Nghe đề nghị của Lê Vĩ, Lâu Diễm ra vẻ hưng phấn đồng ý, hiển nhiên còn cho rằng tên này còn đang bị mình lừa gạt hợp tác.
Dự định chờ Lê Vĩ tấn công Nghĩ Vương và Tửu Đại Tướng, sẽ tìm cơ hội ám sát hắn.
“Không xong!”
Ngay cả Nghĩ Vương và Tửu Đại Tướng cũng đầy mặt đề phòng nhìn chằm chằm Lê Vĩ, bọn hắn đấu với hai tên Lâu Diễm đã có chút quá sức, hiện tại chẳng khác nào nỏ mạnh hết đà.
Mà tên Câu Hồn Sứ Giả kia vừa tăng thực lực, nếu lúc này nhắm vào… e rằng chỉ có con đường chết.
Lê Vĩ cũng lười nói nhảm, trực tiếp vận khởi Lò Luyện Ngục giữa đan điền.
ẦM!
Một mỏ Linh Thạch Cực Phẩm lập tức được luyện hoá thành nguồn Bạo Long Lực dữ dội.
NGAO!
Tiếng gầm như đến từ thượng cổ thức tỉnh, hư ảnh Trấn Ngục Bạo Long sừng sững hiện ra.
“Đây là…”
Ngay khi Địa Ngục Dị Chủng xuất hiện, huyết mạch Kiến Vương run rẩy, toàn thân mất đi ý chí chiến đấu, suýt chút nữa quỳ rạp trên mặt đất.
Bất kể là ở Dương Thế hay Âm Gian, chỉ cần ngươi là Yêu Tộc… đụng phải huyết mạch khủng bố như Trấn Ngục Bạo Long đều không thể chịu nổi.
“Chính là nó!” Ánh mắt sau lớp mặt nạ của Lâu Diễm trở nên cuồng nhiệt, tim đập thình thịch.
Đây chính là huyết mạch mà hắn nằm mơ cũng muốn đạt được, so với Trấn Ngục Bạo Long… những loài như Địa Ngục Khuyển chỉ là gà đất chó sành.
“Trời ạ, đây là thứ quái quỷ gì?” Tửu Đại Tướng dù không hiểu biết về Yêu Tộc cũng cảm nhận được sự đáng sợ của Trấn Ngục Bạo Long.
Cảm giác như chỉ cần đối phương nhắm vào, dù có được Bầu Rượu hoá thành bộ giáp hộ thân cũng không chịu nổi một kích.
“Hơi Thở Bạo Long!”
Sát khí của Lê Vĩ bùng nổ, hai mắt khoá chặt lấy Kiến Vương nằm trên mặt đất, ngửa đầu chuẩn bị bắn pháo.
“Giết tốt!” Lâu Diễm phấn khởi quát lên.
Hắn đang chờ đợi thời cơ, chỉ cần Kiến Vương vừa bị bắn chết, hắn sẽ ngay lập tức dồn toàn lực tấn công vào Phây Cơ, cho Quỷ Vương này một đòn trí mạng.
GÀO!
Rốt cuộc, Hơi Thở Bạo Long rời khỏi miệng, một cột huỷ thiên diệt địa thô bạo bắn ra.
Nào ngờ cũng ngay lúc đó, Càn Khôn Cốt của Lê Vĩ kích hoạt toàn lực, mở ra Tiểu Càn Khôn.
Không Gian Chi Lực tác động mãnh liệt, đem vị trí của Kiến Vương và Lâu Diễm dịch chuyển tại chỗ.
“Ta xxx!”
Lâu Diễm đậu đen rau muống.
Mọi thứ diễn ra thật sự là quá nhanh.
Đừng nói là hắn, dù là Nghĩ Vương hay Tửu Đại Tướng cũng trợn mắt há hốc mồm.
BÙM!
Hơi Thở Bạo Long bắn thẳng vào bản thể của Lâu Diễm trước sự ngỡ ngàng của toàn trường.
“Súc sinh, ngươi làm gì?” Tên Lâu Diễm còn lại thấy cảnh này ngửa đầu nộ hống:
“Sao lại tấn công ta?”
Bản thể bị Hơi Thở Bạo Long công phá không dễ dàng bị tiêu diệt, chỉ thấy một khối ngọc bội đeo trên cổ của hắn vỡ tan.
RĂNG RẮC…
Vô vàn Trận Văn từ trong ngọc bội bay ra, hình thành một toà Thất Tinh Trận Pháp phòng ngự, tạo thành tám lớp màn chắn bảo vệ xung quanh cơ thể.
