Mặc kệ Lê Vĩ suy nghĩ thế nào, bốn luồng hoả diễm dữ tợn đã ập xuống đầu hắn, phong toả bát phương, không cho cơ hội né tránh.
Lửa của Phượng Hoàng đỏ rực sặc sở, lửa của Chu Tước đỏ thẳm như máu, lửa của Kim Ô vàng rực như kim quang, lửa của Bất Tử Điểu lại như nham tương nóng chảy.
Bốn loại hoả diễm với màu sắc không tương đồng, nhưng đều mang tính huỷ diệt cấp độ cao nhất.
ỤM…
GÂU…
Lê Vĩ động ý niệm, Âm Yêu Hộ Thể kích hoạt, hai thân ảnh khổng lồ như hai vị hộ vệ trung thành sừng sững hiện ra.
Cổ Ngục Man Ngưu và Địa Ngục Tam Đầu Khuyển gầm thét dữ dội…
Cổ Ngục Man Ngưu một tay cầm chuỳ, một tay cầm thuẫn, kích hoạt năng lực Trọng Ngục gia tăng phòng ngự, ngăn chặn lửa của Phượng Hoàng.
Xét về huyết mạch, Địa Ngục Tam Đầu Khuyển cũng chẳng thua Thần Thú quá nhiều, nó ngửa đầu phun ra Địa Ngục Ma Diễm phô thiên cái địa, là ngọn lửa đen âm u bắn thẳng vào lửa đỏ của Chu Tước…
Có Cổ Lực Man Ngưu và Địa Ngục Tam Đầu Khuyển, Lê Vĩ liền giảm đi áp lực của hai tôn Thần Điểu.
Chưa dừng ở đó, Thôn Linh Ma Thụ cũng đã trỗi dậy, Thượng Cổ Hung Ma chân chính đại triển thần uy, Ma Văn lan tràn trên gốc đại thụ, Thôn Phệ Ma Lực cuộn trào thành vòng xoáy… chặn đứng ngọn lửa Kim Ô vàng rực.
Lê Vĩ chân đạp thân pháp, lao thẳng đến ngọn lửa của Bất Tử Điểu.
Bạo Long Lực ngưng tụ trong lò luyện ngục, ngửa đầu bắn ra.
“Hơi Thở Bạo Long!”
ĐÙNG!
Bạo Long Lực thô bạo bắn vào Bất Tử Hoả của Bất Tử Điểu… một vụ nổ kinh khủng hiện ra.
Hai loại lực lượng giằng co dữ dội khiến cả đại điện lung lay.
Trong đó Bạo Long Lực là cổ lực lượng thô bạo thiên về tàn phá, muốn nghiền nát tất cả chướng ngại vật thành cặn bã.
Còn Bất Tử Hoả lại là ngọn lửa có thể phục sinh đúng theo cái tên bất tử của nó, từng tia từng tia Hoả Lực mỗi khi bị tiêu diệt đều bùng cháy lên thêm một lần nữa, chặn đứng được Bạo Long Lực của Lê Vĩ.
Đây là lần đầu tiên hắn phát hiện có lực lượng ngăn được Bạo Long Lực của mình.
Bất quá Lê Vĩ không cảm thấy bất ngờ, đừng quên rằng tu vi đang chênh lệch, mà bản thân mình chỉ mới luyện hoá được một phần mười huyết mạch của Trấn Ngục Bạo Long mà thôi.
“GÁY!”
Bất Tử Điểu không phun chết được Lê Vĩ, nó liền phẫn nộ nâng đôi cánh lên, bắn ra vô số tia đao hoả về phía hắn.
Lê Vĩ cười gằn, Tàn Khuyết Nhận hiện ra trong tay…
“Loạn Nguyệt Trảm!”
Hắn cũng chém ra hàng loạt nhát chém hình khuyết nguyệt, cắt xén không gian nghênh đón.
