Nghe Lê Vĩ tiếp tục ra giá, trong đầu đa số người tại đại điện đều có chung suy nghĩ.
15 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm không phải là một con số nhỏ, rất nhiều thế lực Thất Tinh, Bát Tinh không bỏ ra nổi con số này…
Tất cả thế lực vận hành đều tốn một nguồn tài nguyên khổng lồ, Linh Thạch luôn được phân phát liên tục để cả thế lực từ trên xuống dưới sử dụng… rất ít có thế lực giàu đến mức có được lượng “Linh Thạch mặt” nhiều như vậy.
Giống như bảo khố của Kim Bằng Tộc mà Lê Vĩ từng vơ vét, số lượng Linh Thạch Cực Phẩm cũng đâu có bao nhiêu…
Thế nên khi Lê Vĩ nâng giá lên 15 mỏ Cực Phẩm, đại đa số đều đoán rằng hắn có bối cảnh lớn phía sau, có khả năng là Cửu Tinh Thế Lực.
Mà đã dám bỏ ra cái giá cao ngất ngưỡng cho một tấm bia đá vô danh, người khác càng cho rằng kẻ này đã nhìn ra manh mối nào đó từ tấm bia đá.
Sắc mặt Giao Long Tộc Trưởng âm trầm, không nghĩ đến có kẻ dám không nể mặt mình như vậy.
Đối với tộc trưởng của một trong ba đại tộc ở Yêu Khư như hắn, 15 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm tuy rằng không quá nhiều… nhưng để bỏ ra mua một tấm bia đá còn chưa biết tác dụng thì cần phải cân nhắc kỹ lưỡng.
“16 mỏ Cực Phẩm!” Giao Long Tộc Trưởng trầm giọng lên tiếng, ánh mắt lại mang theo một tia cảnh cáo trừng về phía Lê Vĩ.
Hiển nhiên là muốn ngầm uy hiếp… cảnh cáo tên này tốt nhất đừng đắc tội với mình.
“Trừng? ngươi trừng cái gì?” Nào ngờ Lê Vĩ không chút sợ hãi, ngược lại trừng ngược trở lại, đôi mắt sau lớp mặt nạ bạc nhìn chằm chằm Giao Long Tộc Trưởng quát lên:
“Đây là địa bàn của Nhân Tộc, Yêu Tộc các ngươi đến đây tốt nhất nên khiêm tốn một chút, ở trong Buổi Đấu Giá của Nhân Tộc âm thầm uy hiếp đối thủ cạnh tranh, đây là xem thường Nhân Tộc ta sao?”
“Ngươi…” Giao Long Tộc Trưởng suýt chút thổ huyết.
Ta chỉ trừng ngươi một cái mà thôi, ngươi phản ứng lớn như vậy làm gì? Còn lôi cả hai chủng tộc vào trong chuyện này.
Quả thật tuy tu vi cao, thực lực bất phàm… nhưng Giao Long Tộc Trưởng vẫn là Yêu Thú, mà cường giả ở đây hầu hết chính là Nhân Tộc, hắn cũng không dám làm càn.
Chỉ là ai có thể ngờ, cái tên chết tiệt kia chỉ vì mình trừng mắt có một cái… hắn lại lôi cả Nhân - Yêu hai tộc ra.
“E hèm, Đấu Giá là công bằng… ai bỏ giá cao sẽ được!” Thương Bảo Đế lên tiếng xoa dịu bầu không khí:
“Mặc kệ thân phận hay tu vi, nếu như ngấm ngầm uy hiếp đối thủ… chính là không nể mặt Thương Bảo Quốc chúng ta.”
Giao Long Tộc Trưởng hít sâu một hơi, thầm nghĩ phải tìm cơ hội đem tên khốn kiếp kia bóp chết.
Toàn trường đưa mắt nhìn nhau, nội tâm dâng lên sóng to gió lớn…
Cái tên khách quý cấp Hoàng Kim kia là ai nha, vậy mà dám ngang nhiên đối đầu, trắng trợn chất vấn một vị Cửu Giai Yêu Thú.
Hành vi này, nếu không phải kẻ điên thì thật sự là có bối cảnh đấy.
“18 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!” Lê Vĩ không từ bỏ, vẫn mở miệng ra giá.
Giao Long Tộc Trưởng chân mày nhíu chặt, với từng này Linh Thạch đủ để bồi dưỡng ra một đội quân tinh nhuệ.