Hiển nhiên đây cũng là một thủ đoạn giữ mạng của Lâu Diễm…
Lê Vĩ cười gằn, đốt thêm mỏ Nguyên Thạch Cực Phẩm thứ hai, tiếp tục ngửa cổ bắn phá.
OÀNH!
Hai luồng Hơi Thở Bạo Long chồng chất, nghiền nát hàng loạt Trận Văn…
Thất Giai Yêu Thú trúng một đợt cũng tan xương nát thịt, huống hồ là Thất Tinh Trận Pháp phải gánh cùng lúc hai đợt?
Trận Pháp sụp đổ, bản thể của Lâu Diễm suýt chút tan xương nát thịt.
Lê Vĩ không định bỏ qua, lại ngửa đầu ngưng tụ Bạo Long Lực, đốt thêm mỏ Linh Thạch Cực Phẩm thứ ba.
“Làm càn!” Tên Lâu Diễm còn lại không muốn cho Lê Vĩ cơ hội tiếp tục, nâng lên Ma Lâu Kiếm điên cuồng chém đến.
“Nằm mơ!” Nghĩ Vương và Tửu Tướng Quân xông thẳng đến ngăn chặn, bọn hắn ước gì hai tên Câu Hồn Sứ Giả liều mạng với nhau, đương nhiên không cho Lâu Diễm cơ hội cản trở Lê Vĩ diệt mất một tên.
“Cút ngay!” Lâu Diễm cực kỳ thịnh nộ, Song Sinh Lâu chính là một trong những thủ đoạn quan trọng nhất, mất đi một tôn khác nào mất nửa cái mạng, hắn quyết tâm không để điều đó xảy ra.
Trực tiếp lấy ra một tấm Phù Chú, hung hăng bóp nát.
XÈO.
Phù Chú bốc hơi, hư ảnh của một lão nhân tóc trắng, diện mục lăng lệ âm trầm hiện ra phía sau lưng Lâu Diễm.
Sư phụ của hắn, Đại Trưởng Lão Diêm Vương Điện - Cửu Chuyển Minh Tu cường giả.
Đây chỉ là hư ảnh, nhưng cũng là át chủ bài của Lâu Diễm dùng để hộ thân, ngay cả Hợp Thể Kỳ hay Bát Chuyển Minh Tu đều không chống nổi.
“Diêm Vương Song Trảo!”
Đại Trưởng Lão cùng lúc duỗi ra hai bàn tay khô gầy, Địa Ngục Hoả phần thiên phệ địa trên đầu ngón tay.
Một trảo khổng lồ chụp xuống…
“AAAAAAA…”
Nghĩ Vương và Tửu Tướng Quân chỉ kịp hú lên thảm thiết, bị bóp thành hai đống tro tàn.
Đáng thương cho bọn hắn đã sớm hết thủ đoạn giữ mạng để có thể ngăn cản một đòn toàn lực của Đại Trưởng Lão Diêm Vương Điện.
Mà một trảo còn lại, tiếp tục vồ thẳng đến Lê Vĩ.
“Chết đi cho ta!” Lâu Diễm gầm lên, không vì sư phụ đã tấn công mà bỏ qua cơ hội, trực tiếp lao thẳng đến Lê Vĩ.
Hắn đã lường trước trường hợp dù mục tiêu có thể sống sót sau một kích của sư phụ mình, hắn sẽ tiếp tục áp sát.
Sắc mặt Lê Vĩ phát lạnh, một khối lệnh bài hình răng nanh xuất hiện trong tay, quyết đoán bóp nát.
GÂU GÂU GÂU.
Hư ảnh ba cái đầu Địa Ngục Khuyển khủng bố hiện ra, một kích toàn lực của Ngục Khuyển Tộc Trưởng thu được từ Khuyển Dương.
Ba luồng Địa Ngục Pháo dồn nén ở trong miệng, hướng về Diêm Vương Trảo oanh tạc trực diện.
Cửu Giai Yêu Thú đấu Cửu Chuyển Minh Tu, đều là cường giả đỉnh cấp.
ĐÙNG!
Không gian sụp đổ, Địa Ngục Pháo và Diêm Vương Trảo đồng loạt nổ tung, dư ba càn quét vạn dặm chiến trường.
Hư ảnh của Đại Trưởng Lão và Ngục Khuyển Tộc Trưởng cùng lúc tan biến, công kích này chỉ dùng được một lần.
Lâu Diễm bất chấp tất cả, Ma Lâu Kiếm chém thẳng đến Lê Vĩ…
“Hơi Thở Bạo Long!” Lê Vĩ nghênh chiến, một cổ Bạo Long Lực dữ dội bắn ra.
Lâu Diễm nội tâm thở phào, kẻ này đã chịu chiến với mình, bản thể bên kia tạm thời an toàn rồi.
