Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 115: TÀ ĐẠO!



ẦM!

Kim Trận Điện nổ tung trước sự cuồng nộ của hai vị Trưởng Lão.

Kiến trúc vốn đã sụp đổ trước đó bị đánh thành khói bụi mịt mù…

Linh thức của Thất Giai Hậu Kỳ và Thất Giai Viên Mãn lập tức quét thẳng phạm vi ngàn dặm xung quanh.

Nhưng ngoại trừ vết tích chiến đấu, ngay cả cái rắm cũng không phát hiện được.

“Súc sinh đó đâu?” Đại Trưởng Lão nộ rống.

Tứ Trưởng Lão sắc mặt cũng là cực độ khó coi, lồng ngực phập phồng.

RĂNG RẮC…

Không gian bị xé toạc, Kim Bằng Vương cùng cường giả Kim Bằng Tộc cũng đã giáng xuống.

Toàn bộ quá trình chưa đến một phút, có thể thấy Yêu Thú Bát Giai như Kim Bằng Vương có tốc độ kinh khủng như thế nào.

Nhưng mà sau khi nhìn thấy Kim Vũ Sơn gần như bị hoá thành phế tích, toàn bộ Trận Pháp bảo vệ ban đầu trở thành thứ huỷ diệt, vô số Kim Bằng từ lớn đến nhỏ chết thảm, ngay cả trong trứng cũng không thoát khỏi số phận.

“PHỐC!”

Với tâm cảnh của Kim Bằng Vương, cũng là thổ huyết đương trường, sắc mặt tái mét.

“Có thể nói cho bổn toạ là chuyện gì xảy ra?” Kim Bằng Vương gào rống:

“Là kẻ nào ăn gan hùm mật báo tập kích Kim Bằng Tộc?”

“Chuyện này…” Đại Trưởng Lão và Tứ Trưởng Lão tê dại cả da đầu, vội vàng nói:

“Là tên đầu heo kia, kẻ bị chúng ta truy sát!”

“Làm sao có thể có chuyện đó?” Kim Bằng Vương hai mắt đỏ ngầu như máu:

“Dù hắn có bản lĩnh, có được Huyết Mạch khủng bố… nhưng nó liên quan gì đến Trận Pháp hả?”

Với kiến thức của một Bát Giai Yêu Thú, Kim Bằng Vương vừa nhìn thảm trạng của Kim Bằng Tộc đã phán đoán được tình huống.

Có kẻ lẻn vào Kim Vũ Sơn, đoạt quyền khống chế Điểu Lung Toả Thiên Trận từ tay Lục Trưởng Lão và tự bạo trận pháp, dẫn đến kết cục như thế này.

Nhưng để làm điều đó, đòi hỏi kẻ gây ra phải là một vị Trận Sư có tạo nghệ tinh thâm, ít nhất phải vượt trên cả Lục Trưởng Lão mới có thể xâm nhập Điểu Lung Toả Thiên Trận một cách vô thanh vô thức.

“Xem ra, nhân loại đó khó lường hơn chúng ta tưởng tượng!” Một tiếng thở dài vọng xuống.

Hoàng Điểu Tộc Trưởng giáng lâm, phất tay dùng khí thế của Cửu Giai Yêu Thú đập tan dư chấn và lực lượng cuồng nộ còn đọng lại của Trận Pháp tự bạo, sắc mặt nghiêm nghị:

“Nhân loại mang mặt nạ heo còn có tạo nghệ Trận Sư rất cao minh, cũng chỉ có thể là hắn mới thành công lẫn trốn!”

Hoàng Điểu Tộc Trưởng giang hai tay ra, linh thức toàn diện của một vị Cửu Giai bao trùm thiên địa, chẳng những quét khắp Kim Vũ Sơn, mà còn quét luôn phạm vi hàng vạn dặm xung quanh.

Đáng tiếc, không tìm thấy chút tung tích nào của hung thủ.

“Kim Bằng Bảo Khố… trống rỗng!” Hoàng Điểu Tộc Trưởng chau mày nói, linh thức của hắn đã phát hiện bảo khố không còn lại thứ gì.

“PHỐC!”

