Đó là ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Lê Vĩ sau khi tiến vào vùng không gian này.
So với đại môn hùng vĩ, huyền bí phi phàm bên ngoài…
Nơi hắn tiến vào lại chỉ là một vùng hoang vu, khỉ ho cò gáy…
Bốn phía xung quanh được bao quanh bởi núi rừng, ở giữa trung tâm có một sân vườn khá rộng và một căn nhà tranh vách lá.
“Nghèo thế.” Lê Vĩ chép miệng.
Hắn bước qua một bụi trúc ven đường, bụi trúc này không có màu xanh thường thấy, mà lại có màu đen tuyền như than, tràn ngập khí tức u ám…
Nếu có cường giả đỉnh cao chứng kiến, nhất định sẽ gào lên thất thanh:
“U Minh Khổ Trúc – một trong những Mệnh Thiên Nguyên Chủng cung cấp nguyên liệu luyện khí hàng đầu cõi Âm, có thể sánh ngang với Tre Cổ Việt tại Dương Thế.”
Lê Vĩ đâu hay đâu biết, thong dong bước qua bụi trúc kỳ quái này.
Phía trước cổng nhà, có một gốc đa cổ thụ, cao lớn xuyên thấu trong mây, tán cây bao phủ nửa vờm trời, những chiếc rễ cây như các con địa long uốn lượn trong lòng đất.
Ở đây Lê Vĩ cảm thấy mình như trở lại thành phàm nhân bằng xương bằng thịt, tu vi mất hết…
Hắn đột ngột mắc tè, thế là liếc mắt nhìn xung quanh một vòng, xác định không có ai nhìn trộm, liền tranh thủ vạch quần ra, nép người vào gốc cổ thụ.
Dòng nước ào ào rơi xuống, Lê Vĩ thoải mái đến rùng mình.
Nhưng nếu có đại năng kiến thức phi phàm gặp cảnh này, chắc chắn sẽ phẫn nộ tột cùng mà gầm lên:
“Hoá Phàm Vạn Kiếp Thụ, đây chính là thứ có thể so sánh với Luân Hồi Thụ… ai cho ngươi khinh nhờn?”
Tiểu tiện xong, Lê Vĩ tinh thần phấn chấn, bước vào trong sân nhỏ.
Ò Ó O…
Cục ta tục tác…
Hắn chứng kiến một cặp gà đang đạp mái ở giữa sân.
Khác với bình thường, con gà mái này có bộ lông sặc sỡ rất lộng lẫy, con gà trống đạp ở bên trên mang hình thể to hơn được bao phủ bởi bộ lông đen tuyền, cực kỳ uy vũ.
Chứng kiến Lê Vĩ liếc nhìn, hai con gà liền quét mắt về phía hắn.
“Thình thịch…” Tim của Lê Vĩ đập nhanh, vô thức di dời ánh mắt, miệng nói:
“Thất lễ rồi, gà huynh và gà tẩu cứ tiếp tục.”
“Hừ, xem như ngươi biết điều!” Gà mái thầm nghĩ:
“Một tiểu tử có huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long, tưởng gì ghê gớm… cũng chỉ sánh ngang Cửu Thiên Ma Tước như ta mà thôi.”
“Trấn Ngục Bạo Long, năm đó từng có cơ hội đánh một trận, con hàng này da dày thịt béo, lại có Bạo Long Lực hung hãn không tầm thường.” Gà trống đen cũng thầm suy nghĩ:
“Bất quá Hỗn Ngục Thần Phượng ta cũng không phải quả hồng mềm.”
Lê Vĩ không biết ý nghĩ nội tâm của hai con gà, lực chú ý của hắn bị một cái ao cá hấp dẫn.
Ao cá này trong veo như mặt gương, liền bước lại quan sát.
Dưới đáy ao, có hai đoá hoa sen đang xoay tròn…
Thông thường, hoa sen nở rộ trên mặt hồ… nhưng hai đoá hoa sen này lại chìm trong nước, hơn nữa chúng nó chính chặt vào nhau, một đoá màu đen và một đoá màu trắng.
