Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 185: THÁNH CHỈ ĐẾN!



Sau khi Lê Vĩ rời đi, hai tên thái giám Tiểu Quế và Lý Tử cũng không cùng nhau đồng hành…

Bọn hắn cũng nhận thức được, mình là đối thủ cạnh tranh của nhau.

Tiểu Quế lựa chọn rời khỏi hoàng cung vào ban ngày, sử dụng một chiếc xe ngựa thật nổi bật để thu hút sự chú ý, ôm hy vọng khi ánh mắt khắp nơi đổ dồn về phía mình, Nhị Hoàng Tử và phủ Thừa Tướng sẽ không dám vọng động mà ra tay trừ khử.

Trái ngược với hắn, Lý Tử chọn cách điệu thấp hành động… canh vào lúc nửa đêm vắng người, mặc lên thân một bộ y phục đen che đậy toàn bộ dung mạo, sử dụng Phù Chú thu liễm khí tức, lặng lẽ rời khỏi hoàng cung.

Hắn nghĩ rằng mình đã cẩn thận như vậy, sẽ có thể an toàn đến phủ Thừa Tướng truyền chỉ.

So với hai kẻ này, Lê Vĩ biểu lộ điềm nhiên nhất, ung dung đi bộ ra khỏi hoàng cung, động tác nhàn nhã, không nhanh không chậm.

Chỉ bất quá, mỗi nhất cử nhất động của ba người bọn hắn đều đã sớm lọt vào tầm quan sát của thế lực khắp nơi.

Rất nhiều nhân vật có trí tuệ, quyền mưu đã nhận ra… kết cục của ba tên thái giám này chính là thập tử vô sinh.

Đây là một cuộc đấu ngầm giữa phụ tử Hãn Đế và Nhị Hoàng Tử, ba tên thái giám này chỉ là quân cờ nho nhỏ, không thể lật nên sóng gió gì.

Quả nhiên đúng như ý liệu…

Chỉ ngay ngày thứ nhất rời khỏi hoàng cung, người ta phát hiện mảnh vụn thi thể của tên thái giám Tiểu Quế bên trong xe ngựa.

Tên này bị trừ khử hết sức dã man, gần như bị phanh thây vạn đoạn, huyết khí bốc lên tanh tưởi đến cực điểm.

Về phần Lý Tứ, hắn bốc hơi khỏi thế gian, không thể tìm thấy dù chỉ là một tia tung tích.

Chẳng ai biết Lý Tử đã đi đâu, nhưng con cờ này đã thật sự biến mất khỏi bàn cờ rồi.

Trong lúc nhất thời, từng đạo ánh mắt chuyển hướng về mục tiêu cuối cùng.

Bóng đêm buông xuống, Lê Vĩ một thân một mình đi trên đường cái lớn, thưởng thức cảnh tượng huyên náo, phồn hoa tại Hãn Kinh – kinh thành của Hãn Quốc.

Có thanh lâu, tửu điếm, các loại cửa hàng, gia tộc lâu đời, phủ đệ của các vị hoàng tử, công chúa…

Hãn Kinh là nơi quy tụ lực lượng cao tầng của Hãn Quốc, đây cũng là lý do vì sao chỉ có những Nha Ảnh tinh nhuệ mới được phép quay trở về nơi đây cống hiến.

Và đương nhiên, ngoại trừ một nửa Quốc Vận tập trung tại Hãn Càn Điện, phần lớn Quốc Vận còn lại phân tán khắp nơi tại Hãn Kinh.

Những nhân vật đảm nhiệm vị trí tại Hãn Quốc, có chức vụ quan trọng đều sẽ được thừa hưởng một phần Quốc Vận.

Phủ Thừa Tướng cũng không ngoại lệ…

Nhìn sợi Quốc Vận màu đỏ đại diện cho đại hỉ từ phía xa xa bốc lên, Lê Vĩ đã nhận ra Thừa Tướng Phủ muốn rút ngắn ngày hôn lễ xuống so với dự kiến.

Tuy nhiên tiềm ẩn trong sợi Hỉ Vận này lại có một sợi Đế Vận kết nối từ Hãn Càn Điện kéo sang…

Về phần phủ của Nhị Hoàng Tử, đã không có sự liên kết.

