Ba tiếng ngắn ngủi vang lên, lại khiến toàn bộ người tại hiện trường biến sắc.
Trước mặt bọn hắn là kẻ chui lên từ lòng đất theo đúng nghĩa đen, một thân cẩm bào, diện mạo bất phàm tuấn tú, tay cầm thánh chỉ của Hãn Đế.
“Kẻ này vậy mà không chết?” Ẩn trong không gian, Nha Liệt Hàn có chút kinh ngạc.
Nhưng sau đó lão quyết định tiếp tục ẩn mình…
Nếu như một trong ba tên thái giám truyền chỉ đã đến, vậy không cần bản thân mình ra tay.
Về phần tên thái giám này có thể sống sót trở về hoàng cung hay không, đó là nhiệm vụ của Đại Tổng Quản.
“Thánh chỉ? Thánh chỉ gì?” Sắc mặt Nhị Hoàng Tử vặn vẹo, ánh mắt lạnh lẽo khoá chặt lấy Lê Vĩ:
“Ngươi là kẻ nào? dám nguỵ tạo thân phận Truyền Chỉ Công Công bên cạnh phụ hoàng, tội đáng muôn chết!”
“Không sai!” Thừa tướng hiểu ý gầm lên:
“Người đâu, diệt sát kẻ này… giữ gìn uy nghiêm của hoàng thất.”
Chuyện đã đến mức này, chỉ có thể liều đến cùng.
Tạm thời cứ diệt tên thái giám này, không để hắn đem Thánh Chỉ đọc lên…
Sau đó dù Hãn Đế có trách tội, chỉ cần giả ngu không biết hắn là người thật sự được giao phó nhiệm vụ, lầm tưởng là tặc nhân giả mạo nên lỡ tay tiêu diệt…
Hãn Đế tuy thịnh nộ, cũng chỉ có thể trừng phạt một chút mà thôi.
So với việc để Hãn Đế cướp mất Ngọc Liên vào cung, kết quả như thế cũng rất tốt.
“SÁT!”
Cường giả của phủ thừa tướng nhận lệnh, hàng chục trưởng lão lập tức hướng đến Lê Vĩ phát động tấn công.
Lê Vĩ cười nhạt, quyết đoán lật ra Thánh Chỉ.
CHIẾU!
Trong nháy mắt, một luồng Quốc Vận xông thẳng vân tiêu.
Mặc kệ Hãn Đế mưu hèn kế bẩn như thế nào, Thánh Chỉ chính là hàng thật.
Bên trong Thánh Chỉ có chứa Quốc Vận của Hãn Quốc.
Bình thường, Quốc Vận chỉ tuân theo sự điều động của Hãn Đế…
Nhưng đối với nhân vật chấp chưởng Vận Đạo của Quỷ Cốc Nhất Mạch như Lê Vĩ, hắn lại có thể mượn Quốc Vận làm được rất nhiều thứ.
Đầu ngón tay điểm ra, Khống Vạn Huyền Thể thao túng Quốc Vận ngưng thành một con Đại Xà…
XÀ!
Đại Xà gào thét, uốn lượn giữa không trung, lập tức nghiền nát toàn bộ thế công của Phủ Thừa Tướng.
“Là Quốc Vận? Quốc Vận tại sao bảo vệ hắn?” Nha Liệt Hàn cả kinh, nên biết rằng dù là bản thân lão… nếu Hãn Đế không cho phép, cũng sẽ không thể thao túng được Quốc Vận.
“Nhất định là Hoàng Hậu hỗ trợ từ phía sau!” Nha Liệt Hàn âm thầm suy đoán.
Hoàng Hậu là người đứng đầu Hậu Cung, nhân vật có quyền thế thứ hai tại Hãn Quốc chỉ sau Hãn Đế, đương nhiên nàng cũng sở hữu một lượng Quốc Vận và có quyền điều khiển chúng.
Nha Liệt Hàn cho rằng Hoàng Hậu đã ngấm ngầm hỗ trợ tên thái giám này, chấp nhận tiêu hao Quốc Vận để đưa hắn đến bên cạnh bệ hạ làm tai mắt.
