Hư ảnh Trấn Ngục Bạo Long kiệt ngạo bất tuần, hung tàn bạo ngược sừng sững hiện ra sau lưng hắn, sau đó cấp tốc thu nhỏ, nhập thẳng vào thân thể Lê Vĩ.
Khoảnh khắc đó, biến hoá xảy ra…
Từng mảng long lân như hắc giáp bao trùm toàn thân, diện mục Lê Vĩ trở nên lăng lệ, hai mắt đỏ thẳm như huyết, trên lưng mọc ra một dãy gai nhọn dị thường, phía sau lưng mọc ra đuôi rồng.
Sức mạnh nhục thân của hắn tăng lên một cách điên cuồng.
Vốn chỉ là Ngũ Chuyển Thể Tu, giờ đây đã có thể sánh ngang với Lục Chuyển.
Nhìn qua Lê Vĩ như được trang bị chiến giáp dữ tợn, nhưng không hề… đây là trạng thái Long Nhân, nửa người nửa rồng.
Lê Vĩ chỉ mới luyện hoá một phần mười huyết mạch, Trấn Ngục Bạo Long Kinh gồm hai tầng.
Tầng thứ nhất - Lò Luyện Ngục.
Mà tầng thứ hai - Trấn Ngục cũng được hắn lần đầu mang ra sử dụng.
“Không xong!” Cảm nhận được thực lực kẻ địch đang tăng lên, Lâu Diễm nghiêm nghị lao vọt đến.
Uy lực của Hoả Ngục Vương Giáp dồn nén, Địa Ngục Hoả bùng nổ khảm vào bàn tay.
Ma Lâu Kiếm chém ra, Hoả Ngục Quyền oanh tạc.
Lê Vĩ không lùi mà tiến, vào thời điểm này… từ Âm Dương Linh Lực, Nguyệt Lực, Ma Lực, Thời Không Chi Lực… mọi lực lượng của hắn đều chuyển hoá thành Bạo Long Lực trong lò luyện ngục giữa đan điền.
Thậm chí ngay cả Tàn Khuyết Nhận cũng được hắn ném vào đan điền, dung hợp cùng Siêu Nguyên Anh để chuyển đổi thành Bạo Long Lực.
RỐNG!
Lê Vĩ như quái thú thượng cổ thức tỉnh, Bạo Long Lực gia trì vào hai cánh tay, thô bạo đấm ra.
“Bạo Long Quyền!”
ĐÙNG ĐÙNG!
Hai tiếng nổ kinh khủng vang lên, Bạo Long Lực điên cuồng bạo tạc, sức tàn phá với quy mô cực lớn.
Vảy rồng kiên cố đến mức đấm thẳng vào Tạo Hoá Danh Khí - Ma Lâu Kiếm, đấm thẳng vào Bát Tinh Pháp Bảo - Hoả Ngục Vương Giáp.
“Hự!”
Lâu Diễm rên lên một tiếng, thân thể liên tục trượt dài giữa không trung, cảm nhận được toàn thân bị chấn đến đau nhức kịch liệt.
“Mạnh thật, không hổ danh là huyết mạch cần Diêm Vương đại nhân đích thân mang về.” Nội tâm Lâu Diễm càng thêm tham lam, càng quyết chí phải cướp đoạt huyết mạch này bằng mọi giá.
Rõ ràng đối thủ chỉ mới là Hoá Thần Kỳ, nhưng dựa vào Trấn Ngục Bạo Long có thể chiếm thế thượng phong trước một Hợp Thể Kỳ tạm thời như mình…
Lâu Diễm tưởng tượng nếu mình có thể đạt được, chẳng phải có thể khiêu chiến cả Đại Thừa Kỳ, thậm chí là chống lại Độ Kiếp Kỳ hay sao?
Tim của hắn đập lên thình thịch…
“Ta quyết tâm phải đoạt!”
Lâu Diễm gào lên, kích phát Ma Lâu Kiếm đến cực điểm.
RỐNG!
Đầu lâu khổng lồ từ trong thân kiếm bắn ra, do Địa Ngục Hoả hùng mạnh ngưng thành, bên trên đầu lâu khảm hàng trăm luồng Độc Văn…
Hoả Độc cực kỳ nguy hiểm nện thẳng xuống đầu Lê Vĩ.
“Hơi Thở Bạo Long!”