Điều này chứng minh, đại hỉ vẫn sẽ xảy ra… nhưng con rễ của Thừa Tướng Phủ lại chính là Hãn Đế, không thể sai được.

“Thú vị a…” Ánh mắt Lê Vĩ loé lên:

“Dù ta và hai tên thái giám đều nằm xuống, thánh chỉ vẫn sẽ truyền đến… ván cờ này Hãn Đế thắng chắc rồi, xem ra là còn giấu một tay phía sau.”

Đột ngột, bốn phương tám hướng xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh dị thường.

Ánh đèn lồng, ánh trăng sáng trên cao, sự lấp lánh từ các viên dạ minh châu ven đường đều biến mất cùng lúc.

Chỉ còn lại màn đêm tăm tối, âm u và quỷ dị…

Không, không phải hoàn cảnh biến hoá.

Song Cực Trận Đồng lấp loé, Lê Vĩ nhận ra mình đã rơi vào một Trận Pháp tách biệt với xung quanh.

Phần phật…

Ống tay tung bay, từng đạo bạch ảnh thân khoác áo choàng trắng, đeo mặt nạ sói như quỷ mị hiện thân.

Bên trên mặt nạ và áo choàng của bọn chúng, thình lình chính là vô số Trận Văn đang vận chuyển.

Những Trận Văn được khắc sẵn trên mặt nạ và áo choàng, khi kết nối với nhau sẽ tạo ra một Trận Pháp phong toả thiên địa, cô lập con mồi với môi trường bên ngoài.

Hiển nhiên, đây là một đám sát thủ tinh nhuệ.

“Chó săn của Nhị Hoàng Tử à?” Lê Vĩ cười nhạt.

“CHẾT!”

Không nói dài dòng, không múa mồm…

Đám bạch y nhân này đúng chất lạnh lùng của sát thủ.

Bọn hắn có hàng trăm tên, thực lực dao động từ Luyện Hư đến Hợp Thể Kỳ.

Một nhóm kết trận bao vây bên ngoài, một nhóm như từ bóng đêm săn mồi, sát khí bạo phát.

“Bạch Lang Trảo!”

Trong nháy mắt, hàng loạt trảo ấn hung tàn vồ thẳng vào trung tâm từ bốn phương tám hướng.

Nếu trúng tất cả chiêu này, kết cục chắc chắn sẽ là phanh thây vạn đoạn.

Chỉ là giữa sát khí vô biên, một tiếng kêu quỷ dị vang lên.

ỘP!

Đám sát thủ còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, một cái mặt quỷ khổng lồ màu tím đen đối lập với sắc áo trắng đã hiển hiện.

Lấy Lê Vĩ làm trung tâm, đầm lầy kịch độc bành trướng trong chính trận pháp, khói độc nghi ngút bốc lên xua tan sương mù.

Lợi dụng trận pháp phong toả thiên địa, biến thành một bể chứa độc…

PHỐC!

Ngay lập tức, hơn mười tên Luyện Hư Kỳ không thể gánh nổi, miệng sùi bọt mép, sắc mặt tái xanh sau lớp mặt nạ sói, bất lực ngã xuống.

“Không xong!” Một tên Hợp Thể Sơ Kỳ hoảng loạn gầm lên, cố gắng vận chuyển linh lực hình thành màn chắn nhằm ngăn cản kịch độc.

ROẸT!

Nhưng đáp lại hắn, từ trong độc chướng mịt mù… ngọn lửa Địa Ngục bùng cháy như ngày tận thế.

Hoả Ngục Xiềng Xích vô thanh vô thức bắn ra, xuyên thủng linh hồn, kéo thẳng linh hồn của Hợp Thể Sơ Kỳ ra khỏi cơ thể, điên cuồng thiêu đốt.

“AAAAAA…”

Lại hàng chục tên gào thét thảm thiết, linh hồn cháy trong lửa địa ngục, đau đớn đến không cách nào hình dung.