“Quốc Vận!?” Nhị Hoàng Tử cùng Thừa Tướng đám người hãi nhiên.
“Thánh Chỉ ở đây, các ngươi còn không tiếp chỉ?” Lê Vĩ nâng lên Thánh Chỉ, giọng điệu lạnh lùng gầm lên.
Quốc Vận từ trong Thánh Chỉ cuộn lên khắp không gian, bao trùm xung quanh Lê Vĩ.
Quốc Vận đại diện cho ý chí của Hãn Đế và Hãn Quốc, không thể khinh nhờn.
Dù hận Lê Vĩ đến cực hạn, Nhị Hoàng Tử và Thừa Tướng đám người chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay, chắp tay thi lễ:
“Chúng thần xin tiếp chỉ!”
Lê Vĩ cười gằn, đâu nguyện ý dễ dàng buông tha, thống ngự toàn bộ Quốc Vận bên trong Thánh Chỉ đè thẳng xuống.
PHỐC!
Khoảnh khắc đó, một cảnh tượng khó tin hiện ra.
Thừa tướng, Nhị Hoàng Tử và toàn bộ những kẻ có mặt ở hiện trường đều bị trấn đến mức quỳ gối, hai chân đè ép ở trên mặt đất, lưng khom, đầu hạ thấp…
“Hít!” Nha Liệt Hàn hít sâu một hơi, Tu Chân Quốc từ trước đến nay không có thông lệ quỳ, ngay cả lúc tiếp chỉ cũng chẳng cần quỳ.
Vậy mà giờ phút này, cả Nhị Hoàng Tử, Thừa Tướng các loại đều phải quỳ gối dưới chân một Thái Giám.
Phong thái của hắn, còn hơn cả Hãn Đế quân lâm.
Bởi vì dù là Hãn Đế, nếu không có lý do đặc thù cũng không thể ép quần thần quỳ bái.
Lê Vĩ lật ra Thánh Chỉ, miệng đọc vang:
“Ngọc gia có mỹ nhân, Thừa Tướng có ái nữ… nghe thiên hạ truyền tai Ngọc Liên cô nương mỹ mạo bất phàm, tài trí kinh nhân, thật sự khiến trẫm sinh lòng yêu thích.”
“Nay sắc phong Ngọc Liên thành Ngọc Phi, toạ tại Ngọc Hồng Cung, ban phủ Thừa Tướng mười mỏ Linh Thạch Thượng Phẩm, một viên Thăng Linh Đan, một kiện Thất Tinh Pháp Bảo!”
Biểu lộ của thừa tướng cũng cực độ âm trầm và sầu lo, nhìn sang nữ nhi đã phát hiện nàng đang run rẩy.
Hậu Cung là nơi đấu đá tâm cơ khốc liệt nhất, nữ nhi của hắn chỉ là thiếu nữ… làm sao địch lại những nhân vật lão luyện, thực lực thông thiên như Hoàng Hậu và các Quý Phi đã ở đó nhiều năm?
Hơn nữa Ngọc Liên được Hãn Đế nhìn trúng hoàn toàn không phải vì ưa thích, mà là vì đấu đá với Nhị Hoàng Tử…
Nàng chỉ là một quân cờ, vào Hậu Cung là hết giá trị.
Kết cục tốt thì tự giam lỏng, cả đời không thể rời khỏi Hậu Cung.
Kết cục xấu chính là hương tiêu ngọc vẫn, bị cuốn vào vòng xoáy cung đấu, ngay cả chết như thế nào cũng không biết…
Thiên hạ Hãn Quốc là của Hãn Đế… nữ nhân Hãn Quốc thuộc về Hãn Đế.
Dù không ai nguyện ý, vẫn chỉ còn cách tuân theo.
Có thể thấy tại Tu Chân Quốc, Hoàng Đế luôn có quyền lực tối thượng.
Trước đây tại Hoành Quốc, nếu không phải Lê Vĩ kịp thời cứu viện… kết cục của Yến Chân và Yến Ất cũng chẳng khác biệt quá nhiều khi bị Hoành Đế nhắm trúng.
“Thế nào đây?” Lê Vĩ quét mắt, trầm giọng hỏi:
“Các vị muốn kháng chỉ à?”