Hắn dồn hết toàn lực, Vương Miện của Hoả Ngục Vương hừng hực thiêu đốt, dồn hết sức mạnh vào Ma Lâu Kiếm, chém ra hư ảnh đầu lâu khổng lồ.
BÙM!
Hơi Thở Bạo Long cùng đầu lâu đồng quy tận…
“Ta xem ngươi còn bắn được mấy lần!” Lâu Diễm hừ lạnh, hắn đương nhiên nhận ra mỗi lần Lê Vĩ dùng Hơi Thở Bạo Long là tiêu hao cực lớn.
Công kích cao cấp như vậy, không tin không có giới hạn sử dụng…
Phốc!
Đột ngột, máu tươi cuồng phún.
“Tại sao?” Lâu Diễm ngơ ngác, đầu như vừa bị bổ ra làm đôi, cảm giác đau đến tê tâm liệt phế.
Hắn khó khăn quay lại nhìn…
Chẳng biết từ bao giờ, ở nơi bản thể vốn đã thê thảm, Dạ Tâm như tử thần đoạt mạng trồi lên, Tàn Khuyết Nhận lạnh lẽo như trăng lưỡi liềm gặt ngang thủ cấp.
Một trong hai Hoả Ngục Vương… đã bị trảm bay đầu.
“Ai nói là hai đấu một?” Lê Vĩ cười quỷ dị:
“Là hai đấu hai!”
“Ngươi…” Lâu Diễm lại tức giận đến thổ huyết.
Câu này vừa rồi hắn chính miệng nói với Nghĩ Vương và Tửu Đại Tướng, kết quả giờ đây lại bị mang ra chặn họng.
Dạ Tâm ra tay cực kỳ tàn nhẫn, không muốn cho bản thể Lâu Diễm bất cứ cơ hội nào, Tàn Khuyết Nhận hung hăng khuyết thủng vào đan điền…
Lâu Diễm có Song Sinh Lâu thì Lê Vĩ cũng có cho mình Đạo Tâm Chủng Ma.
Từ đầu đến cuối, Lê Vĩ chưa từng sử dụng Dạ Tâm trong trận đánh với Huyết Nguyệt chính là chờ thời khắc này, nhằm cho Lâu Diễm một đòn trí mạng.
Như đã nói từ đầu, ưu thế của Lê Vĩ là biết phần lớn thủ đoạn của Lâu Diễm, còn Lâu Diễm lại chưa biết nhiều về hắn.
Vị thế của thợ săn và con mồi, từ khi bước vào Cửu Chiến Di Tích đã thay đổi hoàn toàn rồi.
“Lão tử phải diệt các ngươi!” Tên Lâu Diễm còn lại như phát điên nộ rống:
“Lột da, rút gân, hút máu… mới có thể giải trừ mối hận trong lòng.”
Không chút do dự, hắn lấy ra hai con bài chưa lật.
Một bình ngọc chứa đựng Kích Hoả Đan, một tấm Cường Khí Phù.
Lâu Diễm nuốt chửng Kích Hoả Đan…
OÀNH!
Địa Ngục Hoả bùng phát trong đan điền hắn, tu vi của Lâu Diễm được kích phát, tiến vào Hợp Thể Sơ Kỳ, vượt qua một đại cảnh giới.
Mà Cường Khí Phù hoá thành hàng loạt Phù Văn, khảm vào bên trên Ma Lâu Kiếm.
Ma Lâu Kiếm đạt đến Thất Tinh Cực Phẩm Danh Khí!
“Moá, con hàng này giàu vậy!” Lê Vĩ thầm chửi thề.
Hắn đâu biết rằng Lâu Diễm đã chuẩn bị rất nhiều Diêm Điểm để mua huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long, sau khi bị hớt tay trên… tên này chuyển sang đổi một đống thủ đoạn đề thăng chiến lực.
Bất quá xuyên suốt các trận chiến, Lâu Diễm cũng đã sử dụng gần cạn rồi.
“Chết cho ta!”
Thực lực Hợp Thể Kỳ, khiến Lâu Diễm có khả năng thao túng hoàn cảnh xung quanh như hoà hợp cùng thiên địa.
Địa Ngục Hoả thiêu đốt Tiểu Càn Khôn, khiến Thời Không Linh Lực của Lê Vĩ bốc hơi ngay lập tức.
Lâu Diễm xông thẳng đến Lê Vĩ, Ma Lâu Kiếm hung tàn chém xuống.
“Cút!”
Lê Vĩ cười gằn, Sơn Thuỷ Ấn hiện ra trong tay, Siêu Nguyên Anh cung cấp lực lượng, từ trên không đập thẳng xuống.
KENG!
