Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 195: QUẦN ANH TỤ HỘI!



Rời khỏi biên cảnh Hãn Quốc ngày thứ tư, phi chu ngọc bích hoàng gia bắt đầu tiến vào một vùng bình nguyên xám xịt, hoang vu không một bóng người.

Càng bay về phía trước, linh khí trong thiên địa càng trở nên hỗn tạp và loãng đi, không còn sự tinh thuần, nồng đậm như tại quốc thổ.

Cũng đúng mà thôi, mỗi Tu Chân Quốc hàng đầu… nhất là mạnh như Hãn Quốc thường chọn nơi có hoàn cảnh thiên địa tốt nhất, linh khí chất lượng nhất để lập quốc, những nơi khác đương nhiên khó lòng sánh bằng rồi.

Đến ngày thứ sáu, ở cuối đường chân trời, một bóng đen khổng lồ, sừng sững như một bức tường thành chống đỡ cả bầu trời dần hiện ra phía trước phi chu.

Đó chính là Kỳ Sơn.

Gọi là một ngọn núi, nhưng trên thực tế, Kỳ Sơn là một dãy đại sơn mạch độc lập trải dài hàng vạn dặm, cô độc và kiêu ngạo đâm thẳng vào mây xanh.

Nhìn từ xa, Kỳ Sơn như một con hắc long thượng cổ đang phủ phục trên mặt đất, tỏa ra một áp lực hồng hoang, cổ lão khiến thần hồn người nhìn phải run rẩy.

Toàn bộ dãy núi được bao phủ bởi một tầng sương mù màu xám dày đặc, quanh năm không tan.

Chính vì môi trường khắc nghiệt và độc lập không thích hợp cho nhân loại sinh tồn như vậy, Kỳ Sơn trở thành thiên đường của các loài Yêu Thú.

Đây là nơi tập hợp nhiều Yêu Thú nhất thuộc phạm vi Thiên Nguyên rồi, không tính Ranh Giới Thiên Khư tiếp giáp một nửa Yêu Khư.

Nơi đây hoang dã, luật lệ là cá lớn nuốt cá bé, tiếng gầm rú của những đại yêu thỉnh thoảng lại xé rách màn sương, vang vọng khắp các thung lũng sâu hoắm, âm u.

Từ những con Tử Điện Báo tốc độ như chớp giật, đến những đầu Cuồng Ưng sải cánh trăm trượng trên đỉnh núi, tất cả đều xem nơi này là lãnh địa bất khả xâm phạm.

Người bình thường, thậm chí là các đoàn thương hội tu chân lớn, đều ít khi bén mảng đến gần, nơi đây từ lâu đã bị liệt vào danh sách những "tử địa" hạn chế nhân loại tại Thiên Nguyên đại lục.

Thế nhưng, ba tháng trước, một đạo chấn động kinh thiên động địa bộc phát từ ngọn núi này, để lộ ra hào quang vạn trượng của một lối vào thần bí có chiều cao hàng trăm trượng, nằm ngay tại chân núi Kỳ Sơn.

Không ai biết vì sao lại như thế, có đồn đoán là phong ấn nào đó đã suy yếu, để lộ động phủ đã tồn tại vô số năm.

Dựa theo vết tích, một số chuyên gia khẳng định cửa vào động này tồn tại từ thượng cổ.

Nhắc đến hai từ “thượng cổ”, thường có sức hấp dẫn phi thường đối với bất kỳ tu sĩ nào.

Tuy nói nền văn minh tu chân liên tục phát triển, đời sau mạnh hơn đời trước, hoàn chỉnh hơn đời trước…

Nhưng có những thứ mà chỉ có tại thượng cổ mới tồn tại, hiện thời đã tuyệt tích khỏi thế gian.

Những thứ liên quan đến thượng cổ thường mang đến cơ duyên, đủ để tu sĩ nhất phi trùng thiên, trở thành cường giả đỉnh cấp.

Sự kiện này ngay lập tức như một viên đá tảng ném vào mặt hồ yên ả, khuấy động khắp Thiên Nguyên.

