Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 148: DỊ BIẾN KHÔNG NGỪNG!



“Hoá ra là đã bị hỏng!”

Toàn trường nhất thời hiểu ra, sau đó rất nhiều tu sĩ trở nên mất hứng thú.

Rốt cuộc đã biết vì sao Thương Bảo Quốc lại đem vật quý giá như Danh Khí ra bán đấu giá… nhưng lại càng nhiều hơn là thất vọng.

Bởi vì Thương Bảo Quốc chính là một Tu Chân Quốc Gia hàng đầu, có được nội tình hùng hậu, thủ đoạn phong phú, người tay dưới tay nhiều vô kể… nhưng dù là thế, Thương Bảo Quốc vẫn không biết cách để khôi phục và sửa chữa hai kiện Danh Khí này.

Điều mà ngay cả cao tầng của Thương Bảo Quốc cũng không làm được, e rằng hầu hết người ở đây cũng giống như vậy, dù là Độ Kiếp Kỳ cường giả cũng không ngoại lệ.

Mà Danh Khí tuy rằng rất lợi hại, nhưng một khi đã bị tổn hao… chưa chắc có thể sử dụng được.

Làm sao đám đông không thất vọng?

Thấy bầu không khí trầm xuống, Thương Nhã cũng không còn cách nào khác… nhẹ nhàng phất tay.

KENG!

Một chiếc rương kim loại nặng nề rơi xuống.

Ánh mắt của mọi người dồn hết vào trong rương, chỉ thấy nơi đó có hai kiện vũ khí tan vỡ…

Đó là một thanh Trường Thương và một thanh Trường Kích…

Chúng nó tuy rằng đã ảm đạm không còn chút ánh sáng nào, nhưng cái loại lực lượng tự nhiên do thiên địa tạo thành vẫn toả ra xung quanh.

Bảo vật do trời đất tạo ra, sẽ mang theo khí tức của thiên địa… đây là điều mà những vật phẩm do con người luyện chế không thể mô phỏng.

Chỉ dựa vào khí tức, đã có thể khẳng định đây quả thật là Tạo Hoá Danh Khí.

Chỉ tiếc, bất kể là Trường Thương hay Trường Kích đều đã gãy thành ba khúc, phần đầu vũ khí đã sứt mẻ với những vết nứt tràn lan, thậm chí xuất hiện vết rỉ sét.

“Haizz, hư hỏng quá nặng rồi!” Một vị Bát Tinh Luyện Khí Sư thở dài, ánh mắt tràn ngập tiếc hận:

“Tương truyền chỉ có Danh Khí mới có thể làm tổn hại nặng nề đến Danh Khí, xem ra hai thanh Danh Khí này đến từ tay hai vị cường giả đối đầu nhau, chúng nó đã đồng quy vu tận trong một trận chiến!”

“Không sai!” Thương Nhã gật đầu xác nhận:

“Thương và Kích này được đội thám hiểm của Thương Bảo Quốc tìm thấy trong một vùng phế tích chìm sâu dưới đáy biển, xem qua giấu vết… chủ nhân của chúng nó đã kéo nhau chết cùng, ngay cả hai kiện Danh Khí cũng vì thế mà tàn phá.”

“Hừ, lão phu thấy hai thứ này không xứng làm vật phẩm cuối cùng!” Nha Ảnh Đại Tổng Quản bất mãn nói:

“Danh Khí lợi hại đến đâu, một khi đã vỡ… khác nào những mảng kim loại vô dụng?”

Lời này được khá nhiều tu sĩ tán đồng, đem mảnh vỡ Danh Khí về cũng chẳng để làm gì cả.

“Danh Khí tuy hỏng, nhưng từng mảnh vỡ của chúng nó cũng là nguyên liệu luyện khí hàng đầu!” Thương Bảo Đế hừ lạnh:

“Nhìn khắp thiên hạ, làm gì còn nguyên liệu nào cao cấp hơn mảnh vỡ Danh Khí, thậm chí có thể dựa vào đó đúc ra Tuyệt Thế Danh Khí.”