Lần này đến lượt Kim Bằng Đại Trưởng Lão thổ huyết, sắc mặt trắng bệch không còn chút máu:

“Tại sao lại như thế? Rõ ràng tên đó đang bận rộn đoạt quyền kiểm soát Trận Pháp của Lục Trưởng Lão mà?”

“Câm miệng!” Kim Bằng Vương như phát cuồng lao thẳng lên đỉnh Kim Bằng Sơn, quả thật bảo khố trống rỗng.

“AAAAAAAA…”

Hắn trực tiếp ngửa đầu rít gào như mất đi lý trí, chẳng khác nào một con dã thú bị thương, hai mắt đỏ thẳm.

ĐÙNG!

Khí thế bùng nổ, Kim Bằng Vương một trảo nện thẳng xuống đầu Kim Bằng Đại Trưởng Lão.

Mặc dù sở hữu Kim Linh Chiến Giáp, nhưng Đại Trưởng Lão không dám phòng ngự chút nào, bất chấp để một trảo của Kim Bằng Vương nện vào cơ thể.

“HỰ!”

Kim Bằng Đại Trưởng Lão như diều đứt dây bay ngược, hung hăng đụng nát bấy một tảng đá.

“Chết cho bổn vương!” Kim Bằng Vương lăng lệ vồ đến:

“Thành sự không có, bại sự có thừa!”

“Đủ rồi!” Hoàng Điểu Tộc Trưởng hừ một tiếng, uy áp Cửu Giai chấn lui Kim Bằng Vương, uy nghiêm nói:

“Giận cá chém thớt thì có lợi ích gì? Muốn tổn thất thêm sao?”

Thất Giai Viên Mãn như Kim Bằng Đại Trưởng Lão ở bất cứ đâu cũng là nhân vật được xem trọng, đâu thể để Kim Bằng Vương vì mất bình tĩnh mà tiêu diệt.

“Lão tử nhịn ngươi lâu lắm rồi!” Kim Bằng Đại Trưởng Lão được Hoàng Điểu Tộc Trưởng che chở, nổi nóng gào lên:

“Nếu không phải nhi tử của ngươi vô duyên vô cớ gây sự, Kim Bằng Tộc sẽ gặp tai kiếp này sao? Tất cả là do ngươi nuông chiều mà ra!”

Lần này Điểu Lung Toả Thiên Trận tự bạo, Đại Trưởng Lão mất đi không ít hậu bối, đã sớm nổi nóng.

“Ngươi…” Kim Bằng Vương sắc mặt đỏ bừng, miệng như nuốt phải con ruồi vô cùng khó chịu.

Hắn không thể cãi lại, bởi vì đúng là hậu quả này do Tiểu Bằng Vương mang đến.

Có ai từng nghĩ, nhân loại chỉ là giống loài hèn mọn nhất ở Yêu Khư lại có thể gây nên chuyện lớn như vậy?

Hiện tại Kim Bằng Tộc có thể nói là gà bay chó chạy, tổn thất nặng nề không biết bao nhiêu năm tháng mới có thể phục hồi.

Bây giờ so với các tộc khác ngang hàng như Hồ Tộc, căn bản không còn tư cách để so sánh.

RỐNG RỐNG RỐNG…

Đúng lúc này, từng tôn Giao Long cự đại xé tan các tầng mây, cường giả của Giao Long Tộc cũng đã nghe tin đuổi đến.

Nhìn thấy khung cảnh hoang tàn ở Kim Vũ Sơn, từng vị cường giả sắc mặt đều lạnh lùng.

Để một nhân loại ở Yêu Khư gây nên động tĩnh lớn như thế, nhưng bọn hắn vẫn không thể làm gì…

Đây chẳng khác nào một cú vả đau điếng vào mặt toàn bộ Yêu Tộc.

“Các ngươi đến đây làm gì?” Hoàng Điểu Tộc Trưởng bất thiện nhìn Giao Long Tộc Trưởng đám người.

“Đương nhiên là săn tìm loại huyết mạch đó!” Giao Long Tộc Trưởng hờ hững nói:

“Nhưng xem ra đám chim các ngươi quá vô dụng, để con mồi chạy thoát.”