Lê Vĩ ngửa đầu, lại một mỏ Linh Thạch Cực Phẩm bị hiến tế, bắn ra một cột Bạo Long Lực mạnh hơn gấp hai lần so với trước đây.
BÙM!
Không gian băng liệt, Hơi Thở Bạo Long nghiền nát đầu lâu, oanh tạc trực diện vào Lâu Diễm.
“Hự…”
Lâu Diễm rên lên một tiếng, toàn thân như đạn pháo bay ngược trở ra.
Trấn Ngục là tầng thứ giúp chủ nhân sở hữu sức mạnh áp đảo có thể trấn áp cả địa ngục, Lê Vĩ mạnh lên chưa từng có khi tiến vào trạng thái này.
Tuy nhiên, việc biến thành Long Nhân cũng phải trả giá rất lớn, áp lực và gánh nặng cho cơ thể cực kỳ trầm trọng.
Nếu không kết thúc sớm trận chiến này, hắn sẽ bạo thể mà chết.
RĂNG RẮC…
Tiếng chiến giáp ma sát vang lên, Lâu Diễm sừng sững đứng dậy, cảm thụ tình huống toàn thân một phen, cất tiếng cười dài:
“Ngươi mạnh thì đã sao? Ngươi vẫn không thể phá nổi Bát Tinh Pháp Bảo!”
Hoả Ngục Vương Giáp là Bát Tinh Pháp Bảo hàng thật giá thật, nó có khả năng phòng ngự trước công kích của Đại Thừa Kỳ hoặc Bát Chuyển Minh Tu.
Lê Vĩ tuy rằng rất mạnh, nhưng tu vi dù sao cũng chỉ là Hoá Thần… cách Đại Thừa Kỳ tận ba đại cảnh giới.
Hắn có thể miểu sát Thất Chuyển, lại không thể phá tan phòng ngự của Hoả Ngục Vương Giáp.
“Có chiến giáp này, ta chính là bất khả xâm phạm!” Lâu Diễm lòng tin tăng mạnh:
“Ngoan ngoãn nhận thua, ta sẽ cho ngươi được đầu thai chuyển thế!”
“Ngươi còn chưa đủ tư cách đó!” Lê Vĩ lạnh lùng.
Hắn đạp nát không gian, Bạo Long Lực bao quanh cơ thể, hai tay từ trên cao giáng thẳng xuống đầu Lâu Diễm.
Lâu Diễm nhếch mép cười tà, dùng Hoả Ngục Vương Giáp nghênh đón, Ma Lâu Kiếm phản công chém vào vảy rồng của Lê Vĩ.
ROẸT!
Tia lửa ma sát dữ dội và kinh hoàng, bất kể là Hoả Ngục Vương Giáp hay vảy rồng đều không bị xuyên phá, sức phòng ngự của chúng vượt xa thủ đoạn tấn công của đối thủ.
“Ngươi cũng không làm gì được ta!” Lê Vĩ hừ nói.
“Nhưng trạng thái của ngươi không thể kéo dài, đó là lúc ngươi phải chết!” Lâu Diễm tự tin vô hạn:
“Cho ta cút về!”
Ma Lâu Kiếm vô tình gặt ngang đem Lê Vĩ đẩy lùi.
Lê Vĩ cường thế áp sát, phát động Bạo Long Lực đánh cận chiến, quyền đấm cước đá, đuôi rồng quét ngang…
Trái lại, Lâu Diễm chuyển sang vừa đánh vừa lui, lợi dụng khả năng phòng ngự cao cấp của Hoả Ngục Vương Giáp mà kéo dài thời gian.
Lâu Diễm biết mình chẳng cần phải làm gì, ưu thế về tu vi là tuyệt đối có lợi… chỉ cần kéo dài thời gian đến thời điểm con mồi không thể gánh nổi áp lực do huyết mạch mang lại, trận đấu tự động sẽ chấm dứt.
“Kết quả đã có!” Lâu Diễm tự tin nói.
“Thật vậy sao?” Lê Vĩ ánh mắt đầy lăng lệ:
“Ngươi xem thường Phây Cơ, hậu quả nghiêm trọng!”
Song Cực Trận Đồng triển khai, Dương Cực xoay tròn, tự động lập xuống Trận Pháp.
Bạo Long Lực ngưng kết thành Trận Văn, một toà Phong Thiên Trận như lồng giam trấn thẳng xuống Lâu Diễm.