RỐNG!
Quốc Vận gào thét sau lưng hắn…
Thừa tướng, lão phu nhân, các loại thành viên trong phủ hận không thể ăn tươi nuốt sống Lê Vĩ, nhưng chỉ có thể rặn ra một nụ cười so với khóc còn khó coi hơn, hít sâu một hơi cúi đầu lĩnh mệnh:
“Tạ chủ long ân!”
Lê Vĩ hài lòng, đem Thánh Chỉ giao cho Thừa Tướng.
Nhị Hoàng Tử đã sớm bị đả kích, tức đến mức ngất đi.
Sau lần này, Nhị Hoàng Tử xem như mất đi cơ hội liên kết với Phủ Thừa Tướng… còn mất đi cả Bạch Lang Vệ tiêu hao vô số công sức và tài nguyên bồi dưỡng bấy lâu.
Hắn từ một quân cờ có chút cân lượng, bây giờ e rằng chỉ có thể làm tốt mà thôi.
“Nhiệm vụ bệ hạ giao phó đã xong!” Lê Vĩ thở dài:
“Cũng nên quay về cung báo cáo!”
Hắn xoay người rời đi, từ đầu đến cuối chưa thèm bận tâm đến người ở đây dù chỉ một chút.
Nhìn theo bóng lưng của hắn, Nha Liệt Hàn cân nhắc có quyết định ra tay hay không…
Mặc dù lão thừa đoán được Hãn Đế muốn tên thái giám này tiêu tùng trên đường về, nhưng ai ra tay mới là quan trọng.
Đừng quên, đứng sau kẻ này chính là Hoàng Hậu, một vị nữ Độ Kiếp Hậu Kỳ có Quốc Vận gia thân…
Diệt Lê Vĩ, kiểu gì cũng sẽ khiến Hoàng Hậu ghi hận.
“Không được, cái sọt lớn này nên để Nha Âm Thu gánh!” Nha Liệt Hàn thầm nghĩ:
“Lão phu không nên xen vào!”
…
Lê Vĩ vừa rời khỏi Thừa Tướng Phủ, thân thể liền hư không tiêu thất.
Hắn đâu có ngu xuẩn mà ló mặt ra để Nha Âm Thu cùng đám Nha Ảnh xuất thủ.
Hiện tại còn chưa phải thời cơ để lộ tẩy chiến lực, cứ duy trì kiểu thần thần bí bí, hành tung khó lường…
Các phe sẽ nghĩ sau lưng hắn có Hoàng Hậu tương trợ, Hoàng Hậu thì lại nghĩ hắn có thủ đoạn riêng…
Cứ thế, giá trị của hắn trong mắt tất cả đều sẽ cao lên mà không bại lộ quá nhiều con bài.
Cái Lê Vĩ muốn là ngấm ngầm tăng sức ảnh hưởng nhưng vẫn giữ được bài, cứ để cho cả đám nghi thần nghi quỷ, kiêng kỵ lẫn nhau.
Mục đích của hắn là quậy tung Hãn Quốc mà không phải thể hiện hay thị uy chiến lực.
Trong Chiến Giới Châu, Hắc Huyền đã thành công đem cả trăm bộ thi thể của Bạch Lang Vệ luyện thành Tử Vật hỗ trợ làm ruộng…
Thiên tài địa bảo, các loại tài nguyên đang phát triển không ngừng.
“Oa Oa, đến đây có thưởng cho ngươi!” Lê Vĩ cười tủm tỉm, bước đến một gốc thảo dược có màu xanh lục, đem nó kéo lên khỏi mặt đất.
Dưới gốc của thảo dược, thình lình là một khoả nhân sâm màu đen ẩn chứa kịch độc.
Độc Sâm ba nghìn năm, nó đã được hưởng ba giọt Thiên Niên Thuỷ.
“Ộp!?” Oa Oa hai mắt hưng phấn, từ hình xăm trên tay Lê Vĩ nhảy ra ngoài.
Lê Vĩ đem Độc Sâm Nghìn Năm ném cho nó, Oa Oa tung ra lưỡi dài cuộn lấy, nhanh chóng nuốt trọn.
