Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 133: CỬU MINH CHIẾN PHÁP!



“Phù…”

Lê Vĩ thở hổn hển nhìn Lâu Diễm ngã trong vũng máu, sinh cơ đã hoàn toàn đứt đoạn.

Minh Hồn của tên này vẫn còn sót lại, bất quá đã suy yếu đến cực hạn.

Vừa lúc, Hắc Bạch Song Linh xuất thủ đem Minh Hồn của Lâu Diễm bắt giữ.

Nói đến, Minh Hồn tên này có màu lục nhạt, ẩn chứa lượng độc tố nồng đậm… chính là Độc Minh Hồn.

Thu được Minh Hồn của Lâu Diễm, đồng nghĩa sở hữu Đại Mệnh Cách - Thiên Sinh Minh Độc, cũng là một phần chiến lợi phẩm không tệ.

“Chúc mừng chủ nhân chiến thắng, một trận này đánh rất đặc sắc!” Thanh âm yêu kiều của Dạ Huyết Nguyệt từ trong Địa Khuyết truyền ra, vô cùng kính nể.

Để có thể hoá thành hình người, Dạ Huyết Nguyệt đã sống rất nhiều năm… nhưng đây cũng là lần đầu tiên chứng kiến một trận đỉnh cấp chiến đấu giữa hai vị thiên kiêu.

Mà kết quả, chủ nhân của mình có thể vượt cấp chiến thắng thiên kiêu số một của Diêm Vương Điện.

Điều đó chứng tỏ lựa chọn của Dạ Huyết Nguyệt là sáng suốt, nàng vô cùng hài lòng, làm sao có thể không vui vẻ?

“Sau này tên của nàng sẽ là Khuyết Nữ, khí linh của Tàn Khuyết.” Lê Vĩ quyết định nói:

“Còn nữa, đừng gọi ta là chủ nhân, cứ gọi công tử là được.”

“Thiếp thân đã hiểu thưa công tử!” Khuyết Nữ trong trẻo hồi đáp.

Bản thể của nàng đúng là Dạ Huyết Nguyệt, nhưng giờ đây đã nhập vào Địa Khuyết, đổi thành Khuyết Nữ cũng rất thích hợp.

Dạ Huyết Nguyệt mang đến cho Địa Khuyết năng lực mới, đó là hấp thụ lực lượng từ ánh trăng để bổ sung lực lượng mà không nhất thiết phụ thuộc vào Linh Khí, đồng thời Địa Khuyết có thể chém ra trăng lưỡi liềm, uy lực đại tăng.

Chưa kể Lê Vĩ còn sở hữu thêm những thủ đoạn chiến đấu của Dạ Huyết Nguyệt… nàng cũng là một trong những thu hoạch tuyệt vời.

“Con hàng này, khó đối phó thật…”

Nhìn thi thể Lâu Diễm, Lê Vĩ thán phục không ngừng.

Quả là một trận chiến khó khăn, có quá nhiều thứ đã xảy ra… chỉ cần sai một li là đi một dặm, bản thân có thể vẫn lạc bất cứ lúc nào.

Trận này sở dĩ chiến thắng, là nhờ những biến số khó lường.

Đầu tiên, Lê Vĩ thu phục được Khuyết Nữ, tu vi có sự tiến bộ ngay trước trận chiến với Lâu Diễm.

Thứ hai, Nghĩ Vương và Tửu Đại Tướng đột nhiên hướng Lâu Diễm tấn công, làm tiêu hao không ít bài tẩy của tên này.

Thứ ba, Lê Vĩ dám chơi dám liều, chấp nhận hiến tế bốn mỏ Linh Thạch Cực Phẩm, tự bạo cả Bát Tinh Pháp Bảo - Sơn Thuỷ Ấn… đổi lại là người khác, chưa đến mức sống chết, khó mà làm ra quyết đoán như vậy, mà có khi tới lúc dám hạ quyết định đã chẳng còn kịp nữa.

Và cuối cùng, át chủ bài mà Lê Vĩ ẩn giấu so với Lâu Diễm chỉ hơn chứ không kém.

Những yếu tố trên, chỉ cần một hướng sai lệch… kết quả khó mà lường trước được.

