Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 184: ĐẾ VƯƠNG TÂM THUẬT!



Lê Vĩ phát hiện bí mật động trời này, mà Hãn Đế thân là người trực tiếp trúng độc… không có lý do gì không biết.

Vậy tại sao hắn vẫn cứ kết nạp Hậu Cung? Tại sao vẫn “sinh ra” đám Thái Tử, Công Chúa, Hoàng Tử…

Câu trả lời rất đơn giản, Hãn Đế đang cố gắng che giấu tình huống tồi tệ của bản thân.

Hắn mở rộng Hậu Cung, “sinh ra” Thái Tử, Công Chúa, Hoàng Tử… thực chất chính là để che mắt người đời, để thế nhân và thiên hạ đều lầm tưởng rằng hắn là một vị đế vương khoẻ mạnh, thực lực thông thiên.

Khi dân chúng tin tưởng, Quốc Vận mới có thể nồng đậm và cường thịnh.

Lê Vĩ nhờ vào Y Đạo Quỷ Cốc cực kỳ cao thâm nên mới có thể phát hiện trạng thái này của Hãn Đế.

Đổi lại là cường giả khác, dù là Độ Kiếp Kỳ Viên Mãn… trước lượng Quốc Vận hùng hậu che đậy, cũng khó lòng nhìn thấu tình huống này.

Đương nhiên với lượng Quốc Vận bá đạo như vậy, Hãn Đế tại Hãn Càn Điện vẫn là một cường giả cực mạnh.

Nhưng mỗi lần vận dụng sức lực, Quốc Vận sẽ bị tiêu hao…

Một khi Quốc Vận cạn kiệt, tình huống của Hãn Đế sẽ bại lộ.

“Tên Hãn Đế này cũng rất khổ tâm đấy.” Lê Vĩ âm thầm buồn cười.

Thân là người đứng đầu, lại không thể rời khỏi phạm vi Hãn Càn Điện… điều này chẳng khác nào bị giam lỏng.

Không dám vận dụng Quốc Vận để chiến đấu, vì một khi dùng sẽ tiêu hao.

Đáng nói chính là, loại Độc kia khiến trạng thái của Hãn Đế vô cùng bất ổn, e rằng không thể hành sự phòng the được…

“Đại Công Chúa vì sao phải phối hợp với Tà Liễu để nhổ bỏ Nha Ảnh?” Lê Vĩ liên tưởng đến rất nhiều, có chút suy đoán:

“Khả năng cao, Đại Công Chúa đã biết mình không phải nữ nhi ruột của Hãn Đế… nên muốn phá huỷ lớp vỏ bọc này từ bên trong.”

Vấn đề mấu chốt hiện tại chính là Hãn Quốc có nội tình lâu đời, tích luỹ Quốc Vận cực mạnh, Quốc Vận của Hãn Quốc đã gần như hoá hình…

Đây cũng là nguyên nhân vì sao Hãn Đế trúng độc từ thời niên thiếu, vẫn có thể tu luyện đến Độ Kiếp Kỳ.

Nhờ vào lượng Quốc Vận cường thịnh mà các đời tổ tiên truyền lại…

Hãn Đế tuy phế, nhưng gần như bất tử khi có Quốc Vận bảo vệ.

Muốn diệt Hãn Đế… phải từng chút, từng chút làm suy yếu Quốc Vận.

Nha Ảnh là nền tảng của Hãn Quốc, loại bỏ Nha Ảnh thì Quốc Vận sẽ từ từ yếu đi.

Kế này của Tà Liễu, cực chuẩn và cực độc… nhắm vào tử huyệt của toàn bộ Hãn Quốc rồi.

“Hừ!” Một tiếng hừ lạnh từ long toạ vang lên.

Chẳng biết vì sao, Hãn Đế cảm thấy rất khó chịu với tên Thái giám trước mặt.

Có thể là vì diện mạo của hắn bất phàm nhất trong ba tên Thái giám, thậm chí so với bản thân mình càng nổi bật hơn.

Điều này khiến một kẻ tự giam lỏng bản thân, ngày ngày đối diện với chính mình như Hãn Đế cảm thấy ghen ghét.

Nhưng nghĩ đến kẻ này chỉ là một thái giám, đã bị thiến… cũng bất lực trước mặt nữ nhân giống như mình, Hãn Đế liền bình thản trở lại.

Lúc này mở miệng: “Hoàng Hậu và hai vị Quý Phi tiến cử các ngươi, trẫm hết sức vui mừng vì tấm lòng của các nàng.”

