Lê Vĩ hy vọng sẽ đụng độ Lâu Diễm ở trận đấu cuối cùng… trận thứ chín để giải quyết toàn bộ ân oán.
Bất quá, thanh âm của di tích chỉ nói rằng nếu muốn đến tận cùng di tích, phải liên tục chiến thắng chín trận…
Nhưng đến tận cùng di tích không đồng nghĩa đạt được truyền thừa hay nhận được di tích này.
Ở nơi tận cùng, vẫn còn thứ gì đó đang chờ đợi?
Lê Vĩ không có đáp án cho câu hỏi này, muốn biết được kết quả… phải tự mình đi đến.
Trận đấu thứ tám.
Một đạo bóng lưng thẳng tắp, tay cầm trường thương ngạo nghễ đứng ở nơi đó.
Kẻ này thân khoác bạch sắc trường bào, ngũ quan kiên nghị, tóc dài nhẹ bay.
Cảm ứng được Lê Vĩ đến, hắn mới chậm rãi xoay người, cất giọng nói:
“Chín trận đấu, mỗi trận sẽ gặp một đối thủ cường đại hơn… không ngờ tại trận thứ chín của ta, đối thủ chỉ là một Hoá Thần Kỳ.”
Lê Vĩ hơi kinh ngạc, kẻ này có vẻ quang minh chính đại, không chủ động xuất kích ngay khi hắn vừa tiến vào, ngược lại còn mở miệng nói chuyện.
Đã như vậy, Lê Vĩ cũng thoải mái đáp: “Thế nào? Hoá Thần Kỳ thì sao? Không xứng làm đối thủ của ngươi à?”
“Không! Hoá Thần Kỳ có thể ở trận thứ chín xuất hiện, chắc chắn có chỗ đáng sợ.” Bạch bào nam tử nghiêm túc nói:
“Ta là hậu duệ của Bạch Liên Tộc - Bạch Gia Quân, các hạ có thể xưng danh?”
“Quỷ Vương - Phây Cơ!” Lê Vĩ chắp tay hồi đáp:
“Đây là trận thứ tám của ta.”
Đồng tử trong mắt Bạch Gia Quân co lại, vạn phần không ngờ trận cuối cùng của mình lại chỉ là trận thứ tám của đối phương.
Điều này chứng minh, di tích đánh giá cao Phây Cơ này hơn cả chính mình.
“Bạch Liên Tộc là chủng tộc gì? Hoa sen trắng à?” Lê Vĩ có chút hiếu kỳ truyền âm.
“Bạch Liên là biểu tượng của sự tinh khiết, khiêm tốn và trang nghiêm… thường được dùng thể hiện sự tôn kính và tiếc thương cho người đã khuất, cầu siêu linh hồn thanh thản.” Tiểu Đồng giải thích:
“Bạch Liên Tộc cũng tựa như vậy, bọn họ có tấm lòng kiên định, hành sự trang trọng… thủ đoạn chiến đấu thiên về siêu độ, tử vong!”
“Đây có thể coi là một chủng loại thực vật đặc thù chỉ tồn tại ở Âm Gian.”
Lê Vĩ âm thầm gật đầu, chẳng trách vị Bạch Gia Quân này lại hành sự quân tử như vậy, rất lễ nghĩa.
Yêu Thú có thể hoá hình… thì Thực Vật có thể hoá hình cũng chẳng phải chuyện gì lạ, cũng tính là Yêu.
Đáng tiếc, ở trong trận chiến vô tình này… Phây Cơ hắn không thể nương tay.
“Mời!” Bạch Gia Quân nâng lên trường thương, bạch bào nhẹ vũ động hướng đối thủ của mình làm động tác mời:
“Mặc kệ các hạ mạnh đến đâu, tu vi của ngươi thấp hơn ta chính là sự thật, ngươi có thể xuất thủ trước!”
“Đã như vậy, ta không khách khí!” Lê Vĩ quát lớn một tiếng.
XOẸT.
Thiên Tàn cùng Địa Khuyết đồng loạt xuất hiện.
Tàn Ảnh Vũ Bộ triển khai, hắn hoá thành hàng trăm tàn ảnh ập đến mục tiêu.
Siêu Nguyên Anh vận chuyển, phát động Linh Lực lan khắp toàn thân.
“Hộ Trảm - Loạn Hải!”
Hai Chính Chiêu cùng lúc thi triển, Hộ Trảm chém ra hàng loạt luồng Âm Dương Khí Lực hình vòng cung, Loạn Hải chém ra vô vàn tia sắc bén như biển cả hỗn loạn nghiền ép.