OÀNH OÀNH OÀNH…
Đao hoả và khuyết nhận va đập kinh hoàng.
Tiểu Càn Khôn mở ra, Lê Vĩ thao túng Thời Gian khiến tốc độ tăng gấp mười lần.
Hắn biến mất ngay lập tức, xuất hiện trên đầu của Bất Tử Điểu…
Tinh Động trong đan điền chấn động, Quỷ Lực và Tà Lực gào thét mà ra, khảm vào Tàn Khuyết Nhận.
Lê Vĩ sắc mặt lạnh lùng, Tàn Khuyết Nhận trảm thẳng vào cổ nó.
PHỐC!
Đầu của Bất Tử Điểu bay lên, đứng trước lực lượng của hai vị nữ Độ Kiếp… dù có là Bát Giai Yêu Thú cũng không đỡ nổi.
“Haha!” Lê Vĩ cười nhạt.
Nhưng hắn chưa vui mừng được bao lâu, Bất Tử Hoả một lần nữa ngưng tụ trở lại thành Bất Tử Điểu, đôi mắt rực cháy hung ác khoá chặt lấy hắn, biến thành một mũi tên lửa khổng lồ bắn thẳng đến.
Đồng tử trong mắt Lê Vĩ co lại, tình huống này sao lại có chút quen thuộc.
Nhưng hắn không có thời gian nghĩ nhiều, vội vàng thao túng không gian dịch chuyển né tránh.
“Khằng khặc!” Dạ Tâm như quỷ mị tập kích từ phía sau Bất Tử Điểu, cầm lấy Viêm Dương Đao chém ra một chiêu Trảm Ảnh nhắm thẳng vào linh hồn.
GÁY!
Nhưng Bất Tử Điểu căn bản không hề có hồn, dù bị chém vào cái bóng… nó vẫn chẳng hề hấn gì, còn cuốn lên cánh lửa đập xuống đầu Dạ Tâm khiến con hàng phải liên tục lùi bước.
RỐNG!
Theo một tiếng gào không cam lòng vang lên, Cổ Ngục Man Ngưu bị Hoả Phượng Hoàng đánh cho tan rã.
Hiển nhiên, Cổ Ngục Man Ngưu vẫn kém nhiều so với Thần Điểu… dù có pháp bảo tương trợ, nó vẫn bị đánh cho nát tan.
Phượng Hoàng diệt được Cổ Ngục Man Ngưu, liền chuyển sang phối hợp với Bất Tử Điểu tấn công Lê Vĩ.
Hai tôn Thần Điểu một trước một sau, thi triển biển lửa phần thiên phệ địa, tạo thành một lốc xoáy hoả diễm bao trùm hắn vào trong.
“Trấn Ngục Bạo Long Kinh – kích hoạt!”
Cảm thụ được uy hiếp dữ dội từ ngọn lửa, Lê Vĩ gầm lên.
Người hắn mọc vảy rồng đen, lưng xuất hiện gai nhọn như sườn núi, phía dưới mọc đuôi, tiến vào trạng thái Bán Long.
Ở trạng thái này, sức mạnh nhục thân của Lê Vĩ tăng lên quá nhiều.
ẦM!
Bất chấp hai ngọn lửa kinh khủng ập vào cơ thể, hắn vẫn có thể chống nổi nhờ lớp vảy giáp của Trấn Ngục Bạo Long.
“Phẫn Nộ Hình!”
Đại Tội Thất Hình Quyết triển khai, Lê Vĩ biến đổi thêm một lần nữa.
Hai mắt đỏ ngầu, sát khí trùng thiên, tóc đỏ tung hoành, ngay cả vảy giáp của Trấn Ngục Bạo Long cũng ẩn ẩn nhuộm lấy sắc đỏ.
“Vương Quyền!”
Bí Pháp kích hoạt, Âm Dương Chi Lực mạnh lên gấp ba lần, dồn lực rót vào Tàn Khuyết Nhận.
