Phía trước hắn, một tên thanh niên diện mục bình phàm, sắc mặt bình thản đang chắp tay đứng đó.
“Không phải Lâu Diễm!” Lê Vĩ âm thầm buồn bực, nhưng sau đó lại biểu lộ nghiêm nghị.
Tên thanh niên này nhìn qua thì rất bình thường, bình thường như một phàm nhân… chỉ là trong đôi mắt của hắn lại chứa đựng nét tang thương từng trải, vượt xa độ tuổi hiện có.
Nhất là… trực giác của Lê Vĩ mách bảo, kẻ này có thể gây nguy hiểm cho mình.
Không hề do dự, hắn mở ra Thấu Mệnh Nhãn quan sát.
Đây cũng là lần đầu Lê Vĩ phải dùng đến Thấu Mệnh Nhãn để xem đối thủ trong suốt chín trận đấu.
Bởi vì theo lời của Bạch Gia Quân, đối thủ sau mỗi trận đều sẽ được sắp xếp cường đại hơn.
Ở trận thứ chín, tuyệt đối không thể lật thuyền trong mương.
Rất nhanh, đồng tử trong mắt Lê Vĩ co lại…
Hai cái Thiên Mệnh Cách.
“Quả nhiên không phải tầm thường.” Hắn hít sâu một hơi, trịnh trọng quan sát hai tấm bia đá.
Thiên Mệnh Cách – Địa Tiên Chuyển Thế: được chuyển thế sau khi đột phá thất bại, kiếp trước tu đến Địa Tiên, đột phá cảnh giới cao hơn thất bại mà vẫn lạc, kế thừa toàn bộ ký ức và thủ đoạn chiến đấu.
Thiên Mệnh Cách – Cửu Dương: sở hữu Cửu Dương Chi Thể có thể ngưng luyện chín vầng mặt trời trong đan điền, chiến lực cực khủng.
“Moá mày!” Lê Vĩ nội tâm chửi thề, tim đập thình thịch.
Tên này mặc dù chỉ có hai Thiên Mệnh Cách, nhưng nội tình so với Lâu Diễm chỉ có ngang hoặc hơn chứ không thể thua kém.
Địa Tiên chính là cảnh giới phía trên Cửu Chuyển Minh Tu hay Độ Kiếp Kỳ, đều là Tiên của Âm Gian…
Chủ của cái di tích này còn chưa biết có phải Địa Tiên hay không, nhưng tên thiếu niên trước mặt này đã từng là Địa Tiên.
Điều này đồng nghĩa, Lê Vĩ phải đấu với một lão quái vật trong hình hài niên thiếu…
Đáng sợ chính là, tu vi của y đã đạt đến Luyện Hư Viên Mãn.
“Ực…” Hắn nuốt nước bọt.
Tưởng rằng Lâu Diễm sẽ là kẻ khó chơi nhất ở trong di tích này, nhưng xem ra mình vẫn còn đánh giá thấp.
“Tầng này của Âm Gian rộng gấp nhiều lần thế giới ở Dương Thế của ngươi, đủ thể loại cả… ngươi không lường trước được đâu.” Tiểu Đồng nhàn nhạt lên tiếng:
“Lâu Diễm kia cùng lắm chỉ là thiên kiêu nổi trội, rất nhiều kẻ có nội tình sâu hơn.”
Lê Vĩ nhún vai, trước mắt chính là một tên như vậy.
Mà trong lúc hắn đánh giá, gã thanh niên cũng đang nhìn chằm chằm hắn.
Bởi vì đây đã là trận cuối cùng, thanh niên thừa hiểu kẻ có thể làm đối của mình ở trận thứ chín không thể nào chỉ là một tiểu tu sĩ tầm thường được.
“Mặt nạ, áo bào… đều là hàng cao cấp.” Thanh niên híp mắt:
“Nhất định là một kẻ có bối cảnh, chỉ là tu vi hơi thấp… nhưng chắc chắn thuộc dạng có khả năng vượt cấp chiến đấu.”
Với nhãn lực của một vị Địa Tiên chuyển thế, đương nhiên nhận ra sự bất phàm của Quỷ Vương Diện và Khắc Trận Trường Bào.