“Nhìn cái gì mà nhìn? Nhân loại hèn mọn cũng muốn ngắm Âm Dương Tịnh Đế Liên chúng ta?”
Một luồng sát khí như hoá thành thực chất tràn ra khiến Lê Vĩ rùng mình.
Chưa dừng ở đó, trong ao còn có một con cá chép đang tung tăng bơi lội.
Phát hiện Lê Vĩ, nó liền trồi đầu lên khỏi mặt nước, đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn hắn.
Lê Vĩ cũng cảm thấy thân thiết, đưa tay xoa xoa đầu nó.
Con cá híp mắt hưởng thụ, trong lòng lại suy nghĩ:
“Nếu nuốt chửng huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long của tên này… không chừng Cửu U Minh Long như ta có thể biến dị thêm một lần nữa.”
Lê Vĩ theo bản năng rút tay lại, chẳng biết vì sao hắn cảm giác được có sự thèm thuồng, tham lam nào đó đang nhắm vào phía mình.
Chủ tu Đại Tội Thất Hình Quyết khiến hắn khá nhạy cảm…
“Quỷ dị, nơi này quá quỷ dị!” Lê Vĩ hít sâu một hơi.
Hắn lắc đầu, tiến đến gần ngôi nhà tranh duy nhất đang đóng cửa.
Đưa tay đẩy ra cửa gỗ…
Kẽo kẹt…
“Ngươi đến!” Một thanh âm già nua vang lên.
Lê Vĩ đưa mắt nhìn, chỉ thấy có một cụ già đang ngồi trong nhà, hướng mắt nhìn về phía mình.
Cụ già này diện mạo rất bình phàm, nhìn qua chẳng có gì lạ hay đặc biệt, tóc trắng, râu dài…
Đôi mắt đục ngầu từng trải, trên người mặc mộ bộ y sam cũ kỹ…
Cụ đang ngồi trên ghế tre, bên cạnh đặt một giỏ trúc, phía trước là một chiếc bàn gỗ…
Mà cái bàn gỗ này lại là một bàn cờ, chia ra hai phần, nửa trắng và nửa đen…
Lê Vĩ vô thức nhìn vào các quân cờ, chỉ cảm thấy đầu như sắp nổ tung, vội vàng thu hồi ánh mắt.
Bởi vì hắn nhìn thấy…
Ở trên bàn cờ màu trắng, có mấy quân cờ khắc văn tự Cấm Chủ, Hộ Dương gì gì đó…
Còn ở bàn cờ màu đen, lại có mấy quân cờ khắc văn tự Hậu Thổ, Diêm La…
Mặc dù không biết đó là những thứ gì, nhưng Lê Vĩ tin chắc mình sẽ bạo liệt tinh thần nếu cố chấp nhìn.
Cũng may hắn kịp thời thu hồi ánh mắt, chuyển sang một bên không còn dám tiếp tục nhìn bàn cờ khủng bố đó nữa…
“Ngồi!” Lão nhân phất tay.
Lê Vĩ gật gật đầu, ngoan ngoãn ngồi xuống.
Lúc này hắn chỉ dám nhìn vào lão nhân, không còn dám nhìn lên bàn cờ hay thứ gì khác trong căn nhà nhỏ này.
Quá đáng sợ rồi…
Cảm giác này chỉ có vị nam tử với làn da đen, cao cao tại thượng như bậc Đại Đế chốn âm ti đã từng mang đến cho hắn…
“Mệnh đã để ngươi đến chỗ này, chắc hẳn ngươi có gì đó đặc biệt…” Lão nhân vuốt râu.
“Mệnh?” Lê Vĩ chau mày, chợt bừng tỉnh.
Mệnh trong lời của cụ già, chắc hẳn là Thấu Mệnh Nhãn – Tiểu Đồng rồi.