Đương nhiên trong cuộc chiến sinh tử, chỉ quan tâm kết quả… không có chữ “nếu”.

Lâu Diễm luôn tự ngạo cho rằng bối cảnh của hắn mạnh hơn Lê Vĩ, có được Đại Trưởng Lão chống lưng bằng các thủ đoạn kinh khủng.

Nhưng hắn nào biết rằng, Lê Vĩ có Tiểu Đồng phò tá.

Khả năng nhìn thấu Mệnh Cách giúp Lê Vĩ chiếm tiên cơ, lại thêm giữ lại bản thể Bạch Liên, hoá giải Bát Chuyển Oán Linh trong gang tấc.

“Chỉ hy vọng, có thể kiếm lời!” Lê Vĩ nhe răng trợn mắt.

Tuy nói Lâu Diễm có rất nhiều con bài, nhưng tên này đã dùng gần hết bên trong trận chiến rồi.

Trước mắt Lê Vĩ chỉ mới thu được Ma Lâu Kiếm và Minh Hồn Độc, so với Sơn Thuỷ Ấn tự bạo… hắn vẫn cảm thấy chưa đủ.

Tuy nói Tạo Hoá Danh Khí như Ma Lâu Kiếm cường đại, nhưng Sơn Thuỷ Ấn là Pháp Bảo Không Gian, vừa chứa được người sống, vừa hỗ trợ Trận Sư tu luyện… cũng rất quý giá mà.

“Yên tâm đi, ngươi không lỗ đâu!” Thanh âm nhàn nhạt vang lên.

CHIẾU!

Kim quang chiếu rọi, giữa chiến trường với từng mảng đổ nát, một thân ảnh mờ ảo giáng lâm.

Chỉ thấy đây là hình chiếu của một nam tử trung niên diện mục cương liệt, hai mắt sắc bén, tóc dài hoàng kim, toàn thân toả ra uy áp nhàn nhạt, trong đáy mắt có chiến ý mênh mông như biển cuồn cuộn.

Hiển nhiên đây chính là chủ nhân của di tích.

Lê Vĩ vội vàng lùi một bước, cực kỳ thận trọng.

Hắn đang suy yếu vô cùng, nếu như bị lão quái vật này đoạt xác, vậy thì khóc không ra nước mắt.

“Chỉ là một luồng hình chiếu do ý thức lưu lại mà thôi, không còn cả tàn hồn, không đoạt xác được đâu.” Tiểu Đồng nhàn nhạt nói.

“Vậy ta yên tâm!” Lê Vĩ thở phào.

“Biểu hiện của ngươi, thật sự ngoài ý muốn của ta.” Nam tử trung niên nhìn lấy Lê Vĩ, cảm thán nói:

“Dù là ở tầng vị diện phía trên, cũng rất hiếm nhìn thấy yêu nghiệt như ngươi vậy.”

“Vị Diện!?” Lê Vĩ hít sâu một hơi.

Từ ký ức của Địa Tiên Chuyển Thế, hắn đã không còn quá ngô nghê…

Hắn hiểu rõ, cấu tạo của Âm Gian khác biệt rất lớn so với Dương Thế.

Nếu như thế giới mà hắn đang sống tại Dương Thế chỉ là một tinh cầu nhỏ, bên ngoài vũ trụ bao la sẽ có vô số tinh cầu khác tồn tại giống như vậy… thì ở Âm Gian, sẽ được chia làm các tầng Vị Diện.

Vị Diện hiện tại thuộc đẳng cấp thấp nhất, giới hạn tu luyện chỉ là cảnh giới Địa Tiên.

Nhưng dù là vậy, Vị Diện này cũng mênh mông vô hạn, sánh ngang vô số tinh cầu nhỏ gộp lại thành một.

Đây cũng là lý do vì sao sinh tồn ở Âm Gian khắc nghiệt hơn, tiếp xúc với thiên tài đáng sợ hơn, gặp đủ loại thủ đoạn chiến đấu đa dạng hơn…

Nếu tiểu tinh cầu của Lê Vĩ ở Dương Thế chỉ là một thôn làng, thì tầng Vị Diện này là cả một quốc gia.