Phong Thiên Trận này không phải Trận Pháp đạt được từ truyền thừa của Trận Cuồng Lang Quân, mà là đến từ ký ức của tên Địa Tiên Chuyển Thế…
Nó là Bát Tinh Trận Pháp, Lê Vĩ hiện tại bố trí ra chỉ sánh ngang Thất Tinh… nhưng đủ phong toả một vùng thiên địa, nhốt Lâu Diễm vào bên trong.
“Ngươi còn là Trận Sư?” Lâu Diễm thật sự kinh ngạc trước thủ đoạn của tên này, bất quá khoé môi lại nhếch lên khinh miệt:
“Thì đã sao? Nhốt được ta nhưng không làm tổn thương ta được!”
Có Hoả Ngục Vương Giáp, chỉ cần Lê Vĩ không phải Bát Tinh Trận Sư có thể bố trí ra Bát Tinh Sát Trận, Lâu Diễm đều không cần phải e ngại.
“Không phải chỉ ngươi có Bát Tinh Pháp Bảo!” Lê Vĩ sát cơ loé lên, sắc mặt điên cuồng, Sơn Thuỷ Ấn hiện ra trong tay.
“Đại ấn này rất mạnh, nhưng ngươi chưa đủ tu vi phát huy hết quyền năng của nó!” Lâu Diễm nhếch mép nói.
Hắn nhìn nhận rất thấu triệt, tuy Sơn Thuỷ Ấn cũng là Bát Tinh Pháp Bảo, quả thật có thể nện vỡ Hoả Ngục Vương Giáp.
Nhưng Lê Vĩ dù sao chỉ là Hoá Thần, tuy chiến lực hơn người… cũng không thể dùng Sơn Thuỷ Ấn phá hỏng được Hoả Ngục Vương Giáp.
Bởi suy cho cùng, một loại là tấn công, một loại là phòng ngự…
“Ta không cần phát huy!” Lê Vĩ tàn nhẫn nói:
“Ta cho nổ!”
Hắn ném thẳng Sơn Thuỷ Ấn vào trong Phong Thiên Trận, quyết đoán siết tay:
“Bạo cho lão tử!”
Sơn Thuỷ Ấn tuân lệnh chủ nhân, dồn nén lực lượng như một quả bom nguyên tử, ầm ầm nổ tung.
“Không!” Lâu Diễm tê dại cả da đầu, hai mắt đỏ thẳm như máu gào thét:
“Ngươi điên rồi, hy sinh cả Bát Tinh Pháp Bảo!”
OÀNH!
Mặc cho hắn gào thét, sự hung ác của Lê Vĩ vượt xa tưởng tượng của Lâu Diễm.
Bát Tinh Pháp Bảo thì sao? Tiếc thì đã sao? Diệt được đại địch như ngươi, tất cả đều đáng giá…
OÀNH OÀNH OÀNH…
Bát Tinh Pháp Bảo tự bạo ở phạm vi gần, nguồn sức mạnh huỷ diệt đúng nghĩa nghiền nát mọi thứ, phá tan tất cả.
Phong Thiên Trận nổ tung, nhưng cũng đủ cầm chân Lâu Diễm trong đó khi vụ nổ vừa xảy ra.
Như tận thế ập vào… cả một đại ấn, cả một sơn cốc bên trong đều bạo tạc.
RĂNG RẮC…
Hoả Ngục Vương Giáp là Bát Tinh Pháp Bảo thì đã sao? Đối mặt một kiện Bát Tinh Pháp Bảo khác tự bạo, nó cũng phải sụp đổ.
Thanh âm rạn vỡ vang lên, từng mảnh áo giáp rơi rụng, hoa văn hoả diễm khí phách bị nghiền thành tro tàn.
Lâu Diễm như giẻ rách bay ngược ra ngoài, toàn thân thê thảm không cách nào hình dung.
Hoả Ngục Vương Giáp oai phong lẫm liệt mà hắn tự hào, nay chỉ còn lại những mảng kim loại vụn vỡ cắm vào da thịt.
Sắc mặt tuấn lãng của Lâu Diễm đầy rẫy vết thương, nửa bên mắt mù loà, máu tươi khắp toàn thân.
Nếu không nhờ Ma Lâu Kiếm bảo hộ vào thời khắc mấu chốt, hắn đã bị Sơn Thuỷ Ấn nổ chết.
“Ngươi… ác hơn cả ta!”