Lê Vĩ lao thẳng đến Hoả Phượng Hoàng, một nhận lãnh khốc gặt thẳng từ đầu xuống tận chân.
GÁY!
Hoả Phượng Hoàng rú lên quái dị, hoả thân của nó bị chém làm đôi.
HỪNG HỰC…
Chỉ là ngay sau đó, lại có Hoả Thuộc Tính từ trên trần điện rơi xuống tiến vào cơ thể nó.
Trong nháy mắt, Hoả Phượng Hoàng lại phục hồi như chưa có gì xảy ra, vung lên Hoả Trảo chụp xuống đầu Lê Vĩ.
ROẸT…
Vảy rồng rách nát, Hoả Trảo cắm thẳng vào sọ đầu khiến Lê Vĩ đau đến nghiến răng.
Ở phía sau, Bất Tử Điểu ập đến lại bị Dạ Tâm cầm Viêm Dương Đao cản lại.
“Thú vị đấy!” Lê Vĩ ngửa đầu cười dài.
Hắn bị thương rồi…
Nhưng đã nhận ra, tình huống quen thuộc này giống lúc nào.
Thời điểm hắn chiến đấu với Dạ Huyết Nguyệt, dù có liên tục đánh trúng mục tiêu… ánh trăng máu của nàng vẫn cứ khôi phục như cũ.
Bởi vì đây là Thuộc Tính, ngươi không thể chém lửa rồi muốn nó chết được.
“Dị Thuộc Tính hoá hình!” Lê Vĩ gầm lên:
“Cút ra đây cho bổn công tử!”
Đã có kinh nghiệm, Lê Vĩ đã không mất nhiều thời gian nhận ra mình đang đối mặt với thức gì…
Rõ ràng là một Dị Thuộc Tính rất mạnh đến mức sinh ra linh trí.
Nó đang thao túng bốn con Thần Điểu hoả diễm này tấn công.
Nhưng mà dù Lê Vĩ lên tiếng, không có gì hồi đáp lại hắn, cũng chẳng có âm thanh…
“Trốn mà được à?” Lê Vĩ nhếch mép, hai mắt khép hờ.
Một lần nữa mở mắt ra, dòng chảy khí vận xuất hiện…
Đây là dòng chảy khí vận có màu rực rỡ, toả ra ánh sáng long lanh… đại diện cho cơ duyên.
Dòng chảy này nối liền giữa Lê Vĩ và một vùng không gian tại góc trên của trần điện.
“Thấy ngươi rồi!”
Lê Vĩ cười lạnh, thi triển thân pháp lao vọt lên.
GÁY!
Nhưng từ phía sau, Phượng Hoàng đã hung ác truy đuổi, một cặp Hoả Trảo hướng về lưng của hắn cắm vào.
“Chỉ là hàng giả của Phượng Hoàng, cút ngay!” Lê Vĩ gầm lên.
NGAO!
Hư ảnh Trấn Ngục Bạo Long xuất hiện phía sau hắn, Khắc Trận Trường Bào sáng lên, Cường Lực Trận khảm vào thân thể nó.
Trấn Ngục Bạo Long thô bạo lao đến ôm chặt Hoả Phượng, há miệng gặm thẳng vào cổ nó.
Một sinh vật được ngưng tụ từ Hoả Diễm, một sinh vật được tạo thành từ Bạo Long Lực… chúng nó kịch chiến dữ dội, hoang dã vô cùng.
Mà Lê Vĩ đã xuất hiện ngay tại vị trí khí vận liên kết, vung Tàn Khuyết Nhận chém thẳng vào không gian.
BÙM!
Một vụ nổ kinh thiên động địa oanh tạc, hoả viêm trùng thiên, nhiệt độ sôi trào tạo thành đấm mây hình nấm chấn văng Lê Vĩ ra ngoài.
“Hự…”
Hắn rên một tiếng bay ngược ra ngoài, ngay cả trạng thái Bán Long cũng đang bị thiêu đốt, phỏng rát đau đến nhăn mặt.