“Tuy nhiên, vị trí Truyền Chỉ Công Công chỉ có một… thế nên trẫm đưa ra một thử thách nhỏ, kẻ nào vượt qua đầu tiên, sẽ được trọng dụng, trở thành Truyền Chỉ Công Công của trẫm tại Hãn Càn Điện!”

Lời này khiến Lê Vĩ và hai tên Thái giám biểu lộ nghiêm trọng.

Hãn Đế im lặng không lên tiếng, Nha Ảnh Đại Tổng Quản – Nha Âm Thu trung thành đứng cạnh bên, mở miệng nói ra:

“Toàn bộ Hãn Quốc đã biết, Nhị Hoàng Tử và Ngọc Liên tiểu thư của Phủ Thừa Tướng sắp thành hôn… tuy nhiên bệ hạ đối với tài mạo của Ngọc Liên tán thưởng vô cùng, muốn nạp vào Hậu Cung làm phi!”

Nói đến đây, lão nhẹ phất tay.

Ba bảng thánh chỉ màu hoàng kim, có thêu hoạ tiết chân long gào thét hiện ra, chậm rãi bay đến trước mặt Lê Vĩ và hai tên Thái giám.

“Trong ba người các ngươi, ai có thể đầu tiên hoàn thành truyền chỉ tại Phủ Thừa Tướng, khiến đại hôn tạm hoãn, Ngọc Liên gả vào Hậu Cung sẽ giành chiến thắng!”

Lời vừa nói ra, sắc mặt hai tên Thái giám trắng bệch.

Hoàng thất tranh đấu, các vị hậu duệ của Hãn Đế tranh giành quyền lực, lôi kéo phe cánh khắp nơi.

Gần nhất nghe nói Nhị Hoàng Tử không biết bằng cách gì, vậy mà lôi kéo được Thừa Tướng… để ông ta hứa gả nữ nhi cho y.

Đại hôn sẽ diễn ra vào bảy ngày nữa.

Một khi mọi chuyện êm đẹp, Nhị Hoàng Tử và Thừa Tướng xem như chính thức thành người nhà, ngồi trên một thuyền.

Hãn Đế không muốn điều đó xảy ra, vậy mà không ngại ban Thánh Chỉ, ép nữ nhi của Thừa Tướng phải vào cung làm phi tần.

Vấn đề nằm ở chỗ, bọn hắn được giao nhiệm vụ truyền chỉ này trước bảy ngày…

Hiểu đơn giản, chỉ cần Thánh Chỉ mất tích… hoặc chậm trễ, chờ đến khi đại hôn hoàn thành, ván đã đóng thuyền, Nhị Hoàng Tử đã cùng Ngọc Liên tiểu thư động phòng.

Đến lúc đó, dù Thánh Chỉ có đến cũng đã muộn rồi.

Thử hỏi phe cánh của Nhị Hoàng Tử và phủ Thừa Tướng có để Thánh Chỉ an toàn tiến đến hay không?

Nhiệm vụ này chính là chỗ chết…

Thậm chí dù thành công truyền chỉ, cũng sẽ trở thành cái gai trong mắt của Nhị Hoàng Tử và Thừa Tướng rồi… tương lai khó mà yên ổn.

Chẳng ai ngờ, cái hố mà Hãn Đế đào ra lại sâu như vậy.

Nhưng đâm lao phải theo lao, hai vị Thái giám cắn răng tiếp nhận thánh chỉ, lấy can đả vỗ ngực:

“Sẽ cố gắng không phụ bệ hạ!”

Lê Vĩ biểu lộ ung dung hơn nhiều, thu lấy thánh chỉ đút vào ống tay áo.

Biểu hiện này của hắn khiến Hãn Đế và Đại Tổng Quản thầm gật đầu, không hổ là kẻ được Hoàng Hậu tiến cử… so với hai tên còn lại trầm ổn hơn nhiều.

“Được rồi, thời gian rất gấp… các ngươi đi thôi!” Hãn Đế phất tay.

Lê Vĩ cùng hai tên Thái giám chắp tay, nhẹ nhàng lui ra khỏi Hãn Càn Điện.

Nhìn theo lưng của bọn hắn, Hãn Đế vuốt cằm nói:

“Âm Thu, ngươi cảm thấy bọn hắn làm được không?”

“Tu vi của ba kẻ này chỉ là Luyện Hư Kỳ, một khi Nhị Hoàng Tử cử sát thủ ra tay… e rằng bốc hơi ngay lập tức.” Nha Âm Thu nói:

“Tuy nhiên tên Vân Khôi kia là kẻ được Hoàng Hậu nương nương xem trọng, chắc hẳn có thủ đoạn đặc thù nào đó.”

“Mặc kệ bọn hắn có thủ đoạn gì, trẫm không muốn kẻ nào sống sót trở về hoàng cung!” Hãn Đế âm lãnh nói:

“Hiểu chứ?”