Một tu sĩ Hoá Thần Kỳ thông thường, tuyệt đối không thể sở hữu những bảo vật như thế.
Nào ngờ Lê Vĩ bỗng nhiên mắng to:
“Lão quái vật ngươi có biết xấu hổ hay không? Đường đường là Địa Tiên còn chạy vào đây chơi với đám tiểu bối, nếu ta là ngươi… tìm một khối đậu hủ đập đầu tự vẫn cho rồi!”
“Ngươi!” Thanh niên sắc mặt kịch biến.
Từ trước đến nay, chưa ai có thể nhận ra lai lịch và gốc gác của hắn.
Vậy mà kẻ trước mắt vừa mở miệng đã nói thẳng ra, còn mắng chửi khó nghe như vậy.
Với tâm cảnh của một Địa Tiên, cũng không thể giữ được bình tĩnh.
“Tiên hạ thủ vi cường!”
Thừa cơ hội tên này giật mình, Lê Vĩ đã biến mất tại chỗ.
Hắn muốn tốc chiến tốc thắng, đánh trước lấy lợi thế.
Tàn Ảnh Vũ Bộ triển khai, hoá thành hàng trăm ảo ảnh tập kích mà đến từ bốn phương tám hướng.
Tàn Khuyết Nhận xuất hiện, gặt thẳng xuống mục tiêu.
“Hừ!” Thanh niên hừ lạnh, tuy rằng không biết vì sao kẻ này nhìn thấu lai lịch của mình, nhưng cái trò làm phân tâm rồi xuất thủ này quá mức cùi bắp, kiếp trước hắn đã dùng qua không biết bao nhiêu lần.
Từng là cường giả Địa Tiên, tuy rằng tu luyện lại, tu vi suy giảm… nhưng nhãn quang vẫn của một lão quái vật.
Vừa quét mắt nhìn lên, liền phát hiện ra bản thể thật sự của Lê Vĩ lẫn trong hàng trăm tàn ảnh.
“Nhất Dương Chưởng!”
Thanh niên nâng tay, một mặt trời khổng lồ do Âm Hoả ngưng kết thành nhắm đến Lê Vĩ chưởng ra.
Mặt trời này vừa nóng vừa lạnh, ẩn chứa nhiệt độ của hoả diễm và hàn khí nơi u minh, băng hoả lưỡng trọng thiên, so với hoả diễm bình thường mạnh hơn nhiều.
Lê Vĩ nghiêm mặt, Tàn Khuyết Nhận chém vào mặt trời.
ĐÙNG!
Nhất Dương Chưởng nổ tung, lực lượng phản chấn khiến không gian rung chuyển, không khí xung quanh bị thiêu đốt và đóng băng cùng lúc.
Hắn liên tục lùi bước, một chưởng vừa rồi là Bát Tinh Vũ Kỹ, uy lực cực mạnh.
“Bách Dương Tiệt Thủ!”
Không cho Lê Vĩ cơ hội định thần, thanh niên hai tay kết ấn.
Sau lưng hắn, hư ảnh một trăm cánh tay mọc ra, mỗi một cánh tay đều bùng nổ Âm Hoả, phô thiên cái địa đấm thẳng đến Lê Vĩ.
“Lát nữa sưu hồn, xem thử ngươi vì sao biết bí mật của ta!” Thanh niên gầm thét, Bách Dương Tiệt Thủ công phá cực mạnh.
“Sưu hồn lão tử? dù là lão quái vật cũng phải cút!” Lê Vĩ cười gằn.
Khắc Trận Trường Bào kích phát, Phản Lực Trận và Cường Lực Trận cùng lúc vận chuyển, chấp nhận tiêu hao nửa mỏ Linh Thạch cho áo bào hấp thu.
Lê Vĩ xông thẳng đến, Phản Lực Trận vây quanh chấn lại Bách Dương Tiệt Thủ, mà Cường Lực Trận gia tăng sức mạnh của hắn.
Năng lực của Âm Dương Chi Chủ kích hoạt, một tay Lê Vĩ nâng lên, Âm Dương dung hợp tạo thành một mặt trời to lớn.