Lâu Diễm thở hổn hển, hắn vốn là kẻ cực kỳ tàn nhẫn và quyết liệt, nhưng cũng chưa từng nghĩ đến tự bạo Pháp Bảo Bát Tinh nhằm kéo địch nhân xuống mồ.
Dù sao thì, Pháp Bảo Bát Tinh có giá trị khổng lồ, ngay cả Đại Thừa Kỳ cường giả cũng thèm muốn…
Lê Vĩ vì diệt hắn, chấp nhận trả mọi cái giá dù trong lòng cũng tiếc đến rỉ máu.
Nên biết rằng, Sơn Thuỷ Ấn là nơi hỗ trợ cho Trận Sư tu luyện và lĩnh ngộ… không đơn thuần chỉ dùng để tấn công.
Nhưng… mọi cuộc chiến sống còn, không cho phép Lê Vĩ do dự.
Hắn luôn có máu liều, sẵn sàng tố hết để đạt mục đích.
“PHỐC!”
Thương thế nghiêm trọng, Lâu Diễm lại phun máu tươi, sắc mặt thê thảm nở nụ cười trào phún:
“Ngươi dạy ta một bài học khá đấy!”
Nói xong, hắn vung Ma Lâu Kiếm thẳng đến Lê Vĩ, nội tâm gầm lên:
“Bạo cho ta!”
Hiển nhiên, ngay khi Lê Vĩ quyết đoán tự bạo Sơn Thuỷ Ấn, đến lượt Lâu Diễm càng điên cuồng hơn, muốn tự bạo cả Tạo Hoá Danh Khí.
Hắn không tin nếu Ma Lâu Kiếm tự bạo, Lê Vĩ có thể sống sót…
Bởi vì suy cho cùng, Danh Khí mạnh hơn Pháp Bảo!
XOẸT!
Chỉ là không để Lâu Diễm như nguyện, một thanh Chuỷ Thủ vô hình vô ảnh, trong suốt như gương từ trong không gian bất ngờ lao ra, xuyên thủng tất cả, gặt ngang cánh tay của hắn.
“PHỐC!”
Tạo Hoá Danh Khí - Vô Ảnh xuất động, trảm đứt tay cầm Ma Lâu Kiếm của Lâu Diễm.
“Ngươi vậy mà còn có cả Danh Khí!?” Lâu Diễm như phát điên:
“Ngươi còn giấu bao nhiêu thủ đoạn?”
Vốn hắn nghĩ Lê Vĩ đã rất yêu nghiệt rồi, ai ngờ kẻ này vẫn còn giấu Tạo Hoá Danh Khí, hơn nữa đẳng cấp so với Ma Lâu Kiếm còn cao hơn.
Vô Ảnh quả thật được Tà Liễu nuôi dưỡng rất tốt, đẳng cấp của nó đủ áp chế cả Ma Lâu Kiếm…
Vô Ảnh liên tục xẹt qua như lưu tinh, không ngừng chém vào Ma Lâu Kiếm, làm phân tán lực lượng, ngăn cản nó tự bạo như ý muốn của Lâu Diễm.
“Thắng bại không đến phiên ngươi, tất cả do ta định đoạt!”
Lê Vĩ cười gằn, Hơi Thở Bạo Long dồn nén trong miệng, nhắm thẳng đến Lâu Diễm đang trọng thương oanh ra.
“Thật vậy sao?” Lâu Diễm ánh mắt hiện lên vẻ chế giễu, một tay nâng lên.
Đồng tử trong mắt Lê Vĩ co lại, bởi thứ mà Lâu Diễm lấy ra chính là Diêm Vương Lệnh…
Lê Vĩ chưa từng nghĩ Diêm Vương Lệnh sẽ là thứ xuất hiện vào thời khắc cuối cùng.
HÚ!
Từ trong lệnh bài, một tiếng tru dài ngang tàn đến cực điểm, khiến người ta rét lạnh cả sống lưng.
Minh Hồn của một linh hồn khổng lồ màu tím, nồng đậm oán khí và nguyền rủa ngút trời.
“Bát Chuyển Oán Hồn!” Da đầu Lê Vĩ tê dại, không ngờ Lâu Diễm vẫn còn ẩn giấu lá bài tẩy cuối cùng này.
Bát Chuyển Oán Hồn là linh hồn của Bát Chuyển Minh Tu sau khi chết vẫn còn uất hận, chứa đựng Oán Khí Nguyền Rủa rất kinh khủng.
