Sự hỗn loạn bên ngoài Kỳ Sơn đã lên đến đỉnh điểm.
Máu của tu sĩ Đại Mông Quốc và Sát Linh Quốc nhuộm đỏ đại địa, tiếng gầm rú của chiến thú hòa lẫn với tiếng ám khí xé gió tạo nên một chương thảm liệt.
Nhưng đối với những thiên kiêu đỉnh cấp đang đứng trước cửa động phủ, trận chiến sinh tử kia chẳng qua chỉ là một phông nền không hơn không kém.
Mông Luân đã vào, Sát Linh đã đuổi theo, có trời mới biết cơ duyên thượng cổ, liệu có lọt vào tay hai người này hay không.
"Không có thời gian do dự!"
Thương Nhã khẽ quát một tiếng, gót ngọc giẫm mạnh xuống đất, thi triển thân pháp lao thẳng về cửa hang.
Theo sát bên nàng là hai vị lão giả tóc bạc của Thương Bảo Quốc, khí thế Đại Thừa Kỳ bộc phát toàn diện, theo sau đó còn có các thiên tài, cường giả khác của Thương Bảo Quốc.
Bọn hắn phóng thích linh lực mênh mông như hóa thành một bức tường kiên cố, phong tỏa hoàn toàn không gian trong vòng trăm trượng xung quanh Thương Nhã, ngăn chặn bất kỳ kẻ nào có ý định giở trò ngăn cản.
"Hoành Quốc đến trước!” Một tiếng cười lạnh vang lên.
Từ phía tay phải, Hoành Quốc Thái Tử xông thẳng đến như tên bắn, trường bào trên người tung bay, kéo theo phía sau là cường giả và lực lượng của Hoành Quốc.
Bọn hắn không kiêng nể gì, hung hăng bạo phát thế công về phía Thương Bảo Quốc: “Thương Nhã công chúa, bổn Thái Tử cũng muốn vào! Cơ duyên trước mắt, không ai muốn chờ!”
Không chịu thua kém, hai luồng khí thế khác cùng lúc khóa chặt lấy khu vực cửa hang.
Hãn Quốc Thái Tử – Hãn Nguyên, toàn thân cuồn cuộn dương quang rực rỡ, long hành hổ bộ tiến lên.
Nha Ảnh cường giả hộ tống xung quanh, trong đó có hai lão thái giám tu vi Đại Thừa, lúc này mới hiển lộ phong mang, Âm Khí cuồn cuộn tạo thành một màn đêm tăm tối.
Phía bên kia, Ngự Cổ Quốc Thái Tử – Cổ Phương cũng đã thể hiện, xung quanh hắn là một tầng sương mù màu xám tro không ngừng uốn lượn, bên trong truyền ra những tiếng vo ve chói tai khiến người nghe phải nổi da gà.
Ngự Cổ Quốc đã mất kiên nhẫn.
Bốn đại thiên kiêu, bốn đại quốc hàng đầu, vô hình trung đã tạo thành một thế gọng kìm, khóa chết lẫn nhau ngay trước thềm cấm chế.
Sát khí vô hình va chạm giữa hư không, không ai muốn nhường nhịn, và cũng không ai chấp nhận để kẻ khác vượt lên trước.
"Nếu đã đến cả rồi, vậy thì dựa vào bản sự đi!" Thương Nhã hừ lạnh một tiếng, nàng đã lường trước tình huống này.
Những kẻ này đều lã lũ thành tinh, lúc đầu thì e ngại đủ thứ mà không xông lên đầu… nhưng khi đã có người thành công, bọn hắn liền tham lam không nhịn nổi nữa.
Thương Nhã biết nếu mình tấn công cấm chế, phía sau sẽ có kẻ tập kích.
Thế nên nàng trực tiếp quay đầu, phong thái của Trưởng Công Chúa hiển lộ, sẵn sàng nghênh chiến.
“Sảng khoái!” Hoành Quốc Thái Tử cười gằn:
"Đại Quân Tung Hoành!”
SÁT!
Một tiếng gầm thét như đại quân xông trận, sau lưng hắn hiện ra dị tượng là một phiến chiến trường rộng lớn.
