Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 156: Y CỦA QUỶ CỐC!



Phía sau căn nhà tranh là một vùng sơn mạch rộng lớn mênh mông…

Lê Vĩ như một phàm nhân không có linh lực, được Quỷ Cốc Tử ném cho giỏ trúc, một cây cuốc và hai thùng gỗ xách nước…

“Tiền bối, ngài muốn ta làm gì?” Hắn ngây ngốc hỏi.

Bởi vì Quỷ Cốc Tử chưa chịu thu nhận tên đồ đệ này, cũng không thể tự tiện gọi ông ta là sư phụ.

“Làm nông!” Quỷ Cốc Tử nhàn nhạt nói, sau đó nằm lên một chiếc võng tre bên cạnh nằm xuống, lấy một chiếc nón lá che khuôn mặt, tiêu dao tự tại.

“Làm nông?” Lê Vĩ trừng mắt nhìn, sau đó đưa mắt nhìn vào trong giỏ trúc.

Ở trong giỏ hình thành một không gian lớn, nơi các các hạt giống, các mầm cây, các cây non… đủ mọi chủng loại được phân biệt rõ ràng.

Nhìn bãi đất trống xung quanh, Lê Vĩ biết mình cần phải làm gì.

Hắn đưa tay vào giỏ, dùng hai đầu ngón tay kẹp lấy một hạt giống.

“Hạt giống Linh Căn Quả, có thể gieo trồng ra Linh Căn Thụ!”

Ngay lập tức, có một luồng thông tin từ hạt giống này tự chạy vào đầu của Lê Vĩ.

Hắn vừa nhìn thấy hạt giống, vừa tiếp nhận thông tin… đó chính là ký ức vĩnh cửu, không thể nào quên được.

“Linh Căn Thụ… là loại cây gì?” Lê Vĩ chép miệng:

“Xem ra chỉ có thể gieo trồng, đến ngày thu hoạch mới biết được.”

Lê Vĩ mừng rỡ, hoá ra đây là cách khởi đầu của Y Đạo sao?

Từ ngày đó, hắn chính thức trở thành một nông phu đúng nghĩa.

Không có linh lực, không có linh thức, không có bất cứ thủ đoạn nào của tu sĩ…

Thứ hắn có là giỏ trúc, cây cuốc, mảnh đất, dòng suối phía xa và hai thùng lấy nước…

Ngày đầu tiên, Lê Vĩ cuốc đất… rướm máu cả hai tay.

Ngày thứ hai, hắn bắt đầu gieo hạt, trồng cây non… bắt đầu chăm sóc, tưới nước, chăm sóc, vun trồng.

Lê Vĩ rất hưng phấn vì được cao nhân giao nhiệm vụ, làm việc rất hăng, không biết mệt mỏi, tinh thần phấn chấn…

Kết quả… một tháng thời gian sau, chín phần mười hạt giống không nẩy mầm, hơn một nửa cây non cấy xuống đều héo rũ.

Càng đáng nói hơn, một số hạt giống và cây non dưới tay hắn bị úng nước hoặc héo rũ…

Quỷ Cốc Tử nằm trên võng tre, lười biếng lên tiếng: “Hỏi đất, hỏi nước… hỏi cách phát triển.”

Lê Vĩ giật mình, cẩn thận đem tất cả hạt giống, cây non kéo ra khỏi đất, thu trở về trong giỏ tre.

Khi chúng nó vào giỏ, thần kỳ là sống lại như chưa từng tổn hại.

Lê Vĩ làm lại từ đầu…

Lần này, hắn không hấp tấp gieo trồng một lúc cả tá hạt, cũng không trồng xuống hàng chục, hàng trăm cây non.

Hắn chỉ sang quan sát, chăm chú vào một loại duy nhất, chọn ra một hạt giống duy nhất có màu trắng nhạt.

Hắn bắt đầu quan sát hạt giống này.

