Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 154: MỞ RA TRUYỀN THỪA!



“Làm càn!”

Ngay khi Tàn Khuyết Nhận sắp gặt xuống, có tiếng gầm phẫn nộ vang lên.

Không gian bên cạnh Lăng Hiên chấn động, một lão già lưng còng tóc bạc hiện ra, tu vi Đại Thừa bùng phát.

Lão vung tay, Lôi Linh Lực từ trên cao giáng xuống, hoá thành một cái Lôi Trảo khổng lồ chụp vào Tàn Khuyết Nhận.

Đại Thừa là cảnh giới thứ tám trong chín cảnh giới trước khi Độ Kiếp thành Tiên, tu sĩ ở cảnh giới Đại Thừa là giai đoạn tích luỹ, hoàn thiện và củng cố căn cơ của mình để có thể đối mặt với những đợt Độ Kiếp hung hiểm.

Thế nên, cường giả Đại Thừa rất mạnh…

Lăng Hiên vậy mà có lão quái vật Đại Thừa Kỳ bảo vệ.

Nhưng nào ngờ, Lê Vĩ không ra tay thì thôi, đã xuất thủ chính là không muốn lưu lại người sống.

Quyền năng của Phục Tinh Giả kích hoạt, hai cái Tinh Động trong đan điền vận chuyển, vô vàn Thiên Tà Chi Lực cùng Quỷ Lực cuồn cuộn tiến ra, khảm vào trên Tàn Khuyết Nhận trong nháy mắt.

Lực lượng của Độ Kiếp vừa ra, Đại Thừa trở nên vô nghĩa.

XOẸT!!

Tàn Khuyết Nhận hung tàn gặt nát Lôi Trảo, sau đó bổ thẳng xuống đầu lão già.

“Không xong!” Lão già thần sắc kịch biến, nhưng dù sao cũng là cường giả lâu năm, phản ứng cực nhạy, vội vàng lách người né tránh.

PHỐC!

Nhưng dù là thế, lưỡi chém hình khuyết nguyệt vẫn cắm thẳng vào bả vai của lão, rọc thẳng xuống tận cùng.

Máu tươi cuồng phún, một nửa bả vai kèm theo cánh tay rơi rụng, lộ ra xương cốt và nội tạng bị cắt gọt bên trong.

“AAAAAA…”

Lão già Đại Thừa gào lên tê tâm liệt phế.

Dư ba chấn động quá dữ dội đem Lăng Hiên hất bay ra ngoài, sắc mặt trắng bệch không còn chút máu:

“Làm sao có thể?”

Hắn vạn phần không ngờ, kẻ mình tuỳ tiện nhắm vào lại có thực lực kinh khủng đến vậy.

Nên biết rằng lão già này là một trong những cường giả nhân tộc mạnh nhất mà hắn thu nhận được ở Yêu Khư rồi…

“Chết!”

Lê Vĩ chân đạp Tàn Ảnh Vũ Bộ, hoá thành hàng trăm bản thể khác nhau lao vọt đến ám sát Lăng Hiên.

Lăng Hiên ngay cả nhìn cũng không nhìn, lấy ra một kiện Ngọc Thạch Ấn cấp Thất Tinh đập ra.

Một ấn này, vậy mà bỏ qua tất cả các tàn ảnh, nhắm thẳng vào bản thể của Lê Vĩ không sai lệch dù chỉ một chút.

Rõ ràng đây chính là ưu thế của khí vận gia thân, cực kỳ may mắn, công kích không cần nhìn và phân biệt cũng sẽ chọn đúng bản thể.

Lăng Hiên biết tận dụng ưu điểm của mình…

Chỉ là hắn xem nhẹ Lê Vĩ, hắn đang thao túng hai loại sức mạnh Độ Kiếp của Thiên Tà Giáo Chủ và Tội Thành Chi Chủ trong tay.

Tàn Khuyết Nhận mạnh chưa từng có, kết hợp với năng lực của Khuyết Nữ trảm xuống một chiêu Lạc Nguyệt.

ĐÙNG!

Ánh trăng dẫn lối, xé toạc Ngọc Thạch Ấn, tiếp tục trảm diệt Lăng Hiên.

