Toàn trường trong nháy mắt lâm vào tĩnh lặng, lại bị giọng nói của Lê Vĩ phá tan.
“Phốc!” Có người nhịn không được bật cười, vội vàng lấy tay che kín miệng.
Hoá Thạch vỡ ra, cái thứ bên trong vừa thon vừa dài, cũng rất là to… hình thù quả thật có những đặc điểm của Long Tộc trong truyền thuyết.
Nhưng đầu nó tròn vo, hai mắt đờ đẫn ngu độn, da thịt mềm mềm đàn hồi.
Nào có cái rắm Chân Long, đây rõ ràng là Giun Đất.
“Địa Long, đây chắc chắn là Địa Long!” Lê Vĩ cười hắc hắc nói tiếp:
“Chúc mừng Giao Long Tộc có đại thu hoạch!”
Hắn đương nhiên không ngại bỏ đá xuống giếng, rõ ràng mình và đám Giao Long Tộc này không thù không oán, nhưng vì tham lam huyết mạch của mình mà Giao Long Tộc hợp tác với Hoàng Điểu Tộc, chẳng những sát hại đại lượng nhân tộc, còn truy lùng Lê Vĩ khắp nơi làm hắn phải tốn công diễn kịch mới đưa được Thăng Linh Châu cho Hồ Tộc.
Lê Vĩ là kẻ có thù tất báo, làm sao bỏ qua cơ hội tốt như vậy.
Hai mắt Giao Long Tộc Trưởng long lên sòng sọc trừng trừng, lúc này đầu óc của hắn trống rỗng, thậm chí không có tâm trạng nghe lời cười nhạo của Lê Vĩ.
RĂNG RẮC…
Không gian xung quanh Giao Long Tộc Trưởng run rẩy, hư ảnh một con Giao Long khổng lồ màu trắng đã hiện ra, khí tức Cửu Giai Yêu Thú chực chờ bùng phát.
Hiển nhiên đã sắp không ức chế nổi…
25 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm, đây là con số khổng lồ… dù là thế lực hàng đầu bỏ ra cũng phải thương gân động cốt.
Vì đặt cược vào hy vọng Chân Long, Giao Long Tộc Trưởng không ngại chi lớn.
Kết quả… thứ bên trong là một con giun.
Càng quá đáng hơn chính là, chuyện này bại lộ ở trước mặt rất nhiều thế lực và tu sĩ các nơi.
Giao Long Tộc sẽ trở thành trò hề lớn nhất trong những năm qua, bỏ 25 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm thu mua một con giun đất.
“Giao huynh, nén bi thương!” Thương Bảo Đế nhẹ giọng an ủi:
“Với khí độ của huynh, tin rằng dám chơi dám chịu!”
Tất cả chỉ là đánh cược, trước khi hoá thạch vỡ nát… chẳng ai biết bên trong là thứ gì.
Ngay cả Lê Vĩ, dù biết trong đó không liên quan gì đến Long Tộc, nhưng cũng chẳng xác định được cụ thể.
Mất mát 25 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm không đau bằng nhục nhã trước toàn trường.
Chấp nhận có chơi có chịu, nhưng Giao Long Tộc Trưởng muốn khám phá hoá thạch một cách bí mật, dù lời hay lỗ thì chỉ cao tầng trong tộc của hắn biết được.
Kết quả một tiếng hắt xì của Xích Luyện Quỷ Cơ, lại có thể oanh động không gian, chấn vỡ lớp hoá thạch.
Dù đầu thai chuyển thế thêm mười kiếp, Giao Long Tộc Trưởng cũng không tin đây là sự thật.
“Nữ nhân… à không, nữ quỷ này quá ác!” Ngay cả Lê Vĩ cũng âm thầm nâng ngón tay cái.
Một cú “hắt xì” của nàng đúng là đỉnh của chóp, rất hợp khẩu vị của hắn.