Hàng loạt Tu Chân Quốc từ nhất tinh đến cửu tinh, đều cử đi những đội ngũ tinh anh nhất.

Đừng nói là chén canh, dù chỉ là một mẫu xương… nếu có hy vọng thu được, chẳng ai muốn bỏ qua cơ hội chia phần.

Lúc này, trên bầu trời xung quanh Kỳ Sơn, không khí vốn tĩnh mịch nay đã bị xé toách bởi vô số luồng sáng chói mắt.

VÙ VÙ VÙ…

Từng chiếc phi chu, chiến thuyền, thậm chí là những phi hành yêu thú khổng lồ khảm nạm linh thạch sáng rực từ khắp các hướng đang lao đến.

Những luồng khí thế mạnh mẽ, ngang tàng đan xen vào nhau trên không trung, tạo thành một bầu không khí giương cung bạt kiếm, ngột ngạt đến mức cực điểm.

Khi phi chu hoàng gia của Hãn Quốc hạ cánh xuống một khoảng trống rộng lớn dưới chân núi, Lê Vĩ đứng ở mạn thuyền, ánh mắt híp lại, lặng lẽ thu vào tầm mắt toàn bộ khung cảnh náo nhiệt nhưng tràn đầy sát cơ bên dưới.

Ngư long hỗn tạp! Đó là từ duy nhất có thể dùng để miêu tả tình cảnh hiện tại.

Ở một nơi như thế, ngay cả thiên tài hàng đầu như Hãn Nguyên, Tà Quỳnh cũng thu liễm ngạo khí của mình.

Quanh chân núi rộng lớn, hàng vạn tu sĩ đã tụ tập về đây.

Có những tán tu mặc y phục rách rưới nhưng ánh mắt hung quang bộc lộ, có những đệ tử tiểu tông môn tụ năm tụ ba lo lắng nhìn quanh, và chiếm vị trí trung tâm nhất, tốt nhất, chính là doanh trại của các đại Tu Chân Quốc.

Lê Vĩ hơi nghiêng đầu, thầm nghĩ trong lòng: “Không có sự che chở của Quốc Vận, những thiên kiêu này đúng là phải đem hết bản lĩnh thật sự ra rồi. Thú vị, để xem kẻ nào mới là chân long, kẻ nào chỉ là giun đất.”

Có chút nhìn sang Vân Linh, trước mắt chỉ có nàng đủ khả năng uy hiếp đến hắn.

Thiên tài đến đâu, đại đa số chỉ là Hợp Thể Kỳ… mà Lê Vĩ thì có thể làm thịt tu sĩ cảnh giới này một cách áp đảo.

Ánh mắt hắn khẽ dời, lập tức bị thu hút bởi năm đại thế lực đang chiếm cứ năm phương vị tốt nhất, khí thế bức người nhất, hoàn toàn áp đảo tất cả các tiểu quốc xung quanh.

Nằm ở phương vị chính Đông là một hạm đội chiến thuyền màu vàng kim rực rỡ, trên lá đại kỳ thêu một chữ "HOÀNH" rồng bay phượng múa, tỏa ra hoàng uy cuồn cuộn.

Nơi Lê Vĩ từng quậy một trận để cứu Yến Gia tỷ muội, thu phục Thiên Xảo Tinh.

Chính là Hoành Quốc.

Dẫn đầu phe Hoành Quốc là một nam tử trẻ tuổi đứng chắp tay trên mũi chiến thuyền lớn nhất, sắc mặt âm lãnh tột cùng.

Hoành Quốc Thái Tử!

Cũng khó trách sắc mặt kẻ này khó coi, thử nghĩ phụ hoàng của hắn là Hoành Đế cướp mất thái tử phi của hắn, sau đó lại nhắm vào đối tượng hắn muốn bức hôn là Yến Chân, làm sao có thể nhẫn nhịn?

Nếu không phải Hoành Quốc Thái Tử chỉ là con kiến hôi trước mặt Hoành Đế, nói không chừng đã tạo phản rồi.