Âm Dương Chi Chủ có thể ngưng tụ Âm Dương thành bất cứ thứ gì mà Lê Vĩ mong muốn…
Mặt trời Âm Dương thô bạo chưởng thẳng về phía đối thủ.
“Có chút thủ đoạn, chẳng trách đi được đến đây!” Thanh niên hừ lạnh:
“Nhưng đụng phải ta, xem như ngươi xui xẻo!”
“Song Dương Chi Nộ!”
Hai vầng mặt trời do Âm Hoả tạo thành hừng hực hiện ra trên đỉnh đầu thanh niên.
Một vầng mặt trời đập vào mặt trời Âm Dương của Lê Vĩ, tạo thành vụ nổ kinh khủng.
Vầng mặt trời còn lại tiếp tục nghiền ép trực diện.
“Ghê vậy sao?” Lê Vĩ sắc mặt lạnh lẽo:
“Nhưng còn chưa đủ!”
ỤMMMMM
Một tiếng rống giận kinh thiên, Âm Yêu Hộ Thể kích hoạt, Cổ Ngục Man Ngưu khổng lồ hiện ra.
Thiên phú Trọng Ngục và Ngục Giáp đồng loạt kích hoạt, Cổ Ngục Man Ngưu thô bạo tung ra hai quyền, đấm vào mặt trời đang lao đến.
BÙM!
Dư ba quét ngang bốn phía, Ngục Giáp trên thân Cổ Ngục Man Ngưu xuất hiện vết rách, nhưng nó vẫn cường thế lao thẳng đến thanh niên, hung hăng nện xuống như muốn xé toạc.
“Cửu Tinh Vũ Kỹ - Dương Hoá Minh Ô!”
Nào ngờ lại vầng mặt trời bay ra khỏi thể nội thanh niên, còn rất có linh tính biến thành một con đại điểu to lớn, sắc mặt hung ác, nanh vuốt sắc nhọn, toàn thân thiêu đốt ngọn lửa địa ngục màu đen, uy lực cực mạnh.
XOẸT!
Đại điểu vung cánh thiêu đốt thương khung, không gian bốc cháy, móng vuốt từ trên cao cắm thẳng xuống Cổ Ngục Man Ngưu.
BÙM!
Lần đầu tiên, Cổ Ngục Man Ngưu bị nghiền nát triệt để, nổ tung trước sự khó tin của Lê Vĩ.
Cổ Ngục Man Ngưu hoành hành ở Yêu Khư chưa có đối thủ, lại bị hư ảnh con chim điểu kia một kích tiêu diệt.
“Nó là Ma Thú – U Minh Ô, có thể sánh ngang với Thần Thú Kim Ô ở Dương Thế!” Tiểu Đồng nhắc nhở:
“Đương nhiên đây chỉ là hư ảnh phỏng chế, nhưng không phải Cổ Ngục Man Ngưu tiệm cận có thể so sánh.”
Lê Vĩ hiểu ra, Cổ Ngục Man Ngưu có thể vô địch dưới Thần Thú, Ma Thú… nhưng khi gặp phải hàng cao cấp hơn thì khó lòng sánh bằng.
Nhất là khi Cổ Ngục Man Ngưu cũng chỉ là hư ảnh mà thôi…
Hư ảnh gặp hư ảnh, đẳng cấp thấp hơn bị diệt là dễ hiểu.
GÁY!
Minh Ô cất cánh gáy vang, nó không dừng lại sau khi đã tiêu diệt Cổ Ngục Man Ngưu… ngược lại tàn nhẫn tấn công về phía Lê Vĩ.
Chỉ là nó vừa mới lao đến, một gốc Ma Thụ cự đại đã trỗi dậy từ dưới bóng tối bao trùm.
XOẸT XOẸT XOẸT…
Vô vàn tán cây, dây leo phủ đầy gai nhọn như thiên la địa võng giăng ra chặn đứng Minh Ô vừa lao đến, siết chặt lấy nó, thô bạo phát động Thôn Phệ.
