“Moá, các vị Thiên Tinh đều là tuyệt đại mỹ nhân nha…”
Lê Vĩ phấn khởi nhìn lấy mỹ nữ trước mặt.
Ban đầu xét về dung mạo, Yến Ất và Yến Chân đều thua kém các nàng Lưu Xích Luyện…
Nhưng khi hai người kết hợp, ngoại trừ yếu hơn về mặt tu vi, diện mạo đã trở nên sắc sảo, khí chất oai hùng, anh tư hiên ngang, đẹp theo kiểu của một nữ tướng quân và một nữ võ sư kết hợp, tóc đuôi ngựa và hai búi bánh bao vô cùng đáng yêu.
Đúng là Tinh Nữ mỗi người mỗi vẻ, không ai thua kém ai.
Chỉ bất quá cái tên Yến Ất Chân là ghép Yến Ất và Yến Chân thành một, nghe qua hơi miễn cưỡng.
“Như vậy đi, trạng thái kết hợp của hai nàng sẽ là Yến Bảo Nhi… xem như tưởng nhớ Yến Gia Bảo, thấy thế nào?” Lê Vĩ quyết định thử đặt tên.
“Cứ theo lời chủ công!” Yến Bảo Nhi hất nhẹ mái tóc trắng đen đang xen của mình, nhoẻn miệng cười.
Cảm thấy Yến Bảo Nhi nghe không tệ, vừa tưởng niệm Yến Gia Bảo… vừa hợp với nữ nhân hơn.
Lê Vĩ quan sát lại một phen, nếu tính luôn Chiếu Mệnh Thần Tinh, thì Yến Bảo Nhi có tổng cộng năm cái Mệnh Cách.
Đây là chỗ đáng sợ của nàng.
Song Ngư Nhất Thể - Đấu Vương – Chiến Vương – Thái Cực Đồ - Bát Quái Đồ.
Ở trạng thái tách rời, hai loại Thiên Mệnh Cách đã rất cường đại… bây giờ bốn Thiên Mệnh Cách hợp vào một thân, lại còn cộng hưởng theo cấp số nhân.
Điều này đồng nghĩa, chỉ cần Yến Ất và Yến Chân tách ra tu luyện, tu vi càng cao thì Song Ngư Nhất Thể càng bá đạo, không hề bị giới hạn sức mạnh.
Hoàn toàn không kém so với Cuồng Huyết Quỷ Mẫu của Xích Luyện Quỷ Cơ.
Qua đó càng khẳng định, mỗi loại Chiếu Mệnh Thần Tinh đều có chỗ độc đáo riêng, không thể xem nhẹ bất cứ một loại nào cả.
“Chiến lực của nàng hiện tại thế nào?” Lê Vĩ hỏi.
“Ta hiện tại, có thể đấm nổ Đại Thừa Kỳ!” Yến Bảo Nhi tự tin nói.
Tu vi chồng chất đạt đến Hợp Thể Hậu Kỳ, lại thêm bốn cái Thiên Mệnh Cách gia thân… quả thật vượt đại cảnh giới không phải việc gì khó.
Lê Vĩ tán thành sự tự tin của nàng.
“Cảm thấy ở trạng thái này thoải mái như thường, không cần tách ra vẫn được.” Yến Bảo Nhi xoay người một vòng.
“Không tách vẫn phải tách, có việc cần hai nàng hỗ trợ!” Lê Vĩ bĩu môi.
Hắn phất tay, thu mọi người vào trong Chiến Giới Châu.
“CHÍT!”
Lúc này, Tiểu Bối hưng phấn hò reo một tiếng, đang bắt đầu luyện hoá Dị Lôi, nuốt hơn một nửa vào cơ thể rồi.
Từng tia từng tia lôi đình bùng nổ xung quanh cơ thể nó, lại không chút hề hấn gì.
Lê Vĩ mở ra Thấu Mệnh Nhãn quan sát, phát hiện Đại Mệnh Cách – Nguyên Tố Kỳ Tài của Tiểu Bối đã biến thành một bia đá màu đỏ.
Thiên Mệnh Cách – Thập Hành Chi Thân: có thể sở hữu tối đa 10 loại Thuộc Tính Linh Căn, không giới hạn luyện hoá Dị Thuộc Tính tương ứng, mười loại thuộc tính tương sinh tương khắc, hỗ trợ lẫn nhau trong chiến đấu.
“Lợi hại nha!” Lê Vĩ ánh mắt sáng ngời.