Tuy rằng chiến lực của nó chắc chắn không bằng lúc còn sống, thậm chí yếu hơn rất nhiều…, nhưng thứ nguy hiểm là sự Nguyền Rủa Chi Lực nó mang theo.
Một khi nó xâm nhập, dù là Đại Thừa Kỳ cũng gặp phiền toái lớn.
“Hahahaha!” Lâu Diễm ngửa đầu cuồng tiếu:
“Bối cảnh của ta vĩnh viễn hơn ngươi, ta có sư phụ là Đại Trưởng Lão!”
Không sai, Bát Chuyển Oán Hồn cũng là đồ vật mà Diêm Vương Điện Đại Trưởng Lão bắt nhốt, tặng cho Lâu Diễm vào thời khắc cuối cùng.
Nếu một kích toàn lực của lão là tấn công nhục thân, thì Bát Chuyển Oán Hồn nguyền rủa linh hồn…
Dù Lê Vĩ có được trạng thái Long Nhân với vảy rồng cứng cáp, Bát Chuyển Oán Hồn vẫn có thể bỏ qua mà nhập vào linh hồn của hắn.
Trúng phải nguyền rủa cao cấp như vậy, kết cục không cần phải nghĩ…
“Chết đi!” Lâu Diễm oán hận tột đỉnh:
“Ép ta đến mức này, ngươi cũng nên an lòng nhắm mắt!”
RÚ!
Bát Chuyển Oán Hồn tru lên, ánh mắt khoá chặt lấy Lê Vĩ, tốc độ kinh hoàng vồ thẳng về phía hắn.
“Moá nó, đám con ông cháu cha này!” Lê Vĩ đậu đen rau muống.
“Bạch Liên!” Tiểu Đồng bình thản nói.
Hai mắt Lê Vĩ rực sáng…
Ngay khi Bát Chuyển Oán Hồn tiếp cận, Lê Vĩ vung tay.
Một đoá hoa sen màu trắng trong suốt như lưu ly, mang theo khí tức siêu độ tinh khiết, tâm tính ngay thẳng không chút tạp trần lơ lửng bay ra…
Bạch Liên!
Cảm nhận được oán khí ngút trời, Nguyền Rủa dữ dội của Bát Chuyển Oán Hồn…
Đoá Bạch Liên này liền chủ động áp sát, chậm rãi hoà tan thành vô vàn lực lượng siêu độ như một màn sáng, bao phủ lấy Bát Chuyển Oán Hồn.
Oán Hồn dữ tợn vào thời khắc này như thức tỉnh lương tri, oán khí nồng đậm đang bị sự tinh khiết kia xâm nhiễm, nguyền rủa tàn nhẫn cũng đang được cầu siêu…
“Bản thể của Bạch Liên Tộc?” Lâu Diễm mắt lồi ra ngoài.
Nếu nói thứ gì khắc chế sự tà ác, nguyền rủa, oán hận… thì năng lực siêu độ linh hồn, tịnh hoá tạp chất của Bạch Liên Tộc chính là số một.
Tại sao? Tại sao tên khốn kiếp này còn có Bạch Liên Tộc, hơn nữa là bản thể rất quý giá như vậy?
XÈO XÈO XÈO…
Bạch Liên dần tan biến, nhưng cũng đã thành công siêu thoát cho Bát Chuyển Oán Hồn, không tiếp tục công kích Lê Vĩ.
“PHỐC!”
Lâu Diễm chưa kịp định thần, đan điền nhói đau.
Hắn ngơ ngác nhìn xuống…
Viêm Dương Đao xuyên thủng, thiêu đốt dữ dội…
“Kiện… Danh Khí thứ hai?” Lâu Diễm thì thào, biểu lộ thất thần và trống rỗng nhìn chằm chằm kẻ đeo mặt nạ Quỷ Vương ở phía đối diện.
Bài tẩy của ai, mới là nhiều hơn?
“À quên nói, ta cũng chính là Âm Dương Sứ Giả mà ngươi muốn tìm!” Lê Vĩ nhe ra hàm răng trắng tinh:
“Chúc mừng, ngươi đã tìm thấy!”
“PHỐC!” Lâu Diễm tức đến thổ huyết, mắt đỏ lên như sắp nổ tung, mấp máy môi muốn nói thêm vài lời.