Từ trong hư ảnh chiến trường kia, vô số binh sĩ giáp trụ chỉnh tề, sát khí ngút trời hiện ra.
Bọn hắn không phải người sống, mà là Linh Lực ngưng tụ thành quân.
Quân Hồn tập kết, sát khí ngưng tụ thành một vị Chiến Tướng cao tới trăm trượng, tay cầm trường kích, hộ tống phía sau Hoành Quốc Thái Tử phát động tấn công.
Kinh thiên động địa.
Nhất kích xé toạc bầu trời, không chỉ chém về phía cấm chế để mở đường, mà dư ba của nó còn cuồn cuộn cuốn lấy cả Thương Nhã, Hãn Nguyên và Cổ Phương.
Một kích này, muốn lực địch quần hùng.
"Hừ, chút thủ đoạn nhỏ!"
Thương Nhã hừ lạnh, thần sắc không chút hoảng hốt.
Thân là Công chúa của Thương Bảo Quốc – nơi tụ hội của những tài phú và bảo vật bậc nhất, thứ nàng không thiếu nhất chính là Pháp Bảo.
Ong ong ong!
Năm luồng hào quang năm màu khác nhau đột ngột từ trong tay áo nàng bay ra, hóa thành năm kiện Pháp Bảo cao cấp.
Một tấm gương cổ màu đồng xám, một chiếc đỉnh nhỏ ba chân màu tím, một dải lụa dài màu đỏ rực, một thanh phi kiếm trong suốt như pha lê, và một tòa tiểu tháp bằng ngọc thạch… đẳng cấp kém nhất cũng là Thất Tinh Thượng Phẩm.
Thậm chí chiếc đỉnh nhỏ và tòa tháp ngọc đã chạm đến ngưỡng Bát Tinh Thượng Phẩm.
Một tu sĩ bình thường điều khiển một kiện Pháp Bảo đẳng cấp cao hơn tu vi đã rất khó khăn, phải dốc hết Linh Lực.
Nhưng Thương Nhã hiển nhiên có công pháp và thủ đoạn đặc thù của Thương Bảo Quốc, thống ngự năm kiện mà không chút mệt mỏi nào.
"Ngũ Hành Luân Chuyển, Bảo Ngự Thiên Hà!"
Năm kiện Pháp Bảo xoay tròn quanh thân nàng, cấu thành một trận pháp Ngũ Hành hoàn mỹ.
Thì ra năm kiện Pháp Bảo này còn đại diện cho năm loại thuộc tính khác nhau.
Kim – Thuỷ - Mộc – Hoả - Thổ.
Chúng nó liên kết thành một vòng tròn ngũ hành, diễn hoá ra cả thiên hà ở trung tâm, lao thẳng đến thế công của Hoành Quốc Thái Tử, dư uy tiếp tục lan tràn, trấn thẳng vào Hãn Nguyên và Cổ Phương.
Thương Nhã cũng có ngạo khí, muốn độc chiến…
“Đến tốt!”
Hãn Nguyên cũng đã động, nhếch môi cười một cách ngạo nghễ.
"Thần thông của phàm nhân, làm sao so được với uy nghiêm của đại nhật?"
Hãn Nguyên hét lớn, song chưởng chắp lại trước ngực, khí tức chí dương chí cương bùng phát dữ dội.
Bát Tinh Cực Phẩm Công Pháp - Song Dương Công vận chuyển đến cực hạn.
Toàn thân hắn bùng cháy lên ngọn lửa màu hoàng kim, hai bên vai hắn, không gian vặn vẹo, linh lực hệ hỏa cuồng bạo điên cuồng ngưng tụ, cuối cùng hóa thành hai vầng mặt trời thu nhỏ, tỏa ra nhiệt lượng khiến không gian rực cháy.
"Song Dương Phần Hải - khai!"
Hãn Nguyên phất tay tung chưởng, hai vầng mặt trời mang theo Dương Lực nồng đậm, có thể thiêu trụi cả hải dương lao vọt ra.
Một vầng va chạm trực diện với đao mang của Chiến Tướng, vụ nổ kinh hoàng xảy ra, sấy khô toàn bộ linh khí, trực tiếp thiêu rụi hàng ngàn Quân Hồn của Hoành Thái Tử thành tro bụi.