Tất cả đã tạo nên sự chênh lệch về mặt thực lực, nền văn minh tu luyện và thủ đoạn trong cùng cảnh giới vượt xa tưởng tượng.

Ví dụ như kẻ được xưng là thiên tài Yêu Tộc như Tiểu Bằng Vương, nếu tiến vào Vị Diện này thì chỉ có thể làm đá lót đường mà thôi, làm gì đủ tư cách xưng là thiên tài?

Hai thế giới song song vận hành theo hai cách khác biệt, không thể so sánh vì quá khập khiễng…

Đương nhiên, nếu tập hợp những thiêu kiêu đỉnh cấp hàng đầu trong vũ trụ ở Dương Thế lại… cũng chưa chắc sẽ kém hơn đám người như Lâu Diễm.

Bất quá, Lê Vĩ chưa có cơ hội tiếp xúc đến mà thôi.

Mà nam tử trung niên nhận xét dù ở tầng Vị Diện cao hơn, vẫn khó tìm ra yêu nghiệt như Lê Vĩ… rõ ràng là đánh giá cực cao.

“Đây là tầng vị diện thứ nhất, mà ta là người đến từ tầng vị diện thứ hai!” Hình chiếu của nam tử trung niên tiếp tục lên tiếng:

“Ý thức của ta chỉ tồn tại bên trong Cửu Chiến Di Tích này, sau khi giao ra truyền thừa cho ngươi… di tích sẽ sụp đổ, mà ta cũng sẽ tan biến.”

“Truyền thừa thì ta nhận, nhưng bái sư thì ta không bái!” Lê Vĩ bĩu môi nói.

“Thông minh đấy!” Tiểu Đồng tán thưởng:

“Chỉ có nhân vật như chủ nhân cũ của ta mới xứng làm sư tôn!”

“Ngươi biết khi còn sống, bổn toạ chính là một vị có tư chất đột phá Minh Vương?” Hình chiếu nam tử hừ lạnh nói:

“Còn không xứng cho ngươi bái sư sao?”

“Minh Vương? Rất lợi hại sao?” Lê Vĩ hiếu kỳ.

“Sánh ngang Tiên Vương ở Dương Thế.” Tiểu Đồng đáp:

“Chỉ là vẫn rất cùi bắp!”

“Cùi bắp!” Lê Vĩ lập tức nói.

Sắc mặt nam tử trở nên khó coi, vạn phần không nghĩ một nhân vật có tiềm năng đột phá Minh Vương như mình, lại bị coi là cùi bắp…

À không, tên khốn này rõ ràng là chê Minh Vương cùi bắp, mà mình còn chưa đột phá được cả Minh Vương.

“Truyền thừa cho thì lấy, không cho thì ta cút!” Lê Vĩ nhún vai.

“Ngươi…” Nam tử trung niên thở hổn hển, chỉ hận không có chỗ phát tác.

Cuối cùng, nể mặt thiên phú nghịch thiên của Lê Vĩ, vẫn đành nói:

“Ta khi còn sống, tự xưng là Minh Chiến Tiên, chủ tu Chiến Hồn Chi Đạo!”

“Chiến Hồn?” Ánh mắt Lê Vĩ loé lên, đây không phải phù hợp với Bạch Trinh sao?

Bạch Trinh sở hữu Sinh Mệnh Chiến Hồn, cũng là loại Hồn Lực thiên về Chiến Đạo và Sinh Mệnh.

Lê Vĩ không ngại nhận lấy truyền thừa này, sau đó chia sẽ cho Bạch Trinh…

“Ngươi không bái sư cũng được, nhưng nếu muốn nhận truyền thừa, phải đáp ứng ta một điều kiện.” Minh Chiến Tiên nói.

“Điều kiện gì?” Lê Vĩ thoải mái.

“Giúp ta tiêu diệt đôi gian phu dâm phụ!” Minh Chiến Tiên nghiến răng nghiến lợi:

“Bằng hữu của ta là Minh Pháp đã thông gian cùng thê tử ta là Mạn Diệp, ra tay ám sát ta trong một lần lịch luyện, khiến ta gần như thân tử đạo tiêu, phải trốn vào vị diện dưới chót này tìm người thừa kế.”