Trồng nơi râm mát thì sinh trưởng, đem ra ánh nắng lại héo tàn…

Cùng một hạt giống, tưới nước buổi sáng thì phát triển, tưới nước buổi tối thì ủ rủ…

Lại có hạt giống bỏ mặc không quan tâm, nó phát triển phi thường, tự đương đầu nghịch cảnh… nhưng nếu ngươi cẩn thận chăm sóc, nó lại chết mất.

Lê Vĩ hiểu ra, không phải cây sai… mà mình sai ngay từ đầu.

Hắn phân loại đất, phân loại môi trường, hướng gió… ánh sáng… độ ẩm… thời điểm tưới… cách chăm sóc từng loại hạt.

Thời gian dần trôi, mười năm lăn lộn… số hạt giống và cây non đã sống sau khi vào đất lên đến tám phần… số ít thậm chí còn sinh trưởng rồi.

Suốt mười năm, Quỷ Cốc Tử vẫn nằm trên võng tre không nhúc nhích như một pho tượng, bỗng nhiên khàn khàn lên tiếng:

“Đây là làm nông?”

Lê Vĩ đang chúi đầu đắp gốc một cây non, ngẩng đầu liền đáp: “Không, đây là chăm sóc từng loại sinh mệnh!”

Phát hiện một cây dược thảo đang héo tàn… Lê Vĩ không đem nó thu vào giỏ trúc để hồi phục nữa.

Hắn tỉ mỉ nghiên cứu đặc tính, đổi vị trí đất, đổi nước, đổi nơi ánh sáng chiếu vào.

Ba ngày sau, cây này đã sống khoẻ…

“Cũng khá!” Quỷ Cốc Tử phất tay.

VÙ VÙ…

Không gian biến đổi, bãi đất trống bỗng nhiên mở rộng hàng nghìn lần…

Lúc này không chỉ có đất, không chỉ có dòng suối, không chỉ có nắng và gió như lúc đầu.

Mà thay vào đó, có tuyết sơn, có đại hải, có núi lửa, có độc đầm, có huyết giang, có tử địa...

Đủ mọi hoàn cảnh khác nhau hiện ra.

Lê Vĩ nhìn vào giỏ trúc, phát hiện số hạt giống và cây non trong giỏ đã tăng lên hàng vạn lần so với trước đó.

“Sẽ có những loài chỉ sinh trưởng ở một hoàn cảnh đặc biệt phù hợp với chúng, tiếp tục phân loại và chăm sóc đi!” Quỷ Cốc Tử ung dung nói:

“Khi tất cả hạt giống và cây non đều sống khoẻ, ngươi thông qua ải đầu!”

Hàng vạn loại hạt giống khác nhau, cây non khác nhau… ở hàng nghìn môi trường khác nhau…

Tất cả đều phải sống, không cho phép một hạt giống chết, không cho phép một cây non héo rũ.

Lê Vĩ như chết trân tại chỗ…

Đổi lại là bất cứ ai trước thử thách như vậy, tâm tính chắc chắn sẽ sụp đổ.

Kiên nhẫn đâu? giới hạn đâu?

Nhưng hắn là ai?

Thời còn là thằng nhóc con ở đời trước, hắn đã dám đặt cược cả gia tài, cả tương lai vào một quyển sách tu chân mờ mịt, ở thời đại mạt pháp như Địa Cầu tu đến cảnh giới Trúc Cơ.

Điều người khác không dám, hắn dám!

Kiên nhẫn, cũng là thứ hắn có thừa!

Hàng vạn hạt giống và cây non, thứ Lê Vĩ biết đầu tiên chính là tên của từng loại khi chạm vào chúng nó.

Một phần dựa vào tên, cũng đoán được nơi sinh tồn…

Chẳng hạn như hạt giống của Hoả Linh Thảo, đương nhiên phải gieo trồng ở gần núi lửa.

Lại chẳng hạn như Hải Sâm Vương, đương nhiên phải cấy vào trong nước biển.