Không ngờ đây là cách cụ già xưng hô nó…
“Ngài chính là chủ nhân trước đây của Tiểu Đồng sao?” Lê Vĩ hỏi.
“Không sai!” Lão nhân nhẹ gật đầu, vuốt râu nói:
“Ngươi đời gọi ta là Quỷ Cốc Tử!”
Nói đến đây, giữa trán ông ta loé lên một hình xăm hình con mắt…
Chính là Thấu Mệnh Nhãn!
Lê Vĩ rùng mình, hắn nhớ Tiểu Đồng đang ở bên ngoài Chiến Giới Châu để mở ra đại môn này cho mình, vậy Thấu Mệnh Nhãn của lão nhân đến từ đâu?
“Đây là một dòng thời gian khác biệt, Mệnh đã tốn khá nhiều công sức đưa ngươi đến gây gặp lão phu… cái gọi là 20 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm thực chất chỉ là chút lệ phí nó lấy như phí dụng, dùng để thử thách ngươi mà thôi.” Lão nhân mỉm cười.
Lê Vĩ hít một ngụm lãnh khí: “Vậy có nghĩa là… ngài đang còn sống?”
“Không sai, lão phu vẫn đang sống, cảnh vật xung quanh đây… mọi thứ đều là thật.” Quỷ Cốc Tử nhàn nhạt cười:
“Chỉ tiếc là ngươi không thể mang bất cứ thứ gì rời đi, bởi vì phản phệ sẽ rất nặng… ngươi gánh không nổi.”
“Vậy đồng nghĩa, ngài biết tương lai mình sẽ nằm xuống?” Lê Vĩ hỏi.
Quỷ Cốc Tử vẫn lạc, Tiểu Đồng lưu lạc xuống thế giới của hắn cùng với Tiểu Bối và tình cờ gặp phải hắn.
Bây giờ Tiểu Đồng đưa hắn về đây gặp Quỷ Cốc Tử, vậy chắc chắn ông ta cũng biết mình sẽ chết.
“Vận mệnh là không thể tránh… cũng không cần lo lắng gì.” Quỷ Cốc Tử ung dung nói:
“Điều lão phu lo lắng nhất là Quỷ Cốc Nhất Mạch không có truyền nhân thích hợp, bất quá Mệnh đã đưa ngươi đến, cũng nên để ngươi thử một lần.”
“Không biết Quỷ Cốc Nhất Mạch bao gồm những gì?” Lê Vĩ chắp tay hỏi.
“Quỷ Cốc Nhất Mạch chúng ta các đời đơn truyền, lão phu là Quỷ Cốc Tử duy nhất trong thời đại này… nếu ngươi thành công thông qua, ngươi sẽ là Quỷ Cốc Tử đời kế tiếp sau khi lão phu nằm xuống.” Quỷ Cốc Tử trả lời:
“Quỷ Cốc Nhất Mạch chủ luyện Âm Dương Thiên Cơ Đạo, chấp chưởng quá khứ vị lai của cả hai giới Âm và Dương.”
Lão nhân nhẹ nâng lên hai tay, vuốt nhẹ xuống hai bên…
Từng mảng không gian gợn sóng, hàng loạt khung cảnh như những thước phim chiếu rọi hiện ra.
Có một vị phàm nhân tu luyện thành tiên, có một cá chép hoá rồng, có một Nghịch Long xưng đế, có một âm mưu thao túng vũ trụ, có một Mệnh Cách Chí Tôn, có một nữ hài tử hoà cùng cái bóng khổng lồ với chín cái đầu dữ dội phản chiếu dưới hai chân…
Dường như vạn sự diễn ra trên đời, không gì thoát khỏi lòng bàn tay của lão nhân trước mặt.
“Hít!” Lê Vĩ trợn mắt há hốc mồm.