Đáng tiếc hắn đã có Tà Liễu, bằng không cũng sẽ vì cú hắt xì vừa rồi mà cân nhắc đề nghị trước đó của nàng.
“Ây da thật ngại quá!” Xích Luyện Quỷ Cơ đưa tay che miệng nói:
“Không khí trong này hơi ngột ngạt làm ta vô ý ho khan, không ngờ vô tình để lộ việc Giao Long Tộc mua giun đất!”
“Phốc!” Lê Vĩ cười muốn nội thương, đám đông cố gắng nín nhịn đến mức khó thở.
Toàn bộ hiện trường, chỉ có Giao Long Tộc Trưởng sắc mặt lúc xám lúc trắng.
Hắn xin thề, nếu không phải chiến lực của Xích Luyện Quỷ Cơ quá mạnh… lại thêm đây là địa bàn của Nhân Tộc, hắn đã bằng mọi giá liều mạng với nàng.
“Các vị, cứ chờ đó!” Giao Long Tộc Trưởng hít sâu một hơi, đè nén nội tâm phẫn nộ, rít lên từng tiếng:
“Ngày sau gặp lại, hy vọng các vị vẫn còn cười được… nhục nhã hôm nay, Giao Long Tộc sẽ bồi trả hàng vạn lần!”
RỐNG!
Nói xong, trực tiếp hoá thành bản thể khổng lồ, Giao Long Trảo xé toạc không gian lao thẳng vào trong.
Hắn cũng mặc kệ bốn món vật phẩm còn lại của Buổi Đấu Giá là gì, hôm nay đến đây đã đủ rồi.
Lê Vĩ toàn thân hưng phấn, dao động linh hồn trong sự phẫn nộ của Giao Long Tộc Trưởng quá lớn, Hồn Tu và Minh Tu của hắn lại vừa được tăng cường…
Chỉ cần tu luyện thêm một thời gian, đột phá Lục Chuyển nằm trong tầm tay.
Đại Tội Thất Hình Quyết quá diệu dụng… tu vi của kẻ dao động linh hồn càng cao, càng có lợi cho Lê Vĩ.
“Hừ, so với giun đất còn nhát hơn… vậy mà cũng dám lấy một chữ “Long” bên trong tên!” Xích Luyện Quỷ Cơ cười lạnh nói.
Vừa rồi nàng ước gì Giao Long Tộc Trưởng ra tay, như vậy có cớ lột đi một lớp da của hắn.
Đáng tiếc, tên này chịu nhục quá giỏi… đến mức như vậy còn không chịu ra tay.
Điều này càng khiến nàng xem thường, đường đường là Cửu Giai Yêu Thú lại chấp nhận mất mặt như thế.
Xem lại biểu hiện của Lê Vĩ từ đầu đến giờ, tên tiểu tử này rõ ràng tu vi không cao, ngồi ở hàng ghế thấp hơn… nhưng chưa một ai đắc tội với hắn mà được yên lành cả.
Không bị hắn chửi thẳng mặt thì cũng là dùng mưu kế khiêu khích khiến đối phương tổn thất nặng nề…
Chẳng sợ trời, không sợ đất.
Xích Luyện Quỷ Cơ đâu biết rằng, Lê Vĩ đã từng chết qua một lần… hiện tại còn hiểu rõ cách mà Âm Dương Lưỡng Giới vận hành, từ lâu đã sớm xem nhẹ cái chết.
Hắn là tên liều mạng, thà chết chứ không nhịn nhục…
Dù ta yếu hơn ngươi, ta bị ngươi tiêu diệt… thì vẫn cố gắng cắn ngươi một cú thật đau.
Đó là cách suy nghĩ của Lê Vĩ.
Nhưng càng như vậy, hắn càng hợp khẩu vị của Xích Luyện Quỷ Cơ.
“Thật tiếc cho Giao Long Tộc, mời các vị tiếp tục!” Thương Nhã thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Lần này kiếm lời lớn nhất chính là Thương Bảo Quốc của nàng.