“Lão già ngươi thì biết cái gì?” Một thanh âm thịnh nộ vang lên, có lão tổ của Hoàng Điểu Tộc xé không bay đến, lăng lệ nói:

“Thủ đoạn bỏ trốn của kẻ kia quá mức quỷ dị, giống như bốc hơi khỏi thế gian, ngươi có giỏi thì tìm hắn đi!”

“Tại sao lại phải tìm hắn?” Nhất Giao Lão Tổ tàn nhẫn nói:

“Hợp lực bắt toàn bộ nhân loại không chỉ ở Yêu Khư mà cả trong Ranh Giới Thiên Khư, tập hợp chúng lại một chỗ…”

“Cứ việc tuyên bố, một ngày chém đầu một trăm tên, cho đến khi Trư Hồng Diện nhịn không được xuất hiện.”

Ánh mắt cả đám lấp loé, thủ đoạn này quả thật rất độc và tàn ác… không hổ là Nhất Giao Lão Tổ, là lão quái vật sống lâu nhất của Giao Long Tộc, xem sinh mạng như cỏ rác.

“Chúng ta muốn ăn thịt, ngấu nghiến, moi tim, móc đảm của chúng!” Kim Bằng Vương hung tàn nói.

Làm như vậy, chỉ cần Trư Hồng Diện có chút tinh thần nghĩa hiệp, có chút nghĩ đến đồng tộc bị mình liên luỵ, chắc chắn sẽ phải hiện thân.

“Xuất động thôi!” Cả đám Yêu Tộc đằng đằng sát khí thả người bay lên:

“Bắt sống toàn bộ nhân loại!”

Trong lúc nhất thời, nhân tộc trong phạm vi Yêu Khư và Thiên Khư gặp phải tai ương.



Âm Gian.

Lê Vĩ vừa cùng với Dạ Tâm tập hợp…

Dạ Tâm giao cho hắn gần chục chiếc Nhẫn Trữ Vật đã được chất đầy, Lê Vĩ quét mắt nhìn qua, cười đến mức không khép miệng được.

Quá đã ghiền, không hổ là bảo khố của Bát Giai Chủng Tộc.

“Đừng vội mừng, Hoàng Điểu Tộc và Giao Long Tộc đã quyết định bắt giữ tất cả nhân loại trong khả năng của chúng, mỗi ngày trảm diệt nhằm ép ngươi xuất hiện.” Tiểu Đồng chẳng biết nghe ngóng bằng cách nào, truyền âm lên tiếng.

“Ồ?” Lê Vĩ giật nảy mình, sắc mặt biến ảo, sau đó trịnh trọng thốt lên ba chữ:

“Đếch quan tâm!”

Hắn không phải anh hùng, không có máu nghĩa hiệp, càng chẳng bận tâm đến nhân loại ở thế giới này.

Bởi suy cho cùng, hắn đến từ trái đất.

Tu sĩ, nhân loại, yêu tộc, quỷ tộc, ma tộc hay bất cứ cái gì đi nữa ở trong mắt của Lê Vĩ đều giống nhau, chỉ có ba dạng.

Một là kết thân, hai là kết thù, ba là không quen không biết.

Hắn đâu rảnh vì cái gọi là tinh thần nhân loại mà đi giải cứu một đám tu sĩ không quen không biết gì với mình.

Gặp phải giận cá chém thớt, xem như bọn chúng xui xẻo thôi.

Hơn nữa, với góc nhìn của một Âm Dương Sứ Giả như Lê Vĩ… chết chưa phải là hết, linh hồn của những tu sĩ nhân loại sau khi bị diệt sẽ được tiến nhập Âm Gian, có cơ hội sống lại hoặc đầu thai chuyển thế theo đúng tội trạng, nhân quả gây ra khi còn sống.

Thế nên, Lê Vĩ chẳng để ý chút nào về tính mạng của đám nhân loại rơi vào tay Yêu Tộc.

“Ngươi… không nghĩ chuyện này do ngươi gây ra sao? Ngươi không nghĩ những nhân loại đó bị ngươi liên luỵ à?” Tiểu Đồng lên giọng chất vấn:

“Ngươi phải có trách nhiệm cứu bọn hắn chứ.”