Hắn cũng có kiến thức Địa Tiên, biết được Thiên Cơ là gì…
Nói đơn giản thì là coi bói, nói chuẩn xác hơn chính là dò xét quá khứ, khám phá tương lai, vạch tìm thiên cơ mù mịt…
Trước Thiên Cơ, vạn vật đều có thể bị nhìn thấu, luân hồi sẽ bị vạch trần, không gì che giấu được tai mắt của cường giả nắm giữ Thiên Cơ đỉnh cấp.
Nhưng mà… kẻ có thể nhìn trộm nhân quả luân hồi đương nhiên sẽ bị trời khiển phạt, phải trả giá cực kỳ lớn nếu theo đạo này.
Mà đó chỉ là Thiên Cơ ở một phương Dương hoặc Âm…
Trong khi đó, Quỷ Cốc Nhất Mạch lại chấp chưởng cả Thiên Cơ Âm Dương.
Đây mới là điều khủng bố nhất, nhưng lại phù hợp nhất với Âm Dương Sứ Giả như Lê Vĩ.
Thấy hắn trầm tư suy nghĩ, Quỷ Cốc Tử tiếp tục nói ra:
“Có vẻ ngươi đã hiểu, Thiên Cơ bao hàm vạn vật, tất cả đạo trong trời đất đều lộ diện trước Thiên Cơ… thế nên có thể nói rằng, Quỷ Cốc Nhất Mạch chúng ta tinh thông mọi thứ, không gì không biết.”
Lời nói rất bình thản, rất tự tại và ung dung nhưng lại ẩn chứa ngạo khí ngất trời.
Tất cả lĩnh vực đều tinh thông, tất cả lĩnh vực đều hiểu rõ, không gì không biết.
“Nói cao siêu thì là truyền thừa, thực ra chẳng có gì đặc biệt… chủ yếu là lão phu dạy học cho ngươi, truyền thụ những gì ta biết.”
Phần phật!
Không có chút do dự, Lê Vĩ phất lấy áo bào, hướng lão nhân cung kính quỳ gối, lấy ra một chén rượu nâng lên:
“Đồ nhi tham kiến sư tôn!”
Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy…
Tuy rằng không biết lão nhân trước mắt lợi hại đến đâu, cường đại đến mức độ nào, kiến thức phong phú ra sao.
Nhưng Tiểu Đồng đã chấp nhận ngược dòng thời không để dẫn tiến, lão nhân cũng nguyện ý dạy học.
Một lần hạ lễ bái sư này, về tình về lý đều là nên!
“Không tệ, có giáo dục!” Quỷ Cốc Tử hài lòng nở nụ cười, bất quá lại là lắc đầu:
“Quỷ Cốc Tử mỗi đời chỉ có một truyền nhân, phải tuyển chọn kỹ càng… lão phu trước dạy ngươi, nhưng nếu ngươi thiên tư ngu độn, học không ra thể thống gì, vậy lão phu không thể thu nhận, trái lại đem ngươi trục xuất.”
“Chén rượu này cứ để ở đó, khi nào lão phu hài lòng… sẽ chính thức nhận ngươi làm đồ đệ!”
“Đa tạ sư tôn giải thích!” Lê Vĩ trịnh trọng nói:
“Ta sẽ không để Tiểu Đồng thất vọng.”
“Ngươi muốn học gì trước đây?” Quỷ Cốc Tử hỏi, nâng lên hai ngón tay:
“Truyền thừa khởi đầu, chỉ được chọn hai lĩnh vực!”
Lê Vĩ không chút chần chờ, quyết đoán nói ra:
“Y Đạo và Khí Vận Chi Đạo!”
…
Hoành Quốc…
Yến Gia Bảo!
Nơi này là một gia tộc cổ xưa, có gốc gác và danh vọng cực cao tại Hoành Quốc, đời đời là đại tướng chưởng khống Quân Đội trong tay.