Bán đi một bộ xác giun, đổi về 25 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm một cách đường đường chính chính.
Dù có đi cướp cũng không thu được nhiều như vậy, đây là món lời lớn nhất hàng vạn năm qua.
Ánh mắt nàng có chút cảm kích liếc về phía Lê Vĩ, nếu không nhờ vị đạo hữu này khích tướng, cố ý nâng giá… chưa chắc Giao Long Tộc Trưởng sẽ bỏ ra nhiều như vậy.
Có thể trở thành thế lực kinh doanh hàng đầu, Thương Bảo Quốc không sợ kết thù với Giao Long Tộc… ngược lại chỉ ưu tiên lợi ích.
Hơn nữa Giao Long Tộc cũng không dám làm càn hay trả thù ở Thiên Nguyên, Thương Bảo Quốc chẳng e ngại gì.
Nhìn sắc mặt Thương Bảo Đế hồng hào, ánh mắt tràn ngập ý cười là đủ hiểu.
Bốp bốp…
Thương Nhã vỗ tay cho thuộc hạ thu dọn hoá thạch vụn vỡ và bộ xác giun đi mất.
Khi mọi thứ sạch sẽ, nàng mới lấy ra một quyển trục cũ do da thú kết thành, bên trên còn lắng đọng khí tức năm tháng.
Thương Nhã đem quyển trục mở ra, thứ lộ ra bên trong khiến không ít nữ nhân đỏ mặt, mà đám nam nhân lại nở nụ cười ý vị thâm trường, vô cùng xấu xa.
Bởi vì trong quyển trục là hình minh hoạ các loại tư thế song tu giữa nam và nữ, cực kỳ độc đáo và đáng xấu hổ.
“E hèm!” Lê Vĩ nhìn chăm chú, tìm kiếm chút kinh nghiệm.
Dù sao thì mình có lão bà, việc động phòng là sớm hay muộn, xem chút kỹ thuật phòng the vẫn là nên.
“Đây là một môn công pháp song tu Bát Tinh Cực Phẩm đã lưu truyền từ lâu, gọi là Ngự Nữ Huyền Kinh!” Thương Nhã mở miệng giới thiệu:
“Công pháp này giúp nam nữ liên thông lực lượng, người nam làm chủ, người nữ làm phụ… nữ sẽ là lô đỉnh của nam nhân, nam nhân có thể rút đi tu vi của lô đỉnh mà sử dụng bất cứ lúc nào mà không gặp di chứng.”
Nghe xong mấy lời này, hầu hết nam nhân ở hiện trường đều trở nên kích động.
Thật ra Công Pháp Song Tu vốn không quá hiếm, tuy nhiên thể loại này được xem là “Tà Công”, ít nhiều cũng sẽ có tác dụng phụ, không thể lạm dụng quá nhiều…
Còn Ngự Nữ Huyền Kinh lại không lưu di chứng, đây là chỗ lợi hại.
Hơn nữa đẳng cấp của Ngự Nữ Huyền Kinh cực cao, đạt đến tận Bát Tinh Cực Phẩm… chỉ ở dưới Cửu Tinh.
Điều này đồng nghĩa, ngươi có thể đem lô đỉnh của mình bồi dưỡng đến Đại Thừa Viên Mãn và rút đi tu vi.
Cực kỳ đáng sợ…
Lê Vĩ nghe xong, liền biểu lộ thất vọng thì thào: “Nếu cần dựa vào nữ nhân để mạnh lên… vậy ta tu luyện có ý nghĩa gì?”
Đối với hắn, song tu đỉnh cao phải là đôi bên cùng có lợi, cả nam và nữ đều không bị ảnh hưởng… đây là điểm mấu chốt của hắn.
Hắn không chấp nhận vì lợi ích của bản thân mà ảnh hưởng đến đạo lữ của mình, nhất là khi rút đi cả tu vi của các nàng.
Ngự Nữ Huyền Kinh trong mắt hắn chính là rác rưởi, cũng lười tiếp tục xem.