Ở phương vị hướng Nam, không ai khác chính là tu chân quốc giàu có nhất – Thương Bảo Quốc.

Đối với náo nhiệt lớn như thế này, Thương Bảo Quốc làm sao có thể bỏ qua?

Người đứng đầu phe này là một nữ tử có dung mạo cao quý và lãnh diễm, cũng là người quen mà Lê Vĩ từng có tiếp xúc.

Thương Bảo Quốc Trưởng Công Chúa — Thương Nhã.

Phía sau nàng còn có một đám hoàng tử, công chúa…

Nghe nói Thương Nhã là người kế thừa vị trí Thương Bảo Đế trong tương lai, nàng là do Thương Bảo Hoàng Hậu sinh ra, không có Thái Tử.

Ngược lại với khí chất xa hoa của Thương Bảo Quốc, ở hướng Tây lại vang lên những tiếng gầm rú điếc tai của những đầu Ngự Phong Yêu Lang khổng lồ.

Mặt đất rung chuyển kịch liệt khi một đội quân mặc đồ da thú, làn da ngăm đen tràn đầy hình xăm cổ quái tiến vào, cưỡi trên lưng Ngự Phong Yêu Lang.

Đây là người của Đại Mông Quốc — vương quốc của những chiến binh hoang dã và ngự thú sư điên cuồng nhất.

Bọn hắn làm chủ thảo nguyên, Đại Mông Khả Hãn là nhân vật có quyền lực tuyệt đối.

Ngồi trên lưng một đầu Huyết Đồng Chiến Hổ cao ba trượng là một đại hán tóc bện thành nhiều lọn nhỏ, cơ bắp cuồn cuộn như bàn thạch, ngực trần lộ ra những vết sẹo dữ tợn chằng chịt.

Những vết sẹo này được hắn cố tình khoe ra như một loại chiến tích, chúng đều là do yêu thú hung bạo tạo thành.

Đại hán này là Thiếu Khả Hãn – Mông Luân, khí tức trên thân toả ra thậm chí còn táo bạo hơn Hãn Nguyên các loại, đạt đến Hợp Thể Hậu Kỳ, ngoài ra còn là một Thể Tu mạnh mẽ.

Ở hướng Bắc, không khí lại mang một màu sắc âm trầm, quỷ dị đến dựng tóc gáy.

Một cỗ xe kéo bằng xương cốt của một loài đại yêu nào đó, được bao phủ bởi làn khói xanh mờ ảo như đang phiêu phù giữa không trung.

Xung quanh cỗ xe, tiếng vo ve của hàng triệu con độc trùng, cổ trùng vang lên rùng rợn.

Đây là Ngự Cổ Quốc — vùng đất của những Ngự Trùng Sư chuyên nuôi cấy và thao túng Cổ Trùng nguy hiểm.

Bước ra từ cỗ xe xương là một thanh niên có khuôn mặt trắng bệch, đôi môi tím ngắt, trên vai đậu một con hồ điệp màu sắc sặc sỡ mỹ lệ vô cùng.

Y chính là Ngự Cổ Thái Tử - Cổ Phương.

Hắn nở một nụ cười âm lãnh, ánh mắt đảo qua các thế lực khác như đang tìm kiếm vật thí nghiệm cho đàn cổ trùng của mình.

Sự xuất hiện của Ngự Cổ Quốc khiến một vùng không gian bán kính trăm trượng xung quanh bọn hắn trống không…

Cổ Trùng luôn là lĩnh vực quỷ dị khó lường nhất, chẳng may trúng phải một con Cổ Trùng mang kịch độc, e rằng có chết thế nào cũng không biết.

Cuối cùng, chiếm cứ một vị trí hiểm hóc ngay sát vách đá Kỳ Sơn, chính là thế lực hung danh hiển hách nhất về mặt ám sát và chiến đấu sinh tử.

Đây là Sát Linh Quốc!

Bọn hắn không có chiến thuyền phô trương, cũng không có yêu thú gầm rú, mà chỉ có một đám người mặc huyết y, mang mặt nạ quỷ dị, lặng lẽ đứng trong bóng tối của rừng cây dưới chân núi.