“Cứu cái rắm à? Tu sĩ tu luyện vốn đã là cạnh tranh với thiên địa, đoạt mất linh khí của trời đất, đấu với trời, đấu với đất…” Lê Vĩ nói thẳng lập trường:

“Tu sĩ chính là đối thủ của ta, bọn hắn cùng ta cạnh tranh Linh Khí, đoạt mất cơ duyên, thậm chí có thể nhắm vào mỹ nhân của ta… toàn bộ đều là đối thủ, Yêu Tộc loại một tên thì bớt đi một đối thủ cạnh tranh, quan tâm đến an nguy của chúng làm gì?”

Tiểu Đồng hơi sửng sờ, sau đó sảng khoái cười to: “Hay hay, nói rất hay… ngươi lại vừa thông qua một khảo nghiệm.”

Vừa rồi nó cố tình nhắc nhở cũng như thúc giục Lê Vĩ là muốn xem thử tên này có máu anh hùng, ưa thích lo chuyện bao đồng hay không.

Kết quả câu trả lời của Lê Vĩ khiến Tiểu Đồng rất hài lòng.

Phải là người vững vàng, tâm trí kiên định, không bị cuốn vào những việc vụn vặt vô nghĩa như vậy mới xứng đáng làm chủ nhân của nó.

Quan điểm của Lê Vĩ, chính là Tà Đạo đúng nghĩa!

Hắn không chủ động làm ác, nhưng cũng không hướng thiện.

Ở thế giới tàn khốc này, thiện đôi khi là ngu xuẩn…

“Lại khảo nghiệm?” Lê Vĩ nâng lên ngón tay giữa:

“Ngươi bớt khảo nghiệm lại! ta còn đang tiếc nuối đây.”

Hắn quả thật rất tiếc…

Ngoại trừ tài sản, thi thể và linh hồn của Lục Trưởng Lão… vô số linh hồn khác của Kim Bằng Tộc hắn vẫn chưa thể thu nạp.

Bởi vì ưu tiên trốn vào Âm Gian giữ mạng, đâu còn rảnh tay bắt hồn?

Theo ước tính của hắn, tốn ít nhất mấy nghìn linh hồn yêu thú… đây chính là số Diêm Điểm lớn nha.

Không kịp bắt hồn, linh hồn của đám Kim Bằng này đều đã tự động tiến nhập Âm Gian cả rồi.

Lê Vĩ kiểm tra thu hoạch lần này.

Linh Thạch có được 20 mỏ, 6 mỏ Hạ Phẩm, 6 mỏ Trung Phẩm, 5 mỏ Thượng Phẩm và 3 mỏ Cực Phẩm.

Đây không phải là Kim Bằng Tộc nghèo, mà Linh Thạch Cực Phẩm của chúng đã chia đều cho các nhân vật cao tầng nắm giữ, số được cất ở trong bảo khố chỉ dùng để nuôi đám tộc đàn cấp thấp mà thôi.

Nếu Lê Vĩ muốn đoạt hết Linh Thạch của Kim Bằng Tộc, hắn phải làm thịt Kim Bằng Vương và bè lũ Trưởng Lão còn lại.

“Tính luôn thu hoạch trước, ta đã có 5 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm, vẫn còn thiếu tận 15 mỏ a.” Lê Vĩ lẩm bẩm tính toán.

Nhưng hắn cũng chẳng vội, bởi vì ngoại trừ Linh Thạch… bảo khố còn có hàng nghìn thứ khác, từ công pháp, vũ kỹ, thân pháp, đan dược, thiên tài địa bảo, nguyên liệu luyện khí.

Mấy thứ đồ chơi này đem bán ra, tin rằng sẽ thu thêm được một lượng không ít Linh Thạch Cực Phẩm, rút ngắn khoảng cách mở ra truyền thừa mà Tiểu Đồng đề cập.

Hắn đem linh hồn Thất Giai Trung Kỳ của Lục Trưởng Lão cho Hắc Bạch Song Linh luyện hoá, giúp tu vi của hai nữ đề thăng.