“Thương Bảo Đế nói không sai, nhưng mấu chốt nằm ở chỗ… để đúc ra Tuyệt Thế Danh Khí cần thoả mãn nhiều điều kiện, không phải riêng những mảnh vỡ này là đủ.” Băng Sơn Đảo Tổ nhàn nhạt cười:

“Còn cần Cửu Tinh Luyện Khí Sư tay nghề cao, cần phôi vũ khí đã trải qua cảm ngộ… sản sinh linh tính.”

“Mà dù tập hợp được tất cả điều kiện trên, cũng chưa chắc sẽ thành công, bởi luyện chế luôn có tỷ lệ thất bại cao hơn... đánh đổi là quá lớn.”

“Thôi được rồi!” Hoành Đế ra vẻ lười biếng nói:

“Nể mặt Thương Bảo Quốc, trẫm nguyện ý ra giá năm mỏ Linh Thạch Cực Phẩm cho hai kiện Danh Khí vụn vỡ này!”

“Nghĩ hay lắm, Danh Khí dù nát vẫn là Danh Khí…” Thương Bảo Đế âm thầm xem thường:

“Lão phu thà đem mảnh vỡ chôn cất để tưởng niệm Tạo Hoá Danh Khí, cũng không thèm năm mỏ Linh Thạch Cực Phẩm rác của ngươi.”

“Mười mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!” Một thanh âm trong trẻo vang lên.

Đám đông rùng mình, vô thức nhìn lên thân ảnh kiều diễm của Xích Luyện Quỷ Cơ.

Chính nàng vừa mới ra giá…

Hoành Đế nhíu mày, nữ nhân này ra giá hơi cao thì phải…

Nếu là Tạo Hoá Danh Khí hoàn chỉnh, đừng nói là 10 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm… dù 50 mỏ cũng chưa chắc mua được cùng lúc hai kiện.

Nhưng đây rõ ràng là Danh Khí hư hỏng trầm trọng, chỉ còn lại các mảnh không nguyên vẹn.

“Tiểu Đồng, đồ này dùng được không?” Lê Vĩ nghiêm mặt hỏi.

“Đương nhiên dùng tốt!” Tiểu Đồng hồi đáp:

“Tuy nói kích và thương này đã không thể phục hồi, nhưng ngươi có thể đem mảnh vỡ của chúng làm nguyên liệu đúc Linh Huyền Song Kiếm, kết hợp với Thực Khí Thiết là quá đủ rồi, không cần tìm thêm bất cứ thứ gì khác.”

“Nhưng ta không còn đủ Linh Thạch Cực Phẩm…” Lê Vĩ nhức cả trứng.

Người ra giá còn là Xích Luyện Quỷ Cơ…

“12 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!” Một vị Luyện Khí Sư cuồng nhiệt quát lên:

“Cho dù thất bại, nhưng cơ hội để nghiên cứu mảnh vỡ Danh Khí cũng không có nhiều, cực kỳ xứng đáng!”

“15 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!” Lại có Luyện Khí Sư khác cao giọng cạnh tranh.

Xích Luyện Quỷ Cơ nhíu mày, có lẽ nàng đã đánh giá thấp sự hấp dẫn của Danh Khí với các Luyện Khí Sư…

Với sự đam mê Khí Đạo cuồng nhiệt, cơ hội tiếp xúc với Danh Khí hàng thật giá thật không nhiều, thay vào đó mảnh vỡ lại có giá cả phải chăng hơn… những Luyện Khí Sư này càng không muốn bỏ qua cơ hội.

“20 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!” Xích Luyện Quỷ Cơ hừ lạnh.

Bản thân nàng cũng muốn đúc ra Tuyệt Thế Danh Khí của riêng mình… trước đây từng đấu giá Bỉ Ngạn Chi Tâm cũng là vì vậy.

Bây giờ đứng trước nguyên liệu đỉnh cấp, làm sao dễ dàng bỏ qua?

“Không được!” Hoành Đế nhận ra ý đồ của Quỷ Cơ, ánh mắt loé lên:

“Bình thường nàng ta đã đủ mạnh rồi, nếu có thêm Tuyệt Thế Danh Khí… e rằng không ai cản nổi, phải ngăn lại!”

“25 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!” Hoành Đế cắn răng.

Toàn trường đưa mắt nhìn nhau, không ai nghĩ đến giá cả lại được nâng đến con số như vậy.

“Muốn cùng bổn toạ so Linh Thạch? Ngươi còn chưa xứng!” Xích Luyện Quỷ Cơ cười nhạt:

“30 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!”

