“Được… nhưng trước khi học cách thao túng khí vận…” Lão khẽ gật đầu, nhấn mạnh:
“Ngươi phải học cách phân biệt nó!”
OÀNH!
Không gian lại một lần nữa biến đổi.
Nhưng lần này… không phải vô số quả cầu như trước.
Mà là… một dòng sông.
Một dòng sông khổng lồ, vô biên vô hạn, trải dài đến tận chân trời, thậm chí vượt qua cả nhận thức.
Nước sông không phải nước.
Mà là vô số dòng chảy như những sợi tơ đan xen, cuộn trào, va chạm, hợp lại rồi tách ra, thậm chí đụng nhau rồi tự huỷ diệt.
Có sợi sáng rực như tinh hà.
Có sợi tối đen như vực thẳm.
Có sợi hỗn loạn, đứt đoạn.
Có sợi trơn tru, thông suốt.
Lê Vĩ chỉ vừa nhìn thoáng qua… đã cảm thấy đầu óc quay cuồng, lý trí như sắp nổ tung.
“Đây có thể coi là Khí Vận Trường Hà!” Quỷ Cốc Tử trầm giọng:
“Khí vận thế gian theo sự diễn hoá của ta… một phần tụ ở trong dòng sông này.”
“Ngươi trước đó trải nghiệm… chỉ là góc độ cá nhân của ngươi ở mỗi một thế.”
“Nhưng thực tế… khí vận không hề tồn tại đơn giản như vậy!”
Quỷ Cốc Tử vung tay.
Một đoạn dòng sông tách ra, lơ lửng trước mặt hai người.
“Nhìn kỹ!”
Lê Vĩ tập trung toàn bộ tinh thần.
Hắn nhìn thấy…
Một sợi tơ lớn hơn những sợi tơ khác.
Không… không phải một sợi.
Mà là hàng trăm, hàng ngàn sợi tơ… tụ lại thành một bó.
“Đây là khí vận của một người.” Quỷ Cốc Tử nói:
“Ngươi tưởng một người chỉ có một dòng khí vận sao?”
“Sai!”
“Nhân sinh của một người… bị ảnh hưởng bởi vô số yếu tố.”
“Gia đình, thân phận, thiên phú, cơ duyên, nhân quả, quyết định…”
“Mỗi một yếu tố… là một sợi tơ!”
“Chúng đan lại thành ‘khí vận cá thể’.”
Lê Vĩ chấn động, hắn lập tức nhớ lại những quả cầu trước đó.
Quả nhiên… mỗi cuộc đời không chỉ có một nguyên nhân.
Mà là vô số nguyên nhân chồng chéo.
“Tiếp theo!” Quỷ Cốc Tử lại vung tay.
Bó tơ kia đột nhiên kết nối với những bó tơ khác.
“Đây là khí vận quy mô lớn hơn, của cả gia tộc người đó!”
Lê Vĩ hít sâu một hơi.
Hắn thấy rõ… từng cá nhân trong một gia đình đều có khí vận riêng… nhưng lại bị một dòng khí vận lớn hơn bao phủ.
Dòng khí vận đó… ổn định hơn.
Nhưng cũng nặng nề hơn, và dễ bị hỗn loạn hơn, dễ bị ảnh hưởng và tác động hơn.
Chỉ cần một sợi đi lệch quỷ đạo, cũng có thể ảnh hưởng đến khí vận của cả gia tộc…
Kéo theo gia tộc lên đỉnh vinh quang, hoặc đưa cả tộc vào mồ chôn tăm tối.
“Gia tộc hưng… cá nhân dễ phát triển.”
“Gia tộc suy… cá nhân khó ngóc đầu.”
“Ngươi có thiên phú, có cơ duyên… nhưng nếu sinh trong gia tộc suy bại, ngươi sẽ gặp vô số trở ngại.”
“Ngược lại… nếu sinh trong gia tộc thịnh vượng… dù bình thường, vẫn có thể sống an ổn.”
“Đương nhiên, nếu ngươi vượt trội, vẫn có thể bằng vào một người thay đổi cả vận mệnh gia tộc.”
“Và trái lại, một kẻ phá gia chi tử có thể dẫn đến hoạ diệt môn, có quá nhiều yếu tố ảnh hưởng đến dòng chảy khí vận.”
“Mỗi dòng chảy đều kèm theo nhân và quả, đây là lý do những kẻ thao túng khí vận phải gặp phản phệ cực nặng, vì đang cố gắng thay đổi cả nhân quả của người khác.”
