“Không tệ, thành công thông qua khảo nghiệm nhập Y!”
Quỷ Cốc Tử vuốt râu lên tiếng.
“Cái gì? Chỉ là khảo nghiệm?” Lê Vĩ trợn mắt há hốc mồm.
Mình vất vả hơn vạn năm, chỉ mới là thông qua khảo nghiệm? Không phải là học rồi sao?
“Chứ ngươi nghĩ sao đây?” Hiểu được suy nghĩ của hắn, Quỷ Cốc Tử trêu tức nhếch mép cười:
“Ngươi kinh qua gần vạn năm, trồng vạn loại linh dược, luyện đan, nếm trải vạn độc, hoá giải vạn độc thì thế nào?”
“Thế gian này, không thiếu những loại thiên tài địa bảo sinh trưởng thành chục vạn năm, trăm vạn năm… thậm chí là ngàn vạn năm, một vạn năm trôi qua của ngươi tính là gì?”
“Độc không chỉ vạn loại, có hàng triệu, hàng tỷ loại độc… ngươi tinh thông vạn loại thì tính sao?”
Lê Vĩ đáy lòng rét lạnh, mí mắt run rẩy…
Nỗ lực vạn năm, cuối cùng vẫn là ếch ngồi đáy giếng.
Đúng vậy, vạn năm tuy dài… nhưng so với sự vĩ đại của thế giới, dòng lịch sử kéo dài… vạn năm không được tính là cát bỏ biển.
Nhỏ yếu, ít ỏi đến đáng thương.
“Chưa kể Y Đạo ngoại trừ Dược – Đan – Độc, những thủ pháp khác thì sao?” Quỷ Cốc Tử tiếp tục dội nước lạnh:
“Châm cứu, xoa bóp bấm huyệt, cứu ngải, giác hơi, lôi trị, hoá trị, nhiệt trị, phẫu thuật, nghiệm thi, hạ độc, ủ độc, truyền độc… ngươi học được chưa?”
“Ấy là còn chưa kể tự sáng tạo phương pháp mới, tự phát minh ra công thức luyện đan, tự sáng tạo ra độc dược, hoặc là tình dược… ngươi đã làm được cái nào?”
“Ngươi chỉ mới tiếp xúc thực vật, tài nguyên, thiên tài địa bảo… nhưng động vật, yêu thú, các loài cổ trùng, chủng tộc đặc biệt… bọn chúng cũng có dược tính, có thể dùng luyện đan, có thể dùng chế độc, cứu người hoặc hại người… ngươi biết được gì rồi?”
Lê Vĩ ngồi bệch xuống đất, nội tâm điên cuồng đậu đen rau muống… lại chẳng phản bác được một lời.
Qua lời của Quỷ Cốc Tử, hắn cảm thấy Y Đạo vô biên… mà mình cùng lắm chỉ là mới đặt nửa bước chân vào trong đó.
“Đương nhiên, ngươi đã thông qua khảo nghiệm… kế tiếp sẽ được tiếp xúc với Y Đạo đỉnh cao, bao hàm tất cả những gì lão phu vừa nói!” Quỷ Cốc Tử khẽ cười.
Lão phất tay…
Phần phật.
Trong thoáng chốc, Quỷ Cốc Tử phân tách thành cả nghìn người.
Mà Lê Vĩ, cũng được phân tách thành một nghìn Lê Vĩ.
Mỗi vị Quỷ Cốc Tử túm lấy cổ áo của một tên Lê Vĩ, đưa tay xé toạc không gian, mở ra các vùng càn khôn khác nhau, đặt chân bước vào.
Có vùng càn khôn dạy châm cứu, có vùng càn khôn dạy xoa bóp điểm huyệt, có vùng càn khôn dạy nhận biết độc trùng, có vùng càn khôn dạy cách luyện dược, có vùng càn khôn dạy phẫu thuật, có vùng càn khôn dạy hạ độc…
Mỗi vùng càn khôn là một kiến thức và thực hành trong Y Đạo, cực kỳ thâm ảo và cao siêu.
Đúng như Quỷ Cốc Tử đã nói, Quỷ Cốc Nhất Mạch tinh thông Âm Dương Thiên Cơ, không gì không biết, không gì không thông, mỗi thứ càng là đạt đến đỉnh cao của lĩnh vực.
Mà một tên nhỏ yếu như Lê Vĩ, đương nhiên không thể tiếp thụ và tận dụng tất cả.
Thế nên, Quỷ Cốc Tử tuy rằng giảng dạy, giúp hắn thực hành… nhưng lại phong ấn tầng tầng ký ức và kiến thức của hắn.