“Lăng công tử cẩn thận!” Một tên Luyện Hư Kỳ dịch không lao đến ngăn cản.

PHỐC!

Cơ thể hắn bị Tàn Khuyết Nguyệt chém thành hai mảnh… nhưng lại bất chấp tất cả, tự bạo Nguyên Anh.

ĐÙNG!

Không gian nổ tung đem Lê Vĩ chấn lùi hàng chục bước.

Lăng Hiên nhân cơ hội đó điên cuồng trốn đi…

“Ngươi chạy không thoát!”

Dạ Tâm lãnh khốc từ dưới cái bóng của Lăng Hiên trỗi dậy, sát khí bạo tăng, Linh Huyền Song Kiếm cùng lúc tung ra hai luồng Tà Thức.

Lăng Hiên nhìn xuống Dạ Tâm, bình tĩnh mở miệng: “Xin hạ thủ lưu tình!”

Khoảnh khắc đó, thanh âm của hắn như có khả năng thao túng tâm trí, vậy mà khiến sát ý của Dạ Tâm tan rã và suy yếu, ngay cả động tác vung kiếm trên tay cũng khựng lại.

Thiên Mệnh Cách – Thiên Sinh Thiện Âm, Lăng Hiên đã dùng đến Thiện Âm để tác động vào tâm trí của Dạ Tâm, khiến Tâm Ma như nó cũng phải ngừng hạ sát thủ.

“Tên khốn này thủ đoạn thật nhiều!” Lê Vĩ phẫn nộ gầm lên:

“Hơi Thở Bạo Long!”

Không muốn cho Lăng Hiên bất cứ cơ hội sóng sót nào, Lò Luyện Ngục trong đan điền vận chuyển, Âm Dương Linh Lực, Ma Lực và các loại lực lượng chuyển hoá thành Bạo Long Lực.

Lê Vĩ ngửa cổ bắn ra, một cột Bạo Long Lực huỷ diệt tất cả xuyên qua thời không, nhắm thẳng vào cơ thể Lăng Hiên mà oanh tạc.

ĐÙNG!

Bất chợt mây đen kéo tới, bầu trời ngưng tụ Thiên Kiếp một cách tưởng chừng “ngẫu nhiên” đánh xuống.

OÀNH!

Thiên Kiếp tạc thẳng vào Hơi Thở Bạo Long, tạo thành một vụ nổ lớn kinh động toàn bộ Yêu Khư.

Không gian theo đó xuất hiện vết rách, Lăng Hiên ba chân bốn cẳng nhảy vào bên trong trốn mất dạng.

“Moá mày!” Lê Vĩ nhịn không được ức chế chửi thề, hướng lên trời cao nâng lên ngón tay giữa.

Mà lúc này, hơi thở của vô số Yêu Tộc cường giả đang điên cuồng kéo đến, có cả những Cửu Giai Yêu Thú…

Hiển nhiên đã bị huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long hấp dẫn.

Không còn cách nào khác, Lê Vĩ một lần nữa trốn vào trong Chiến Giới Châu.

Biến mất tại chỗ.

Khi đám người Giao Long Tộc Trưởng, Hoàng Điểu Tộc Trưởng kéo đến hiện trường… chỉ còn lại mấy tên tu sĩ nhân loại đầy mặt sợ hãi.

Một vị Đại Thừa Kỳ đang trọng thương và thi thể của một Luyện Hư Kỳ đã tự bạo.

“Tìm, hắn vẫn còn ở Yêu Khư!” Giao Long Tộc Trưởng trán nổi gân xanh, nghiến răng nghiến lợi:

“Tìm Trư Hồng Diện!”

“Lăng Hiên có thể phát hiện tung tích của Trư Hồng Diện, còn được Thiên Kiếp bảo vệ chạy trốn… quả nhiên là kẻ có Khí Vận Gia Thân.” Hoàng Điểu Tộc Trưởng cũng nói:

“Chỉ cần trợ giúp kẻ này, chúng ta cũng sẽ được hưởng thụ một phần Khí Vận của hắn!”



“Khốn kiếp thật!”