Lê Vĩ gật đầu, những kiếp sống hắn trải qua… đã chứng minh điều này.
“Nhưng… vẫn chưa hết!” Quỷ Cốc Tử ánh mắt trở nên sâu thẳm.
ẦM!
Toàn bộ dòng sông rung động.
Lần này… những bó tơ gia tộc lại tiếp tục hợp nhất.
Một khối khí vận khổng lồ xuất hiện.
“Quốc gia khí vận!”
Không khí xung quanh trở nên nặng nề.
Lê Vĩ cảm giác như mình đang đối diện với một thứ gì đó… không thể lay chuyển, hắn chợt nhớ đến khái niệm gần đây mình biết được.
Quốc Vận – chính là khí vận của cả một quốc gia.
“Quốc gia mạnh… thiên tài xuất hiện như mưa.”
“Quốc gia suy… anh hùng cũng bị vùi dập.”
“Chiến tranh, thiên tai, chính trị…”
“Tất cả đều là biểu hiện của khí vận tập thể.”
Lê Vĩ siết chặt nắm tay.
Hắn nhớ đến một thế… hắn và gia tộc đang sống yên ổn, trải qua những tháng ngày vui sướng trong một quốc gia.
Nhưng vì Quốc Vận suy tàn, quốc vong, gia tộc nhỏ của hắn cũng bị chôn vùi trong ngọn lửa chiến tranh và sự huỷ diệt.
Đó… chính là khí vận quốc gia, có thể tác động đến hàng vạn gia tộc, hàng tỷ sinh linh…
Khí vận của một cá nhân ở trong một quốc gia, thật sự quá mức bé nhỏ.
Để sức một người có thể lay chuyển cả vận mệnh của một quốc gia… người đó phải là thiên chi kiêu tử, vạn năm có một.
“Và trên quốc gia…” Quỷ Cốc Tử khép mắt lại, thở dài:
“Toàn bộ thế giới!”
ẦM!!!
Dòng sông khí vận nổ tung.
Không… không phải nổ.
Mà là mở rộng.
Lê Vĩ nhìn thấy… vô số thế giới hiện ra trước mắt, xoay tròn và vận chuyển.
Có thể giới cấp thấp, có thế giới cấp cao, có những thế giới vĩ đại vượt xa tưởng tượng…
Mỗi thế giới… đều có một vòng xoáy khí vận khổng lồ, phức tạp, chằng chịt và vận hành theo quy luật riêng của chúng.
Lê Vĩ trầm mặc thật lâu, rồi chậm rãi nói: “Càng lên cao… càng khó thay đổi.”
“Không sai!”Quỷ Cốc Tử cười:
“Ngươi có thể dễ dàng thay đổi vận mệnh của một người yếu hơn ngươi…”
“Nhưng muốn thay đổi khí vận của một gia tộc… cần thực lực, cần thời gian, cần nhân quả.”
“Muốn động đến quốc gia… phải trả giá đắt.”
“Còn thiên địa…” Quỷ Cốc Tử lắc đầu:
“Đó không phải thứ ngươi bây giờ có thể chạm đến, cần phải đề thăng tu vi… thực lực vẫn là chân lý quyết định mọi thứ, thực lực mạnh hơn thế giới, dễ dàng quyết định khí vận cả thế giới.”
Lê Vĩ thở ra, hắn không hề nôn nóng… Sau những gì đã trải qua, hắn hiểu rõ một điều.
Đạo này… không thể vội.
“Hiện tại…” Quỷ Cốc Tử nhìn hắn:
“Ta dạy ngươi bước thứ hai.”
“Phân loại khí vận!”
OÀNH!
Không gian biến đổi.
Lần này… từng luồng khí vận tách rời.
“Khí vận… không chỉ có mạnh hay yếu!”
“Mà còn có đặc tính!”
Nói đến đây, Quỷ Cốc Tử lại điểm từng đầu ngón tay, kéo ra từng sợi tơ màu sắc khác nhau…
Một luồng khí vận đỏ rực xuất hiện.
“Đây là Sát Vận!”
Trong đó… tràn ngập chiến đấu, máu me, tử vong.
“Đây là Sát Vận, người mang vận này dễ bước vào các cuộc chiến sinh tử, chiến tranh, dễ giết chóc… nhưng cũng có thể nương theo đó trở thành cường giả!”
Một luồng khí vận xanh biếc hiện ra.