Thương Nhã cùng Thương Bảo Đế hài lòng nở nụ cười, cái giá này đã đủ khiến Thương Bảo Quốc hài lòng.

Đột ngột, một thanh âm nhàn nhạt vang lên: “Một khối Thạch cấp Tiên!”

“Cái gì?” Đại điện chấn động.

Ngay lập tức, tất cả chú ý lực dồn hết về kẻ phát ra thanh âm.

Lê Vĩ một tay cầm chặt Chiến Giới Châu, tay còn lại nâng lên một khối Tiên Minh Thạch.

Không sai, hắn đã dốc vốn liếng… lấy ra một khối từ mỏ Tiên Minh Thạch.

Cả mỏ có đến mấy nghìn khối, một khối chẳng hề hấn gì…

Nhưng mà, nó lại khiến toàn bộ hiện trường lâm vào tĩnh lặng ngắn ngũi.

Tiên Minh Thạch đương nhiên không phải Tiên Thạch.

Nó phục vụ cho nhu cầu của tu sĩ ở Âm Gian nhiều hơn so với Dương Thế… thường được Minh Tu dùng để tu luyện.

Thương Bảo Quốc không có Minh Tu, rất khó sử dụng Tiên Minh Thạch, thậm chí hấp thụ bừa bãi có thể dẫn đến bạo tẩu linh hồn.

Nhưng ai thèm quan tâm chứ?

Điều tất cả tu sĩ ở đây nghe được chỉ có một chữ duy nhất…

Đó chính là “Tiên”.

Liên quan đến Tiên, đây chính là cảnh giới viễn siêu tất cả, có thể ngạo thị thế gian, đứng trên đầu toàn bộ Man Di Chi Địa.

Mặc kệ Tiên Minh Thạch là gì, có tác dụng ra sao… cần phải nghiên cứu nó bao nhiêu năm…

Chỉ cần liên quan đến Tiên, chắc chắn có giá trị vượt xa Linh Thạch Cực Phẩm.

Cái loại khí tức toả ra từ Tiên Minh Thạch khiến không gian vặn vẹo, làm Độ Kiếp Kỳ tim đập nhanh, mãnh liệt viễn siêu so với Cửu Tinh Vật Phẩm đã chứng minh tất cả.

Gần như không chút do dự, chẳng để Thương Nhã kịp mở miệng, Thương Bảo Đế lập tức đứng lên:

“Thành giao!”

Lão thay Thương Nhã quyết định, phất tay đem chiếc rương chúa hai kiện Danh Khí vụn nát đưa đến.

Mà Lê Vĩ cũng rất phối hợp, đem khối Tiên Minh Thạch ném ra.

OÀNH OÀNH OÀNH…

Đột ngột, ba cổ khí tức khủng bố bùng phát.

PHỐC!

Toàn trường thổ huyết, tu sĩ từ Đại Thừa Kỳ trở xuống đều bị chấn bay.

Chỉ thấy Hoành Đế, Băng Sơn Đảo Tổ và Nha Ảnh Đại Tổng Quản đồng loạt xuất thủ.

Băng Sơn Đảo Tổ tham lam xông thẳng đến Thương Bảo Đế mà tấn công, muốn đoạt lấy khối Tiên Minh Thạch.

Trong khi đó, Hoành Đế và Nha Ảnh Đại Tổng Quản lại điên cuồng vồ đến Lê Vĩ, hiển nhiên đánh cược rằng trên người kẻ này vẫn còn Tiên Minh Thạch.

Liên quan đến “Tiên” tồn tại, Độ Kiếp Kỳ đã không thể giữ được bình tĩnh nữa rồi…

“Làm càn!” Thương Bảo Đế phẫn nộ gầm lên:

“Hành vi của các ngươi là vạch mặt cùng Thương Bảo Quốc!”

“Thì sao? Chỉ cần đoạt được Tiên Thạch… cùng Thương Bảo Quốc trở mặt thành thù có là gì?” Băng Sơn Đạo Tổ cười gằn.

Hai tay nâng lên, một kiện Băng Sơn Ấn thô bạo nện thẳng xuống đầu Thương Bảo Đế.

Thương Bảo Đế nhanh chóng thu Tiên Minh Thạch vào ống tay áo, bạo phát thế công chống lại.

