Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 122: VẪN CÒN HAI TRẬN!



“Chưa có đối nào ra hồn vậy hả?”

Lê Vĩ thu thập thi thể Khuyển Dương, vừa kiểm tra một phen chiến lợi phẩm… vừa mở miệng phàn nàn.

“Không phải do bọn hắn yếu, mà chỉ có số rất ít kẻ có thể so sánh với ngươi trong cùng thế hệ.” Tiểu Đồng bất mãn nói:

“Nếu loại nhân vật như ngươi đông đảo, chẳng phải chứng minh ta quá mức tầm thường?”

“Nói vậy cũng đúng…” Lê Vĩ vuốt cằm.

Hắn có Cầu Thang thần bí hộ thân, còn có Tiểu Đồng chỉ đường dẫn lối… nếu như dễ dàng đụng độ nhân vật trong cùng thế hệ có thể chiến thắng mình, vậy chẳng phải làm giảm giá trị của Tiểu Đồng và Cầu Thang sao?

Tầm cỡ như Lâu Diễm đã là hàng nóng bỏng tay ở thế lực lớn như Diêm Vương Điện rồi, các chủng tộc hay thế lực cấp thấp hơn Diêm Vương Điện càng khó moi ra thiên kiêu đồng lứa như vậy.

“Ta là người của Diêm Vương Điện, theo lý không nên nhắm vào Lâu Diễm…” Lê Vĩ thầm nghĩ:

“Nhưng kẻ này tham lam thân phận Âm Dương Sứ Giả của ta, vậy cũng đừng trách.”

Phất lên áo bào đen, hắn bước vào cánh cửa kế tiếp.

“Khanh khách!”

Vừa mới tiến vào, một tiếng cười tiêu hồn thực cốt vang lên.

Không gian chẳng mang màu trắng xoá như trước, trái lại là một màu hồng phấn quyến rũ dị thường lan tràn bốn phía.

Trước mắt Lê Vĩ, hàng trăm mỹ nhân thân thể yểu điệu, không một mảnh y phục che thân đang nhảy múa và khiêu vũ, triển lộ hết những cái đẹp đầy gợi tình…

Các nàng mỗi người dung nhan diễm lệ, đều là tuyệt sắc giai nhân, mỗi cái nhíu mày, mỗi một nụ cười cũng đủ vô số nam nhân thần hồn điên đảo.

Phía sau lớp Quỷ Vương Diện không thấy rõ mặt của Lê Vĩ, nhưng thân thể của hắn đang cứng đờ, đứng im bất động và run nhè nhẹ.

“Khanh khách…” Tiếng cười ma mị ấy lại vọng khắp bốn phía.

Cả trăm mỹ nữ vây quanh lấy Lê Vĩ vào trung tâm như chính hắn là nhân vật chính của thế giới này.

Giữa các mỹ nhân, một mỹ nhân nổi bật nhất với trang phục đỏ rực như lửa, ngũ quan sắc sảo, đường nét mị hoặc, đôi mắt diễm kiều liếc qua, nhấc lên đôi chân dài lặng lẽ bước đến.

“Vị công tử này, thay vì chiến đấu… tại sao chúng ta không vui một khúc xuân tiêu? Để nô gia có thể hầu hạ ngày đến miền cực lạc.”

Mỹ nhân tiếp cận Lê Vĩ ở khoảng cách gần, thấy hắn không có chút đề phòng nào, trong đôi mắt đẹp hiện lên vẻ khinh miệt:

“Quả nhiên bất kể là ai, rơi vào Mị Ma Tình Huyễn Công của ta chỉ có thể lạc lối, mất đi lý trí.”

Nàng ta là một Ma Nữ của Mị Ma Tộc, sở hữu Mị Ý trời sinh, lại tu luyện Mị Công kết hợp với Huyễn Thuật.

Dùng Huyễn Thuật tạo ra hư ảnh mỹ nữ vờn quanh, lại âm thầm dùng Mị Công tác động…

Đừng nói là kẻ có tu vi thấp hơn, dù là một số lão quái vật Bát Chuyển Minh Tu, nếu tâm cảnh không vững vàng cũng sẽ mất đi khống chế.

Có chút đắc ý, Mị Ma Nữ vung lên đôi tay thon dài trắng nõn, móng vuốt sắc lẹm bỗng nhiên mọc ra, hung hăng cắm thẳng vào cổ áo họng của Lê Vĩ.

PHỐC!

Máu tươi cuồng phún…

“Ngươi…” Mị Ma Nữ toàn thân chấn động, đồng tử trong mắt co lại mãnh liệt.