“Sinh Vận, thích hợp tu luyện, dưỡng sinh, y đạo…”
Một luồng khí vận vàng kim.
“Phú Vận, dễ có tài lộc, cơ duyên, bảo vật…”
Một luồng khí vận xám xịt.
“Tai Vận, liên tục gặp tai họa, xui xẻo, bất trắc…”
Lê Vĩ nhìn đến đây… trong lòng chấn động.
“Vậy… một người có thể có nhiều loại khí vận?”
“Đúng!” Quỷ Cốc Tử gật đầu:
“Người vừa có sát vận… vừa có phú vận… có thể vừa chiến đấu, vừa thu hoạch cơ duyên, nhưng nếu sát vận quá mạnh… sẽ lấn át!”
“Khí vận trên thân một người, trong một gia tộc, trong một quốc gia, trong một trời đất… cũng có tranh đấu, quyết định vận mệnh của từng trường hợp.”
Lê Vĩ hít sâu một hơi, hắn đã bắt đầu hiểu.
“Hiện tại…”
Quỷ Cốc Tử nhìn hắn: “Ngươi thử cảm nhận!”
Không gian tan biến, Lê Vĩ trở lại nhà tranh, Nhưng lần này hắn nhìn thấy mọi thứ… đều khác biệt.
Đôi mắt của hắn như đã được lập trình thêm một công năng…
Cây cỏ có khí vận.
Đất đá có khí vận.
Ngay cả không khí… cũng có khí vận.
Cuối cùng, khi hắn đảo mắt nhìn về phía Quỷ Cốc Tử… hơi nhắm mắt, rồi mở ra…
Quỷ Cốc Tử không còn là một lão nhân bình thường.
Mà là một tồn tại… khí vận như hồng hoang hùng vĩ.
Không thể nhìn thấu.
Không thể đo lường.
Khí vận của vị lão nhân già nua này, vĩ đại hơn bất cứ khí vận của thế giới hay thiên địa nào mà hắn vừa nhìn thấy.
Quá mức kinh khủng, thật không biết ông ta rốt cuộc ở đẳng cấp nào… thế gian liệu còn mấy ai sánh vai?
“Ngươi thấy gì?” Quỷ Cốc Tử vuốt râu hỏi.
Lê Vĩ chậm rãi nói: “Khí vận của tiền bối vô biên… ta không thể chạm tới.”
“Nhưng ngươi đừng quên, ta ở tương lai sẽ ngã xuống!” Quỷ Cốc Tử nhàn nhạt cười.
Đồng tử trong mắt Lê Vĩ co rút, nội tâm thắt lại, mí mắt run rẩy.
Đúng vậy…
Quỷ Cốc Tử giờ đây ở trong mắt hắn chẳng khác nào thần linh cao cao tại thượng, khí vận của ông ta đã ở mức vô biên với tầm hiểu biết của hắn rồi.
Nhưng một nhân vật tưởng chừng vô địch như thế, sẽ nằm xuống trong tương lai.
Vậy còn tồn tại khác nghịch thiên hơn, khủng bố hơn gây ra cái chết của Quỷ Cốc Tử?
Hay một nguyên nhân sâu xa nào đó…
“Không cần tìm hiểu, bởi vì ngươi còn quá yếu, những thứ liên quan đến ta vượt xa nhận thức của ngươi tại thời điểm này!” Quỷ Cốc Tử mỉm cười, có vẻ chẳng quan trọng về cái chết sắp tới của mình như đó đã là thực tế không thể tránh, trái lại điềm tĩnh nói:
“Bắt đầu từ hôm nay…, ngươi có thể bước vào Khí Vận Chi Đạo!”
Ánh mắt già nua, đục ngầu của lão khoá chặt lấy ánh mắt Lê Vĩ, gằn từng chữ một:
“Đạo này nghịch thiên, nghịch mệnh, đi giữa ranh giới sinh tử… cao thâm huyền bí nhưng hậu hoạn khôn lường, ngươi có dám đánh đổi?”
“Vãn bối, quyết theo đến cùng!” Lê Vĩ lời ít nhưng kiên định từng câu chữ.
Không gian yên tĩnh.
Quỷ Cốc Tử nâng lên hai bàn tay…
Một đại môn rộng lớn mở ra, càn khôn luân chuyển, luân hồi đảo điên…
Âm và Dương tạo thành vòng xoáy, cuốn theo vô số thế giới, vũ trụ, địa ngục cửu u…
Trong đây không còn là dòng khí vận của một quốc gia, không còn là dòng khí vận của một thế giới…
Mà là Âm Dương lưỡng giới!