Ý thức và tâm trí của Lê Vĩ được Quyển Sách diễn hoá thành một quyển sách dày cộm cao đến bầu trời, tồn tại trong Hồn của hắn…
Y Đạo của Quỷ Cốc Truyền Thừa được giảng dạy, thực hành là những dòng chữ viết đầy bên trong sách.
Chỉ bất quá quyển sách này đã bị phong ấn đa số…
Theo thực lực của Lê Vĩ đề thăng, hắn sẽ tự mở ra từng trang, từng trang sách phù hợp, kế thừa Y Đạo đỉnh cao qua từng cảnh giới.
Còn hiện tại nếu nắm giữ tất cả, kết cục của hắn chính là bạo hồn mà chết, thân tử đạo tiêu.
Thời gian dần trôi, không biết qua bao lâu sau…
Hàng nghìn vị Quỷ Cốc Tử nắm hàng nghìn Lê Vĩ trở về, ném bọn hắn dung hợp thành một.
Trong nháy mắt, cuồn cuộn kiến thức xông thẳng vào trong đầu như bão lũ.
Nhưng từng này, chỉ là một phần nhỏ bên trong trang sách dày cộm bị phong ấn kia.
“Tạm gọi là quyển sách trong ý thức này của ngươi là Y Thư!” Quỷ Cốc Tử ung dung nói:
“Phần đã giải phong đủ cho ngươi dùng đến Tiên Vương Cảnh trở xuống, chờ ngươi đạt đến Tiên Vương… lại tự mở những trang sách kế tiếp!”
“Y Đạo của Quỷ Cốc ta, đã đặt hết trong Y Thư cho ngươi rồi!”
Lê Vĩ quỳ gối dập đầu, không nói lời nào, nhưng ánh mắt lại tràn ngập biết ơn và cảm động.
Quỷ Cốc Tử đã như người thầy, người cha dạy dỗ hắn trong lĩnh vực này.
Đối với một kẻ chẳng khác nào cô nhi, thiếu thốn tình thân từ trưởng bối như hắn mà nói… lão nhân già nua, nghiêm khắc nhưng uyên bác trước mắt đã có địa vị không thể thay thế trong lòng.
Đây có thể là vị trưởng bối đầu tiên mà hắn thật tâm kính trọng.
Cảm nhận được nội tâm của Lê Vĩ, ánh mắt của Quỷ Cốc Trở cũng hiện ra một tia hiền từ, vuốt râu nói:
“Kế tiếp, lão phu có một câu hỏi?”
“Mời tiền bối nói!” Lê Vĩ đứng lên chắp tay.
“Ngươi hiểu thế nào về hai từ khí vận?” Quỷ Cốc Tử nhìn thẳng vào mắt hắn.
Lê Vĩ rùng mình, hắn biết mình đã học xong Y Đạo, bây giờ đến lúc đến loại Đạo thứ hai…
Không vội trả lời, bằng vào kiến thức và nền tảng ít ỏi của bản thân, hắn suy nghĩ thật kỹ càng, rồi mới nói:
“Thưa tiền bối, khí vận cũng là vận khí… theo phong thuỷ là tốt, là xấu, là may mắn, là xui xẻo… khí vận không cố định, mà có thể thay đổi.”
“Với tuổi của ngươi, câu này trả lời không tệ!” Quỷ Cốc Tử có chút hài lòng, lại là lắc đầu:
“Bất quá, vẫn còn nông cạn!”
“Thỉnh tiền bối chỉ điểm!” Lê Vĩ ngoan ngoãn sẵn sàng thụ giáo.
“Khí vận mà ngươi nói ám chỉ vật sống… nhưng khí vận bao hàm cả càn khôn, thiên địa, có thể chi phối tất cả mọi thứ.” Quỷ Cốc Tử giảng thuật:
“Khí vận không phải sức mạnh… mà là xác suất!”
“Mạnh chưa chắc thắng, yếu chưa chắc thua, giàu chưa chắc sang, nghèo chưa chắc hèn… mọi thứ phụ thuộc vào việc ngươi đứng ở đâu trong dòng chảy vận mệnh.”
“Đại thế vô biên, mỗi thế giới, mỗi không gian lại đều có cách vận hành khí vận riêng biệt của chúng nó.”
“Những thứ này không thể nói hết bằng lời, phải do chính ngươi tự mình trải nghiệm!”
Nói đến đây, Quỷ Cốc Tử nâng hai tay lên…
Trong thoáng chốc, nhà tranh vách lá, sơn cốc hoang vu hoàn toàn biến mất.
Từng quả cầu huyền diệu như rơi xuống…
Mỗi một quả cầu, lại là một phương thế giới, một mảnh đời khác nhau.