Dùng để mua một tấm bia đá còn chưa rõ ràng công dụng, không đáng…
Mà không ít người cũng nghĩ thế…
Cuối cùng, tuy bỏ ra cái giá không nhỏ… Lê Vĩ vẫn thành công đem bia đá mua vào tay, bỏ ra 18 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm.
“Vị đạo hữu này, ngươi chịu chi giá cao… có phải nhìn ra huyền cơ gì rồi không?” Một lão già Luyện Khí Sư tò mò hỏi:
“Nếu có thể, xin được giải đáp!”
Lời này vừa ra, tất cả ánh mắt đều dồn về phía Lê Vĩ, hiển nhiên rất mong chờ câu trả lời, ngay cả Thương Nhã hay Xích Luyện Quỷ Cơ cũng không ngoại lệ.
“Ngươi là ai?” Lê Vĩ hỏi lão già.
“Lão phu là Bảo Khí Chân Nhân, Quốc Sư của Khí Quốc!” Lão già ngạo nghễ đáp.
“Ờ, ta và ngươi quen không?” Lê Vĩ nghi hoặc.
“Không quen!” Lão già lắc đầu.
“Vậy ngươi hỏi cái rắm à?” Lê Vĩ nộ mắng:
“Thích thì bỏ Linh Thạch ra đấu giá mang về nghiên cứu, không dám bỏ vốn còn nhiều chuyện thăm dò bí mật của người khác, ngươi vừa mới gia nhập Tu Chân Giới sao?”
“Ngươi…” Lão già nghẹn đến sắc mặt đỏ bừng, thở hổn hển.
Sắc mặt mọi người trở nên cổ quái, Xích Luyện Quỷ Cơ cũng nhịn không được nở nụ cười.
Mỗi người đều có bí mật, ngươi cố tình dò xét bí mật của người khác chính là tối kỵ… rất dễ trở mặt thành thù.
Nhất là ở một nơi mà rất nhiều người nhìn chằm chằm, dù có thật sự biết rõ lai lịch hay công dụng của tấm bia đã cũng chẳng ai nói ra.
Quốc Sư của Khí Quốc vì quá tò mò nên mới mở miệng, nào ngờ bị Lê Vĩ mắng cho máu chó đầy đầu.
“Tên này quá hung, ai động tới hắn cũng không được!” Đám đông thầm nghĩ.
“Tính cách này… nhất định là ngươi!” Ánh mắt Xích Luyện Quỷ Cơ loé lên:
“Thú vị, nghĩ rằng thay đổi một cái mặt nạ, khoác thêm áo choàng là qua mặt được ta đây mà.”
“Khụ, đấu giá xin được tiếp tục!” Thương Nhã lên tiếng, phất tay giới thiệu:
“Đây là một kiện Thất Tinh Cực Phẩm Pháp Bảo - Tịnh Hồn Ngọc, có tác dụng tịnh hoá linh hồn trúng độc…”
Trong lúc đám đông tiếp tục đấu giá, Lê Vĩ đã đem tấm bia đá thu vào Chiến Giới Châu cho chắc ăn.
Lúc này Viêm Dương Đao mới bình tĩnh trở lại, không còn tiếp tục kháng nghị, muốn lao ra tiếp xúc với bia đá.
“Ta chỉ còn 9 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!” Lê Vĩ âm thầm suy tính:
“Vật phẩm càng về sau sẽ càng quý giá, từng này nhất định không đủ dùng rồi… xem ra nếu gặp phải hàng khủng, chỉ có thể dùng đến Tiên Minh Thạch rồi chuồn mất.”
Thời gian dần trôi…
Đấu Giá Hội đã kéo dài gần một tháng, chỉ còn lại 5 vật phẩm cuối cùng.
Từ khi đạt được tấm Bia Đá, Lê Vĩ đã kiên nhẫn không cạnh tranh thêm bất cứ thứ gì mặc dù đồ tốt xuất hiện không hề ít, ngay cả mấy vị Độ Kiếp Kỳ cũng đã thu về tay vài lần.
OÀNH!
Cả khán đài đột nhiên chấn động.
Bởi vì Thương Nhã vừa lấy ra một khối hoá thạch khổng lồ.
“Đây là…” Đồng tử Giao Long Tộc Trưởng co lại, mà không ít cường giả cũng đã đứng lên.