“Giá khởi điểm là 5 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!” Thương Nhã lên tiếng.
Nàng vừa dứt lời, Băng Sơn Đảo Tổ đã quát lên: “10 mỏ!”
Lão đã già, rất cần loại công pháp này để lấy lại bản lĩnh nam nhân…
Nhưng mà Hoành Đế có hậu cung đông đảo càng không chịu thua kém, mở miệng cạnh tranh trực tiếp: “15 mỏ!”
“18 mỏ!” Băng Sơn Đảo Tổ không bỏ qua.
Hai vị Độ Kiếp Kỳ tranh giành, những người khác căn bản không có cơ hội chen vào.
Mà Lê Vĩ thì lại chú ý đến thái độ của Đại Tổng Quản Nha Ảnh.
Theo lý mà nói, Hãn Đế của Hãn Quốc cũng cần loại Công Pháp này mới đúng… nhưng Đại Tổng Quản không tham gia cạnh tranh.
“Chẳng lẽ Hãn Đế thật sự có vấn đề, bị liệt dương nên không luyện được Ngự Nữ Huyền Kinh?” Lê Vĩ thầm suy đoán.
Trong lúc hắn nghĩ, Xích Luyện Quỷ Cơ lại đang lén đánh giá hắn…
Vốn nàng cho rằng Lê Vĩ cũng như những nam nhân ở đây, sẽ bị Ngự Nữ Huyền Kinh là cho động tâm.
Nhưng thái độ xem nhẹ và không có chút hứng thú nào của hắn khiến nàng phải tán thưởng thêm một lần nữa.
Xích Luyện Quỷ Cơ cũng rất khinh thường loại công pháp hại nữ bổ nam này…
“Nếu ngươi muốn, ta có biện pháp song tu hiệu quả hơn gấp nhiều lần.” Nàng thầm nghĩ:
“Tiếc là Tà Liễu và ả ở Tinh Vân Các cũng có, ta không có ưu thế nào trong việc cạnh tranh!”
Cuối cùng, Băng Sơn Đảo Tổ thua kém… Hoành Quốc Hoàng Đế thành công đạt được Bát Tinh Cực Phẩm Công Pháp - Ngự Nữ Huyền Kinh với giá 25 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm.
Đều là bỏ ra 25 mỏ, nhưng so với Giao Long Tộc Trưởng ăn phải quả đắng, Hoành Đế lại nghênh đón ánh mắt ngưỡng mộ và ao ước của vô số nam nhân.
Hoành Đế hưng phấn dị thường, có được môn công pháp đặc biệt này… hắn đã bắt đầu lên một số kế hoạch trong lòng.
Những nữ nhân có thiên phú hàng đầu ở Hoành Quốc, phải nạp hết vào hậu cung.
Thậm chí không tiếc tranh đoạt nữ nhân, cướp luôn của đám nhi tử…
Nuôi thành lô đỉnh hết.
Hoành Đế cảm giác Ngự Nữ Huyền Kinh sẽ là thứ giúp thực lực của mình tiến lên một bước, đưa Hoành Quốc vượt qua đám Hãn Quốc…
Lê Vĩ có chút phiền muộn, năm vật phẩm cuối cùng thì có hai thứ không phù hợp với mình rồi…
Hắn đặt kỳ vọng vào ba thứ còn lại.
Thương Nhã không để tất cả chờ lâu, bàn tay nhẹ phất…
Lần này thứ lấy ra là một khối ngọc bội có hình bàn tay màu đồng cổ, thanh âm của nàng nghiêm nghị:
“Cửu Tinh Vũ Kỹ Hạ Phẩm - Thiên Phật Thủ, thích hợp với Phật Tu… Thương Bảo Quốc tình cờ đạt được, đáng tiếc chúng ta không phải thế lực Phật Tu, không thể tu luyện, đành phải mang ra đấu giá!”