Quỷ Cốc Tử điểm đầu ngón tay vào trán Lê Vĩ.
Khoảnh khắc đó, hàng vạn linh hồn của hắn bắn ra, lao thẳng vào trong những quả cầu đó…
Lê Vĩ như tiến nhập luân hồi… trở thành vô số phiên bản khác nhau của chính hắn, tự trải nghiệm, tự cảm thụ.
Ở một quả cầu, Lê Vĩ sinh ra trong một gia đình phú quý… Từ nhỏ ăn sung mặc sướng, được cung phụng như bảo bối, ra đường có người hầu kẻ hạ, bước chân đến đâu cũng được nâng đỡ.
Mười sáu tuổi, hắn vô tình bước vào một động phủ, nhặt được truyền thừa cường giả.
Hai mươi tuổi, đột phá liên tục, danh chấn một phương.
Ba mươi tuổi, được mỹ nhân tuyệt sắc chủ động dâng hiến.
Bốn mươi tuổi… chết.
Chết bởi một lần tự tin quá mức, tiến vào bí cảnh chưa từng khai phá.
Không có âm mưu, không có kẻ thù… chỉ là khí vận của hắn đã dùng hết.
Một bước sai… toàn bộ cuộc đời chấm dứt.
…
Ở một quả cầu khác…
Lê Vĩ sinh ra là một kẻ ăn mày.
Không cha không mẹ, không nhà không cửa.
Ngày ăn một bữa đã là xa xỉ.
Hắn bị đánh, bị đuổi, bị khinh thường…
Thậm chí suýt chết rét trong một đêm đông.
Nhưng cũng chính đêm đó, hắn chui vào một hang đá để trú… vô tình phát hiện một bộ công pháp cổ xưa.
Từ đó bắt đầu tu luyện.
Cả đời hắn gian nan, bị truy sát, bị phản bội, bị ép đến tuyệt cảnh vô số lần…
Nhưng mỗi lần đều sống sót, hiểm tử hoàn sinh một cách ngẫu nhiên…
Cuối đời, bước lên đỉnh cao.
…
Ở một quả cầu khác nữa…
Lê Vĩ là một tu sĩ thiên tài, thiên phú tuyệt luân, được tông môn trọng dụng.
Tài nguyên vô tận, công pháp đỉnh cấp, là thiên chi kiêu tử… nhưng hắn lại chết.
Không phải vì yếu.
Mà vì… đứng sai đội.
Một quyết định chính trị sai lầm… khiến hắn bị liên luỵ, bị diệt sát cùng toàn tông.
…
Lại một quả cầu…
Lê Vĩ là một kẻ vô dụng.
Không linh căn, không tư chất.
Cả đời làm phàm nhân, không có tham vọng, không có dã tâm hay bất cứ lý tưởng cao siêu gì…
Nhưng hắn sống đến trăm tuổi, con cháu đầy đàn, an yên mà chết.
Không vinh quang, không huy hoàng…
Nhưng cũng không tai hoạ.
….
Ở một quả cầu khác…
Lê Vĩ vừa sinh ra liền chết yểu.
Không kịp cất tiếng khóc chào đời.
Không kịp lựa chọn.
Không kịp sai.
Vận mệnh không đứng về phía hắn…
…
Hàng ngàn… hàng vạn… cuộc đời trôi qua.
Có lúc vinh quang tột đỉnh.
Có khi thảm bại tận cùng.
Có nơi chưa kịp bắt đầu đã kết thúc.
Điểm đáng sợ nằm ở chỗ, hắn đang trải nghiệm từng đời, từng thế giới khác nhau… nhưng ý thức của hàng vạn phiên bản lại đang liên kết thành một thể, khiến người ở quả cầu này biết được tình huống ở quả cầu khác, muốn nghĩ cách hỗ trợ đối phương thay đổi vận mệnh.
Ban đầu, Lê Vĩ còn cố gắng tìm quy luật, tìm nguyên nhân, tìm “đúng sai”.
Nhưng dần dần…
Hắn phát hiện một sự thật khiến linh hồn chấn động, không có công bằng, không có tất yếu.
Có người làm đúng mọi thứ… vẫn chết, có kẻ làm sai tất cả… vẫn sống.
Đến một lúc nào đó… Lê Vĩ ngừng suy nghĩ, không phải vì từ bỏ… mà vì hắn bắt đầu cảm nhận.
Hắn không còn nhìn bằng lý trí…
Mà bắt đầu nhìn thấy, một số người ở những quả cầu, quanh thân có “dòng chảy”, những dòng chảy này như những sợi tơ, mang nhiều màu sắc khác nhau.