Trong Chiến Giới Châu, Lê Vĩ bực mình mắng to.

Tên Lăng Hiên này rõ ràng chiến lực chẳng ra sao cả, nhưng lại khó tiêu diệt hơn cả một Đại Thừa Kỳ.

Lê Vĩ thậm chí đã dùng đến sức mạnh của hai vị Tinh Nữ, huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long và khả năng lúc ẩn lúc hiện của Chiến Giới Châu nhưng vẫn không làm thịt được.

Rõ ràng là do Thiên Mệnh Cách – Khí Vận Gia Thân tác oai tác quái.

Hắn mới không tin trùng hợp Thiên Kiếp đánh xuống ngẫu nhiên như vậy, trời đất là đang bảo vệ tính mạng của Lăng Hiên.

“Suy nghĩ không sai, kẻ được Khí Vận Gia Thân cũng gần như là Khí Vận Chi Tử rồi, làm sao dễ dàng giải quyết như vậy?” Tiểu Đồng lên tiếng:

“Hắn sẽ luôn được vạn vật xung quanh tương trợ, hoá nguy thành an, nhân hoạ đắc phúc… ngay cả trời đất cũng sẽ là trợ thủ của hắn.”

“Ngươi muốn diệt trừ một kẻ như vậy, trừ phi có thực lực tuyệt đối đến mức chống cả thiên địa… bằng không chỉ có cách đó thôi.”

“Khí vận của ta phải cao hơn Lăng Hiên, hoặc tìm cách làm suy yếu khí vận của Lăng Hiên chứ gì?” Lê Vĩ hỏi.

“Chuẩn rồi!” Tiểu Đồng mỉm cười:

“Chính là như thế đấy!”

Đối với tên Lăng Hiên này, Lê Vĩ còn căm hận hơn cả Lâu Diễm.

Ít ra thì Lâu Diễm vì tham lam thân phận Âm Dương Sứ Giả của hắn nên mới nhắm đến…

Còn Lăng Hiên thuần tuý là muốn đạp lên đầu Lê Vĩ để leo lên vị trí cao hơn, muốn dùng tính mạng của hắn để thu được lợi ích.

Hơn nữa so cách làm, một tên tiểu nhân như Lâu Diễm không đáng kinh tởm như tên nguỵ quân tử Lăng Hiên.

“Mở ra truyền thừa!” Lê Vĩ trịnh trọng nói:

“Ta muốn tiếp nhận rồi!”

Hắn phải diệt trừ tên Lăng Hiên này tránh đêm dài lắm mộng.

Bằng không một khi để kẻ có Khí Vận Hộ Thân trốn thoát, mỗi lần trở lại đều sẽ trở nên cường đại hơn nhờ thu được cơ duyên.

Cũng không biết tên Lăng Hiên trốn vào vết rách hư không lần này sẽ thu được cơ duyên gì…

Bất kể thế nào, Lê Vĩ cũng muốn loại bỏ đối phương càng sớm càng tốt.

“Tốt thôi!” Tiểu Đồng cười khằng khặc:

“Chúc mừng ngươi đến với tầng truyền thừa đầu tiên của Quỷ Cốc Nhất Mạch!”

“Quỷ Cốc Nhất Mạch? Đó là cái gì?” Lê Vĩ trừng to mắt.

Không cho hắn cơ hội hỏi nhiều, Thấu Mệnh Nhãn giữa mi tâm bỗng nhiên thức tỉnh.

Con mắt quỷ dị này điên cuồng xoay tròn…

KẼO KẸT…

Một cái đại môn bằng đá, hoang tàn, cổ xưa, nửa cửa trắng và nửa cửa đen đột ngột mở ra.

Đại môn như xuyên qua thời không, thấu thị vũ trụ, băng cắt càn khôn… kết nối với một nơi xa xôi vô tận nào đó.

Ở xung quanh là những loại văn tự huyền ảo luân chuyển liên tục, chúng nó như có được linh tính và đang nhảy nhót giữa âm dương luân hồi… khiến bất cứ ai cũng khó thể nhìn thấu.

Ở trước đại môn này, Lê Vĩ như con kiến hôi, nhỏ yếu đến đáng thương…

Dù hắn có huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long, vẫn cảm thấy bất lực trước sự vĩ đại này.