Ví dụ như Huyết Độc Linh Chi, phải trồng ở nơi tiếp giáp cả biển máu và đầm lầy độc…

Lê Vĩ ưu tiên chọn những loại có tên tương ứng với môi trường để vun trồng đúng vị trí.

Sau đó lại kiên nhẫn chăm sóc từng loại.

Đến khi xong hết những thứ có tên thích hợp này, lại tìm đến các loài khó hơn, khi tên của chúng nó không liên quan gì đến địa điểm sinh trưởng.

Quá trình này, một lần chính là kéo dài 3000 năm…

3000 năm vô vị, buồn tẻ, không có ai nói chuyện… chỉ có Lê Vĩ liên tục di chuyển, lặn lội, lựa chọn, chăm sóc… từng loại từng loại thực vật, thiên tài địa bảo, nguyên liệu.

Không có truyền thừa khắc thẳng vào linh hồn, cũng không có thông tin hay kiến thức được cung cấp.

Lượng trí thức mà hắn nắm giữ đều là do hắn tự thân trải nghiệm mà có…

Kỳ quái là Lê Vĩ vẫn trẻ trung, không già đi chút nào, chỉ có đôi mắt là tràn ngập tinh minh, tinh thần phấn chấn, kèm theo một cổ nội liễm khó lường…

Cái cảm giác nội liễm này là do tâm tính được rèn luyện đến cực hạn, sự kiên nhẫn và bình thản có thừa, không nóng vội trong bất cứ tình huống nào cả.

KẼO KẸT…

Quỷ Cốc Tử đứng lên khỏi võng…

Lê Vĩ không giật mình, không chờ mong, chỉ có lặng lẽ xem tiếp.

3000 năm, lần đầu tiên tiền bối rời vị trí…

Quỷ Cốc Tử bước vào đầm lầy, nơi các loại thực vật, tài nguyên chứa đựng độc tính đang sinh trưởng.

Ông ta phất tay, tất cả chúng nó bỗng nhiên được rút lên, bắt đầu tự tinh luyện thành nhiều loại thuốc độc khác nhau.

Cốc cốc cốc…

Trong nháy mắt, hàng vạn chén độc, đủ mọi thành phần, có riêng lẻ, có pha trộn, có dung hoà rơi xuống xung quanh Lê Vĩ.

“Đến! uống đi!” Quỷ Cốc Tử vuốt cằm.

Lê Vĩ trầm ngâm không nói gì, lại khéo léo chọn ra một chén độc có dược tính kém nhất nâng lên.

Những cây độc này đều do hắn vun trồng và chăm sóc, đương nhiên sẽ biết được lượng độc tính của nó.

Không chần chờ, Lê Vĩ uống chén độc.

Toàn thân hắn run rẩy, mạch máu căn phồng, tim đập như muốn nổ tung.

Hắn ngã xuống đất, cả người co giật…

Nhưng hai mắt hắn bình thản, bởi hắn biết tiền bối sẽ chẳng rảnh rỗi giết mình…

Điều hắn làm lúc này, chính là dụng tâm cảm nhận.

Độc chảy từ dạ dày, lan ra huyết mạch, đâm vào nội tạng, đốt cháy linh hồn, toả khắp toàn thân…

Đau, đau đến tê tâm liệt phế.

Lê Vĩ không rên một tiếng, đầu óc thanh tỉnh đến đáng sợ.

“Độc này… có quỷ đạo di chuyển, có đường đi, có nhịp…” Hắn lẩm bẩm.

“Mỗi loại Độc, ngươi có một năm tự giải!” Quỷ Cốc Tử vuốt cằm:

“Nguyên liệu có sẵn ở nơi này, tự mà tìm kiếm!”

Lời vừa dứt, Lê Vĩ rõ ràng cảm nhận thân thể mình có thể hoạt động như thường.