Nha Âm Thu rùng mình… đúng là bệ hạ tinh thông đế vương tâm thuật, đủ tàn nhẫn.

Hãn Đế thừa biết dụng ý của Hoàng Hậu và hai vị Quý Phi là công khai cử tai mắt đến bên cạnh mình.

Thế nên dù một trong ba tên thành công truyền chỉ, hoàn thành nhiệm vụ ở phủ thừa tướng…

Thì bọn hắn cũng buộc phải chết.

Có thể là bốc hơi trên đường về chẳng hạn…

Đối với những việc như thế này, Nha Ảnh đã quá quen rồi.

“Tuân lệnh bệ hạ, vi thần biết phải làm thế nào!” Nha Âm Thu hít sâu một hơi, ánh mắt loé lên sự âm hiểm.

Hãn Đế lúc này rời khỏi long toạ, nằm xuống long sàng, khí sắc ểu oải…



Rời khỏi Hãn Càn Điện, hai tên Thái giám chủ động hướng Lê Vĩ bắt chuyện:

“Không biết đại danh của công công là gì?”

“Sắp chết hết rồi, còn ở đây hỏi tên?” Lê Vĩ cười cợt đáp lại.

Sắc mặt hai tên thái giám nhất thời trắng không còn chút máu… có thể được quý phi tiến cử vào đây cạnh tranh, bọn hắn cũng đủ thông minh để hiểu lời của Lê Vĩ.

“Ta là Lý Tử, ta là Tiểu Quế… không biết công công có cao kiến gì?” Hai tên thái giám chủ động giới thiệu.

“Chúng ta là đối thủ cạnh tranh, các ngươi ở đây hỏi ý của ta?” Lê Vĩ dùng ánh mắt quái dị nhìn bọn hắn:

“Nghĩ ta ngu ngốc à?”

Nói xong, cũng lười để hai con hàng này… ung dung tiêu sái cất bước rời đi.

“Tên khốn kiếp, chúng ta chết… ngươi cũng không toàn thây đâu!” Hai tên thái giám căm hận thầm nghĩ.

Nắm thánh chỉ trong tay, linh hồn của bọn hắn bất an chưa từng có.



Mà ngay khi ba đạo thánh chỉ trao tay, tin tức này cũng vô thanh vô thức lan truyền bốn phương tám hướng.

RẦM!

Phủ đệ của Nhị Hoàng Tử, hắn hung hăng đập vỡ mặt bàn, biểu lộ oán hận:

“Giỏi cho phụ hoàng, ngươi ngay cả nữ nhân của nhi tử cũng muốn chiếm!”

Cũng không phải ai cũng đủ sáng suốt và khả năng nhìn ra mình vốn không phải dòng dõi của Hãn Đế.

Nhị Hoàng Tử là một trong số đó… hắn vẫn luôn cho rằng mình là nhi tử thật sự của Hãn Đế.

Vì ngăn cản mình và Thừa Tướng liên minh, vậy mà sẵn sàng hạ chỉ cướp đoạt con dâu vào Hậu Cung làm phi tần.

Điều này khiến Nhị Hoàng Tử rất căm hận.

“Thật sự khó hiểu…” Ngồi đối diện, thừa tướng đưa tay vuốt râu:

“Bệ hạ nhiều năm chưa rời khỏi Hãn Càn Điện, bỏ phế quốc lực và quốc vận hùng hậu của Hãn Quốc chúng ta, chỉ tập trung vào phát triển Nha Ảnh… bây giờ lại sợ hậu duệ tranh quyền đoạt vị.”

Hãn Quốc là một trong những đại quốc có tiềm lực lớn nhất Thiên Nguyên, theo lý nên nam chinh bắc chiến, mở rộng quốc thổ, chinh phục khắp nơi.

Nhưng chẳng hiểu vì sao, Hãn Đế cứ khư khư ở tại Hãn Càn Điện không ra, làm hoang phí quốc lực và quốc vận… điều này đã khiến các quan đại thần quyền cao chức trọng bất mãn, từ lâu không còn trung thành tuyệt đối với Hãn Đế nữa rồi, có ý muốn tìm kiếm một vị minh quân đủ dã tâm lên thay thế.

Vậy nên không riêng gì Thừa Tướng, mà các đại thần có quyền lực khác cũng đang quan sát, cân nhắc chọn phe…

Chỉ có điều Thừa Tướng đã chọn Nhị Hoàng Tử trước mà thôi.

“Nhạc phụ đại nhân, ngài cảm thấy nên giải quyết thế nào?” Nhị Hoàng Tử hỏi.