Một vầng còn lại phá tan Ngũ Hành áp bách của Thương Nhã.
Chưa dừng ở đó, Hãn Nguyên bất ngờ há miệng, phun ra một quả cầu lửa như thiên thạch, đập thẳng vào màn sáng cấm chế của động phủ, ý đồ thừa cơ mà vào.
Cuộc chiến vừa xảy ra, đã khiến tu sĩ các nơi được phen mở mang tầm mắt:
“Không hổ là đỉnh cấp thiên kiêu, mỗi người đều quá bá đạo trong hàng ngũ Hợp Thể Kỳ… ai cũng muốn độc diễn, ai cũng dám địch quần hùng, Hãn Nguyên càng là muốn thừa cơ nhập động.”
Trong khi ba người kia đánh đến thiên hôn địa ám, Ngự Cổ Quốc Thái Tử – Cổ Phương lại chọn một cách tiếp cận âm trầm và quỷ quyệt hơn nhiều.
"Kẻ chiến thắng, không nhất thiết phải là kẻ mạnh nhất, mà là kẻ sống sót cuối cùng."
Cổ Phương cười khẩy, hai tay bắt quyết quái dị.
Tầng sương mù màu xám tro xung quanh hắn lập tức bùng nổ, hóa thành một cơn bão côn trùng dày đặc.
Đó là hàng vạn con Cổ Trùng nhỏ như hạt cát, nhưng mỗi con đều mang kịch độc và có khả năng cắn nuốt linh lực.
"Ngự Cổ Chi Sư – Công Thủ Toàn Diện!”
Cổ Phương khẽ chỉ tay, một phần Cổ Trùng hóa thành một chiếc giáp như vỏ côn trùng bao bọc lấy toàn thân hắn, sau lưng là dày đặc các cặp cánh côn trùng mọc ra, tăng mạnh khả năng phòng ngự và tốc độ di chuyển.
“Trùng Phệ Linh!”
Phần lớn Cổ Trùng còn lại thì như một đám mây đen, lao thẳng vào cuộc chiến.
Những côn trùng này vậy mà có thể cắn nuốt linh lực, làm suy yếu thế công của ba vị thiên kiêu.
Đồng thời, một nhánh Cổ Trùng nhỏ lén lút độn thổ vào lòng đất, lặng lẽ tiếp cận cấm chế của động phủ.
Bốn vị hoàng tộc hàng đầu lao vào một cuộc tranh phong kịch liệt.
Sức mạnh của bốn người bọn hắn quá mức cường đại, cộng thêm sự trợ lực từ các hộ vệ cường giả các phương cũng kịch đấu với nhau, khiến khu vực trước cửa hang trở thành một máy xoay thịt.
Đừng nói là tu sĩ trẻ tuổi, dù là một số lão quái tu vi cao thâm cũng không dám tiếp cận, rất dễ trở thành công địch của bốn đại quốc này.
Đất đá cuồng phi, hào quang nổ tung, không ai chịu nhường ai, ai cũng mưu cầu trở thành người đầu tiên bước vào.
Thế nhưng, ngay trong lúc cuộc chiến đang ở giai đoạn gay cấn nhất, không một ai chú ý đến một bóng người mảnh khảnh đang đứng ở một góc khuất xa xa.
Vân Linh.
Nàng đứng đó, áo choàng nhẹ lay động, gương mặt bình thản ung dung.
Đôi mắt nàng, vốn dĩ trong veo, lúc này lại hiện lên một vòng xoáy kỳ dị, phảng phất như có thể nhìn thấu sợi dây vận mệnh của thiên địa.
“Đến…” Người duy nhất bí mật chú ý, Lê Vĩ nở nụ cười.
Hắn biết, Hoàng Hậu đang buông xuống…
Khi đó, Vân Linh chính là Vận Tu, người chấp chưởng Thiên Mệnh Cách, có được Thiên Vận Chi Thân.
Lúc này, trong tầm mắt của Vân Linh, những luồng Khí Vận kia không phải là hư vô, mà là những sợi tơ có màu sắc tím như tử vi của bậc đại đế.