“Cường giả cũng bị cắm sừng?” Sắc mặt Lê Vĩ trở nên quái dị:

“Còn là bằng hữu, quả thật rất đau nha.”

“Hừ!” Minh Chiến Tiên lạnh lẽo nói:

“Bọn chúng đã sớm thông đồng, muốn cướp lấy Cửu Minh Chiến Pháp của ta… nhưng đâu ngờ ta thà chết cũng không để chúng toại nguyện.”

“Cửu Minh Chiến Pháp!” Sắc mặt Lê Vĩ rạng rỡ, nghe qua đã thấy không phải phàm vật rồi.

“Cửu Minh Chiến Pháp là công pháp Vương Cấp, do ta may mắn đạt được trong một lần thám hiểm, cực kỳ quý trọng.” Minh Chiến Tiên ngạo nghễ nói:

“Tu đến tầng thứ chín, Minh Tu có thể khai mở Chiến Vực!”

“Chiến Vực?” Lê Vĩ ù ù cạc cạc:

“Là cái quỷ gì thế? Chưa từng nghe qua.”

“Hiểu đơn giản thì Vực là một lĩnh vực do tu sĩ tạo ra bao trùm một vùng trời đất đề nghiền ép địch nhân, tăng cường chiến lực của Vực Chủ.” Tiểu Đồng giải thích cho hắn:

“Chiến Vực là khi Chiến Ý ngưng tụ đến đỉnh điểm, đủ để hoá thành thực chất tạo lập ra Vực.”

“Hiểu rồi!” Lê Vĩ hưng phấn dị thường, Chiến Vực này nghe qua đã thấy lợi hại rồi.

Cũng tương tự Tiểu Càn Khôn tạo thành từ Càn Khôn Cốt của hắn, nhưng thay vì khống chế lực lượng, thì đây lại là dùng Chiến Ý nghiền ép đối thủ.

Nếu một kẻ có Chiến Vực đủ mạnh, thậm chí nghiền nát cả Tiểu Càn Khôn.

Cửu Minh Chiến Pháp này rõ ràng là thứ mà bất cứ tu sĩ nào thiện chiến và là Minh Tu đều thèm khát…

“Đáng tiếc, khi ta còn sống vẫn chưa luyện ra được Chiến Vực, ta chỉ mới tu đến tầng thứ tám của Cửu Minh Chiến Pháp mà thôi.” Minh Chiến Tiên bất đắc dĩ thở dài:

“Bằng không, đôi cẩu nam nữ đó làm sao có thể dồn ta vào chỗ chết được chứ?”

“Ta đồng ý điều kiện!” Lê Vĩ sảng khoái đáp ứng:

“Nhận ân tình nên trả ân, nhờ có Cửu Chiến Di Tích của ngươi mà ta diệt được đại địch, nhận Cửu Minh Chiến Pháp… ta sẽ giúp ngươi trả thù đôi nam nữ đó khi có cơ hội.”

“Không phải khi có cơ hội, mà là bắt buộc giết chúng trong vòng một nghìn năm!” Minh Chiến Tiên kiên quyết ra điều kiện:

“Đổi lại, một phần tài sản ít ỏi còn lại của ta cũng cho ngươi!”

“Một nghìn năm…” Lê Vĩ vuốt cằm, khoảng thời gian này cũng không quá dài đâu, nhất là đối với tu sĩ một lần bế quan là vài chục, hàng trăm năm.

“Cứ nhận đi thôi!” Tiểu Đồng nói:

“Chờ ngươi mở ra truyền thừa chân chính của ta, trong nghìn năm không giết được Minh Vương chính là phế vật.”

“Hừ, lão tử mới không phế.” Lê Vĩ bất mãn, hướng Minh Chiến Tiên gật đầu:

“Chấp nhận điều kiện!”

“Tốt, nếu ngươi lật lọng… tâm cảnh sẽ thiếu hụt, không còn hoàn chỉnh, tự khắc sẽ đối mặt với tâm ma báo ứng.” Minh Chiến Tiên sảng khoái cười:

“Hahaha, Minh Pháp và Mạn Diệp… ngày tàn của các ngươi không xa.”