Tiểu Bối lần này xem như lột xác, đã có được một cái Thiên Mệnh Cách lợi hại rồi…
Bỏ ra 500 vạn Diêm Điểm thu mua Thuộc Tính Bản Nguyên cho nó là hoàn toàn xứng đáng, thành công thăng cấp Mệnh Cách.
“Nói thăng cấp mới nhớ!” Lê Vĩ hướng Cầu Thang Thần Bí bất mãn kháng nghị:
“Trước đây ngươi từng thông báo, chờ ta đạt Nguyên Anh sẽ chỉ điểm cách thăng cấp Mệnh Cách, kết quả ngay cả cái rắm cũng không có.”
Cầu Thang Thần Bí lười phản ứng đến hắn, chẳng có chút động tĩnh nào.
“Khụ khụ, việc này là do ta!” Tiểu Đồng ho khan giải thích:
“Ta đã giúp ngươi thăng cấp Mệnh Cách rồi, cần gì Cầu Thang đại nhân ra tay?”
“Nói cũng phải!” Lê Vĩ gật gù.
Quả thật trước khi hắn đột phá tu vi, Tiểu Đồng đã hướng dẫn thăng cấp vài loại Mệnh Cách… khiến Cầu Thang Thần Bí mất cơ hội chỉ điểm.
Với bản tính cao ngạo và lạnh lùng của Cầu Thang, nó đương nhiên không rảnh rỗi lặp lại việc Tiểu Đồng đã làm.
“Được rồi, bắt tay vào làm nông!” Lê Vĩ vỗ tay.
Hắn tìm một bãi đất trống bên trong Chiến Giới Châu, điều động ý niệm thay đổi hoàn cảnh theo ý muốn.
Đem hết cả mỏ Linh Thạch còn lại chôn vào trong đất.
Lúc này mới lấy ra một đống hạt giống, cây con, mầm, chòi non các thể loại…
Hắc Bạch Song Linh và Yến Bảo Nhi nhìn trố cả mắt.
Từ bao giờ công tử nhà mình biết làm nông vậy?
Lê Vĩ thao thao bất tuyệt, mở miệng chỉ dẫn phân loại hạt giống, cây non, môi trường, các chăm sóc cho mấy nữ…
Các nàng cảm tưởng như đang nghe một vị Dược Sư đến trên đỉnh cao của thế giới giảng thuật, vậy mà nghe đến si mê, vô cùng chăm chú…
Yến Bảo Nhi cũng trở về thành Yến Ất và Yến Chân, xắn tay áo vào việc.
“Công tử, có thể cho ta thi thể của bọn chúng không?” Hắc Huyền mở miệng đề nghị.
“Đương nhiên rồi!” Lê Vĩ một hơi đáp ứng:
“Ta thu thập thi thể là để cho nàng mà!”
Hắn phất tay, thi thể của các thành viên Yến Gia Bảo và thi thể của Hoành Vệ đều xuất hiện.
Trong trận chiến đã có không ít tan tành, nhưng vẫn còn gần nghìn bộ thi thể.
Hắc Huyền kích động liếm nhẹ mép môi, hai tay kết ấn:
“Tử Vong Chi Hải!”
Lấy nàng làm trung tâm, một vùng biển chết chóc do Tử Vong ngưng tụ chậm rãi tràn lan…
Không hề do dự, Hắc Huyền đem toàn bộ thi thể thu được đẩy hết xuống vùng biển chết.
“Tử Vong Trỗi Dậy!”
Minh Hồn cuồn cuộn tiến vào trong Tử Vong Chi Hải, bắt đầu luyện hoá tất cả thi thể thành Tử Vật.
Quá trình này tiêu hao rất nhiều lực lượng của Hắc Huyền, Lê Vĩ buộc phải dùng một khối Tiên Minh Thạch hỗ trợ, cung cấp năng lượng.
Rốt cuộc, hàng nghìn Tử Vật đã trỗi dậy thành công, như trở về từ cõi chết, trung thành xếp hàng trước mặt Hắc Huyền.
Trong đó có cả Hoành Vệ Thủ Lĩnh và những Hợp Thể Kỳ của Hoành Vệ…
Đương nhiên, thực lực của chúng so với khi còn sống đã yếu đi rất nhiều lần.
Bất quá lần đầu nhìn thấy thủ đoạn này của Hắc Huyền, Yến Chân và Yến Ất cũng kinh dị không thôi.