“Hoá Thần Kỳ có thể đánh ra công kích như vậy, quả nhiên bất phàm!” Bách Gia Quân tán thưởng, nhưng cũng không chút chần chờ huy vũ trường thương:
“Bạch Liên Thương Pháp - Bách Liên Vũ!”
XOẸT XOẸT XOẸT…
Đầu thương cùng lúc đâm ra hàng trăm lần, mỗi một nhát đâm lại ngưng tụ ra hư ảnh của một cánh hoa sen màu trắng to lớn.
Hàng trăm cánh sen nở rộ xung quanh Bách Gia Quân, Thương Khí sát phạt và uyển chuyển kết hợp tạo thành vũ bão…
KENG KENG KENG…
Hộ Trảm và Loạn Hải ập đến, toàn bộ đều bị những cánh sen xoắn nát giữa không trung.
“Đến lượt ta!” Bách Gia Quân một chân đạp ra, dưới chân có hư ảnh sen trắng nở rộ nâng đỡ cước bộ.
Tốc độ cực nhanh, chỉ nháy mắt đã xuất hiện trên đỉnh đầu Lê Vĩ, một thương cắm xuống:
“Tiễn Đưa!”
Nhìn như vô hình, nhưng mũi thương bùng phát Tử Vong Chi Lực, lại còn chứa đựng cả Minh Hồn nguy hiểm.
Một thương Tiễn Đưa này vừa nhắm vào nhục thân, vừa công kích linh hồn.
Chỉ là Lê Vĩ vốn không phải quả hồng mềm, Thiên Tàn nâng lên, Kim Thuộc Tính và Lôi Thuộc Tính nổ ra, hoà quyện cùng Âm Dương Linh Lực.
Thiên Tàn trảm thẳng vào trường thương, đối kháng trực diện Tử Vong Chi Lực…
Mà Địa Khuyết đã thiêu đốt lên hừng hực Địa Ngục Hoả và Minh Hồn Lực, gặt ngang phá diệt thế công nhắm vào Minh Hồn của đối phương.
Phía dưới bóng, Dạ Tâm như u linh trỗi dậy, Linh Huyền Song Kiếm hai tay trảm ra:
“Trảm Ảnh - Tuyệt Tâm!”
Một kiếm chém vào cái bóng dưới chân Bạch Gia Quân, một kiếm bổ thẳng vào tâm cảnh.
“Bạch Liên Vệ Hồn!” Bạch Gia Quân nội tâm khẽ động, trong Minh Hồn có từng cánh sen trắng như những tấm khiên khảm lên.
KENG!
Trảm Ảnh chém vào đụng phải Bạch Liên Vệ Hồn, liền bị bắn ngược trở lại.
Mà Tuyệt Tâm khi chém vào tâm cảnh của Bạch Gia Quân, lại chỉ khiến đối phương hơi nhíu mày, sau đó bình tĩnh dị thường nhìn lấy Lê Vĩ.
“Sao có thể?” Lê Vĩ kinh ngạc, đây là lần đầu có người chống được cùng lúc cả hai chiêu Tà Thức của hắn.
“Tâm cảnh của hắn vững vàng, chưa từng làm ra chuyện trái lương tâm, không chút tỳ vết… nên một chiêu Tuyệt Tâm không thể tạo nên tổn thương quá lớn cho hắn.” Tiểu Đồng đánh giá.
Lê Vĩ giật mình, quả nhiên là thánh khiết như sen trắng…
“Các hạ thủ đoạn thật nhiều - Thiên Liên Trận!” Bạch Gia Quân nghiêm nghị quát lên.
Một tay chưởng ra, hàng nghìn đoá Bạch Liên bắn ra khỏi lòng bàn tay, kết thành một toà Thiên Liên Trận vây quanh Dạ Tâm.
Dạ Tâm muốn trốn về dưới bóng, lại bị từng cánh sen ập đến, phong toả không gian, ngăn chặn nó đào tẩu.
Bạch Gia Quân thừa cơ xông đến Lê Vĩ, trường thương ngân vang…
Khoảnh khắc đó, từng luồng đường văn có màu tím hiện lên trên trường thương, kết thành một cánh sen quỷ dị.
“Tử Văn!” Tiểu Đồng nhắc nhở:
“Giống như Ma Văn nhưng ngưng từ Tử Vong Chi Lực, rất mạnh.”
Nghe thấy lời này, Lê Vĩ không chút khinh thường, 30 đường Ma Văn phân biệt khảm lên Thiên Tàn và Địa Khuyết.
“Tử Liên Thương Phá!” Bạch Gia Quân gầm lên, một thương mang theo hơi thở cái chết quét đến.
Lê Vĩ không chịu thua kém, Thiên Tàn cùng Địa Khuyết bắt chéo thành hình chữ X, đồng loạt chém ra.