“Bồ Ma Thụ? Làm sao có thể?” Sắc mặt thanh niên kịch biến:
“Không, đây là một dạng biến chủng của Bồ Ma Thụ mà ta chưa thấy bao giờ, ngươi rốt cuộc là ai?”
Lê Vĩ không thể không thừa nhận kiến thức của cường giả Địa Tiên quá mức đáng gờm, vậy mà vừa nhìn đã có thể phần nào xem thấu lai lịch của Thôn Linh Ma Thụ, đây là điều mà trước đây chưa từng ai làm được.
Thôn Linh Ma Thụ khống chế và phong toả Minh Ô… Ma Thú đụng phải Thượng Cổ Hung Ma biến chủng cũng phải khiếp sợ.
Sức mạnh Thôn Phệ cuồn cuộn tiến ra, điên cuồng cắn nuốt Minh Ô, muốn nuốt chửng cả vầng mặt trời.
“BẠO!”
Nhưng thanh niên cũng là nhân vật hung ác, quyết đoán siết tay.
BÙM!
Minh Ô quyết liệt tự bạo, kích nổ một cách kinh hoàng, biển lửa ngập trời oanh tạc Thôn Linh Ma Thụ.
“PHỐC!”
Lê Vĩ phun ra một ngụm máu tươi, Thôn Linh Ma Thụ bị nổ đến vỡ nát một nửa, sự phản phệ khiến hắn nhận thương thế không nhỏ.
Thanh niên thừa thắng xông lên, trong tay xuất hiện một thanh Tạo Hoá Danh Khí – Viêm Dương Đao.
Viêm Dương Đao này nóng như liệt nhật, sắc bén có thể xé trời, mà năng lực của nó chính là ngưng tụ Viêm Mạch.
Viêm Mạch là những đường kinh mạch sống động lan tràn bên trên thân Đao, ẩn chứa nguồn Hoả Thuộc Tính kinh khủng, tác dụng tương tự như Ma Văn… nhưng lại cường hoá Hoả Thuộc Tính.
Có tất cả 50 đường Viêm Mạch, so với số lượng Ma Văn của Lê Vĩ còn nhiều hơn…
“Ngươi giãy dụa đủ rồi, có thể đi chết!” Thanh niên quát to:
“Cửu Dương Trảm!”
Một đao bổ xuống, hư ảnh chín vầng mặt trời như chín lưỡi đao phô thiên cái địa, thiêu đốt thương khung.
Lê Vĩ cảm ứng được nguy cơ mãnh liệt, Tàn Khuyết Nhật trảm ra:
“Loạn Hải!”
XOẸT XOẸT XOẸT XOẸT…
Âm Dương Khí Lực liên hoàn chém ra, hình thành một vùng biển với vô vàn luồng khí ập đến.
OÀNH OÀNH OÀNH…
Nhưng sức mạnh của Cửu Dương Trảm kết hợp Viêm Dương Đao với 50 đường Viêm Mạch là quá dữ dội.
Loạn Hải của Lê Vĩ bị chín luồng đao khí chém cho tan tành, chỉ kịp suy yếu bốn luồng đao khí như mặt trời ập đến…
ĐÙNG.
Phản Linh Trận và Cường Lực Trận bị chém đến nổ tung, Khắc Trận Trường Bào rách một nửa, Lê Vĩ như diều đứt dây bay ngược…
“Kết thúc!”
Thanh niên chân đạp không trung, chín vầng mặt trời xoay tròn xung quanh điên cuồng nghiền ép mà đến.
Tạo Hoá Danh Khí hiển uy – Viêm Dương Đao nuốt chửng hoả diễm của chín vầng mặt trời.
Số lượng Viêm Mạch nhảy vọt lên con số 100, đề thăng gấp đôi.
“Viêm Dương Tuyệt Sát Trảm!”
“Chết!”
Một đao này hạ xuống, thanh niên tự tin dù có là Hợp Thể Hậu Kỳ cũng phải vẫn lạc.
NGAO!
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một tiếng gầm như quái vật thượng cổ thức tỉnh trong thể nội Lê Vĩ vọng ra.
Trái tim thanh niên co rúm lại, cảm giác bất an xông thẳng lên đỉnh đầu khiến hắn hoài nghi nhân sinh.