Dẫn đầu đám người "bóng ma" này là một nữ tử dáng người bốc lửa trong tà áo choàng…

Dù phần áo rộng thùng thình, những đường cong lồi lõm vẫn cứ hiện ra.

Sát Linh Công Chúa!

Tuy là công chúa, nhưng nàng lại lẫn vào những thành viên khác, không phô trương thân phận.

Nếu không phải vì dáng người quá nổi bật, hiếm ai sẽ để ý đến nàng.

Thiên Nguyên rộng lớn và phức tạp hơn Hỗn Vực, đại quốc cường đại cũng nhiều hơn.

Các Tu Chân Quốc hùng mạnh này chiếm cứ phần lớn khu vực dưới chân núi, lại không có bất cứ thế lực nào dám đứng ra ý kiến.

Bởi chỉ cần không ngu xuẩn sẽ hiểu rằng, thiên kiêu trẻ tuổi chỉ là phần nổi của tảng băng trôi, có trời mới biết những đại quốc này có cử theo lão quái vật nào đó đang ẩn nấp trong không gian hay không…

Công khai đắc tội, chính là không biết lượng sức, tự tìm đường chết.

VÈO!

Sự xuất hiện của đoàn người Hãn Quốc với chiếc phi chu ngọc bích hoàng gia thu hút không ít sự chú ý từ bốn phương tám hướng.

Thái Tử Hãn Nguyên một thân bạch y, khôi phục lại vẻ tự tin vốn có, dẫn đầu đoàn người bước xuống phi chu.

Đại Công Chúa Hãn Châu khí chất băng thanh ngọc khiết, cùng Vân Linh lặng lẽ đi sau, Trần Bạc và Thanh Thành áp sát hai bên như những hộ hoa sứ giả, thần sắc có chút kiêu ngạo.

Còn Lê Vĩ? Hắn cùng chín tên Nha Ảnh mặc phục trang hộ vệ màu xám đen, cúi đầu đi ở phía sau cùng.

Không ít ánh mắt chán ghét, khinh bỉ khi nhìn về Hãn Quốc.

Bởi vì một Tu Chân Quốc cường đại nhờ vào lũ thái giám, ở bất cứ đâu cũng không được hoan nghênh.

Lê Vĩ nhìn quanh một lượt, bí mật mở ra Thấu Mệnh Nhãn thăm dò thiên tài các nơi…

Thiên Mệnh Cách cũng có, Đại Mệnh Cách rất nhiều…

Đáng tiếc, không có Chiếu Mệnh Thần Tinh.

Ngay cả Thương Bảo Quốc Công Chúa – Thương Nhã cũng không phải.

“Ngươi nghĩ Tinh Nữ là rau cải trắng sao?” Tiểu Đồng buồn cười nói:

“Chỉ có 108 người ngẫu nhiên ở khắp Dương Thế… làm sao tuỳ tiện gặp được?”

Lê Vĩ nhún vai, lời này cũng đúng.

"Hừ, cái lũ mất chức năng sinh đẻ này cũng đến sao?” Một giọng nói ồm ồm, tràn đầy sự khinh miệt vang lên.

Thiếu Khả Hãn Đại Mông Quốc thúc vỗ đầu Huyết Đồng Chiến Hổ tiến lại gần vài bước, ánh mắt đảo qua Hãn Nguyên rồi dừng lại trên người Tà Quỳnh, lộ ra tia dâm ý không hề che giấu, nhếch môi cười quái dị:

"Nghe nói Hãn Quốc Đại Công Chúa là đệ nhất mỹ nhân, hôm nay nhìn thấy, quả nhiên danh bất hư truyền… theo bổn thiếu vào động phủ, cơ duyên thì chưa biết có không, nhưng đảm bảo cho nàng dục tiên dục tử!”

Lời nói vừa dứt, sắc mặt của Hãn Nguyên ngay lập tức trầm xuống.