“Tịnh Hoả Liên Châm!” Lê Vĩ vung tay, Dẫn Truyền Cửu Châm bay múa cắm vào da thịt, tạo thành một đồ án kỳ dị áp chế hoả diễm, làm lành vết thương do ngọn lửa gây ra.
Hắn ngẩng đầu…
Vụ nổ tan đi, hình thành một vầng mặt trời khổng lồ xoay tròn giữa trung tâm đại điện.
“Ngươi… tại sao phát hiện ra ta?” Mặt trời phát ra tiếng người, giọng điệu khàn khàn uy nghiêm khó phân biệt nam nữ.
Chứng kiến vầng mặt trời này, Viêm Dương Đao ngân lên không ngừng.
Ánh mắt Lê Vĩ lấp loé, hoá ra là một Dị Thuộc Tính có hình dạng như mặt trời.
Chẳng trách tấm bia đá kia cũng mang hình dạng mặt trời nhỏ, chẳng trách có khí tức liên quan đến Cửu Nhật Chi Thể của tên Địa Tiên, chẳng trách khiến Viêm Dương Đao cảm ứng được…
Mọi thứ đều nghĩ thông.
Chỉ tiếc Thương Bảo Quốc không khám phá ra huyền cơ này.
Lê Vĩ không có ý định cho mặt trời đáp án, hắn chỉ ung dung nói: “Nhận ta làm chủ đi!”
“Mơ mộng hảo huyền!” Mặt trời quát lạnh:
“Dám xâm nhập Hoả Dương Điện, tội đáng chết!”
VÙ VÙ VÙ VÙ…
Mặt trời xoay tròn, toả ra Hoả Thuộc Tính cuồn cuộn tiến vào cơ thể của bốn tôn Thần Điểu.
GÁY!
Thực lực chúng nó lại tăng, vốn là Bát Giai Sơ Kỳ đạt đến Bát Giai Trung Kỳ…
OÀNH!
Địa Ngục Tam Đầu Khuyển bị Kim Ô quét bay, Kim Ô Hoả ẩn chứa sát khí vô biên điên cuồng thiêu đốt, khiến Địa Ngục Ma Diễm lụi tàn…
Phía bên kia, Bất Tử Điểu cũng thiêu đốt cành cây của Thôn Linh Ma Thụ vung cánh bay lên…
Bốn tôn Thần Điểu vây quanh mặt trời như bốn thuộc hạ trung thành nhất, sẵn sàng dồn Lê Vĩ làm chỗ chết.
Khoé miệng Lê Vĩ nhếch lên, hoá ra đúng là không phải khảo nghiệm…
Ban đầu hắn còn nghĩ, cái đại điện này là nơi khảo nghiệm nhằm tìm kiếm truyền nhân gì đó, nhưng khảo nghiệm quá mức nguy hiểm và khó nhằn, liệu có thiên tài nào thông qua được cơ chứ?
Giờ đây mới hiểu, chẳng có khảo nghiệm gì cả…
Là loại Dị Thuộc Tính hình mặt trời này thật sự muốn giết mình vì dám tiến vào địa bàn của nó.
“Nơi này chắc hẳn là chỗ giam cầm ngươi!” Lê Vĩ vuốt cằm nói:
“Ngươi đã gây ra tội nghiệt gì mà bị giam vào đây? Chỉ có người hữu duyên và đủ khả năng mới tìm ra cơ hội tiến vào thu phục à?”
“Liên quan gì đến ngươi?” Mặt trời táo bạo quát lớn.
Theo sự tức giận của nó, bốn tôn Thần Điểu càng thêm phẫn nộ, chúng nó vỗ cánh như điên, phóng thẳng đến tấn công trực diện.
“Hừ, nếu là Thần Thú chân chính thì lão tử còn lui… tiếc là các ngươi không phải!” Lê Vĩ khinh thường hừ một tiếng.