Quỷ Cốc Nhất Mạch – Đệ Nhất Thiên Cơ Âm Dương Đại Đạo!
…
ẦM!!!
Đại môn mở ra, càn khôn đảo chuyển, Âm Dương giao thoa thành thái cực đồ án.
Trong khoảnh khắc đó, Lê Vĩ như bị kéo vào một tầng tồn tại hoàn toàn khác, nơi mà khái niệm về “khí vận” hắn vừa lĩnh ngộ trở nên nhỏ bé đến đáng thương. Trước mắt hắn không còn là những dòng chảy riêng lẻ, không còn là sợi tơ đan xen, mà là một vòng xoáy vô tận của hai lực lượng đối lập.
Âm và Dương!
Âm tĩnh lặng như vực sâu vô tận, không ánh sáng, không dao động, như bao trùm toàn bộ khả năng chưa từng xảy ra.
Dương cuồn cuộn như tinh hà bùng nổ, vô số biến hóa diễn ra trong từng sát na, mỗi một biến hóa lại kéo theo vô số kết quả khác nhau.
Hai thứ không đối kháng, cũng không hòa tan, mà không ngừng chuyển hóa lẫn nhau, như một cỗ máy vận hành tất cả mọi thứ đến mức vô cực.
Lê Vĩ chỉ vừa nhìn thoáng qua, linh hồn đã run lên bần bật, ý thức như bị nghiền nát thành từng mảnh nhỏ.
Hắn không hiểu những gì mình đang thấy, hắn tò mò muốn tìm hiểu, nhưng bản năng lại điên cuồng cảnh báo, đây không phải thứ hắn có thể lý giải.
“Dừng lại.”
Thanh âm của Quỷ Cốc Tử vang lên như một đạo lôi đình nổ tung trong linh hồn.
ẦM!
Đại môn khép lại, toàn bộ dị tượng biến mất.
“Phốc!”
Lê Vĩ phun máu, lảo đảo lùi lại mấy bước, sắc mặt trắng bệch, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, hô hấp dồn dập như vừa bước qua ranh giới sinh tử.
Quá đáng sợ, đầu và hồn của hắn còn đang đau…
Nhìn xuống thân thể mình, Lê Vĩ đã già nua, trở thành lão nhân tóc trắng, lưng còng, sinh cơ yếu ớt.
Đây là cái giá phải trả khi cố gắng dò xét tồn tại mang khí vận phức tạp.
“Cảm thấy sao?” Quỷ Cốc Tử chắp tay sau lưng, ánh mắt bình thản hỏi.
Lê Vĩ trầm mặc rất lâu, giọng nói khàn khàn như bị ép ra từ cổ họng: “Không hiểu… nhưng rất đáng sợ.”
Quỷ Cốc Tử gật đầu, không hề bất ngờ: “Không hiểu là đúng. Nếu ngươi hiểu được dù chỉ một phần… ngươi đã không cần theo học bất cứ ai, kể cả lão phu.”
Lê Vĩ siết chặt nắm tay, nội tâm chấn động.
Lần đầu tiên kể từ khi bước vào con đường tu luyện, hắn cảm nhận rõ ràng một khoảng cách không thể vượt qua – không phải giữa hắn và người khác, mà là giữa hắn và Đạo.
Quỷ Cốc Tử chậm rãi nói: “Thứ ngươi vừa nhìn thấy… là căn nguyên của khí vận. Là tầng cao nhất của Khí Vận Chi Đạo. Mọi dòng chảy mà ngươi thấy trước đó, mọi sợi tơ, mọi trường hà… đều chỉ là biểu hiện bên ngoài. Còn nơi kia… là nơi sinh ra tất cả.”
Lê Vĩ hít sâu một hơi, cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại.
Hắn hiểu, mình đã bước đến một cánh cửa, nhưng tuyệt đối chưa đủ tư cách bước qua.
“Cho nên, không thể bắt đầu từ độ phức tạp nhất…” Quỷ Cốc Tử quay đầu nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm:
“Ngươi sẽ bắt đầu từ thứ đơn giản nhất… cũng là thứ quan trọng nhất.”
ẦM!
Không gian lại biến đổi.
Nhưng lần này, không còn thiên địa bao la, không còn dòng sông khí vận, không còn thế giới chồng chéo.
Tất cả trở nên cực kỳ đơn giản, thậm chí… tầm thường.