Trần Bạc và Thanh Thành bước lên trước một bước, khí thế Binh gia và Trận pháp chấn động, lạnh lùng quát: "Mông Luân, mở to mắt chó của ngươi ra mà nhìn! Đây là người của Hãn Quốc, không phải nơi hoang dã của Đại Mông các ngươi để thích nói gì thì nói!"

Đám đông nhìn cảnh này, liền hứng thú xem náo nhiệt.

Ai cũng biết người của Đại Mông Quốc có bản tính như mọi rợ, quanh năm ăn ngủ cùng yêu thú, hung tàn hiếu chiến, đầu óc ngu si nhưng tứ chi phát triển.

Ở những nơi thế này, người thường sẽ hạn chế gây sự… nhưng Đại Mông Quốc lại ưa thích đứng ra thu hút sự chú ý.

Đối với Đại Mông Quốc, chết là hiến dâng linh hồn cho vị Thần Thảo Nguyên, không hề đáng sợ.

Chết trong trận chiến, càng là vinh quang tột cùng.

Tương truyền, tu sĩ và chiến sĩ ở Đại Mông Quốc không ai chọn chết già…

Bởi vì không được chết trong chiến đấu, đó là sỉ nhục to lớn!

Mông Luân cười khẩy, một luồng kình khí cuồng bạo thổi quét qua khiến Trần Bạc và Thanh Thành phải lùi lại nửa bước, sắc mặt hơi biến hóa.

"Hai con kiến hôi mặt hoa da phấn, trắng hơn cả nữ nhân cũng dám lớn lối trước mặt bổn thiếu?" Mông Luân liếm môi, chiến ý dâng cao.

"Mông Khả Hãn, bớt nóng tính chút đi."

Một giọng nói ôn hòa vang lên, cắt đứt bầu không khí căng thẳng.

Hoành Quốc Thái Tử từ xa bước lại, hắn nhìn qua Hãn Nguyên, khẽ gật đầu xã giao, sau đó đảo mắt nhìn quanh nói:

“Đừng quên Kỳ Sơn là địa bàn chính của Yêu Thú, sẽ có những Yêu Thú cường đại rình rập xung quanh, các ngươi chiến đấu ở đây là tạo cơ hội cho Yêu Thú tập kích!”

Thương Nhã cũng can thiệp vào, giọng nói như tiếng chuông bạc: "Hoành Thái Tử nói phải, các vị muốn giao phong… vào động phủ thể hiện bản lĩnh cũng không muộn."

Trước khi thời cơ đến, bọn họ không muốn phát sinh biến cố ngoài ý muốn.

Nhìn thấy Hoành Quốc và Thương Bảo Quốc can thiệp vào, Mông Luân hừ lạnh một tiếng, không mở miệng nói thêm lời nào.

Sở dĩ hắn cố tình gây sự, là vì Nha Ảnh từng nằm vùng ở Đại Mông Quốc… suýt chút khiến bọn hắn tổn thất to lớn.

Mông Luân từng thề, sẽ đem đầu từng tên cẩu thái giám này gỡ xuống.

Tà Quỳnh không nói lời nào, vài lời của tên thiểu năng như Mông Luân không thể khiến nàng tức giận.

Chỉ có Lê Vĩ, đã đem Mông Luân đưa vào danh sách phải tiêu diệt.

Nói thế nào thì nói, Tà Quỳnh là cô em vợ của hắn.

Nàng bị người ta buông lời mỉa mai, thân làm tỷ phu… nếu không vì thê muội lấy lại công bằng, làm sao có mặt mũi nói chuyện với thê tử giáo chủ đây?

Mông Luân chẳng hề biết rằng, chỉ vì vài lời khiêu khích nhằm gây sự, hắn đã bị một tử thần nhớ tên.

Chú ý đến cửa động phủ như gần như xa ẩn sau lớp sương mù, Hãn Nguyên nhìn Thương Nhã, cất giọng hỏi:

“Các vị đến trước đông đủ, sao còn chưa vào động? chờ chúng ta đến chia phần sao?”