Tiếng gào khóc của chúng như nhận phải cực hình, như lệ quỷ nơi vực sâu thăm thẳm…

“Chuyện quái quỷ gì?” Mấy tên thực lực cao của Bạch Lang Vệ đang cố gắng kiểm soát tình hình, nhưng độc khí ngập trời ăn mòn linh thức, khiến bọn hắn chỉ có thể cố thủ mà không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì xung quanh.

Một vị Hợp Thể Hậu Kỳ nội tâm cảm thấy nguy hiểm, xoay người muốn rời khỏi hiện trường.

Kẻ này quá nguy hiểm, phải báo cho Nhị Hoàng Tử và Thừa Tướng.

Chỉ là hắn vừa quay đầu, một cái bóng khổng lồ sừng sững như núi chẳng biết từ bao giờ đã xuất hiện.

Cổ Ngục Man Ngưu tay cầm Viêm Dương Đao, như con quái vật ngửa đầu rít gào, hai tay bổ xuống.

PHỐC!

Thân thể tách thành hai đoạn, linh hồn vừa mới bay ra… lại bị Địa Ngục Tam Đầu Khuyển gặm lấy.

“Ác quỷ, kẻ này là ác quỷ!” Thủ lĩnh của Bạch Lang Vệ tu vi Hợp Thể Viên Mãn hoảng loạn gào lên:

“Mau giải trừ Trận Pháp!”

Chỉ cần giải trừ Trận Pháp phong toả, người trong thành sẽ phát hiện khung cảnh đang diễn ra, khói độc sẽ tan rã, bọn hắn còn có cơ hội đào tẩu.

Nghe thấy lời này, mấy tên Bạch Lang Vệ đảm nhiệm vị trí Trận Tâm vội vàng thu hồi Áo Choàng và Mặt Nạ…

Trận Tâm biến mất, Trận Pháp cũng sẽ sụp đổ, tự động hoá giải.

Nào ngờ, khi Trận Pháp phong toả tan đi… xung quanh vẫn là một màn đêm u tối, sâu thẳm như đáy vực, Âm Khí rét lạnh càng khiến tất cả rùng mình…

Nơi này không giống Hãn Kinh, mà giống như một vùng cửu u sâu thẳm…

“Làm sao có thể?” Bạch Lang Thủ Lĩnh tê dại cả da đầu, nội tâm tuyệt vọng.

“Chào mừng đến với Tiểu Âm Giới!” Lê Vĩ cười dài, giang rộng hai tay.

Thì ra, Tiểu Âm Giới đã sớm được kích hoạt, bao bọc ở một tầng bên ngoài Trận Pháp của Bạch Lang Vệ.

Nhấn chìm hàng trăm tên sát thủ tinh nhuệ vào thống khổ.

Đây đều là Tử Vật cho Hắc Huyền thu phục, là nô lệ làm nông giúp Lê Vĩ chăm sóc ruộng vườn… làm sao có thể bỏ qua cho chúng rời đi?

Nụ cười của hắn giờ đây chẳng khác nào ác quỷ…

Bởi lẽ dưới cái bóng, Thôn Linh Ma Thụ đã trỗi dậy…

Vô vàn rễ cây, tán cây như những sợi xiềng xích mọc ra gai nhọn lan tràn khắp nơi như thiên la địa võng, chiếm lĩnh Tiểu Âm Giới, khoá chặt lấy con mồi.

“Ma quỷ, ngươi là ma quỷ!” Bạch Lang Thủ Lĩnh hai mắt lồi ra, hoàn toàn khiếp đảm, sợ hãi cùng cực trước những gì diễn biến trước mặt:

“Nha Ảnh tuyệt đối không thể có Ma Quỷ như ngươi!”

“Ồn ào!” Lê Vĩ lười nói nhảm, ánh mắt nhìn tên này như nhìn người chết.

“Khặc!” Dạ Tâm mãnh liệt trồi lên, Ma Lâu Kiếm trong tay trảm thẳng về hướng Bạch Lang Thủ Lĩnh.

“Nằm mơ!” Bạch Lang Thủ Lĩnh nghiến răng, triệu hoán Bạch Lang Ấn định chống lại Dạ Tâm.