“Hít!” Toàn trường hít một ngụm lãnh khí.
Cửu Tinh Vật Phẩm, rốt cuộc xuất hiện rồi…
Đây chính là đẳng cấp cao nhất trong trời đất.
Trước đó rất nhiều người còn thắc mắc, vật phẩm Cửu Tinh là nội tình sâu nhất, sại sao Thương Bảo Quốc lại nỡ lấy ra bán đấu giá.
Hoá ra vì đó là Vũ Kỹ mà chỉ Phật Tu mới luyện được… trong khi Thương Bảo Quốc dùng “thương” lập quốc, không có chút quan hệ gì với Phật Tu cả.
“Lỏ rồi…” Lê Vĩ bất đắc dĩ thở dài.
Hắn không phải Phật Tu, cũng chẳng luyện được môn Thiên Phật Thủ này.
Hơn nữa hắn có truyền thừa của Minh Chiến Tiên, Vũ Kỹ cao cấp hơn nhiều Thiên Phật Thủ còn chưa luyện đây… mua chỉ tổ phí Linh Thạch.
Tuy Phật Tu hiếm hoi, nhưng ở Thiên Nguyên vẫn có một số quốc gia theo đạo này…
Bọn hắn vì Thiên Phật Thủ trở nên cuồng nhiệt, chấp nhận dốc hết quốc khố và vốn liếng.
Cuối cùng, thành công đấu giá được Thiên Phật Thủ với giá 30 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm.
“Còn hai vật phẩm, đừng để ta thất vọng a.” Lê Vĩ chép miệng.
“Thưa các đạo hữu, hai vật phẩm còn lại thực chất là một loại!” Thương Nhã trịnh trọng nói:
“Chúng là một đôi Tạo Hoá Danh Khí!”
“Cái gì?” Lời vừa nói ra, toàn trường lập tức đứng lên.
Ngay cả Nha Ảnh Đại Tổng Quản, Băng Sơn Đảo Tổ cũng toàn thân chấn động.
Lưu Xích Luyện khẽ chau mày… nàng không tin Thương Bảo Quốc dám đem một cặp Danh Khí ra đấu giá đơn giản như vậy.
Từ cổ chí kim, Huyền Binh Đại Lục luôn mạnh hơn Man Di Chi Địa nhờ hệ thống tu luyện đặc biệt ủng hộ cho việc sử dụng vũ khí.
Nhưng nếu có Danh Khí trong tay, với quyền năng và công dụng độc đáo của từng kiện Danh Khí… dù là tu sĩ ở Man Di Chi Địa cũng có thể đánh ngang tay, thậm chí diệt ngược lại cường giả Huyền Binh Đại Lục.
Nguyên nhân rất đơn giản… Thai Khí được đánh giá yếu hơn Danh Khí!
Thế nên nếu Thương Bảo Quốc có Danh Khí, chắc chắn sẽ lưu lại sử dụng hoặc làm át chủ bài, làm sao nguyện ý mang ra đấu giá?
Lê Vĩ có cùng suy nghĩ với Lưu Xích Luyện…
Hơn ai hết, hắn hiểu uy lực của Danh Khí… vì hắn đang có tận ba kiện.
Những ngày qua, dù Thiên Tàn và Địa Khuyết được thăng cấp không ngừng, nhưng uy lực của chúng vẫn còn thua Vô Ảnh, Viêm Dương Đao và Ma Lâu Kiếm.
Qua đó có thể thấy, để Thai Khí sánh bằng Danh Khí là cả một hành trình… chưa kể Danh Khí cũng thăng cấp và phát triển được.
Thương Bảo Quốc không ngu xuẩn đem át chủ bài bán ra…
Quả nhiên, lời tiếp theo của Thương Nhã như gáo nước lạnh dập tắt sự kỳ vọng của đám đông:
“Là một cặp Tạo Hoá Danh Khí, nhưng đã bị hư hại nghiêm trọng… Thương Bảo Quốc không có cách khôi phục!”