Nếu là Thần Thú hàng thật giá thật, chúng nó sẽ có Vũ Kỹ, Thần Thông và thiên phú chủng tộc rất kinh khủng.
Nhưng đây chỉ là Thần Thú do Dị Hoả phỏng chế ra, so với Thần Thú thật sự e rằng một phần mười cũng không bằng.
Hắn mặc kệ bốn tôn Thần Điểu hàng nhái này đang tấn công, hai tay kết ấn.
Triệu hồi Thôn Linh Ma Thụ tiến đến, dưới bóng tối trỗi dậy.
Lê Vĩ cùng Dạ Tâm phối hợp, hoà mình vào trong Thôn Linh Ma Thụ.
Siêu Nguyên Anh bùng nổ, ba cái Tinh Động vận chuyển…
Toàn bộ lực lượng của Lê Vĩ và cả Tinh Nữ mà hắn điều động được rót hết vào trong Thôn Linh Ma Thụ.
GÀO!
Thôn Linh Ma Thụ bùng phát, nó như được uống chất kích thích, cơ thể bành trướng biến to gấp năm lần.
Thân cây khổng lồ như cột chống trời, rễ cây, tán cây, cành cây mọi thứ đều đang bành trướng.
Ma khí ngập trời, màu đen u ám bao trùm hơn một nửa đại điện, cảnh tượng như tai ương giáng lâm.
Chưa dừng ở đó, Lê Vĩ thay đổi trạng thái, kích hoạt Phàm Ăn Hình…
Phàm Ăn Hình cùng Thôn Linh Ma Thụ dung hợp, đây là đại thôn phệ không thể hình dung.
Bốn tôn Thần Điểu vừa mới lao tới, liền bị hàng nghìn sợi dây leo như xiềng xích của Thôn Linh Ma Thụ trói chặt…
Sức mạnh Thôn Phệ điên cuồng triển khai, Thôn Linh Ma Thụ như quái vật cắn nuốt Thần Thú…
Bốn tôn Thần Điểu vừa sợ vừa nộ vùng vẫy điên cuồng, muốn dùng lửa để phản kháng, thiêu đốt ma thụ.
Nhưng Thôn Linh Ma Thụ đang được đề thăng cực mạnh, được lực lượng của Độ Kiếp Kỳ tiếp sức…
Sự phản kháng của chúng nó là vô nghĩa.
Rất nhanh, lượng hoả diễm khổng lồ đã bị ma khí vùi lắp hoàn toàn, bốn tôn Thần Điểu trở thành chất dinh dưỡng của Thôn Linh Ma Thụ…
“Ngươi… đây vì sao còn hơn cả Bồ Ma Thụ ta từng biết?” Mặt trời hú lên chói tai.
“Đến lượt ngươi!” Lê Vĩ nhìn mặt trời cười lên đầy sảng khoái:
“Địa Khuyết đã có Dạ Khuyết Nguyệt, Thiên Tàn cũng đang cần đối trọng đây!”
Hắn phấn khích vô cùng…
Địa Khuyết đã có Khuyết Nữ làm khí linh, nhưng Thiên Tàn vẫn còn thua kém.
Thiên Tàn và Địa Khuyết, hai kiện Thai Khí này của hắn không thể chênh lệch.
ONG!
Nghe lời nói của Lê Vĩ, Viêm Dương Đao uỷ khuất tru lên… nó cũng muốn được hấp thụ Dị Hoả hình mặt trời này nha.
Bởi vì Dị Hoả này rất phù hợp và có thể phát huy sức mạnh của nó.
Nhưng Viêm Dương Đao cũng tự biết thân biết phận, nó chỉ là chiến lợi phẩm mà Lê Vĩ đạt được mà thôi, làm sao so được với Thiên Tàn?
Chủ nhân ưu tiên Thiên Tàn hơn, cũng là điều dễ hiểu…