Cùng lúc đó, Hoành Đế triệu hoán hư ảnh vạn quân, thi triển khả năng của một Thống Quân Sư… tung ra một chiêu Hoành Quân Quyền đấm thẳng vào người Lê Vĩ.

Nha Ảnh Đại Tổng Quản không chịu thua kém, hai tay nâng lên, mười móng tay hoá thành Thôn Âm Sát Trảo chụp xuống.

Thế công của hai vị Độ Kiếp, ngay lập tức làm vặn vẹo cả không gian.

Toàn bộ đại điện sụp đổ, tu sĩ như diều đứt dây bay ngược ra ngoài liên tục vì dư ba kinh khủng đang càn quét.

Lê Vĩ tê dại cả da đầu, mặc dù biết chắc Tiên Minh Thạch có sức hấp dẫn nặng ký… nhưng không ngờ đến có thể khiến đám lão quái vật này trở nên điên cuồng.

Cũng may hắn đã sớm đề phòng, Chiến Giới Châu loé lên liền thu hắn vào trong đó, bốc hơi trước khi thế công Nha Ảnh Đại Tổng Quản và Hoành Đế ập đến.

ẦM!

Không gian băng liệt, công kích của hai vị Độ Kiếp đánh vào khoảng không, phá nát ngàn dặm Thương Kinh của Thương Bảo Quốc.

“Lũ tham lam các ngươi, ta nhớ kỹ rồi!” Lê Vĩ thầm hận, ngồi trong Chiến Giới Châu bay đến phía chiếc rương.

Vừa rồi mấy tên Độ Kiếp đột ngột ra tay, hắn còn chưa thể thu hồi mảnh vỡ Danh Khí.

Có Chiến Giới Châu, vấn đề an toàn đã được đảm bảo…

Nào ngờ, một bóng ảnh màu đỏ loé lên, tốc độ so với mấy tên Độ Kiếp vừa rồi còn nhanh hơn, dễ dàng cất giữ chiếc rương.

“Xích Luyện Quỷ Cơ!” Lê Vĩ giật bắn người.

“Khanh khách, đã sớm chờ đợi thời cơ!” Xích Luyện Quỷ Cơ cười đến run rẩy toàn thân, bầu sữa căng đầy phập phồng lên xuống:

“Mặc dù không biết ngươi đang ẩn thân ở đâu, nhưng nhất định có thể nghe lời ta nói… muốn lấy lại đồ vật, đến chỗ cũ gặp ta!”

Thoại âm vừa dứt, nàng hoá thành một luồng quỷ ảnh biến mất dạng.

“Moá!” Lê Vĩ bực mình chửi ầm lên.

Nữ nhân này xem ra đã sớm chú ý đến hắn nên mới ra tay nhanh chóng và quyết đoán như vậy.

Không nhắm vào Tiên Minh Thạch, không nhắm vào hắn… lại chỉ nhắm vào vật phẩm hắn vừa mua được.

Những mảnh vỡ của hai kiện Danh Khí đã bị nàng lấy mất rồi.

Muốn ép hắn xuất hiện.

“Thương Bảo Đế, mau giao ra Tiên Thạch!”

Cả Lê Vĩ và Xích Luyện Quỷ Cơ đều biến mất, Nha Ảnh Đại Tổng Quản và Hoành Đế cũng chuyển mục tiêu sang Thương Bảo Đế, kết hợp cùng Băng Sơn Đảo Tổ… ba vị Độ Kiếp Kỳ tiến hành vây công.

Sắc mặt từng người đều điên cuồng và bất chấp tất cả, dù liều mạng cũng phải đoạt được vật phẩm liên quan đến “Tiên”.

“Ở quốc thổ của trẫm muốn cướp đồ của trẫm, các ngươi tự đánh giá cao mình rồi!” Thương Bảo Đế ngửa đầu gầm lên:

“Đừng quên, trẫm có Quốc Vận của Thương Bảo Quốc hộ thân!”

Nói xong, nhanh chóng quy tụ Quốc Vận…

Từng luồng khí vận vô hình trên khắp lãnh thổ Thương Bảo Quốc kéo đến, tiến nhập vào trong người của Thương Bảo Đế.