“Bị lừa rồi, lêu lêu!” Lê Vĩ lè lưỡi làm mặt xấu.

PHỐC!

Vô Ảnh từ trong hư không bất ngờ xuyên ra, từ trên cao cắm thẳng xuống thủ cấp con mồi.

“Hự…” Bạch Lang Thủ Lĩnh chỉ kịp rên lên một tiếng, sắc mặt vặn vẹo phía sau lớp mặt nạ.

Yếu ớt đến đáng thương.

Đây là thảm sát…

Từ đầu đến cuối, Lê Vĩ còn chưa động tay động chân.

Phất ống tay áo dọn dẹp hiện trường…

ỘP!

Một tiếng kêu quỷ dị vọng ra, khói độc chậm rãi xâm nhập vào lòng đất, Lê Vĩ biến mất vô ảnh vô tung.

Khi mọi thứ kết thúc, vô số mật thám, tai mắt đến từ các phương kinh hãi phát hiện…

Một vùng đất giữa Hãn Kinh đã bị huỷ hoại hoàn toàn, không gian xung quanh vặn vẹo, tử khí chưa tan…

Ngoài ra không còn bất cứ dấu vết nào.

“Chuyện gì đã xảy ra?”

Một câu hỏi không có lời giải xông thẳng lên đỉnh đầu, tất cả mờ mịt.



Trời tờ mờ sáng, mặt trời dần lên…

RĂNG RẮC…

Nhìn từng khối Hồn Bài hình đầu sói vỡ nát trước mặt mình, đồng tử Nhị Hoàng Tử co rút lại, hơi lạnh chạy dọc theo sống lưng.

“Phốc!”

Hắn nhịn không được phun ra một ngụm máu, sống lưng ướt đẫm: “Bạch Lang Vệ toàn bộ chết rồi!”

“Cái gì?” Thừa Tướng ngồi bên cạnh kinh hô, vô thức bật lên khỏi bảo toạ.

“Chắc chắn là Nha Ảnh bí mật ra tay, Phụ Hoàng đây là muốn làm quyết liệt với bổn hoàng tử!” Nhị Hoàng Tử sắc mặt oán độc, nghiến răng nghiến lợi:

“Phụ hoàng, ngươi muốn ôm khư khư cái ghế đó đến bao giờ?”

Hiển nhiên, Nhị Hoàng Tử cho rằng Bạch Lang Vệ của mình bị Nha Ảnh bí mật tiêu diệt.

Tuy rằng Bạch Lang Vệ cũng rất tinh nhuệ, nhưng so với lực lượng hùng mạnh nhất Hãn Quốc là Nha Ảnh… chỉ là trò trẻ con, chẳng tính là gì.

“Nhanh!” Thừa Tướng cũng là nhân vật quyết đoán, nhanh trí gầm lên:

“Lập tức bái đường thành thân, rồi đưa vào động phòng… không cần thiết chờ đến ngày thứ ba nữa!”

Ánh mắt Nhị Hoàng Tử toả sáng, lập tức hướng Thừa Tướng cung kính cúi đầu:

“Đa tạ nhạc phụ tin tưởng đến phút cuối cùng, ngày sau ta tuyệt đối không thể ngài thất vọng.”

Hai người lập tức rời khỏi nghị sự phòng, sắp xếp bái đường thành thân.

Tiểu thư Ngọc Liên cũng được kẻ hầu người hạ trong phủ gấp rút thay y phục tân nương.

Hiện tại phải bái đường rồi động phòng càng sớm càng tốt trước khi thánh chỉ đến, nào còn tâm trạng cân nhắc lễ nghi, quan khách.

Chỉ có đem gạo nấu thành cơm, Hãn Đế mới không thể kết nạp Ngọc Liên vào cung làm phi tần được nữa.

“Kỳ quái, chẳng lẽ bệ hạ lại động thủ với Bạch Lang Vệ?”

Ẩn trong không gian, nhị tổng quản Nha Liệt Hàn sau khi chứng kiến tất cả, có chút suy tư…

Nhưng ngay sau đó lão liền lắc đầu, bệ hạ đã sắp xếp mình ở nơi đây, ván cờ này đã thắng chắc, không cần thiết phải đối phó với Bạch Lang Vệ khiến Nhị Hoàng Tử vào đường cùng.