Không ngờ bên cạnh Tinh Chủ còn có nhân tài như vậy.
Hắc Huyền đã tiếp nhận thủ đoạn của Hắc Dạ Nhân khi còn sống, trở thành một Vong Linh Sư hàng thật giá thật.
Việc nàng triệu hoán Tử Vật phục vụ cho bản thân, là rất dễ dàng.
Những Tử Vật này bây giờ có thể giúp Lê Vĩ làm ruộng, trồng trọt và chăm sóc cả một vườn linh dược…
Khi cần cũng có thể triệu hoán ra ngoài, đi theo Hắc Bạch Song Linh thu gặt linh hồn quy mô lớn.
Năng lực thuận tiện vô cùng.
Nhìn thấy Hắc Huyền biểu hiện tốt như vậy, Bạch Trinh cũng hơi bĩu bĩu bờ môi.
Nàng tiếp nhận truyền thừa của Minh Chiến Tiên, chiến lực đại tăng nhưng không thể đa dụng được như Hắc Huyền.
“Được rồi, dựa theo chỉ dẫn của ta… chăm sóc ruộng đồng cho tốt!” Lê Vĩ cười tủm tỉm nói.
Có mấy đại mỹ nhân và hàng nghìn Tử Vật canh tác, rất nhanh thôi hắn sẽ có một lượng lớn thiên tài địa bảo đủ các loại…
Đến thời cơ thích hợp, lại dùng Thiên Niên Thuỷ tưới vào là có thể thu hoạch.
Quỷ Cốc Nhất Mạch – không thể nghèo.
Giao lại vườn linh dược cho chúng nữ, Lê Vĩ một mình đến chỗ khác.
Hắn lấy ra tấm bia đá mua được từ Buổi Đấu Giá của Thương Quốc…
ONG!
Ngay lập tức, Viêm Dương Đao trong đan điền rung lên, lao vọt ra ngoài đầy rẫy kích động.
Hiển nhiên là Viêm Dương Đao cùng bia đá này có quan hệ gì đó, liên tục phản ứng với nó.
Lê Vĩ híp mắt quan sát…
“Ồ?” Hắn nhướn mày:
“Phải ra ngoài rồi!”
Từ trong bia đá thần bí, những sợi khí vận không kết nối với bất cứ nơi đâu trong Chiến Giới Châu, ngược lại chúng nó như xuyên thấu không gian.
Điều này chứng minh, muốn khám phá bí mật của bia đá này… ở trong Chiến Giới Châu bị tách biệt, cần phải ra ngoài thiên địa.
Lê Vĩ động ý niệm, rời khỏi Chiến Giới Châu, đứng trên đỉnh núi giữa Ranh Giới Thiên Khư.
Đúng như nhận định, khí vận từ trên bia đá này đang xuyên qua thời không, nối liền với một nơi xa xôi nào đó.
ONG ONG ONG…
Viêm Dương Đao vẫn mãnh liệt ngân vang.
Đúng lúc này, từ trên Viêm Dương Đao lại có tơ khí vận hoà cùng tơ khí vận của bí đá…
“Chẳng lẽ phải dùng đến ngươi sao?” Ánh mắt Lê Vĩ loé lên.
Trước đó sở dĩ hắn mua bia đá này, là vì đánh hơi được khí tức tương tự như Cửu Dương Chi Thể của tên Địa Tiên Chuyển Thế.
Mà Viêm Dương Đao lại là Tạo Hoá Danh Khí liên quan đến mặt trời, tăng cường Hoả Thuộc Tính.
Thương Bảo Quốc không thể khám phá ra huyền cơ ẩn trong bia đá, là vì bọn họ chưa tiếp xúc với Cửu Dương Chi Thể, càng là không có Tạo Hoá Danh Khí dạng như Viêm Dương Đao.
Nghĩ đến đây, Lê Vĩ không do dự nữa.
Hắn siết chặt Viêm Dương Đao trong tay, nhếch mép nói: “Đừng làm ta thất vọng!”
Lực lượng cuồn cuộn tuôn trào, vận dụng cả sức mạnh Độ Kiếp của Tà Liễu và Xích Luyện Quỷ Cơ.
Toàn bộ chuyển hoá thành Địa Ngục Hoả, cung cấp cho Viêm Dương Đao hấp thụ.
Bia đá hình tròn đột ngột rạn nứt, như một vầng mặt trời mở ra…
Đồng tử trong mắt Lê Vĩ co lại…
Bởi vì khi bia đá mặt trời mở ra, lại lộ ra một cánh cửa ở giữa trung tâm của nó.
