Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 169: NGỰ KHÔNG CẢNH!



“Dừng tay cho ta!”

Mặt trời gầm lên giận dữ khi thấy bốn tôn Thần Điểu gần bị nuốt chửng…

HỪNG HỰC…

Hoả diễm cuộn trào, mặt trời xoay tròn dữ dội…

Từ trong đó, một bóng dáng tuyệt diễm lao thẳng về phía Lê Vĩ.

Đây là nữ tử có mái tóc đỏ như những tia lửa đang thiêu đốt, hai mắt to tròn với đồng tử màu đỏ, sống mũi thẳng tắp, da trắng hơn tuyết, môi đỏ như son, đặc biệt là thân thể mê người trong bộ váy dài màu đỏ với những đường cong uyển chuyển…

Nàng ta có khí chất kiêu kỳ và khó gần, dù đang giận dữ nhưng cũng vô cùng xinh đẹp.

“Viêm Luân Chưởng!”

Nữ tử tóc đỏ nâng lên hai tay, Hoả Diễm ngưng kết thành một cái hoả luân khổng lồ, từ trên cao bổ thẳng xuống Thôn Linh Ma Thụ.

Lê Vĩ cười gằn, từ giữa thân Thôn Linh Ma Thụ mở ra một cái miệng rộng, Lò Luyện Ngục hoạt động, hiến tế một mỏ Linh Thạch Thượng Phẩm, bắn ra Hơi Thở Bạo Long.

ĐÙNG!

Cột Bạo Long Lực huỷ thiên diệt địa oanh tạc vào hoả luân to lớn, Viêm Luân Chưởng bị Hơi Thở Bạo Long nghiền nát.

“Đáng hận!” Nữ tử tóc đỏ nhận ra mình không phải đối thủ của Lê Vĩ, sau lưng một ra một đôi cánh lửa.

Hoả Dực vũ động, hướng về phía xa lao vọt đi.

Hiển nhiên muốn thoát trốn.

Nhưng mà nàng ta vừa mới xoay người, một mỹ nhân anh tư hiên ngang, khí khái phi phàm chẳng biết từ bao giờ đã xuất hiện từ phía sau.

Yến Bảo Nhi cười lạnh, Thái Cực Bát Quái Đồ ẩn hiện xung quanh vô cùng huyền diệu, Song Ngư bao lượn bên trong, hai quyền cùng lúc đấm ra.

OÀNH OÀNH…

Song Ngư Nhất Thể, tu vi sánh ngang Hợp Thể Hậu Kỳ đánh lén.

Hoả Dực của nữ tử tóc đỏ bị đấm cho nát bấy, sóng xung kích chấn động đem nàng đẩy ngược trở về.

“Khốn kiếp, còn có người?” Nàng sắc mặt tái nhợt, hoả diễm quanh thân chập chờn như có thể dập tắt bất cứ lúc nào.

Lê Vĩ đương nhiên chẳng rảnh rỗi đi đánh một với một, để tiết kiệm thời gian và tránh biến cố ngoài ý muốn xảy ra, hắn đã triệu hoán Yến Bảo Nhi xuất hiện.

Nhân lúc nữ tử tóc đỏ trọng thương, Thôn Linh Ma Thụ duỗi ra vô vàn dây leo như thiên la địa võng đem nàng ta phong toả.

“Không được!” Nàng cố gắng giãy dụa, một lần nữa hoá thành mặt trời to lớn, cố gắng dùng Hoả Linh Lực thiêu đốt Ma Thụ để chống lại.

Nhưng Thôn Linh Ma Thụ đang được tiếp nhận sức mạnh từ Tinh Động, thực lực của nó vượt xa bình thường, Dị Hoả này khó lòng chống nổi…

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Trong nháy mắt, Hoả Thuộc Tính tinh khiết đến cực hạn từ trong mặt trời điên cuồng bị cắn nuốt vào trong đan điền của Lê Vĩ.