Tổ tiên của Yến Gia Bảo là Đại Tướng Quân đầu tiên của Hoành Quốc, là một trong số ít Khai Quốc Công Thần, huấn luyện ra quân đội, dẫn quân đánh trận giúp tổ tiên Hoành Gia tranh đoạt thiên hạ, xây dựng giang sơn từ hai bàn tay trắng.
Thế nên uy vọng của Yến Gia tại Hoành Quốc chỉ thua kém hoàng tộc mà thôi…
Nhưng quân đội tại Tu Chân Quốc này, chỉ nghe Yến Gia, không nghe Hoành Quốc.
Gần đây gia chủ của Yến Gia Bảo rời đi cùng trượng phu, ngao du thiên hạ… giao lại sản nghiệp và đại quân cho hai nữ nhi Yến Chân và Yến Ất.
Thái Tử vì muốn có được quân đội dưới trướng Yến Gia ủng hộ, nhiều lần ép Yến Chân thành hôn…
Kéo dài đến bây giờ…
OÀNH!
Một cổ khí tức hùng hậu phóng lên tận trời, cố ý phóng thích, quét khắp toàn bộ Kinh Thành…
“Hít, Yến Chân tướng quân thành công đột phá, Hợp Thể Kỳ rồi!”
Khoảnh khắc đó, không ít gia tộc, tu sĩ, nhân vật lớn tại Thương Quốc cất tiếng kinh hô.
Bọn họ biết rằng, địa vị của Yến Gia Bảo một lần nữa sẽ vững vàng như bàn thạch, khó thể lay chuyển.
Bởi nên biết rằng, Quốc Vận là thứ phân tán trong một quốc gia… nơi này quy tụ dân tâm, được lòng bách tính… nơi đó càng tập hợp nhiều Quốc Vận.
Mà Yến Gia Bảo các đời trung thành, trung liệt, cống hiến cho Hoành Quốc, nên lượng Quốc Vận vô cùng hùng hậu.
Gần nhất chẳng biết gặp được cơ duyên gì tại Ranh Giới Thiên Khư, Yến Ất đã đột phá Hợp Thể Kỳ thành công trở về…
Việc Yến Gia có một nữ tướng tu vi Hợp Thể, liền khiến địa vị của Yến Gia Bảo tăng lên rất nhiều, quân tâm ngưng tụ, Quốc Vận kéo đến.
Điều đó đã khiến âm mưu ép hôn của Thái Tử bị trì hoãn, không dám làm quá mức quyết liệt.
Mà bây giờ, đến lượt tỷ tỷ của Yến Ất là Yến Chân cũng đã thành công đột phá.
Yến Gia Bảo có hai nữ tướng quân tu vi Hợp Thể trấn thủ, ngoại trừ số ít lão thần Đại Thừa Kỳ và bệ hạ có tu vi Độ Kiếp Kỳ ra… còn ai dám động đến Yến Gia Bảo?
Dù là Thái Tử cũng không thể!
Nhưng mà… không một ai biết rằng, số ít nhân vật đủ khả năng gây uy hiếp đến Yến Gia đã quyết định lặng thầm ra tay.
Hơn nữa còn nhận lệnh từ nhân vật mạnh nhất, quyền lực nhất, sở hữu nhiều Quốc Vận nhất.
Hoành Đế muốn tỷ muội Yến Gia làm lô đỉnh.
Thân là thuộc hạ trung thành, Hoành Vệ Thủ Lĩnh buộc phải tuân theo.
Giữa màn đêm tăm tối, bóng dáng của Hoành Vệ Thủ Lĩnh và hàng chục cường giả tinh nhệ của Hoành Vệ như u linh rơi xuống trên mái nhà…
Cầm Thánh Chỉ của Hoành Đế trong tay, mang theo lượng Quốc Vận có thể bao trùm toàn bộ Yến Gia Bảo.
Hoành Vệ Thủ Lĩnh ánh mắt loé lên, lăng lệ thì thào:
“Vì thần công của bệ hạ, Yến Gia nên cảm thấy vinh hạnh!”