KENG!
Binh khí tru vang, cả hai người liên tục lùi bước giữa không trung, thế đánh bất phân thắng bại.
“Bạch Liên Bạo!” Bạch Gia Quân một tay nâng lên, lòng bàn tay cuồn cuộn tập hợp Tử Vong Minh Hồn, ngưng kết ra đoá Bạch Tử Liên Hoa ném thẳng đến Lê Vĩ.
Bạch Tử Liên Hoa vừa bay ra, đã tự bạo kích nổ.
ĐÙNG!
Uy lực cực lớn như có thể nghiền nát không gian, trọng thương cả Hợp Thể Kỳ.
Nhưng trước ánh mắt khó tin của Bạch Gia Quân, một gốc ma thụ khổng lồ đã che phủ toàn bộ thân thể Lê Vĩ vào bên trong.
Ngược lại, các tán cây, thân cây, rễ cây toả ra thôn phệ chi lực đáng sợ, cắn nuốt cả vụ nổ của Bạch Liên Bạo.
“Tiểu Càn Khôn!”
Lê Vĩ lười nói nhảm, Càn Khôn Cốt phát động, một vùng Tiểu Càn Khôn mở ra, thao túng Thời Gian và Không Gian, liền khiến tốc độ và thân thể của Bạch Gia Quân trở nên nặng nề…
Mà Lê Vĩ lại được gia tốc gấp năm lần, lập tức hiện ra trên đầu đối thủ, Thiên Tàn và Địa Khuyết vô tình cắm xuống.
“Bạch Liên Tán Đồng - Tử Vong Minh Khu!”
Giữa trán của Bạch Gia Quân đột ngột mở ra một con mắt, đồng tử trong đáy mắt là đoá hoa sen trắng.
Hoa sen trắng xoay tròn, một khu vực lấy Bạch Gian Quân làm trung tâm mở ra.
Trong khu vực này, Tử Vong và Minh Hồn mạnh mẽ đến cực điểm, ngăn chặn được cả Thời Gian và Không Gian của Lê Vĩ xâm nhập, giúp Bạch Gia Quân lấy lại tự do, không còn bị Càn Khôn Cốt ảnh hưởng.
“Thương Ý - Khai!”
Ý chí của Bạch Gia Quân kéo căng đến cực điểm, hắn như tiến vào trạng thái Nhân Thương Hợp Nhất, bản thân chính là trường thương, trường thương chính là hắn.
Một người một thương, ý chí mãnh liệt lao thẳng đến Lê Vĩ:
“Tiễn Hồn Nhất Thương!”
Một thương đâm ra, trực tiếp xông thẳng vào Linh Hồn của đối thủ.
Lê Vĩ hít sâu, Minh Hồn và Linh Hồn ở trạng thái dung hợp, kích phát Đại Tội Thất Hình Quyết:
“Phẫn Nộ Hình!”
Hừng hực…
Sắc mặt phía sau mặt nạ của Lê Vĩ trở nên vặn vẹo vì phẫn nộ, tóc dài dựng ngược biến thành màu đỏ, hai mắt đỏ thẳm như máu.
Sát khí của hắn hoá thành thực chất quét ngang bốn phương, ngay cả Thương Ý vừa hình thành của Bạch Gia Quân cũng bị Sát Khí này nghiền nát trong nháy mắt.
Thương Ý được khổ luyện nhiều năm, không thể chống nổi Sát Khí cường liệt.
“Thật mạnh!” Bạch Gia Quân giật mình:
“Giết bao nhiêu mới có được sát khí mạnh như thế?”
Lê Vĩ không thả lời, hắn đã mang theo sự cuồng sát ập đến…
Thiên Tàn cùng Địa Khuyết tru vang.
Thấy cảnh này, Bạch Gia Quân vội vàng nâng thương đón đỡ.
“Hợp Căn Cảnh!” Lê Vĩ bỗng quát.
KENG! KENG!
Thiên Tàn và Địa Khuyết trên hai cánh tay, ầm ầm dung hợp hoàn mỹ.
Hợp Căn Cảnh, dung hợp Linh Căn vào một thể, dung hợp Thai Khí vào một thể…
Và đương nhiên, Âm và Dương đại diện cho Thiên Tàn và Địa Khuyết cũng có thể dung hợp.
Đây là trạng thái lợi hại nhất của Hợp Căn Cảnh rồi.
Một thanh vũ khí nửa trắng nửa đen, nửa dương nửa âm… vừa như đao, vừa như kiếm, vừa như trăng lưỡi liềm hiện ra trong tay Lê Vĩ.
Tàn Khuyết Nhận!
Sức mạnh bạo tăng theo cấp số nhân, vô tình gặt xuống.