Chúng đang cuồn cuộn tràn ra, phần lớn trong số chúng lại đang hướng về phía Hãn Nguyên.
Nếu cứ để tự nhiên, một khi Hãn Nguyên xông vào trong động, có khả năng hắn sẽ nhận được mọi ưu ái.
"Khí vận của tiền nhân, chọn chủ mà thờ. Nhưng Thiên Vận trong tay… ta mới là chủ." Vân Linh âm thầm nỉ non.
Nàng tự tin một khi nhập động, có thể đoạt được mọi thứ từ Hãn Nguyên.
Một cổ lực lượng vô hình, vô ảnh từ thể nội của Vân Linh chậm rãi tiến ra, bao trùm quanh thân thể.
Tầng hào quang này vô cùng quỷ dị, nó hoàn toàn che đậy khí tức, sinh cơ, và thậm chí là nhân quả của nàng đối với thế giới xung quanh.
Nàng cất bước.
Rõ ràng Vân Linh sống sờ sờ, nhưng khi nàng di chuyển… lại không một ai chú ý đến nàng, tất cả mọi người như bỏ quên nàng.
Lê Vĩ biết, đây là Hoàng Hậu đã đến… Khí Vận cường thịnh đến mức che đậy thiên cơ, khiến nàng như một người đứng ngoài thiên địa, dời đi mọi lực chú ý.
Thương Nhã đang bận điều khiển năm kiện Pháp Bảo chống lại Quân Hồn của Hoành Thái Tử, Hãn Nguyên đang gầm thét thúc giục hai vầng mặt trời oanh tạc bốn phương…
Cổ Phương điều khiển Cổ Trùng vừa chiến vừa phòng, chờ đám Cổ Trùng độn thổ đến cửa động phủ.
Bọn hắn là những tu sĩ lợi hại, linh thức vô cùng nhạy bén, nhưng khi Vân Linh đi ngang qua, không một ai phát hiện ra nàng.
Trong mắt bọn hắn, vị trí của Vân Linh chỉ là một khoảng không trống rỗng.
Khí Vận đã đánh lừa ngũ giác, che đậy cả linh thức của bọn hắn.
Vân Linh đi thẳng đến trước màn sáng cấm chế.
Nàng khẽ duỗi đầu ngón tay, điểm vào cấm chế.
Lực lượng Độ Kiếp ngưng tụ, dễ dàng mở ra một vết rách.
Thân hình nàng khẽ động, như một chiếc lá mùa thu lướt qua khe hở, nhẹ nhàng, không tiếng động tiến vào sâu bên trong động phủ đen kịt.
Cấm chế sau khi nàng vào, lại lập tức khép lại, hoàn hảo như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Toàn bộ quá trình diễn ra trong âm thầm, vượt qua tai mắt của vạn chúng tu sĩ, qua mặt cả bốn đại thiên kiêu đang đánh nhau vỡ đầu sứt trán ngoài kia.
Thiên Vận Chi Thân, chính là quỷ dị như vậy…
Hiển nhiên, khả năng làm chủ Khí Vận của Hoàng Hậu so với Lăng Hiên vượt qua không biết bao nhiêu lần…
“Thú vị, thật là thú vị… vậy mà ngay cả Cấm Chế của Độ Kiếp đỉnh cấp cường giả, vẫn bị Khí Vận của Hoàng Hậu qua mặt.”
Ở một góc khác, cách xa chiến trường chính, Lê Vĩ ánh mắt lấp loé, chứng kiến toàn bộ màn "biểu diễn" hoàn mỹ của Hoàng Hậu trong vai Vân Linh.
Cấm Chế lợi hại đến đâu cũng không phải vạn năng.
Nó phát hiện tuổi tác, nó khảo nghiệm chiến lực, nó dò xét được Không Gian Pháp Bảo…
Nhưng cuối cùng, nó không thể nhìn thấu được Khí Vận.
Suy cho cùng, Khí Vận luôn là lực lượng huyền bí và quỷ dị trong trời đất này.
Nếu vị cường giả bố trí cấm chế không tinh thông Vận Đạo, rất khó để lập ra cấm chế ngăn cản được Vân Linh.