“Nàng có hai lựa chọn, một là giữ lại linh trí, hai là xoá luôn linh trí!” Lê Vĩ lạnh lùng nói.

Hắn điều động tu vi Hợp Căn Cảnh, đem toàn bộ lực lượng từ mặt trời truyền hết vào Thiên Tàn.

Nếu Địa Khuyết có biểu tượng là mặt trăng, thì vừa lúc Thiên Tàn sẽ có biểu tượng là mặt trời.

Đã quyết tâm thu phục Dị Hoả này, Lê Vĩ không thể để xổng mất cơ duyên.

Bất kể là lựa chọn nào, chỉ có thể lệ thuộc vào hắn…

“Ta không phục, thời kỳ toàn thịnh của ta sánh ngang Độ Kiếp Kỳ… sao nguyện ý quy thuận tên tiểu tử này?” Nữ tử tóc đỏ quát lên.

Nàng ta hiện ra hư ảnh trong đan điền của hắn, cố gắng chống cự.

CHÁT!

Một cái tát đau điếng vang lên, Khuyết Nữ chậm rãi thu tay, hờ hững nói:

“Có thể trở thành Thai Khí Chi Linh của chủ công, ngươi nên cảm thấy vinh hạnh!”

“Ngươi…” Ánh mắt nữ tử tóc đỏ co lại, không ngờ nơi này còn một Dị Thuộc Tính hoá hình giống như mình.

Hơn nữa nhìn dáng vẻ, rõ ràng đối phương đã trở thành Khí Linh của nhân loại kia.

“Chủ công cường đại vượt xa ngươi tưởng tượng!” Khuyết Nữ nhếch mép, đưa tay chỉ vào tình huống trong đan điền:

“Hãy nhìn đi!”

Nữ tử tóc đỏ theo hướng nhìn qua, chợt sửng sốt tại chỗ.

Siêu Nguyên Anh ngưng thực đến không cách nào hình dung, dù kiến thức của nàng ta rộng rãi… cũng chưa từng thấy một Nguyên Anh nào cường đại đến vậy.

Ngoài ra còn có Lò Luyện Ngục đang dung luyện Bạo Long Lực, đây là một trong những thứ táo bạo nhất mà nữ tử tóc đỏ từng biết.

Mấy cái Tinh Động, mỗi cánh đang toả ra ánh sáng huyền ảo như tinh thần, bên trong chứa đựng nguồn lực lượng vượt xa đẳng cấp.

“Hả? kẻ này rốt cuộc là ai?” Nữ tử tóc đỏ kinh hô thành tiếng:

“Dù là Hoả Nhật Điện Chủ cũng không có nhiều thủ đoạn đến vậy.”

“Còn ba giây quyết định!” Lê Vĩ cười gằn, đã bắt đầu muốn luyện hoá luôn linh trí của nữ tử.

“Ba!” Khuyết Nữ hờ hững đếm ngược:

“Hai!”

Sắc mặt nữ tử tóc đỏ biến ảo liên hồi, từng mảng ký ức xưa kéo về… nội tâm giằng co một thoáng.

Nàng nhớ lại thời kỳ toàn thịnh của bản thân, hình như vẫn không thể so sánh với tiềm lực của nam nhân này.

Trước khi tiếng đếm cuối cùng vang lên, nữ tử tóc đỏ hít sâu một hơi:

“Ta nguyện ý phục!”

Bản tính kiêu kỳ và cao ngạo, không chịu phục tùng với kẻ tu vi thấp hơn mình thời kỳ toàn thịnh.

Nhưng giờ đây khi nhìn thấy nội tình trong đan điền của Lê Vĩ, lại thêm Thôn Linh Ma Thụ bên ngoài… nữ tử tóc đỏ hiểu rằng mình đang đụng phải một yêu nghiệt.

Cái gọi là thiên tài hay thiên kiêu… so với yêu nghiệt thì ngay cả rắm cũng không bằng.

