng nói ra nhằm lấy can đảm, nâng cao Hắc Thiết Trượng.

Linh lực đen kịt như ma quyển cuồn cuộn hội tụ, sau lưng hắn hiện ra một đầu cự mãng hư ảnh dài ngàn mét, há miệng gào thét.

“Hắc Xà Phá Không!”

OÀNH!

Một trượng hung hăng nện vào cấm chế.

Khoảnh khắc công kích chạm vào màn sáng…

Không gian như ngưng đọng.

Sau đó…

Từng đạo sức mạnh đỏ thẫm đột nhiên nổ tung bên trong cấm chế.

Một cỗ lực lượng cuồng bạo vượt xa Hợp Thể Kỳ trong nháy mắt thức tỉnh, sắc mặt Hắc Sơn Lão Quỷ đại biến: “Không ổn!”

Nhưng đã muộn.

ĐÙNG!

Toàn bộ cấm chế như một con hung thú bị chọc giận, phát ra tiếng nổ tung, phản ngược lại thế công của Hắc Sơn Lão Quỷ với sức mạnh hàng trăm lần.

“AAAAAA!”

Tiếng hét thảm vang vọng thiên địa, hộ thể linh lực tan vỡ như giấy vụn, Hắc Thiết Trượng băng liệt, hai cánh tay bị nghiền nát trước tiên.

Máu tươi chưa kịp rơi xuống đã tan thành tro bụi… Ngay cả Nguyên Anh và Linh Hồn cũng không có cơ hội thoát khốn.

Tĩnh… tĩnh lặng…

Yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập.

Một vị Hợp Thể Hậu Kỳ… cứ như vậy bị diệt sạch không còn chút dấu vết.

Không ít người sống lưng lạnh toát.

Mông Luân vốn còn mang vẻ xem thường, lúc này ánh mắt cũng co rút.

Hai vị trưởng lão Thương Bảo Quốc âm thầm cười khổ, bọn hắn đã cảnh báo… nhưng luôn có người cho rằng mình đặc biệt… hoặc đã không còn đường lui.

“Đáng sợ…” Thanh Thành hít sâu một hơi.

“Quá nguy hiểm, chẳng trách ngay cả hai vị Đại Thừa Kỳ của Thương Bảo Quốc cũng không dám phá giải cấm chế này.” Trần Bạc sắc mặt ngưng trọng.

Ánh mắt Vân Linh lấp loé… cũng không biết đang suy nghĩ gì.

“Tiếc thật.” Lê Vĩ chép miệng, linh hồn của Hắc Sơn Lão Quỷ bị nghiền nát làm hắn còn chưa kịp lén lút thu giữ.

Trong lúc mọi người còn chưa hoàn hồn.

Một thiếu niên áo lam đã không nhịn được lao ra.

Lập tức thu hút sự chú ý của tất cả…