Đó là hoá thạch của một sinh vật to lớn như con rắn khổng lồ, bên ngoài là tầng tầng đá tảng bao trùm, nhưng cái cổ dài, phần đầu góc cạnh dữ tợn, tứ chi liền thân đang vung trảo cùng với cái đuôi uốn lượn…
Thật sự không thể không khiến người ta nghĩ đến, ẩn trong hoá thạch chính là một con rồng đang ngủ say.
Mà rồng… chính là Thần Thú hàng thật giá thật.
“Như các vị đã biết, đã từng thế giới này có Long Tộc tồn tại… nhưng đã qua nhiều năm, Long Tộc cổ xưa đã rời khỏi nơi đây, có người đồn phi thăng vào Tiên Giới, cũng có người nói bọn hắn đi đến thế giới khác cao cấp hơn, không ai xác định được.” Thương Nhã ung dung nói:
“Đây là hoá thạch của một sinh vật thần bí được tìm thấy dưới lòng đất tại Ranh Giới Thiên Khư, niên đại lên đến hàng triệu năm, nhìn bề ngoài rất giống rồng trong truyền thuyết… tuy nhiên Thương Bảo Quốc không thể kết luận, bởi lớp hoá thạch này rất dày, che giấu mọi khí tức… cách duy nhất để xác định chính là đập nát hoá thạch, đánh cược một phen.”
Toàn trường xem như hiểu ra.
Hoá thạch vẫn chưa thể xác định lai lịch, chỉ là bên ngoài của nó rất giống một con rồng.
Đây là đánh cược.
Ai thành công đạt được hoá thạch này, nếu đập vỡ ra rồng thì kiếm lời lớn, nhưng nếu chỉ là vỏ bọc bên ngoài… chính là lỗ nặng, thậm chí mất trắng.
“Sao Thương Bảo Quốc không tự phá hoá thạch để kiếm chứng?” Có người thắc mắc.
“Vốn có ý định đó, nhưng Thương Bảo Quốc muốn góp vui cho Buổi Đấu Giá, đành nhường lại cơ hội cho người hữu duyên.” Thương Nhã mỉm cười.
Lê Vĩ có chút buồn cười…
Hoá thạch này quả thật mang hình rồng, nhưng hắn dám đảm bảo cái thứ bên trong không phải rồng.
Đơn giản vì hắn có huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long, sẽ cực kỳ nhạy cảm với những thứ liên quan đến rồng chân chính… dù sao thì hắn cũng là rồng.
Mà cái khối hoá thạch này căn bản chẳng mang đến chút cảm giác nào cho Lê Vĩ hay huyết mạch của hắn, chứng minh nó chắc chắn không phải là rồng.
Bề ngoài của hoá thạch giống rồng, đơn thuần là trùng hợp…
Đương nhiên, nếu như thứ đó không phải rồng, nhưng so với rồng còn lợi hại hơn thì sao? Mọi trường hợp đều có thể xảy ra cả.
Bởi vì nhìn bề ngoài của hoá thạch, thật sự quá giống hình dạng của Chân Long trong cổ tịch mà Giao Long Tộc có ghi chép.
Đối với các loài như Giao… bọn hắn nằm mộng cũng mơ được hoá rồng chân chính, rồng chính là thần linh, là tín ngưỡng.
Vậy nên chỉ cần có một tia cơ hội mong manh, Giao Long Tộc Trưởng cũng phải liều.
Hiểu được ý đồ này của đối phương, Lê Vĩ cười tủm tỉm nói: “15 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!”
“Hít!” Giao Long Tộc Trưởng hít sâu một hơi.
Hắn không tức giận vì Lê Vĩ cạnh tranh với mình, ngược lại càng thêm kích động.
Bởi vì Giao Long Tộc Trưởng biết rõ tên khốn kiếp này có ánh mắt rất độc đáo, nếu hoá thạch là đồ bỏ… hắn tuyệt đối không cạnh tranh, hơn nữa một lần còn tăng thêm 5 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm.
“16 mỏ!” Băng Sơn Đảo Tổ cao giọng quát, hiển nhiên cũng rất hứng thú với hoá thạch rồng.
“20 mỏ!” Giao Long Tộc Trưởng chỉ hận không thể đạp chết mấy tên cạnh tranh này vừa mình, lập tức nâng giá.