Yêu nghiệt chỉ cần không chết non, tương lai sẽ là cường giả danh chấn một phương, thậm chí xưng hùng xưng bá toàn thiên hạ.

Cống hiến và phục tùng một nhân vật như vậy, nữ tử tóc đỏ cảm thấy không thiệt thòi.

Lê Vĩ hài lòng gật đầu, đem toàn bộ lực lượng của Dị Hoả truyền thẳng vào Thiên Tàn.

KENG!

Thiên Tàn ngân vang, dung hợp vào một Dị Hoả hùng mạnh khiến nó lột xác…

Ở giữa chuôi là một ấn ký hình mặt trời xoay tròn hiện lên, dọc theo phần lưỡi sắc lẹm là từng tia hoả diễm ứa ra nổi bật…

Mà linh trí của Dị Hoả đã hoà làm một thể với Thiên Tàn, trở thành nữ khí linh của nó.

KENG! KENG!

Thiên Tàn và Địa Khuyết cùng lúc rít lên.

Chúng nó lao thẳng ra khỏi thể nội của Lê Vĩ.

Không, không thể nói là lao ra… mà là xuyên toa không gian.

Thiên Tàn và Địa Khuyết xuyên toa không gian, lúc ẩn lúc hiện, sau đó ngoan ngoãn bay xuống dưới chân của Lê Vĩ.

Một chân hắn đạp Thiên Tàn, một chân đạp lên Địa Khuyết.

XOẸT!

Hai kiện Thai Khí như lưu tinh mang theo Lê Vĩ lướt đi, chớp mắt vượt qua không gian, na di ngàn dặm.

Đây chính là cảnh giới Ngự Không Cảnh.

Luyện hoá hết Dị Hoả, tu vi Hợp Căn Viên Mãn đột phá thành công, Lê Vĩ đạt đến Ngự Không Cảnh – hệ thống tu luyện tại Huyền Binh Đại Lục.

Cái gọi là Ngự Không Cảnh, chính là tác động được vào không gian như vừa rồi biểu hiện.

Mà hiển nhiên, Ngự Không Cảnh vượt trội hơn Luyện Hư Kỳ.

Đều là tác động vào không gian đến từ hai trường phái tu luyện khác nhau, nhưng Ngự Không Cảnh có được Thai Khí hỗ trợ chiến đấu, Luyện Hư Kỳ khó mà địch lại.

“Nhật Luân Diễm tham kiến chủ công!” Thanh âm trong trẻo của nử tử tóc đỏ từ Thiên Tàn vang lên, chấp nhận số phận.

“Hoá ra bản thể của nàng là Nhật Luân Diễm!” Lê Vĩ gật đầu, sau khi luyện hoá xong… tin tức về Dị Hoả này hắn cũng đã nắm giữ.

Nhật Luân Diễm là loại Dị Hoả có sức nóng dữ dội vượt xa Hoả Thuộc Tính bình thường, nó có hình dạng như vòng xoáy mặt trời, có thể cộng hưởng cùng ánh nắng mặt trời để gia tăng chiến lực cho người sở hữu.

Trong quá khứ, Nhật Luân Diễm đã tu đến cảnh giới Độ Kiếp Kỳ…

Hoả Nhật Điện Chủ cũng là một vị cường giả ngang hàng, bởi vì muốn có được Nhật Luân Diễm nên đã ra tay với nàng ta.

Song phương đại chiến một trận, Hoả Nhật Điện Chủ bị Nhật Luân Diễm tiêu diệt, nhưng Nhật Luân Diễm cũng lâm vào trọng thương, tu vi tuột về Đại Thừa Sơ Kỳ, bị giam giữ bên trong Hoả Nhật Điện… chính là toà đại điện này.

Tấm bia đá hình mặt trời kia chính là lối vào Hoả Nhật Điện bị lưu lạc sau trận chiến, cần có những thứ liên quan đến sức mạnh mặt trời mới có thể mở khoá nó.