RĂNG RẮC…
Trường thương không chịu nổi, lập tức bị cắt thành hai đoạn.
Tàn Khuyết Nhận gặt thẳng vào lòng ngực, xuyên phá bạch sắc trường bào, cắm thẳng vào thể nội Bạch Gia Quân.
“Phốc!” Bạch Gia Quân thổ huyết, đau đớn đến tê tâm liệt phế.
Nhưng hắn không cam lòng bại trận, hắn vẫn muốn lật ngược cục diện.
“Bạch Liên Tán Đồng cháy lên cho ta!” Bạch Gia Quân hít sâu, trực tiếp thiêu đốt con mắt giữa trán.
VÙ VÙ VÙ…
Sức mạnh của Tử Vong Minh Khu kéo căng lên, nghiền ép Tiểu Càn Khôn của Lê Vĩ.
Thậm chí Tử Vong và Minh Hồn trong đó càng giúp tu vi Bạch Gia Quân đề thăng, từ Luyện Hư Hậu Kỳ… nhảy vọt vào Luyện Hư Viên Mãn.
Hắn cầm phần đầu thương còn lại liều lĩnh đâm ra, trong lòng bàn tay xuất hiện một khối Bạch Liên Ấn đập đến.
Bất quá Khắc Trận Trường Bào trên thân Lê Vĩ sáng lên, hàng loạt Trận Văn tăng cường sức mạnh được kích hoạt.
Khác với Phản Lực Trận mang tính phòng ngự, Cường Lực Trận gia tăng chiến lực của chủ nhân trong chiến trường một cách toàn diện.
Tay của Lê Vĩ hiện ra Sơn Thuỷ Ấn, mạnh mẽ nghênh đón Bạch Liên Ấn.
Mà Tàn Khuyết Nhận đã rút khỏi thể nội Bạch Gia Quân, chém thẳng vào mũi thương còn lại…
OÀNH!
Kinh thiên động địa, Bạch Gia Quân như diều đứt dây bay ngược ra ngoài, Bạch Liên Ấn vỡ nát, trường thương tan tành…
Trước Thai Khí dung hợp và Bát Tinh Pháp Bảo - Sơn Thuỷ Ấn, lại thêm Cường Lực Trận cường hoá…
Dù Bạch Gia Quân là thiên tài hàng đầu trong cùng thế hệ của Bạch Liên Tộc, vẫn ăn không tiêu.
Lê Vĩ giải trừ trạng thái Phẫn Nộ Hình, chậm rãi bước đến phía trước đối thủ.
“Xuống tay đi! Hãy cho ta thống khoái!” Bạch Gia Quân nằm trên đất thở hổn hển.
Sau khi thiêu đốt Bạch Liên Tán Đồng, hắn đã nhận phản phệ cực mạnh, lại còn bị trọng thương trực tiếp do Lê Vĩ gây ra, nỏ mạnh hết đà.
“Thật đáng tiếc… nhưng có chơi có chịu!” Lê Vĩ thở dài.
Tàn Khuyết Nhận trảm xuống.
Sinh cơ đoạn tuyệt…
Hắn đang định rút linh hồn của Bạch Gia Quân vào trong Diêm Vương Lệnh, Tiểu Đồng lại lên tiếng:
“Chậm đã!”
Cơ thể Bạch Gia Quân bỗng hoá thành vô số điểm sáng tan đi…
Cuối cùng, còn lại một đoá hoa sen màu trắng trôi nổi lơ lửng, chứa đựng phần linh hồn và ý thức của hắn.
“Đây là bản thể của Bạch Liên Tộc…” Tiểu Đồng nói:
“Giữ lại đi, ngày sau có tác dụng.”
Lê Vĩ vuốt cằm, phất tay thu hồi Bạch Gia Quân… hay nói đúng hơn là bản thể hình dạng đoá sen trắng của hắn.
Nếu Tiểu Đồng đã nói thế, trước tiên cứ giữ lại cũng chẳng mất mát gì.
Đáng tiếc, trường thương, Bạch Liên Ấn và Tán Đồng đều đã tiêu tùng trong trận chiến…
Lê Vĩ thu Nhẫn Trữ Vật, bên trong ngoại trừ không ít Minh Thạch cũng chẳng còn nhiều thứ giá trị.
“Không cần tiếc, bản thể của Bạch Liên Tộc thánh khiết và tinh thuần, là nguyên liệu dùng được trong rất nhiều tình huống.” Tiểu Đồng hừ nói:
“Ngươi đừng quá tham.”
“Được thôi!” Lê Vĩ mỉm cười.
Mà lúc này, cánh cửa cuối cùng rốt cuộc đã xuất hiện…