Một gian nhà tranh.
Một chiếc bàn gỗ cũ kỹ.
Một chén trà đặt ở giữa.
“Nhìn vào nó!” Quỷ Cốc Tử nói.
Lê Vĩ nhìn chén trà.
Ban đầu, không có gì khác thường.
Nhưng khi hắn tập trung tinh thần, dùng khả năng vừa lĩnh ngộ để quan sát… hắn thấy.
Một sợi khí vận cực kỳ mỏng manh, gần như không tồn tại, lơ lửng quanh chén trà. Sợi tơ này yếu ớt đến mức chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể làm tan biến, lúc hiện lúc ẩn, không ổn định, không quy luật.
“Đây là khí vận cấp thấp nhất.” Quỷ Cốc Tử nói:
“Vật vô tri, không có ý chí, không có nhân quả phức tạp, không bị ràng buộc bởi quá nhiều yếu tố và dễ can thiệp nhất.”
Lê Vĩ gật đầu, ánh mắt dần trở nên sắc bén.
Quỷ Cốc Tử đưa tay lên, không chạm vào chén trà, cũng không phát ra bất kỳ lực lượng nào. Lão chỉ đơn giản… gẩy nhẹ một cái trong hư không.
Sợi khí vận kia… lệch đi một chút.
Chỉ là một chút.
Tách.
Một vết nứt xuất hiện trên thân chén trà, chỉ vì nhiệt độ trong nước trà quá nóng, chén sứ không chịu nổi nhiệt?
Đồng tử Lê Vĩ co rút mạnh.
Không có lực.
Không có công kích.
Chỉ là… thay đổi một khả năng.
“Ngươi không khiến nó vỡ.” Quỷ Cốc Tử chậm rãi nói:
“Ngươi chỉ khiến khả năng ‘vỡ’ của chén trà này… lớn hơn một chút.”
ẦM!
Trong đầu Lê Vĩ như có sấm nổ.
Hắn bỗng hiểu ra.
Trước đó, hắn luôn nghĩ khí vận là thay đổi kết quả, là nghịch thiên cải mệnh, là cưỡng ép vận mệnh đi theo ý mình.
Nhưng thực tế không phải.
Khí vận chân chính… là thay đổi xác suất.
Không phải quyết định.
Mà là… dẫn dắt.
“Ngươi thử đi.” Quỷ Cốc Tử nói.
Lê Vĩ hít sâu một hơi, tập trung toàn bộ tinh thần, khóa chặt sợi khí vận mỏng manh kia. Lần này, hắn không cố điều khiển, không cố ép buộc, mà chỉ… chạm vào.
Một cái chạm cực kỳ nhẹ.
Như sợ làm vỡ chính nó.
Ý niệm của hắn khẽ lay động.
Sợi khí vận run lên.
Lệch đi… một tia.
Tách.
Chén trà xuất hiện thêm một vết nứt khác.
Lê Vĩ mở to mắt.
Thành công rồi?
Nhưng ngay lập tức, cổ họng hắn ngọt lịm.
Phụt!
Một ngụm máu phun ra.
Sắc mặt hắn trắng bệch, khí tức rối loạn.
“Đây là phản phệ.” Quỷ Cốc Tử bình thản nói:
“Ngươi đã can thiệp vào, dù chỉ là một chén trà… vẫn phải trả giá.”
Lê Vĩ lau máu nơi khóe miệng, nhưng trong mắt lại không có sợ hãi, mà là một loại ánh sáng càng thêm mãnh liệt.
Hắn cười, vì đã hiểu thêm một chút.
Quỷ Cốc Tử nhìn hắn, ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện một tia tán thưởng thực sự.
“Ngươi đã bước vào cửa, chạm vào sợi tơ thay vì chỉ lựa chọn khi nhìn thấy nó…”
Không gian yên tĩnh.
Nhưng Lê Vĩ biết, từ giây phút này, tất cả đã khác.
Mỗi một hành động của hắn, mỗi một lựa chọn của hắn, mỗi một quyết định tưởng chừng nhỏ bé… đều có thể trở thành một lần can thiệp vào dòng chảy vô hình của thế giới.
Quỷ Cốc Tử chậm rãi nói, từng chữ như khắc vào linh hồn hắn:
“Nhớ kỹ, khí vận không phải để điều khiển thế giới… mà là đứng bên cạnh thế giới, hiểu và chạm vào nó, dẫn dắt nó!”