Vừa may Lê Vĩ có được Viêm Dương Đao nên mới thành công tiến vào nơi đây.

Nhật Luân Diễm muốn nhân cơ hội giết Lê Vĩ rồi thoát khỏi đại điện, nào ngờ bị hắn thu phục.

Mà nói đến Hoả Nhật Điện Chủ này lại là kẻ si tình của Thiên Tà Giáo Chủ thế hệ trước – cũng chính là mẫu thân của Tà Liễu.

Hoả Nhật Điện Chủ muốn theo đuổi bà ta nhưng bị từ chối, thực lực của y lại không sánh bằng… nên mới nhắm vào Nhật Luân Diễm để trở nên mạnh hơn, từ đó có được người tình trong mộng.

Đáng tiếc, lão bị Nhật Luân Diễm thiêu thành tàn tro, một đời Độ Kiếp Kỳ hàng đầu Hỗn Vực cứ thế vẫn lạc…

Chuyện đó cũng đã qua rất lâu rồi.

Nhưng điều này khiến Lê Vĩ hiếu kỳ, không biết nhạc phụ của mình là nhân vật thế nào, lại có thể lọt vào mắt xanh của nhạc mẫu, sinh ra Tà Liễu.

Theo hắn được biết, cả nhạc phụ và nhạc mẫu đều đã qua đời.

Trước khi lâm chung, còn mong muốn thấy ngày Tà Liễu thành gia lập thất… lão quái vật Cốt Giang mới định tổ chức Minh Hôn cho Tà Liễu, hoàn thành tâm nguyện của hai vị tiền bối để các Trưởng Lão Thiên Tà Giáo tán thành địa vị của y.

Lê Vĩ phất tay, Thiên Tàn và Địa Khuyết biến mất rồi lại xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.

Hai kiện Thai Khí lúc này đã mạnh như Tạo Hoá Danh Khí, không hề thua Ma Lâu Kiếm hay Viêm Dương Đao chút nào.

Thiên Tàn đại diện cho Dương Thế với biểu tượng là mặt trời, kế thừa năng lực hấp thụ ánh mặt trời để tăng cường chiến lực.

Địa Khuyết đại diện cho Âm Gian với biểu tượng khuyết nguyệt, kế thừa năng lực hấp thụ ánh trăng để tăng cường chiến lực.

“Từ giờ… tên của nàng sẽ là Tàn Cơ!” Lê Vĩ vuốt cằm, đặt tên cho nữ khí linh.

“Tàn Cơ đội ơn chủ công ban tên!” Tàn Cơ hiện ra hư ảnh trên thân Thiên Tàn, hướng về phía hắn cung kính chắp tay.

Khuyết Nữ và Tàn Cơ, hai nữ khí linh của Địa Khuyết và Thiên Tàn.

Khi hợp thành Tàn Khuyết Nhận, nhật nguyệt giao hoà, âm dương kết hợp…

Lê Vĩ sẽ càng đáng sợ hơn.

“Hoả Nhật Điện…” Hắn bước đi bên trong đại điện, ánh mắt loé lên:

“Thú vị, không ngờ Pháp Bảo này có thể nguỵ tạo lửa của Thần Thú!”

Không sai, công năng của Hoả Nhật Điện chính là nguỵ tạo thành hoả diễm của Thần Thú hệ Hoả.

Giống như bốn con Thần Điểu trước đó, là do Tàn Cơ lợi dụng năng lực của Hoả Nhật Điện mô phỏng ra… bản thể của nàng ta không có khả năng làm được điều đó.

Phượng Hoàng Hoả Diễm, Kim Ô Hoả Diễm, Chu Tước Hoả Diễm và Bất Tử Hoả Diễm.