Huyễn cảnh xung quanh sụp đổ, tất cả mỹ nữ tiêu thất, màu hồng phấn biến tan… chỉ còn lại không gian trắng xoá và Mị Ma Nữ sắc mặt vặn vẹo.

Bởi lẽ móng vuốt của ả còn chưa cắm vào cổ họng con mồi, thì ở phía dưới… Thiên Tàn và Địa Khuyết đã xuyên thủng đan điền của ả.

“Mỹ nhân trong thiên hạ đều tầm thường với ta, duy chỉ có bà cả làm ta hứng thú.” Lê Vĩ khẩu thị tâm phi nói một câu, cực kỳ giận dữ mắng:

“Dùng Mị Công để quyến rũ một kẻ đang bất lực, ngươi có biết mình tàn nhẫn lắm không hả?”

Ngoài miệng nói thế, trong lòng lại thầm nghĩ: “Không phải ngươi không hấp dẫn, chỉ là cơ thể ta chưa cho phép!”

“Ngươi…” Mị Ma Nữ ánh mắt trợn tròn, không dám tin thầm nghĩ:

“Tu sĩ… cũng có bất lực được sao?”

Lê Vĩ nghe vậy bực mình liền tát cho ả một bạt tay.

Mị Ma Nữ nghiến răng nghiến lợi vì căm hận, dùng sức kết ấn:

“Bí Thuật - Mị Ma Thoát Xác!”

ROẸT!

Thoáng chốc, thân thể nóng bỏng của nàng bị xé toạc ra như da rắn, Mị Ma Nữ teo nhỏ lại điên cuồng thoát thân.

Nào ngờ vừa mới tách khỏi cơ thể, vô số nhánh cây của Thôn Linh Ma Thụ đã như thiên la địa võng giăng sẵn, siết chặt lấy nàng ta.

“Cái gì thế này?” Mị Ma Nữ quá mức sợ hãi.

Dạ Tâm từ trong Thôn Linh Ma Thụ cười khằng khằn trồi ra, Linh Huyền Song Kiếm hung hăng trảm ngang.

Ma huyết rơi, thủ cấp rơi xuống.

Mị Ma Nữ thiên hương quốc sắc, lại gặp phải kẻ không biết thương hoa tiếc ngọc.

Trước khi vẫn lạc, chẳng thể lý giải nổi tại sao mình xui xẻo đến mức đụng phải tên bất lực.

Lê Vĩ âm thầm buồn bực, vừa rồi hắn toàn thân cứng đờ là vì rất giận…

Âm Dương Cổ Tình Đan vẫn còn trong cơ thể, tuy rằng Âm Dương cách biệt với Tà Liễu… nhưng Cổ Trùng vẫn sống.

Mà khi nó còn sống, chỉ có ở bên Tà Liễu hắn mới làm được nam nhân mà thôi.

Mị Ma Nữ này dám chọc vào chỗ đau của hắn, không thể tha thứ được.

“Nói đến, cũng đẹp thật đấy… không thua gì Hồ Tộc!” Lê Vĩ chậc lưỡi, lại thán phục:

“Lão bà của ta đúng là thần thông quảng đại, nếu không nhờ nàng gieo cổ trùng, vừa rồi thật sự sẽ bị Ma Nữ này thao túng.”

Chiến lực của hắn mạnh, thiên phú và ngộ tính nghịch thiên… nhưng khả năng chống lại mỹ sắc lại cực thấp.

Trong tình huống không kịp đề phòng, rơi vào Huyễn Cảnh và Mị Công như vừa rồi rất dễ thất thủ.

Đáng tiếc, muốn thất thủ cũng phải có phản ứng sinh lý mới được nha…

Nhưng tiểu đệ của hắn ngay cả một chút động tĩnh cũng không có, chỉ có thể trách Mị Ma Nữ này quá mức đen đủi.

Tiểu Đồng đối với lời biện hộ của tên này chỉ biết khinh bỉ, thật là một kẻ đội vợ lên đầu.

Hắn đã hoàn toàn bị Tà Liễu chinh phục, dù ra ngoài tìm nữ nhân cũng phải cân nhắc đến cảm nghĩ của bà cả.

Lê Vĩ thu thập chiến lợi phẩm, bước vào trong cửa tiếp theo.

“Kim Hình Quyền!”

Vừa xâm nhập, có tiếng gầm thô bạo vang lên.

Một kẻ mặc áo choàng hoàng kim rực sáng, mang theo Kim Thuộc Tính sát phạt hung tàn đấm thẳng vào đầu Lê Vĩ.

“Cút!” Lê Vĩ gầm lên, Âm Dương Quyền ngưng tụ trong tay, đấm ra nghênh đón.

ĐÙNG!