Lê Vĩ cân nhắc một phen, lại đánh liều mở miệng: “23 mỏ!”
“Ngươi…” Giao Long Tộc Trưởng hận đến nghiến răng nghiến lợi:
“25 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!”
“Haha, nhường cho các hạ vậy!” Lê Vĩ cười to, hướng Giao Long Tộc Trưởng chắp tay.
Hắn thay đổi thái độ đột ngột khiến mọi người sửng sốt, ngay cả Băng Sơn Đảo Tổ còn đang cân nhắc có nên tiếp tục cạnh tranh hay không cũng phải dừng.
“Ngươi có ý gì?” Giao Long Tộc Trưởng nghiến răng nghiến lợi.
“Chẳng có ý gì cả, ta hết Linh Thạch rồi!” Lê Vĩ nhún vai.
“Hừ, nghèo thì câm mồm lại!” Giao Long Tộc Trưởng sắc mặt tái mét, có cảm giác mình sắp bị âm một vố.
Chỉ là sau thái độ tuỳ ý và tiếng cười có phần mỉa mai của Lê Vĩ, những cường giả có ý định cạnh tranh với Giao Long Tộc Trưởng cũng phải thu tay.
25 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm không phải con số nhỏ, dù có là Cửu Tinh Thế Lực cũng phải thương gân động cốt khi bỏ ra.
“Không còn ai cạnh tranh, đấu giá thành công!” Thương Nhã cũng có chút hồi hộp.
Thương Bảo Quốc thật sự không xác định được bên trong hoá thạch cất giấu thứ gì, bởi vì cách duy nhất để biết đáp án là đập vỡ lớp hoá thạch bên ngoài.
Tim của Giao Long Tộc Trưởng đập thình thịch, cực kỳ đau lòng giao ra 25 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm… nhưng cũng rất kích động.
Hắn xin thề, chỉ cần bên trong này chứa đựng thi thể rồng thật, khi đó toàn bộ Giao Long Tộc sẽ đằng không mà lên, xưng hùng xưng bá, đem Yêu Khư thống nhất… sau đó đem dã tâm nhắm thẳng vào Thiên Nguyên và Hỗn Vực.
“Giao huynh, tại sao không mở hoá thạch tại chỗ để chúng ta được mở mang tầm mắt?” Hoành Đế đề nghị.
Mọi người đều hiếu kỳ, muốn biết ẩn trong hoá thạch có thật sự là rồng hay không.
“Mơ tưởng!” Giao Long Tộc Trưởng lập tức từ chối.
Là người đứng đầu cả tộc, hắn đâu phải kẻ ngốc…
Bất kể phía sau hoá thạch có phải rồng hay không, cũng chẳng có lý do gì phải công khai cho những nhân loại ở đây nhìn thấy.
Nếu thật sự ra rồng, không loại trừ nhân loại sẽ tham lam, đố kỵ nghĩ cách cướp đoạt… hoặc lập mưu đề phòng Giao Long Tộc bành trướng.
Nếu không ra rồng, cái giá 25 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm sẽ là cú tát đau điếng vào mặt Giao Long Tộc.
Dù lời hay lỗ, đều không nên công khai.
Nghĩ như vậy, Giao Long Tộc Trưởng vung tay… muốn thu hoá thạch hình rồng vào Nhẫn Trữ Vật.
“Hắt xì!”
Nào ngờ một tiếng ho thanh lãnh bỗng nhiên vang lên, Xích Luyện Quỷ Cơ đưa tay che miệng.
Không gian chấn động, một cổ sóng xung kích hùng dũng oanh thẳng vào trong hoá thạch.
RĂNG RẮC…
Trước ánh mắt trừng trừng của toàn bộ đại điện, từng lớp hoá thạch bị oanh đến nát tan... bắt đầu rạn vỡ.
Khói bụi mịt mù, Giao Long Tộc Trưởng như nín thở, cái miệng há hốc nhìn đến.
Một thi thể sinh vật xuất hiện…
Rất dài, ốm tong teo, toàn thân bo tròn, đầy thịt đỏ…
“PHỐC!”
Giao Long Tộc Trưởng tại chỗ phun máu, làn da tái nhợt không còn huyết sắc.
Đám đông biểu lộ quái dị, muốn cười lại không dám cười.
Hoành Đế, Đại Tổng Quản Nha Ảnh… khoé môi từng người co quắp kịch liệt.