Độc vẫn đang tàn phá bên trong, hắn vẫn tự thân trải nghiệm được cách di chuyển của nó…

Nhưng đồng thời, hắn có được năng lực nghiên cứu và tìm tòi thuốc giải.

Không do dự, cũng chẳng nôn nóng…

Lê Vĩ đứng lên, bình tĩnh ôn lại kiến thức trong đầu.

Ánh mắt đảo qua từng loại thiên tài địa bảo, nguyên liệu mà mình tự công vun trồng.

Đặc tính của từng loại, thứ này có thể áp độc, giải độc…

Hắn hành động… từng loại, từng loại được hái lên.

Có loại trực tiếp uống vào, có loại nhai nát… nhưng cũng có loại phải pha trộn, bào chế.

Lần đầu, thất bại.

Lần hai, độc ngừng phát tác.

Lần ba, độc có vẻ suy yếu…

Lần cuối cùng, độc đã giải…

Mất trọn vẹn 11 tháng 29 ngày…

Lê Vĩ thở hổn hển, cảm giác như vừa từ cõi chết trở về, nhưng sắc mặt cực kỳ phấn khích.

Quá kích thích, hắn tận hưởng cảm giác và quá trình này.

Sau khi thành công, thông tin về loại độc mà hắn uống, về loại thuốc mà hắn giải, về các công thức và phương pháp giải độc liên quan tự truyền thẳng vào trong đầu như một phần thưởng.

“Tự thân thử độc, tự thân giải độc…” Quỷ Cốc Tử bình tĩnh nói:

“Còn hàng vạn chén thuốc độc, thử và giải hết!”

Nói đến đây, Quỷ Cốc Tử ném cho hắn thêm một cái Lò Luyện Đan, bên trong đã có sẵn ngọn lửa đang bốc cháy.

Hiển nhiên, để giải một số loại độc, cần luyện chế đan dược…

Tu vi của Lê Vĩ được phục hồi để sử dụng Lò Luyện Đan, chỉ có tu sĩ mới luyện chế được đan dược…

Y Đạo bao hàm Dược – Độc – Đan.

Lê Vĩ đang nhập đạo.

Chấp nhận sự tra tấn, thống khổ và hành hạ vô tận từ từng loại độc khác nhau.

Chẳng những khả năng chịu đựng, mà tâm tính của hắn đã đạt đến cấp độ kinh khủng.

Cảm nhận, quan sát, so sánh, phân tích, nghiên cứu, tìm tòi…

Độc khác nhau, có loại cuồng bạo như lửa, có loại ngấm ngầm như dòng nước, có loại tĩnh lặng như màn đêm, có loại rét tận xương tuỹ như hàn băng…

Mười năm, trăm năm, nghìn năm…

Lần đầu tiếp xúc luyện đan, thân vừa trúng độc, vừa tập tành đủ kiểu…

Điều khiển ngọn lửa duy trì nhiệt độ trong lò qua từng giai đoạn, chiếc xuất dược hiệu từ các nguyên liệu, tự học cách dung hoà chúng nó, tự học cách ngưng tụ thành đan.

Lò luyện đan phát nổ không ít lần, rồi sau mỗi lần thất bại lại thấy được thành công…

Lê Vĩ là người thử độc, cũng là kẻ tìm kiếm cách giải độc.

Thử càng nhiều, tốc độ giải càng nhanh.

Hắn nhận ra, độc có nguyên lý chung của chúng… khi ngươi hiểu mười loại độc, tự khắc sẽ lý giải loại thứ mười một, mười hai…

Khi ngươi nắm giữ hàng nghìn loại, tự khắc sẽ dễ dàng hơn để chạm móc hai nghìn, ba nghìn loại…

Dù độc càng về sau càng mạnh, càng phức tạp… nhưng tốc độ giải của Lê Vĩ càng nhanh hơn.

Luyện đan, cũng trong lúc vô hình đạt đến mức thành thục.

Bảy ngàn năm, hàng vạn chén thuốc độ đã được uống cạn, đủ loại công thức giải độc cũng được Lê Vĩ tìm ra.