Một mỏ Linh Thạch Cực Phẩm được Lê Vĩ đưa vào Lò Luyện Ngục, chuyển hoá toàn bộ thành Bạo Long Lực.
“Hơi Thở Bạo Long!”
Hắn ngửa đầu gầm lên, từ trong cổ họng, một cột sức mạnh mang tính huỷ diệt do hai màu đỏ và đen hoà quyện bắn ra.
RĂNG RẮC…
Không gian sụp đổ, Hơi Thở Bạo Long xuyên thẳng thương khung, hung hăng bắn vào Viêm Dương Tuyệt Sát Trảm.
OÀNH!
Một vụ nổ khiến cả chiến trường sụp đổ, Viêm Dương Đao ảm đạm phai mờ, bị chấn bay ra khỏi tay thanh niên.
“PHỐC!”
Thanh niên thổ huyết bay ngược, cánh tay cầm đao đã bị Hơi Thở Bạo Long nghiền nát, máu chảy đầm đìa.
Nếu không phải hắn phản ứng nhanh, vừa rồi đã tan xương nát thịt, ngay cả linh hồn cũng không còn lại.
Cũng may trực giác của Địa Tiên khiến hắn nhận thức được nguy hiểm nên đã lách mình khỏi cửa tử.
Nhưng dù là vậy, trên mặt của thanh niên lần đầu tiên hiện ra vẻ hoảng sợ tột cùng, ánh mắt nhìn Lê Vĩ như nhìn một con yêu nghiệt, bất khả tư nghị nói:
“Địa Ngục Dị Chủng, ngươi vậy mà có Địa Ngục Dị Chủng… ngươi rốt cuộc là ai?”
Đáp lại hắn, Dạ Tâm đã từ phía sau tập kích bất chợt.
Linh Huyền Song Kiếm tru lên, một kiếm Trảm Hồn, một kiếm Tuyệt Tâm.
“Nằm mơ!” Thanh niên cười lạnh liên tục:
“Ngươi đã kiệt sức sau chiêu vừa rồi, chính là cá nằm trên thớt.”
Hắn kích phát một tấm Hộ Tâm Hồn Chú cao cấp, hình thành màn chắn bảo hộ tâm cảnh và linh hồn, mặc kệ Trảm Ảnh và Tuyệt Tâm đánh vào vẫn không phá được phòng ngự.
Mà Lê Vĩ, sau khi thi triển Hơi Thở Bạo Long đã thật sự gần như kiệt quệ.
Nhận thấy cảnh này, thanh niên một tay áp át, mặt trời xoay tròn…
XOẸT!
Đúng lúc này, Vô Ảnh ẩn trong không gian bỗng nhiên xoẹt xuống, cắm thẳng vào đầu.
Lê Vĩ kích hoạt Càn Khôn Cốt, làm chậm tốc độ của thanh niên.
“Ngươi cũng có Danh Khí?” Thanh niên toàn thân chấn động, chợt sắc mặt vặn vẹo:
“Thì tính sao?”
Hắn cực kỳ hung ác, Nguyên Anh từ bỏ cơ thể lao thẳng ra ngoài, bất chấp Vô Ảnh cắm vào cơ thể, xuyên thủng từ thiên linh cái xuống tận đan điền.
Chấp nhận từ bỏ nhục thân, dùng Nguyên Anh tiêu diệt Lê Vĩ.
Nguyên Anh của tên này cực mạnh, có chín vầng mặt trời nhỏ xoay tròn xung quanh, đã đủ lấy mạng Lê Vĩ ở trạng thái trọng thương.
“Khằng khặc!”
Dạ Tâm bỗng nhiên cười quỷ dị, Linh Huyền Song Kiếm tiếp cận.
“Ngu xuẩn, kiếm này vô dụng!” Nguyên Anh của thanh niên khinh miệt thầm nghĩ.
Bất quá ngay giây tiếp theo, sự khinh miệt của hắn hoá thành kinh hãi.
Bởi vì Dạ Tâm đột ngột vứt bỏ Linh Huyền Song Kiếm, móc ra Sơn Thuỷ Ấn.