Hoả Nhật Điện không thể nghi ngờ chính là Cửu Tinh Pháp Bảo, nó đang trôi dạt giữa hư không, bị tổn hại khá nghiêm trọng, hiện tại xem như Bát Tinh Pháp Bảo Trung Phẩm mà thôi…

Sau khi Hoả Nhật Điện Chủ vẫn lạc, Tàn Cơ đã cố gắng thu phục nó từ bên trong, vẫn chỉ mới luyện hoá được một phần ba.

“Đem Hoả Nhật Điện này làm nguyên liệu luyện khí thì sao?” Lê Vĩ cảm thấy phấn khởi, sinh ra ý tưởng điên rồ.

Năng lực của Hoả Nhật Điện là nguỵ tạo lửa của Thần Thú, mô phỏng ra mấy tôn Hoả Hệ Thần Thú…

Nếu hắn đem được năng lực này gắn sang vũ khí của mình, vậy chẳng phải sẽ rất lợi hại sao?

“Không hổ là Tinh Chủ của ta!” Yến Bảo Nhi hưng phấn cười khúc khích:

“Người khác đạt được Pháp Bảo lợi hại như Hoả Nhật Điện, nhất định sẽ rất kích động và giữ nguyên sử dụng… mà ngươi lại muốn đem nó làm nguyên liệu để tận dụng triệt để hơn.”

Lê Vĩ nhún vai, hắn có được ký ức của Địa Tiên Chuyển Thế và tri thức của Quỷ Cốc Nhất Mạch, tư duy đương nhiên khác biệt.

Huống hồ đã có Chiến Giới Châu là Pháp Bảo Không Gian cao cấp, đâu cần thiết giữ lại toà đại điện này.

Nghĩ là làm, Lê Vĩ bắt đầu nhỏ máu nhận chủ Hoả Nhật Điện.



Một tháng sau, Chiến Giới Châu đưa Lê Vĩ trở về Ranh Giới Thiên Khư.

Lê Vĩ phất tay, thu hồi bia đá mặt trời.

Ánh mắt hắn nhìn về hướng Yêu Khư, khoé môi nhếch lên: “Lăng Hiên vẫn chưa trở về, con hàng này xem ra có thu hoạch không tồi.”

Hắn không cảm nhận được nguồn khí vận khổng lồ của Lăng Hiên ở Yêu Khư…

Điều này chứng minh sau lần trốn vào hư không, Lăng Hiên vẫn chưa trở lại.

Bất quá hiện tại dù Lăng Hiên xuất hiện, Lê Vĩ cũng chưa giải quyết được hắn.

Bởi vì Khống Vận Huyền Thể chưa đủ cường đại…

Nói dễ hiểu chính là, Khống Vận Huyền Thể như một cái bể chứa Khí Vận.

Lê Vĩ có thể tước đoạt Khí Vận từ các nguồn và cất giữ trong bể chứa này, chờ thời cơ thích hợp sẽ mang ra sử dụng.

Mỗi lần hắn dùng, Khí Vận trong bể chứa sẽ tiêu hao, bởi chúng vốn không phải Khí Vận của hắn…

Giống như lần ở Hoành Quốc, toàn bộ Quốc Vận cướp được đã tiêu sài sạch sẽ trong trận chiến rồi.

Mà để đối phó với kẻ như Lăng Hiên, Lê Vĩ phải tìm biện pháp để Khí Vận trong bể chứa của mình nhiều hơn Khí Vận Gia Thân của đối phương…

Nếu lượng Khí Vận của hắn ít hơn Khí Vận của Lăng Hiên, hắn không thể cướp đoạt trực tiếp được.

Khác với tên Hoành Vệ Thủ Lĩnh, con hàng này chỉ mượn Quốc Vận từ bên ngoài nên Khống Vận Huyền Thể cướp được khá dễ dàng.

“Cũng nên về Giáo rồi!” Lê Vĩ hứng thú nghĩ:

“Không biết thê tử giáo chủ sẽ giao nhiệm vụ gì…”