Ngay khi đại môn này xuất hiện, Chiến Giới Châu cũng run rẩy vì sợ hãi, cảm giác như không thể gánh nổi và có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Lê Vĩ giật mình, hắn chưa từng chứng kiến pháp bảo cao cấp như Chiến Giới Châu sợ hãi đến vậy.

Cảnh tượng này cũng quá hoành tráng…

“Nhanh vào đi!” Tiểu Đồng thúc giục:

“20 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm của ngươi không duy trì được lâu đâu!”

Lê Vĩ hít sâu một hơi, tin tưởng Tiểu Đồng…

Hắn đạp không mà lên, lao thẳng vào trong đại môn huyền bí.



Thiên Nguyên – Hoành Quốc.

Hoành Thiên Cung!

Đây chính là cung điện của đệ nhất cường giả Hoành Quốc – Hoành Đế tu luyện.

Lúc này, Hoành Đế uy nghiêm ngồi trên long ỷ, ánh mắt như điện đảo khắp xung quanh.

Phía dưới, chính là hàng nghìn nữ nhân có nhan sắc đang tu luyện cùng một loại công pháp.

Ngự Nữ Huyền Kinh!

Không sai, đây chính là Công Pháp Song Tu cấp Bát Tinh mà Hoành Đế đạt được tại Buổi Đấu Giá của Thương Bảo Quốc.

Sau khi trở về, hắn liền tập hợp toàn bộ nữ nhân của mình trong hậu cung, bao gồm hoàng hậu, quý phi và phi tần các loại…

Lệnh cho tất cả các nàng cùng tu Ngự Nữ Huyền Kinh.

Mặc dù không biết công pháp này mang đến tác dụng gì, nhưng không ai dám cãi lệnh của Hoành Đế, chỉ có thể ngoan ngoãn tu luyện trước sự giám sát của hắn.

Về phần Hoành Đế, thân là một cường giả Độ Kiếp Kỳ… hắn đã dễ dàng tu luyện thành công Ngự Nữ Huyền Kinh.

Chỉ đang chờ thu hoạch…

Thời gian dần trôi…

Rốt cuộc, Hoàng Hậu của Hoành Quốc là người có thiên phú nhất đã tu luyện hoàn tất, hưng phấn đứng lên, nhìn Hoành Đế cao giọng nói:

“Bệ hạ, thiếp thân đã luyện thành rồi!”

“Tốt, theo trẫm một chuyến!” Hoành Đế cất giọng cười tà, đưa tay phất lấy.

Hắn và Hoàng Hậu dịch chuyển vào một gian mật thất che kín.

Ngay lập tức, Hoành Đế như hổ đói lao đến Hoàng Hậu, xé toạc y phục của nàng, tiến hành song tu.

Hoàng Hậu còn tưởng rằng bệ hạ sủng ái mình, ra sức phục thị…

Nhưng đây cũng là lúc, Ngự Nữ Huyền Kinh phát huy tác dụng.

Hoàng Hậu đã trở thành một lô đỉnh của Hoành Đế.

Hai người tách nhau ra, Hoành Đế thử động ý niệm…

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Trong nháy mắt, Linh Lực, Tu Vi… thậm chí cả sinh mệnh của Hoàng Hậu đều mất đi khả năng khống chế, tự động thông qua các lỗ chân lông tiến ra ngoài, lao thẳng về phía Hoành Đế.

Hoành Đế nuốt chửng tất cả, chỉ cảm thấy chiến lực của bản thân vừa tăng lên một chút, tuổi thọ cũng nhiều hơn, sinh cơ dạt dào sức sống.

“Bệ hạ… ngài…” Hoàng Hậu kinh hãi tột độ.

Bởi vì giờ đây, tóc của nàng đã bạc trắng, dung nhan đã già nua, trở nên xấu xí vô cùng, suy yếu khó tả.

Thân là một Đại Thừa Kỳ, Hoàng Hậu nhận ra mình đã trở thành lô đỉnh của Hoành Đế, tính mạng phụ thuộc hoàn toàn vào đối phương.