Hết sức rõ ràng, Hoàng Hậu đã đắc thủ.
"Tuy nhiên, trò chơi này nếu chỉ có một mình nàng chơi thì chán lắm." Lê Vĩ cười nhạt.
Hắn không có ý định lộ diện để phá cấm chế một cách thô bạo, làm như vậy quá phô trương, không phù hợp với thân phận hiện thời của hắn.
Lê Vĩ vẫn không quên mục tiêu chính của mình là nhổ bỏ tận gốc Nha Ảnh, động phủ này chỉ là một hồi dạo chơi mà thôi.
Ánh mắt hắn đảo quanh, cuối cùng dừng lại trên người Tà Quỳnh, cô em vợ xinh đẹp này…
Tà Quỳnh lúc này mặt không cảm xúc, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào cửa động, hiển nhiên cũng đang tìm kiếm thời cơ.
Thậm chí ngay cả nàng, cũng chưa hay Vân Linh đã vào động.
Thân hình Lê Vĩ khẽ biến mất, chui vào bên trong Chiến Giới Châu.
“Thả lỏng toàn thân!” Lê Vĩ truyền âm bí mật.
“Hả?” Tà Quỳnh nghe thấy, vô thức buông lỏng cơ thể.
Thân thể nàng loé lên, trực tiếp được thu vào Chiến Giới Châu.
Cấm Chế của Độ Kiếp tối đỉnh, làm sao có thể phát hiện Bán Tiên Bảo?
Lê Vĩ cười tà, mang theo Tà Quỳnh… sử dụng Chiến Giới Châu đi xuyên qua Kỳ Sơn, xâm nhập vào động phủ.
“Hãn Quốc Đại Công Chúa đâu?” Có người lập tức phát hiện sự biến mất của Tà Quỳnh.
Nàng không phải Vân Linh, nàng là nhân vật nổi bật sánh ngang Hãn Nguyên, vừa biến mất liền bị chú ý đến.
“Khốn kiếp, Hãn Nguyên cố ý cầm chân chúng ta để muội muội hắn vào động!” Hoành Quốc Thái Tử nộ hống.
“Đáng chết thật!” Sắc mặt Cổ Phương tái đi, hai tay kết ấn.
Thân thể hắn bỗng nhiên dịch không, hoán đổi vị trí với bầy cổ trùng vừa tiếp cận cửa di tích.
“PHÁ!”
Cổ Phương điều động một con Cường Lực Trùng cắn vào cánh tay, cường hoá lực lượng gấp hàng chục lần, cánh tay to đùng như đại chuỳ đập thẳng vào cấm chế.
RĂNG RẮC…
Lại thành công mở ra, Cổ Phương nhanh chóng lách mình tiến vào.
“Không liên quan đến ta!”
Hãn Nguyên là người phản ứng nhanh nhất, hắn gầm lên một tiếng, toàn thân hóa thành một luồng kim quang hỏa diễm, lao thẳng vào trong hang động như một con mãnh hổ vồ mồi.
"Đứng lại đó!" Hoành Quốc Thái Tử cũng không cam lòng tụt lại phía sau, hư ảnh Chiến Tướng Quân Hồn quấn lấy thân thể hắn, mang theo Chiến Ý xung thiên cường hoành lao đến.
Thương Nhã điều khiển năm kiện Pháp Bảo hộ thể, theo sát phía sau…
Bọn hắn không chiến đấu nữa, ngược lại cùng nhau đánh thẳng vào cấm chế, lần lượt mở ra ba vết rách, cùng lúc xông vào.
“Chúng ta cũng vào!”
Những thiên tài kế cận như Trần Bạc, Thanh Thành của Hãn Quốc hay các đại quốc khác đỏ hết cả mắt, điên cuồng lao lên.
Trong lúc nhất thời, cửa di tích lại bị bọn chúng tranh đoạt cơ hội.
Lại thêm một trận hỗn chiến xảy ra dưới núi Kỳ Sơn, lần này còn quy mô hơn do có cả những tu chân quốc yếu hơn tham dự…
Lại không ai chú ý, một tên thiếu niên gầy gò, tưởng chừng vô hại của Nha Ảnh đang nở nụ cười nham hiểm…