Khoảnh khắc đó, chiến lực của hắn đại tăng, khí thế ẩn ẩn vượt qua cả Độ Kiếp Viên Mãn…

Lấy một địch ba, kịch chiến kinh hoàng.



Lê Vĩ lần đầu tiên ăn thiệt thòi lớn như vậy, người gây ra còn là Xích Luyện Quỷ Cơ.

Hắn đã quá chủ quan, tưởng rằng đổi mặt nạ và thay y phục là nàng không thể nhận ra mình…

Không ngờ trực giác của nữ quỷ này quá đáng sợ, luôn chờ cơ hội tóm lấy nhược điểm của hắn.

“Chỗ cũ mà nàng ta nói, chắc chắn là nơi đó…”

Hắn nghiến răng nghiến lợi, điều khiển Chiến Giới Châu bay vọt đi.

Không bao lâu sau, Lê Vĩ trở lại vùng rừng núi đụng độ Huyền Vũ Quốc…

Quả nhiên, một chiếc kiệu đỏ đang lơ lửng trên không trung.

Bên ngoài kiệu, chính là mười vị Hồng Y Thiếu Nữ canh gác.

“Tiến vào kiệu của nàng, không gian sẽ do nàng kiểm soát!” Tiểu Đồng nói:

“Thực lực của Lưu Xích Luyện ở trong pháp bảo của nàng, đủ để cảm ứng được sự tồn tại của Bán Tiên Bảo như Chiến Giới Châu.”

“Mà một khi nàng cường thế ra tay, ngươi cũng không kịp thi triển Nhập Âm Độn Pháp!”

Lê Vĩ nhướn mày, Xích Luyện Quỷ Cơ đã sớm suy tính tất cả…

Nghĩ đến đây, hắn lấy ra Trư Hồng Diện đeo lên đầu, kích phát Tà Lực một cách lặng lẽ.

Tại Thiên Tà Giáo… một đạo thân ảnh tuyệt đại phong hoa mở ra ánh mắt lãnh diễm hững hờ.

Lúc này, Lê Vĩ mới chủ động rời khỏi Chiến Giới Châu… chậm rãi xuất hiện bên ngoài.

“Hoá ra là thiếu hiệp!” Mười vị Hồng Y Thiếu Nữ chắp tay chào hỏi, nữ tử cầm đầu cung kính nói:

“Thành chủ đang chờ ngài trong kiệu!”

Lê Vĩ không hồi đáp, chỉ hướng về cổ kiệu quát lên: “Lưu Xích Luyện… rốt cuộc nàng muốn thế nào đây?”

“Vào kiệu rồi nói!” Thanh âm của Xích Luyện Quỷ Cơ lười biếng từ trong kiệu truyền ra.

Một khi Lê Vĩ vào kiệu, nàng tự tin có thể toàn quyền kiểm soát.

Xích Luyện Quỷ Cơ định bá vương ngạnh thượng cung, đem nam nhân này gạo nấu thành cơm, hớt tay trên của Tà Liễu.

Còn nếu hắn không dám vào, đừng mong lấy lại mảnh vỡ của Danh Khí…

“Ta là người đã có thê tử, sao có thể tự ý vào kiệu của nữ nhân khác?” Lê Vĩ hiên ngang lẫm liệt đáp:

“Mời nàng ra ngoài, chúng ta từ từ nói chuyện!”

“Ta đếm đến ba!” Lưu Xích Luyện hờ hững đáp:

“Nếu ngươi không vào kiệu, mảnh vỡ Danh Khí sẽ hoá thành bụi phấn!”

RĂNG RẮC…

Đúng lúc này, không gian trên cao sụp đổ như từng mảnh lưu ly rơi rụng…

Tà Khí phô thiên cái địa hoá thành đêm đen buông xuống, một vị như Nữ Hoàng đạp không giáng lâm…

Chân dài miên mang khiến thiên địa thất sắc…

Mười vị Thiếu Nữ Hồng Y quỳ rạp xuống đất, khí tràng cực mạnh khiến các nàng không chống đỡ nổi.

Kiệu đỏ lắc lư dữ dội như có thể nổ tung bất cứ lúc nào…

“Lưu Xích Luyện, ra sức quyến rũ phu quân của ta vào kiệu…” Một giọng nói thanh lãnh, tuyệt tình vang lên:

“Ngươi muốn làm tiểu tam sao?”