“Không, bệ hạ sẽ không ra tay… khả năng cao là Thái Tử, Đại Công Chúa hoặc các vị Hoàng Tử khác xuất thủ.” Nha Liệt Hàn suy đoán:

“Bọn hắn quan sát toàn cục, lợi dụng Nhị Hoàng Tử chỉ lo ứng phó với bệ hạ mà bất ngờ tung đòn trí mạng, tiêu diệt Bạch Lang Vệ của Nhị Hoàng Tử.”

“Sau lần này, Nhị Hoàng Tử xem như đã mất trắng tất cả… không còn cơ hội cạnh tranh đế vị nữa rồi.”

Vừa mất đi Bạch Lang Vệ, vừa mất đi phủ thừa tướng sau khi Ngọc Liên gả vào cung.

Nhị Hoàng Tử bị loại khỏi ván cờ tranh bá.

Có trách thì chỉ trách Nhị Hoàng Tử quá mức rêu rao, nóng lòng cùng thừa tướng liên thủ khiến bệ hạ chướng mắt.

Một nước sai, cả bàn cờ đều sai…

Đây chính là vô tình nhất đế vương gia.

Nha Liệt Hàn mỉm cười lắc đầu, mặc kệ ai thắng… chỉ cần Hãn Quốc vẫn còn, Quốc Vận vẫn còn, giá trị của Nha Ảnh vẫn sẽ còn tiếp diễn.

Lợi ích của Nha Ảnh và hoàng thất Hãn Quốc gắn liền một khối với nhau.

Nếu Hãn Quốc suy tàn, thậm chí bị diệt quốc… một đám thái giám, thân mang tàn khuyết như Nha Ảnh làm gì còn giá trị? Làm gì có địa vị quyền khuynh triều dã như hiện nay?

Không có Quốc Vận của Hãn Quốc che chở, Nha Ảnh sẽ thành đám chuột chạy qua đường, bị thế lực, quốc gia các nơi truy sát đến cùng trời cuối đất.

Đây là lý do vì sao Nha Ảnh buộc phải trung thành với Hãn Quốc, bảo vệ kẻ được Quốc Vận hộ thân là Hãn Đế.

Mà lúc này, thừa tướng phủ đã chuẩn bị xong cao đường…

Sắc đỏ khắp nơi, khách nhân chưa ai kịp đến dự lễ…

Chỉ có người của Phủ Thái Tử, người của Thừa Tướng Phủ phân ra ngồi ở hai bên.

Tân nương Ngọc Liên đầu đội khăn voan được thị nữ dắt ra, Nhị Hoàng Tử cũng đã một thân hỉ phục chờ sẵn.

Hai người nhanh chóng tụ lại…

Người chủ trì là lão phu nhân của thừa tướng phủ, cất cao giọng:

“Nhất bái thiên địa!”

Nhị Hoàng Tử và Ngọc Liên bái trời bái đất.

Nha Liệt Hàn cười gằn, chờ đợi thời khắc quyết định xuất hiện cho bọn chúng tuyệt vọng.

“Nhị bái cao đường!” Lão phu nhân tiếp tục xướng lên.

Nhị Hoàng Tử và Ngọc Liên bái về hướng cao đường.

“Phu thê giao bái!” Lão phu nhân ngâm lên đợt cuối cùng.

Sắc mặt mọi người thở phào, tuy rằng có biến cố, nhưng xem ra vẫn kịp…

Nhị Hoàng Tử cùng Ngọc Liên hướng về phía nhau, đang muốn bái xuống…

Nha Liệt Hàn định nhấc chân khỏi không gian.

ỘP!

Một tiếng kêu quỷ dị đột ngột vang lên.

Lê Vĩ tư thế hiên ngang, từ dưới lòng đất thẩm thấu lên theo từng làn khí độc cuồn cuộn…

Ngũ quan tuấn mỹ bất phàm, khoé miệng giương lên, cao giọng ngân lên ba chữ:

“Thánh Chỉ đến!”