VÙ VÙ VÙ…
Nó tạo ra đầm lầy độc, lặn xuống bên dưới luyện hoá, khí tức bắt đầu tăng lên.
Oa Oa vẫn chỉ là Lục Giai Yêu Thú, Lê Vĩ muốn nhanh chóng bồi dưỡng nó đạt đến Thất Giai.
Thế nên trong các loại hạt giống, cây non… không thiếu loại mang độc tính mạnh thích hợp cho sự phát triển của Quỷ Uyên Độc Thiềm.
“Linh hồn lần này, thưởng hết cho hai nàng!” Lê Vĩ cười nói:
“Không cần quy đổi Diêm Điểm!”
Hắn đem Diêm Vương Lệnh ném cho Hắc Bạch Song Linh…
“Công tử là số một!” Hai nữ vui sướng nở nụ cười.
Tiểu Bối vẫn đang tu luyện ở một bên…
Toàn bộ trận hình của Lê Vĩ, đều đang mạnh lên.
…
“Người đâu?”
Trong bóng đêm, Nha Ảnh lùng sục khắp mọi ngõ ngách Hãn Kinh… đều không phát hiện tung tích tên Thái Giám mang tên Vân Khôi ấy.
Nhưng chuyện xảy ra tại Thừa Tướng Phủ… đã sớm kinh động bát phương.
Bất ngờ rút ngắn thời gian bái đường thành thân, vẫn bị Vân Khôi mang theo Thánh Chỉ đuổi đến.
Tiểu thư của Thừa Tướng – Ngọc Liên được sắc phong trở thành Ngọc Phi.
Nhị Hoàng Tử mất sạch lợi thế, hôn mê bất tỉnh tại đương trường.
Càng đáng quan tâm chính là, Vân Khôi chỉ vừa truyền chỉ lần đầu… lại được Quốc Vận bảo hộ, thậm chí khiến cả phủ thừa tướng đều quỳ xuống.
Bất quá điều khiến người khác tò mò… hắn đã biến mất một cách quỷ dị sau khi hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Ngay cả Độ Kiếp cường giả, Nha Âm Thu mang theo đông đảo Nha Ảnh bí mật săn tìm nhằm loại bỏ tên tai mắt của Hoàng Hậu này vẫn không có chút manh mối.
“Khốn kiếp, chẳng lẽ Hoàng Hậu đích thân ra tay, mang hắn trốn mất rồi!?” Nha Âm Thu lấy ra Truyền Âm Ngọc bẩm báo với Hãn Đế.
“Không có!” Hãn Đế phủ nhận:
“Hoàng Hậu có Quốc Vận cường thịnh, nhất cử nhất động của nàng trẫm đều cảm ứng được… Hoàng Hậu vẫn ở trong cung, chưa từng rời đi!”
“Vậy hắn ở đâu…” Nha Âm Thu sắc mặt tái đi:
“Nếu ngay cả một con kiến hôi mà ta cũng không giải quyết được, mặt mũi đâu về gặp bệ hạ?”
“Không cần!” Hãn Đế ung dung nói:
“Ngươi cho Nha Ảnh về đi, chờ tên Vân Khôi đó xuất hiện!”
Nói xong, lập tức cắt đứt Truyền Âm Ngọc.
“Kỳ quái…” Nha Âm Thu nhíu mày lẩm bẩm:
“Bệ hạ hình như mất đi sát khí rồi, thậm chí vì sao còn cảm thấy ngài có chút hưng phấn?”
Nha Âm Thu tuy rằng không hiểu ra sao, vẫn mang theo Nha Ảnh lặng lẽ tiêu thất, không tiếp tục truy lùng.
Nghê Thường Cung.
Đại Công Chúa một thân lam sắc váy dài, tư dung như hoạ, đẹp đến mức bách hoa cũng phải làm nền.
Nàng ngồi giữa đình viện, nghe xong tình báo do thuộc hạ truyền về, khoé môi nhếch lên:
“Không hổ là Tà Liễu, kẻ này thú vị đấy.”