Lực lượng bạo tạc, cả hai đồng loạt lùi về phía sau.

Nhưng chưa từng ở đó, lại có một kẻ mặc áo choàng xanh như nước biển xuất hiện trên không trung, hai tay trấn xuống:

“Hải Nộ Chưởng!”

Thuỷ Thuộc Tính như đại dương nặng nề, bao phủ bầu trời đè thẳng xuống Lê Vĩ.

“Viêm Hoả Chi Dương!” Từ phía sau, một kẻ mặc áo choàng đỏ huy động Hoả Thuộc Tính vào lòng bàn tay, ngưng kết thành mặt trời như sắp bạo tạc ném về phía hắn.

Lê Vĩ còn đang ngơ ngác, xung quanh mọc ra rừng cây, lại có kẻ khoác áo choàng bằng lá cây, điều động vô số dây leo, rễ cây lao đến trói chặt.

Mọi thứ vẫn chưa dừng lại, từ phía dưới bỗng nhiên sinh sôi mặt đất, đại địa hoành hành, một kẻ mặc áo choàng nâu trồi lên, Thổ Thuộc Tính hình thành trọng lực, kéo Lê Vĩ thẳng xuống mặt đất.

Bao vây khắp phía, năm tên mặc áo choàng với năm màu sắc khác nhau, mỗi tên sở hữu một loại Thuộc Tính khác biệt, năm tên ứng cả Ngũ Hành - Kim, Thuỷ, Mộc, Hoả và Thổ.

Vừa ra tay chính là toàn diện diệt sát, trấn áp, khống chế, huỷ diệt… đủ mọi loại hình tấn công.

Lê Vĩ sắc mặt phát lạnh, nhưng ánh mắt lại điềm tĩnh dị thường.

Khắc Trận Trường Bào toả sáng, Phản Lực Trận bùng phát thành hình vòng cung bảo vệ quanh thân chủ nhân.

Đại hải, hoả diễm, rừng sâu, đại địa ập đến… toàn bộ đều bị Phản Lực Trận cản lại, từng lại Trận Văn vặn vẹo và nổ ra, đẩy lùi tất cả thế công.

Tiểu Càn Khôn kích hoạt, Thời Gian và Không Gian phạm vi xung quanh đã rơi vào tầm kiểm soát của Lê Vĩ.

Hắn phát hiện một kẻ bí ẩn đang núp trong không gian, thông qua những sợi tơ vô hình được ngưng kết từ Minh Hồn mà thao túng năm kẻ khoác áo choàng công kích.

“Khôi Lỗi Sư!” Khoé miệng Lê Vĩ nhếch lên.

Hoá ra năm kẻ mặc áo choàng là năm con Khôi Lỗi, mà đối thủ thật sự lại đang âm thầm điều khiển chúng nó.

Phát hiện Phản Lực Trận bảo vệ Lê Vĩ thành công, tên Khôi Lỗi Sư sắc mặt phát lạnh, hai mắt trở nên lạnh lẽo, cắn răng thi thuật:

“Bí Pháp - Huyết Tế Cường Khôi!”

Hắn hiến tế máu huyết của bản thân, dòng máu thẩm thấu vào những sợi tơ truyền thẳng vào năm tôn Khôi Lỗi.

Ngay lập tức, năm tôn Khôi Lỗi đạt đến chiến lực của Luyện Hư Viên Mãn…

Nhưng chưa dừng ở đó, tên Khôi Lỗi Sư tiếp tục thao túng:

“Hợp!”

ẦM ẦM ẦM…

Áo choàng bắn lên, năm tôn Khôi Lỗi hiện ra là năm thứ như tượng đá với năm màu sắc khác nhau.

Năm pho tượng lao thẳng vào nhau, ầm ầm dung hợp, tạo thành một khôi lỗi khổng lồ với ngũ sắc linh quang.

Chấp chưởng Ngũ Hành Chi Lực, chiến lực đạt đến Hợp Thể Kỳ.

“Ngũ Hành Ấn!”

Khôi Lỗi Ngũ Hành gầm thét, phát động năm loại Thuộc Tính tương sinh tương khắc, dung hợp thành một kiện Đại Ấn, hung hăng đập xuống.

RĂNG RẮC…

Phản Lực Trận rung lắc dữ dội, bắt đầu có dấu hiệu sụp đổ.

Sức mạnh Ngũ Hành một khi kết hợp, uy lực hơn xa tưởng tượng, có thể vượt cấp diệt sát địch nhân.

Dù Phản Lực Trận là trận pháp cao cấp, vẫn không thể trụ nổi trước sự tàn phá của chúng.

“Nằm xuống cho ta!” Tên Khôi Lỗi Sư hưng phấn liếm môi.