“Đương nhiên là khiến ba đạo Thánh Chỉ kia biến mất như chưa từng tồn tại.” Thừa Tướng vuốt cằm, ánh mắt sắc bén.

“Hiểu rồi!” Nhị Hoàng Tử nở nụ cười lạnh lẽo.

Hắn khẽ vỗ tay.

XOẸT XOẸT XOẸT…

Không gian dao động, từng đạo thân ảnh mặc áo choàng trắng, đeo mặt nạ sói cùng hiện thân.

Có gần trăm người, kẻ yếu cũng là Luyện Hư Kỳ, kẻ mạnh có thực lực Hợp Thể Kỳ Viên Mãn.

Hiển nhiên, đây là lực lượng do Nhị Hoàng Tử bí mật bồi dưỡng.

Được gọi là Bạch Lang Vệ.

“Trong thời gian sớm nhất, khiến đám Thái Giám vừa nhận Thánh Chỉ bốc hơi!” Nhị Hoàng Tử phân phó:

“Làm càng gọn, càng bí mật càng tốt!”

Bạch Lang Vệ chắp tay cúi đầu, từng kẻ hoá thành bạch ảnh tan biến.

Thừa tướng nhẹ nhàng gật đầu, Nhị Hoàng Tử có dã tâm, có thủ đoạn, biết bồi dưỡng và tích luỹ nội tình… đáng giá để theo phò tá.

Đặc biệt là khi Thái Tử và Đại Công Chúa long tranh hổ đấu một cách trực diện, có khả năng lưỡng bại câu thương.

Trong hoàn cảnh đó, chọn Nhị Hoàng Tử có vẻ lép vế hơn nhưng lại có tỷ lệ cao làm nên kỳ tích.

“Còn một chuyện cần phải làm!” Thừa tướng vuốt râu, đầy lão luyện lên tiếng:

“Đẩy nhanh thời gian tổ chức đại hôn, từ bảy ngày xuống ba ngày!”

“Diệu kế!” Nhị Hoàng Tử lập tức mừng rỡ:

“Một chiêu này của nhạc phụ đại nhân, e rằng phụ hoàng cũng không lường được.”

Vốn đã mời chào quan khách, thông cáo thiên hạ thời điểm bảy ngày.

Một lần dời xuống ba ngày, đây là đánh lừa toàn thiên hạ…

“Nếu không phải cần chuẩn bị một chút lễ nghi!” Thừa tướng thản nhiên nói:

“Ta không ngại để các ngươi bái đường thành thân ngay lập tức!”

Lão dù sao cũng có một nữ nhi duy nhất, vẫn nên cố gắng sắp xếp ra một hôn lễ trọn vẹn.

“Nhạc phụ yên tâm, ba ngày đã là quá đủ!” Nhị Hoàng Tử cười gằn:

“Hơn nữa, mấy tên Thái Giám kia khả năng phải gặp diêm vương để đưa Thánh Chỉ.”

“Chút tiểu thủ đoạn!” Ẩn thân trong không gian, một lão giả làn da trắng bệch, tóc bạc như sương, bờ môi tím đen nở nụ cười khinh miệt.

Lão chính là nhân vật số hai của Nha Ảnh, Nhị Tổng Quản – Nha Liệt Hàn.

Thực lực của Nha Liệt Hàn cũng là Độ Kiếp Kỳ, chỉ kém Nha Âm Thu một chút mà thôi, trung thành với Hãn Đế tuyệt đối.

Nhị Hoàng Tử và Thừa Tướng suy tính, từ đầu đến cuối đều bị Nha Liệt Hàn nghe trộm.

Bọn hắn không hề biết rằng, Nha Liệt Hàn cũng đang giấu một đạo thánh chỉ trong người…

Dù ba tên Công Công kia không thể đến truyền chỉ, Nhị Hoàng Tử cũng tuyệt đối không thể thành hôn.

Ngọc Liên tiểu thư, ái nữ của Thừa Tướng đã định trước phải trở thành phi tần của bệ hạ.

Rút ngắn còn ba ngày, hay lập tức cử hành cũng chỉ có một kết quả duy nhất đó mà thôi.

Bởi vì người truyền chỉ khi xảy ra tình huống bất ngờ, chính là Nha Liệt Hàn!

Chỉ cần Hãn Đế còn chấp chưởng Nha Ảnh, chỉ cần Quốc Vận còn quy tụ về long thân…

Giang sơn Hãn Quốc, vẫn nằm trong lòng bàn tay vị bệ hạ này.

Về phần ba tên thái giám, chỉ là quân tốt để phản ứng và cân bằng các phe.

Không có giá trị…

Bốc hơi là kết cục duy nhất của chúng!