Lại đem mấy mỏ Linh Thạch Hạ Phẩm cho Linh Lang cắn nuốt, Lê Vĩ hiện tại cũng lười dùng hàng Hạ Phẩm, có bao nhiêu cho Linh Lang ăn bấy nhiêu, nuôi lớn Linh Thạch Hoá Hình như nó sẽ cho ra nguồn Linh Khí chất lượng hơn.

Tiểu Bối vừa đột phá mấy tiểu cảnh giới, cần có thời gian ổn định tu vi, tạm thời giữ lại viên Yêu Đan của Kim Bằng Lục Trưởng Lão cho nó.

Làm xong tất cả, Lê Vĩ cố ý đổi vị trí của mình tại Âm Gian…

Âm Gian và Dương Thế như hai thế giới tồn tại song song, Lê Vĩ là người có thể mở cánh cửa liên kết giữa chúng nó.

Hắn đổi vị trí đứng ở Âm Gian, nơi xuất hiện tại Dương Thế cũng sẽ khác với chỗ ban đầu.

Ngược lại nếu vẫn đứng im ở một chỗ, khi trở về sẽ xuất hiện ở chỗ cũ.

Kim Vũ Sơn giờ đây khác nào đầm rồng hang hổ, hắn đâu có điên mà quay về.

“Chờ ngươi nâng cấp được Thiên Mệnh Cách - Âm Dương Chi Chủ, ngươi thậm chí có thể nhìn xuyên thấu hai thế giới!” Tiểu Đồng nói:

“Đứng ở Âm Gian, nhìn vào vị trí song song tại Dương Thế… ngược lại đứng ở Dương Thế, cũng có thể nhìn thấy nơi song song ở Âm Gian, thuận tiện hơn cho rất nhiều việc.”

“Lợi hại thật!” Lê Vĩ cảm thán liên tục:

“Có cách nào khắc chế ta không?”

Hắn cảm thấy mình hiện tại quá mức phi thường, bằng vào thủ đoạn trốn vào Âm Gian này… đám ở Dương Thế chỉ có thể khóc không ra nước mắt, bị quay như dế.

“Ngay từ đầu đã nói rõ, thân phận Âm Dương Sứ Giả của ngươi có thể khiến vô số lão quái vật cũng phải thèm thuồng, ưu thế mà nó mang đến đương nhiên rất khủng bố.” Tiểu Đồng ung dung:

“Nhưng điều này không đồng nghĩa vô địch, thế giới rộng lớn hơn tưởng tượng của ngươi, rồi cũng sẽ có những tồn tại tạo thành uy hiếp, thậm chí khắc chế được ngươi.”

“Ngươi chỉ đang ở tân thủ thôn mà thôi, đừng có đắc chí.”

“Ta nào có đắc chí? Ta chỉ hỏi trước để cẩn thận hơn mà thôi.” Lê Vĩ hừ một tiếng.

Một tên Thái Giám của Nha Ảnh mà còn sở hữu Nhập Âm Độn Pháp cho phép trốn vào Âm Gian…

Có trời mới biết liệu sẽ có thứ gì khác cao cấp hơn, vượt trội hơn Nhập Âm Độn Pháp xuất hiện hay không.

Thậm chí như tên Lâu Diễm kia, hắn cũng có thể lao vào Dương Thế mà săn lùng Lê Vĩ.

Bởi vì Lê Vĩ cũng là người cõi Âm, Lâu Diễm ra tay tiêu diệt hắn ở Dương Thế không bị xem như làm trái luật khi xen vào nền văn minh tu chân Dương Thế vận hành.

Có lợi thế và cũng có khuyết điểm…

Về phần Thiên Mệnh Cách như Âm Dương Chi Chủ còn có thể tiếp tục thăng cấp, Lê Vĩ cũng chẳng cảm thấy bất ngờ gì.

Mệnh Cách bí ẩn của Tà Liễu, Tinh Vân Các Chủ, Yến Ất… mang đến cảm giác vượt qua Thiên Mệnh Cách.

Hắn đã sớm chuẩn bị tâm lý rồi…