“Đại Công Chúa, hắn tuy rằng đã hoàn thành trọng trách truyền chỉ… nhưng lại biến mất rồi, có phải là sợ chết nên bỏ trốn không?” Cung nữ thân cận Nghê Nhu tò mò hỏi.
“Người của Tà Liễu sao có thể trốn? hơn nữa hắn sẽ không chết!” Đại Công Chúa mỉm cười đầy trí tuệ:
“Hãn Đế sẽ không giết hắn!”
Nàng không gọi “phụ hoàng”, cũng chẳng gọi “bệ hạ”… mà gọi thẳng là Hãn Đế.
Rõ ràng đối với Đại Công Chúa, Hãn Đế không còn là người thân.
“Tại sao không diệt?” Nghê Nhu chớp chớp mắt:
“Hắn đã bị xem là tai mắt của Hoàng Hậu, bệ hạ chẳng lẽ muốn giữ hắn bên người thật sao?”
“Ngươi không cần hiểu nhiều, đi đi!” Đại Công Chúa ung dung cười.
Nghê Nhu gãi đầu, vẫn chưa đoán ra…
Cùng lúc đó, tại Vân Ninh Cung…
Cung nữ Vân Linh cũng hỏi một câu tương tự: “Tại sao bệ hạ không muốn giải quyết hắn nữa?”
“Vì hắn đã làm ra một việc mà vị bệ hạ kia phấn khích!”
“Việc gì?” Vân Linh vô thức hỏi, sau đó tự tìm được đáp án:
“Khiến Nhị Hoàng Tử và Thừa Tướng quỳ gối?”
“Không sai!” Hoàng Hậu ưu nhã nhấp một ngụm trà, từ tốn nói ra:
“Bệ hạ lâu dài ngày tháng ở trong Hãn Càn Điện, bị cố định ở một nơi, tâm trí đã sớm tù túng, cực kỳ khao khát thể hiện uy nghiêm của kẻ đứng đầu.”
“Thừa Tướng, Nhị Hoàng Tử cũng chưa từng quỳ gối ở trước mặt hắn… nhưng nay lại phải quỳ trước một đạo Thánh Chỉ của hắn.”
“Điều này khiến nội tâm của bệ hạ được thoả mãn cực độ, hưng phấn dị thường… thế nên thay vì diệt trừ Vân Khôi, đã cảm thấy có thể giữ lại mạng của hắn.”
“Bởi vì Vân Khôi là kẻ khiến bệ hạ cảm nhận được tư vị quyền lực sau nhiều năm khuất bóng.”
Vân Linh hít sâu một hơi, đã hiểu ra phần nào…
Ngươi đường đường là một kẻ đứng đầu, nhưng hoàn cảnh khốn trụ tại Hãn Càn Điện, muốn lên mặt thị uy với ai… cũng rất khó khăn.
Tích tụ lâu ngày, làm sao nhẫn nhịn nổi?
Bây giờ có kẻ khác gián tiếp khiến ngươi cảm thụ được tư vị tuyệt vời của quyền lực… đây là trị trúng tâm bệnh của Hãn Đế.
Mặc kệ Vân Khôi dùng thủ đoạn gì… Vân Khôi đã khiến Hãn Đế cảm nhận được tư vị thật sự của một Hoàng Đế!
“Nhưng nếu chỉ có như vậy, bệ hạ sẽ giữ tai mắt của người ở bên hắn sao?” Vân Linh vẫn cảm thấy khó tin.
“Sẽ không… trái lại, bệ hạ sẽ tìm cách biến tai mắt của ta thành tai mắt của hắn!” Hoàng Hậu cười nhạt.
Vân Linh rùng mình, đã hiểu Hãn Đế sẽ tìm cách lôi kéo Vân Khôi phản bội Hoàng Hậu…
Như thế Hãn Đế vừa có một Truyền Chỉ Công Công trung thành, vừa có được kẻ đủ khả năng phô trương quyền lực của mình ở khắp nơi qua từng đạo Thánh Chỉ.
Mà Hoàng Hậu… sẽ mất đi một nhân tài dưới trướng.
Quân cờ trên bàn cờ… chỉ cần đủ giá trị, cũng sẽ được khắp nơi chiêu mộ.