Cánh cửa này không lớn, chỉ đủ cho một người tiến vào, bên trên lại điêu khắc đủ loại hoạ tiết với các hình thù như mặt trời.
Mà khi cánh cửa mở ra, từng sợi khí vận từ trong đó tuôn ra, kết nối thẳng với Lê Vĩ.
“Có cơ duyên cho ta!” Lê Vĩ liếm mép môi.
Khí vận từ trong lối vào… có màu sắc sặc sỡ đại diện cho cơ duyên, nhưng cũng có màu sắc u tối đại diện cho nguy hiểm.
Phúc hoạ song hành!
Nhưng Lê Vĩ là kẻ gan lớn…
Đã dám bỏ ra 18 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm để mua cái bia đá này, bây giờ cơ duyên đang ở ngay trước mắt, chẳng lẽ hèn nhát không dám thử sức sao?
Thân pháp triển khai, Lê Vĩ tay cầm Viêm Dương Đao như lưu tinh lao thẳng vào trong cánh cửa.
Cùng lúc đó, cánh cửa đóng lại… hoả diễm dập tắt, hai cánh cửa khép lại như cũ, trở thành một khối bia đá vô dụng rơi xuống mặt đất.
Chẳng ai thèm ngó đến…
…
Thiên địa quay cuồng, càn khôn rung chuyển.
Lê Vĩ xuyên qua thời không, từ trong cánh cửa được dẫn tiến đến một nơi hoàn toàn lạ lẫm.
Đây là một đại điện cổ xưa được đúc thành từ đá, trần điện cao đến vạn trượng, những trụ cột xung quanh như cột chống trời, khắp nơi được điêu khắc những hoa văn cổ lão, huyền bí khó lường.
Ở bốn hướng đông tây nam bắc, có bốn pho tượng khổng lồ như bốn ngọn núi.
Đó là tượng của bốn con chim.
À không, bốn con Thần Điểu!
Lê Vĩ có kiến thức không tồi, nhận ra đây không phải Thần Điểu bình thường… mà là tồn tại trong truyền thuyết.
Phượng Hoàng – Chu Tước – Kim Ô – Bất Tử Điểu.
Là bốn tôn Thần Thú hệ lửa nổi danh…
“Xem ra không phải tượng đâu nhỉ!” Lê Vĩ nhếch mép.
Có bốn sợi khí vận màu đỏ đại diện cho sát khí, màu đen đại diện cho tử vong liên kết giữa hắn và bốn pho tượng này.
Chứng minh, chúng không phải tượng bình thường… mà là tồn tại mang đến uy hiếp tính mạng.
HỪNG HỰC…
Quả nhiên ngay khi Lê Vĩ đề phòng, từ giữa không trung… hoả viêm rực cháy dữ dội.
Hoả diễm chẳng biết đến từ nơi đâu, như trong cõi hư vô tiến ra, tạo thành một biển lửa trên đầu hắn…
Biển lửa này không tấn công Lê Vĩ, mà trở thành chất dinh dưỡng cuồn cuộn tiến vào bốn pho tượng.
Được bốn pho tượng này hấp thu.
GÁY! Ô! LỆ! KHIẾU!
Pho tượng được hoả diễm thiêu đốt kinh khủng, bốn tiếng điểu minh vọng giữa đại điện, vang vang dội dội…
Lớp đá bên ngoài từng bức tượng sụp đổ.
Bốn tôn Thần Điểu tung cánh bay lên…
Bọn chúng không phải Thần Điểu chân chính, nhưng là hoả diễm ngưng tụ thành Thần Điểu…
Phượng Hoàng, Chu Tước, Kim Ô và Bất Tử Điểu.
Khí thế của chúng, đều là Bát Giai Yêu Thú.
Sánh ngang Đại Thừa Kỳ…
“SÁT!”
Bốn tôn Thần Điểu gáy vang, từ thiên không điên cuồng phát động công kích.
Sát cơ tung hoành, nguy hiểm tứ phía…
Nhiệt độ xung quanh nóng lên dữ dội, kéo căng đến thiêu trụi không gian…
Toàn bộ khí vận tại nơi này, đều chuyển sang đen và đỏ…
Tử vận và sát vận…
Lê Vĩ sắc mặt lạnh lẽo:
“Nếu đây là khảo nghiệm, vậy thì chơi hơi lớn rồi đó!”