Những sợi tơ này… không chỉ nối với bản thân hay chỉ một sinh mệnh nào…
Mà còn đan xen, chồng chéo, móc nối lẫn nhau…
Một người thay đổi… kéo theo hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn sợi tơ khác rung động theo.
Khí vận liên tục chuyển biến, liên tục biến đổi theo mọi loại quyết định xảy ra trong một thế.
Có sợi tơ to lớn, có sợi tơ bé nhỏ, có sợi tơ rực rỡ sắc màu toả sáng lấp lánh, có sợi tơ ảm đạm vô quang như bóng đêm, lại có sợi tơ gãy đoạn, rối loạn…
…
Đến một thế khác…
Hắn đứng trước hai con đường.
Một bên là đường lớn, bằng phẳng.
Một bên là lối nhỏ, gập ghềnh.
Không có lý do gì rõ ràng, nhưng Lê Vĩ nhìn thấy dòng chảy đứt đoạn ở con đường lớn…
Hắn chọn đường nhỏ.
Không lâu sau, đường lớn xảy ra động đất, tất cả những kẻ đi qua đều tán thân….
Ở một nơi khác, hắn cố ý đi vào nơi có dòng chảy hỗn loạn…
Không phải vì ngu…
Mà vì hắn nhận ra, nguy hiểm… không đồng nghĩa với tử vong.
Mọi thứ diễn ra đúng như thế, tuy chật vật với đủ loại hiểm nguy, hắn vẫn sống bước ra khỏi nơi hung hiểm này.
Hắn bắt đầu thử đủ mọi loại trải nghiệm khi nhìn thấy những dòng chảy vô hình này…
Lúc thì đi theo hướng thuận lợi… khi cố ý tìm cửa tử vong, có lúc lại chọn nơi khó khăn thay vì đơn giản, thậm chí đứng im chẳng làm gì cả.
Bất cứ lựa chọn nào, đều dẫn đến các kết cục khác nhau.
Hàng vạn lần thử nghiệm…
Lê Vĩ tổng kết một điều:
“Khí vận là do thiên địa và vận mệnh sắp đặt… nhưng không phải là không thể thay đổi.”
Ở một thế…
Hắn cố chấp chống lại dòng chảy khí vận, kết quả… chết nhanh hơn.
Ở một thế khác…
Hắn thuận theo dòng chảy của khí vận.
Kết quả… sống, nhưng chỉ là một quân cờ trong tay kẻ mạnh hơn, cả đời bị thao túng.
Đến cuối cùng…
Hắn đã ngộ ra.
Toàn bộ những Lê Vĩ trong các quả cầu chậm rãi ngẩng đầu…
Không còn gầm thét.
Không còn điên cuồng.
Chỉ có một loại bình tĩnh đến đáng sợ.
“Ta không cần phải chống đối với trời…”
“Ta càng không cần phải thuận trời…”
“Đỉnh cao nhất… là đứng bên ngoài trời, biết được trời muốn làm gì.”
OÀNH!
Hàng vạn linh hồn của Lê Vĩ đồng loạt quay về.
Hắn mở mắt.
Vẫn là căn nhà tranh.
Vẫn là Quỷ Cốc Tử ngồi đó… nhưng ánh mắt của Lê Vĩ… đã khác.
“Ngươi thấy gì?” Quỷ Cốc Tử hỏi.
Lê Vĩ trầm mặc rất lâu…
Cuối cùng, chậm rãi nói: “Dòng chảy của khí vận luôn tồn tại xung quanh ta!”
Ở những nơi hoang vu đến cực hạn, không một bóng người… vẫn có khí vận tồn tại.
Ở những nơi linh khí khô cằn… vẫn có khí vận tồn tại.
Ở một vùng đất chết… vẫn có khí vận.
“Thành công bước đầu, ngươi đã nhìn thấy được dòng chảy khí vận!” Quỷ Cốc Tử mỉm cười, từ tốn nói:
“Nhưng đây còn chưa tính là nhập môn!”
“Khí vận của ngươi, khí vận của những kẻ xung quanh, khí vận của vạn vật, khí vận của muôn loài, trời đất… mỗi thứ đều có thể tác động đến.”
“Quan sát khí vận – thao túng khí vận – thay đổi khí vận – cướp đoạt khí vận – tạo lập khí vận…”
Lê Vĩ rùng mình… với một tên Lăng Hiên được khí vận che chở.
Chẳng phải chỉ cần mình có thể học được bất cứ một năng lực kể trên nào, đều có thể đối phó với Lăng Hiên hay sao?
Chẳng hạn như thay đổi khí vận của Lăng Hiên, thậm chí cướp đoạt…
Đến khi đó, kẻ có Khí Vận Gia Thân này chẳng phải chỉ là vật trong túi?