Chính những nguyên liệu, thiên tài địa bảo mà hắn gieo trồng… lại trở thành thứ cứu mạng hắn.

“Mệnh… ánh mắt của ngươi vẫn không tệ!” Quỷ Cốc Tử chắp tay nhìn lấy tất cả những thứ này.

Quỷ Cốc Nhất Mạch là một trong những mạch đơn truyền cường đại nhất Âm Gian.

Kẻ có thể trở thành Quỷ Cốc Tử, nhận được một trong những truyền thừa tối thượng… đương nhiên không thể là kẻ phàm phu tục tử.

Tâm tính, ý chí, thiên phú, ngộ tính… và vô số yêu cầu hà khắc khác.

Trước mắt, Lê Vĩ đã đáp ứng được phần nào…

“Nhưng còn chưa đủ!”

Khi loại độc phức tạp cuối cùng được Lê Vĩ phá giải, chỉ mất không đến ba tháng… Quỷ Cốc Tử hỏi hắn:

“Độc là gì?”

Lê Vĩ ngẩng đầu nhìn lão, nhàn nhạt đáp: “Độc… cũng là một loại sinh mệnh!”

Vạn vật có linh, Độc cũng như thế.

Quỷ Cốc Tử cười… đột ngột phất tay.

Trời đất quay cuồng, Lê Vĩ bỗng nhiên xuất hiện trong một thôn làng, lưng của hắn đeo giỏ trúc.

Phát hiện ra trong giỏ trúc có nguyên liệu, có đan dược, có lò luyện, có đủ mọi thứ…

Thôn làng xinh đẹp, dân làng hiền lành thân thiện, cảnh vật yên bình, mang đến cảm giác thư thái và dễ chịu.

Mà ngôi làng này, đang gặp đủ mọi tình huống sinh tử…

Có lão già sắp cạn kiệt thọ nguyên, có bà lão bệnh nặng, có thai phụ sinh khó, có đứa trẻ trúng độc, có người không bệnh gì… nhưng hai mắt vô hồn, trống rỗng.

Chẳng biết từ đâu, toàn bộ dân làng biết được Lê Vĩ đến trị liệu cho bọn hắn…

Cả làng yếu ớt kéo đến, quỳ rạp xuống đất mở miệng cầu xin:

“Thần Y, xin ngài cứu giúp chúng ta!”

Đứng trước những sinh mệnh sắp lụi tàn, những ca bệnh hay trạng thái mà mình có đủ điều kiện để chữa trị, những ánh mắt tha thiết và cầu khẩn…

Lê Vĩ lưng đeo giỏ trúc, chắp tay phía sau, bình thản lên tiếng:

“Cứu thì dễ… nhưng có gì cho ta?”

“Có gì cho ngươi?” Ánh mắt cả làng trợn tròn.

“Ngươi sao lại như thế? Lương y như từ mẫu, ngươi là người học y, thay trời hành thiện, độ thế cứu dân… chẳng phải vốn nên làm hay sao?” Phu quân của một sản phụ phẫn nộ chất vấn Lê Vĩ:

“Ngươi không hổ thẹn với lương tâm của mình à?”

“Hổ thẹn cái rắm!” Lê Vĩ trán nổi gân xanh, quát lạnh:

“Lão tử vất vả khổ cực làm nông, thử độc thống khổ, đau đầu giải độc gần vạn năm… để chữa miễn phí cho các ngươi à? Có biết xấu hổ hay không?”

Nói xong, hắn còn nâng lên một ngón tay giữa.

“HAHAHAHA!”

Tiếng cười sảng khoái đột ngột vang lên, thôn làng biến mất.

“Quỷ Cốc Nhất Mạch ra tay, phải có giá tương xứng!” Quỷ Cốc Tử hài lòng cười to:

“Y của Quỷ Cốc, không vì thiên hạ - chỉ vì bản thân!”