Chỉ là rất nhanh, nụ cười trên mặt hắn bỗng nhiên đọng lại…

Dạ Tâm chẳng biết từ bao giờ vỗ vỗ vai hắn từ phía sau một cách thân mật.

Khôi Lỗi Sư đồng tử co lại, quay đầu chứng kiến cái bóng màu đen đang nhe răng cười thân thiện với mình.

“Không!” Khôi Lỗi Sư nội tâm cuồng loạn:

“Khôi Linh Giáp!”

Hắn bấm đầu ngón tay, một kiện Áo Giáp Kim Loại ẩn dưới làn da bất ngờ trồi lên, bao trùm toàn thân, bảo vệ cơ thể.

Nhưng Dạ Tâm đâu rảnh thừa thãi, nó cầm Bát Tinh Pháp Bảo - Sơn Thuỷ Ấn với 30 đường Ma Văn khảm bên trên đập thẳng xuống đầu.

RĂNG RẮC…

Khôi Linh Giáp nổ tung.

PHỐC!

Những sợi chỉ vô hình vỡ nát, đám khôi lỗi mất khả năng hoạt động, tên Khôi Lỗi Sư bị kéo ra khỏi không gian…

Sắc mặt của hắn còn đang bàng hoàng, không hiểu vì sao mình đã dùng đến Ẩn Không Phù lại bị phát hiện.

Lê Vĩ ung dung bước đến.

“Không, ngươi không dám ra tay… ta là thiên tài của Ngũ Hành Khôi Tông, là người trong nghìn năm qua đầu tiên tu được Ngũ Hành Khôi Thuật.” Tên này hoảng loạn gào thét:

“Nếu hại ta, Ngũ Hành Khôi Tông không tha thứ cho ngươi, sẽ diệt ngươi bằng mọi giá!”

“Nói nhảm quá đấy!” Lê Vĩ lười nói nhảm, vung tay đấm một cú cho tên này răng môi lẫn lộn.

Hoả Ngục Xiềng Xích cắm thẳng vào mi tâm đối phương, khảm vào linh hồn, cưỡng ép rút hồn đoạt phách…

“AAAA… ngươi là Câu Hồn Sứ Giả của Diêm Vương Điện? ngươi chết không yên lành!” Linh hồn tên Khôi Lỗi Sư gào rống thảm thiết.

Dùng xích bắt hồn, ở Âm Gian chỉ có Diêm Vương Điện là nổi bật nhất.

Nơi khác bồi dưỡng đệ tử, Diêm Vương Điện bồi dưỡng Câu Hồn Sứ Giả.

Hắn biết Diêm Vương Điện căn bản không sợ Ngũ Hành Khôi Tông, thậm chí Ngũ Hành Khôi Tông mới phải kiêng dè ngược lại Diêm Vương Điện.

Vậy nên ngoại trừ oán hận và sợ hãi, chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng.

Lê Vĩ đem linh hồn tên này nhốt vào Diêm Vương Lệnh…

“Không tệ…” Hắn gật gù, đã đọc sạch ký ức của đối phương.

Ngũ Hành Khôi Thuật, cần Khôi Lỗi Sư sở hữu đủ Ngũ Hành Linh Căn - Kim Mộc Thuỷ Hoả Thổ, hơn nữa Linh Lực và Hồn Lực phải vượt trội hơn tu sĩ bình thường, quả thật rất hiếm có.

Càng đáng nói chính là, nguyên liệu luyện ra Ngũ Hành Khôi Lỗi cũng rất quý giá, chính là năm loại Thạch Khoáng Thuộc Tính.

Loại Thạch Khoáng này có thể luyện Khôi Lỗi, cũng có thể luyện Pháp Bảo, Vũ Khí…

Mỗi khối đều là Thất Tinh Tài Nguyên, năm khối dung hợp thành Ngũ Hành Thạch Khoáng sẽ là Bát Tinh Tài Nguyên.

Chẳng trách khi năm con Khôi Lỗi kết hợp, lại có thể phát động công kích đánh cho Phản Lực Trận sụp đổ.

“Ngon lành, Ngũ Hành Thạch Khoáng cũng là nguyên liệu lý tưởng để rèn đúc Tuyệt Thế Danh Khí của ta.” Lê Vĩ hài lòng nói.

Xuyên suốt một đường, hắn liên tục đụng phải Nhân Mã, Minh Trùng, Cốt Văn Tộc, Tinh Linh - Thống Quân Sư, Địa Ngục Khuyển, Mị Ma… bây giờ là Khôi Lỗi Sư.

“Vẫn còn…” Lê Vĩ tự tin vuốt cằm:

“Đừng để ta thất vọng!”