Thanh âm vừa dứt, hư ảnh Minh Chiến Tiên dần dần tan biến.

“Khoan, truyền thừa của lão tử đâu?” Lê Vĩ gấp gáp.

Hắn vội vàng phất tay, thu hết thi thể và chiến lợi phẩm của đám người Lâu Diễm, Tửu Đại Tướng, Kiến Vương, Cự Ngục Tộc…

ẦM ẦM ẦM…

Đúng lúc này, toàn bộ Cửu Chiến Di Tích đột nhiên sụp đổ.

Từng khối đá, từng vùng trời, từng mặt đất… bắt đầu phân tán, biến tan.

“Không xong!” Lê Vĩ giật thót người.

Nếu di tích sụp đổ mất, đám lão quái vật bên ngoài như Diêm Vương Đại Trưởng Lão, Ngục Khuyển Tộc Trưởng chắc chắn sẽ cảm ứng được đồ đệ và nhi tử của mình đã tử vong.

Đến lúc đó cả di tích chỉ còn mỗi Lê Vĩ sóng sót, toàn bộ hận ý của mấy trăm đại thế lực có thiên tài vẫn lạc đều sẽ đổ hết lên đầu hắn.

“Chạy là thượng sách!”

Lê Vĩ lấy ra Diêm Vương Lệnh, muốn trở về Dương Thế tránh nạn, cũng mặc kệ tên khốn Minh Chiến Tiên đã nuốt lời kia.

Bất quá rất nhanh, hắn phát hiện bất thường…

Cửu Chiến Di Tích sau khi tan biến, lại đang ngưng kết thành một viên hạt châu màu hoàng kim sáng long lanh.

Hạt châu này trôi lơ lửng trước mặt Lê Vĩ…

Còn chưa đợi hắn phản ứng, hạt châu tuôn trào hấp lực, cường thế đem hắn thu vào.

Đây cũng là lúc Cửu Chiến Di Tích hoá thành hư vô, toàn bộ năng lượng và truyền thừa của Minh Chiến Tiên dồn hết cả vào hạt châu.

Khoảnh khắc này… không còn bất cứ thứ gì ngăn cách không gian.

RĂNG RẮC…

Tại Diêm Vương Điện, một khối Hồn Bài trong Đại Trưởng Lão Điện vỡ vụn.

Tại Ngục Khuyển Tộc, hai chiếc răng nanh treo ngay đại môn hoá thành tro tàn.

Tại Nghĩ Tộc, vỏ trứng kiến nát bấy.

Tại Cốt Văn Tộc, một nhánh xương cốt tiêu tan.

Tại Cự Ngục Tộc, Minh Không Tinh Linh Tộc, Vong Linh Môn…

Rất nhiều chủng tộc, thế lực cường đại đều có thứ đại diện cho sinh mệnh của thiên kiêu đứng đầu vỡ nát.

OÀNH!

Một nửa Vị Diện như bị lật tung.

Trong nháy mắt đó, vài chục cổ khí thế hung bạo, phẫn nộ ngút trời xông thẳng lên thiên không.

Ở bên trong, không hề thiếu khí tức của Bát Chuyển, Đại Thừa hay thậm chí là Cửu Chuyển và Độ Kiếp Kỳ cường giả…

GÂU!

Ngục Khuyển Tộc Trưởng hoá thành bản thể là một con Địa Ngục Tứ Đầu Khuyển cự đại như núi, ngửa đầu sủa to… thương khung sụp đổ, hoả diễm phần thiên.

Diêm Vương Điện Đại Trưởng Lão lao thẳng ra từ quan tài, những nơi bay qua… hàng loạt sinh linh xui xẻo hoá thành oán hồn thê thảm.

Trong lúc nhất thời, gà bay chó chạy, cả một tầng Vị Diện đều cảm ứng được lửa giận tột cùng.

Lê Vĩ không hay biết, cũng chẳng bận tâm…

Bởi vì hạt châu hoàng kim đã mang theo hắn độn nhập càn khôn.

Hư không tiêu thất…