“Hahaha, hoàng hậu yên tâm, trẫm chỉ thử nghiệm mà thôi!” Hoành Đế hưng phấn cười.

Hắn phất tay, Tu Vi, Linh Lực và Sinh Mệnh vừa đoạt được lại truyền vào cơ thể Hoàng Hậu, giúp nàng khôi phục bình thường.

“Đa… đa tạ bệ hạ…” Hoành Hậu đổ mồ hôi lạnh quỳ rạp xuống đất, cảm giác như vừa từ cửa tử quay trở về.

Nhưng nàng lại không có chút vui mừng nào…

Nàng hiểu rằng, vận mệnh của mình đã bị khống chế triệt để rồi.

Nàng hiện tại như một loại tài nguyên của Hoành Đế, hắn muốn rút lúc nào thì rút, muốn luyện lúc nào thì luyện…

Chẳng may trong tương lai, Hoành Đế gặp trận chiến nào khó nhằn, các nàng đều sẽ trở thành vật tế của hắn, hy sinh để hắn giữ mạng.

Nếu Hoành Đế không có ý đồ như vậy, cần gì phải dụ dỗ các nàng tu luyện môn công pháp tà ác này?

Đây chính là Thải Âm Bổ Dương một cách khốc liệt và tàn nhẫn nhất.

Hoành Đế không bận tâm Hoàng Hậu nghĩ gì, bởi vì nàng giờ đây không khác gì con rối bị hắn thao túng.

Ngược lại, dã tâm và lòng tham trong mắt của hắn ngày càng đậm đặc…

Nên biết rằng, thiên phú và ngộ tính của Hoàng Hậu vốn dĩ không cao, nàng có thể đột phá Đại Thừa là do Hoành Quốc dùng tài nguyên đắp lên cho xứng với thân phận Hoàng Hậu, chất lượng tu vi và linh lực vô cùng yếu kém.

Nhưng dù là thế, Hoành Đế cũng đã cảm nhận được chỗ tốt khi thải bổ nàng…

Nếu cho những nữ nhân kiệt xuất hơn tu luyện Ngự Nữ Huyền Kinh, phụ thuộc vào mình thì sao?

Đến khi đó, Hoành Đế tin rằng thực lực của mình có thể viễn siêu hầu hết Độ Kiếp Kỳ cường giả…

“Trẫm không chỉ đem nữ nhân trong Hoành Quốc cướp, mà còn cướp hết nữ nhân xuất sắc trong thiên hạ làm lô đỉnh!” Hoành Quốc sinh ra ý nghĩ điên cuồng:

“Ngay cả ba ả nữ cường nhân ở Hỗn Vực cũng không ngoại lệ, đều phải trở thành lô đỉnh để trợ trẫm phi thăng thành Tiên!”

Không do dự nữa, Hoành Đế gầm lên: “Hoành Vệ Thủ Lĩnh đâu?”

“Có thần!”

Từ trong không gian, một nam tử mặc giáp đen cung kính bước ra.

Hoành Vệ chính là đội Hộ Vệ tinh nhuệ và cường đại nhất của Hoành Quốc, bọn hắn chỉ tuân lệnh của Hoành Đế.

Hoành Vệ Thủ Lĩnh càng là Đại Thừa cường giả.

“Lệnh cho Hoành Vệ chia ra bắt cóc nữ nhân có thiên phú và nhan sắc trong Hoành Quốc mang về cho trẫm, bất kể các nàng có thân phận gì, hãy hành động một cách bí mật…” Hoành Đế liếm môi:

“Thái Tử Phi, thê thiếp của các Hoàng Tử, thê thiếp của quần thần trong triều…”

Hoành Vệ Thủ Lĩnh cúi thấp đầu lắng nghe, trung thành như chó với chủ, không có chút dị nghị hay thắc mắc nào.

“Về phần hai tỷ muội của Yến Gia kia…” Hoành Đế cười gằn:

“Đích thân ngươi xuất thủ!”

“Tuân lệnh!”

Hoành Vệ Thủ Lĩnh chậm rãi tiêu tan.

Hoàng Hậu ở một bên, đáy lòng rét lạnh…