Ma Lâu Kiếm chém vào Sơn Thuỷ Ấn, lực phản chấn kinh hoàng khiến Lê Vĩ liên tục lùi bước…
Mà Lâu Diễm nhờ vào chênh lệch hai Đại Cảnh Giới, cường thế nghiền ép.
“Hoả Hồn Quyết!”
Lâu Diễm quát lạnh, thi triển Công Pháp…
Vù vù vù…
Trong đan điền hắn, Địa Ngục Hoả và Độc Minh Hồn dung hợp vào nhau.
Bên trên Ma Lâu Kiếm, 100 đường Độc Văn xuất hiện, khiến thanh kiếm này chẳng những trở nên nguy hiểm với lửa địa ngục, mà còn có thể phóng thích Độc Minh Hồn diệt sát địch nhân.
“Bát Lâu Trảm!”
Lâu Diễm vung kiếm trảm ra, tám cái đầu lâu khổng lồ lao đến như tám khoả thiên thạch.
“Hợp Ma!” Lê Vĩ quát lớn.
“Khằng khặc!” Dạ Tâm cười quỷ dị, ngay lập tức trở về, dung hợp vào cơ thể chủ nhân.
Trong nháy mắt, cùng Ma kết hợp… chiến lực của Lê Vĩ đề thăng.
Âm Dương, Thời Không, Kim, Lôi, Ma… các loại lực lượng bùng nổ, luân chuyển qua hệ thống kinh mạch được cường hoá dị thường nhập vào Thai Khí.
Tàn Khuyết Nhận trong tay, Lê Vĩ chém thẳng ra:
“Loạn Nguyệt Trảm!”
Hư ảnh Huyết Khuyết Nguyệt hiện ra sau lưng hắn, Tàn Khuyết Nhận chém ra cùng lúc hơn chục luồng trăng lưỡi liềm sát phạt, phá tan Bát Lâu Trảm của đối thủ một cách ngang tàn.
Hiển nhiên, Lê Vĩ đã sở hữu bộ chiêu thức và các thủ đoạn chiến đấu của Dạ Huyết Nguyệt sau khi luyện hoá nàng.
“Dạ Nguyệt Khúc!”
Màn đêm bao trùm, Lê Vĩ biến mất như ánh trăng…
Một lần nữa hiện ra, hắn đã ở trên đỉnh đầu của Lâu Diễm, vung Tàn Khuyết Nhận trảm xuống:
“Lạc Nguyệt Trảm!”
VÙ!
Một chém này hình thành ánh trăng lưỡi liềm khổng lồ, xé nát cả thời không, trảm thẳng vào đầu đối thủ.
“Hoả Vương Nộ Kiếm!”
Lâu Diễm không chút ngại ngần, Địa Ngục Hoả trở nên cuồng nộ, uy lực bạo tăng vung kiếm chém lên.
OÀNH!
Lại một lần nữa công kích đồng quy vu tận, trăng lưỡi liềm cùng hoả kiếm địa ngục đồng loạt nổ tung.
Lê Vĩ hít sâu một hơi, Thất Hình Đại Tội Quyết triển khai, Phẫn Nộ Hình kích hoạt.
Tóc dài tung bay chuyển thành màu đỏ, khí tức phẫn nộ, lửa hận ngút trời.
Sát Ý của Lê Vĩ hoá thành thực chất, hoà cùng bầu không khí đêm đỏ dưới ánh trăng càng thêm phần quỷ dị.
Chiến lực tăng lên, Lê Vĩ vung Sơn Thuỷ Ấn đập xuống.
“Giả thần giả quỷ!” Lâu Diễm khinh miệt, đay tay ấn vào giữa lồng ngực.
Như có tiếng kim loại reo vang, một bộ Chiến Giáp màu đỏ, bên trên có hoa văn hình ngọn lửa bao trùm toàn thân hắn.
Bát Tinh Pháp Bảo - Hoả Ngục Vương Giáp, đây là lễ vật mà sư phụ đã ban tặng cho hắn.
ẦM!
Sơn Thuỷ Ấn nện vào Hoả Ngục Vương Giáp, trực tiếp bị chấn ngược trở lại.
“Không chỉ ngươi có Pháp Bảo đâu!” Lâu Diễm ngạo nghễ cười:
“Bối cảnh của ta, so với ngươi mạnh hơn!”
Có được Hoả Ngục Vương Giáp, Địa Ngục Hoả của hắn lại trở nên táo bạo.
Lòng tin tăng mạnh, không thèm phòng ngự, cứ thế cường công lao đến ám sát.
RỐNG!
Cổ Ngục Man Ngưu được Lê Vĩ triệu hoán, từ trên cao vung quyền đập xuống.