Lần đầu tiên trong lịch sử, hai trong số ba đại tộc mạnh nhất Yêu Khư hợp lực truy bắt nhân loại…
Giao Long Tộc, Hoàng Điểu Tộc và các chủng tộc dưới trướng bọn hắn ra tay, nhân tộc căn bản không chịu đựng nổi.
Trước đây tuy rằng nhân loại có địa vị cực thấp ở Yêu Khư, nhưng chỉ cần ngoan ngoãn hiểu chuyện, biết điều tránh gây sự… nhân loại vẫn có thể ở nơi này sinh tồn cũng như tìm kiếm tài nguyên tu luyện.
Nhưng chỉ vì một mình Trư Hồng Diện, toàn bộ nhân loại bị giận cá chém thớt, gặp phải tai ương.
Không chỉ tu sĩ ở Yêu Khư, mà các thế lực, băng nhóm, đạo tặc do nhân loại tạo thành trong Ranh Giới Thiên Khư cũng bị lùng sục, bắt giữ, thậm chí tiêu diệt nếu dám phản kháng.
Trong lúc nhất thời, oán khí chồng chất, hận ý trùng thiên.
Vạn Yêu Thung Lũng là một chiến trường cũ nát, tương truyền vì những bất đồng và mâu thuẫn trong quá khứ… nơi này đã từng xảy ra một trận chiến kinh thiên động địa giữa các Yêu Tộc thời thượng cổ.
Trận chiến đó dẫn đến rất nhiều Yêu Tộc cường giả hy sinh, nhiều loại huyết mạch và truyền thừa quý hiếm cũng dần tuyệt chủng.
Vạn Yêu Thung Lũng trở thành một vùng phế tích hoang tàn, không ai thèm ngó đến.
Bất quá hôm nay, có hàng vạn tu sĩ nhân loại bị Yêu Tộc Quân Đội áp giải đến nơi này…
Từng người đều bị khống chế, phong ấn tu vi, thân thể bị lột trần treo ngược lên như gia súc, thảm thiết và nhục nhã đến cực điểm.
Trong số đó thậm chí có cả những lão quái vật tu vi Hợp Thể, Đại Thừa Kỳ… nhưng cũng không thoát khỏi nanh vuốt khi các Cửu Giai Yêu Thú như Hoàng Điểu Tộc Trưởng, Nhất Giao Lão Tổ đích thân ra tay.
“Chọn ngẫu nhiên một trăm tên!” Kim Bằng Đại Trưởng Lão phẫn hận nói.
Ngay lập tức, Kim Vệ Quân dưới trướng áp tải một trăm nhân loại mất khả năng chiến đấu ném về phía trước.
Có già, có trẻ, có nam, có nữ…
“Diệt!” Kim Bằng Đại Trưởng Lão hoá thành bản thể, trực tiếp xơi tái một nữ tử tu vi Hoá Thần, nuốt chửng Nguyên Anh, cắn nuốt luôn cả linh hồn.
Ở phía bên cạnh, mấy tên Kim Bằng Tộc khác cũng bằng các thủ đoạn tàn nhẫn đoạt mạng tu sĩ nhân tộc.
Giao Long Tộc không chịu thua kém, phanh thây, rút gân lột da…
Tiếng gào thét thảm thiết, mùi máu tanh tưởi, cảnh tượng như địa ngục trần giang nhuộm đỏ cả thung lũng.
Vô số yêu thú ở khắp nơi kéo đến vây xem, bản tính bạo ngược trong máu yêu tộc được kích phát sôi trào, gào rú hưng phấn khiến bầu không khí càng thêm hung tàn.
“Nghe cho rõ đây, kẻ dồn nhân loại các ngươi vào thảm kịch này chính là tên đeo mặt nạ heo Trư Hồng Diện!” Kim Bằng Vương lãnh khốc lớn tiếng quát:
“Hãy căm hận hắn, để hắn trở thành nỗi ô nhục của nhân loại, là con rùa rút đầu… để những kẻ đáng thương như các ngươi bị vạ lây, gặp tai ương.”
Tên này vừa nói, vừa cố ý phóng thích linh thức chèn ép vào tinh thần, xông thẳng vào linh hồn và ý thức của đám nhân loại đang bị treo lên.
Sự sợ hãi, tuyệt vọng, căm tức tột cùng khiến đám nhân loại bị thao túng tâm lý, đem hết uất hận đổ lên đầu Trư Hồng Diện.
“Ta xxx tên khốn Trư Hồng Diện, có gan làm phải có gan chịu, đừng liên luỵ chúng ta.” Một tên tu sĩ ngửa đầu mắng to, căm hận tột đỉnh.
Có kẻ khởi đầu, liền không chấm dứt.
“Trư Hồng Diện, ngươi cút bà nó ra đây cho lão tử! chỗ tốt ngươi hưởng, dựa vào đâu chúng ta phải gánh nạn?”
“Đầu heo khốn kiếp, quỷ tha ma bắt nhà ngươi!”
“Trư Hồng Diện, rùa rụt cổ!”
“Súc sinh họ Trư, có gan thì đến cứu chúng ta!”
Trong lúc nhất thời, tiếng mắng chửi, lăng mạ, căm hận vang vọng ngút trời.
“Hahaha chửi tốt, kẻ nào chửi càng hăng, mắng càng hay sẽ được sống lâu thêm một chút.” Kim Bằng Vương ngửa đầu cười dài.
Hắn tin rằng với động tĩnh lớn như thế, Trư Hồng Diện chắc chắn sẽ nghe ngóng được động tĩnh.
Chỉ cần tên này có chút điểm mấu chốt, chắc chắn sẽ nhịn không được mà xuất hiện.
“Thật thoải mái, thật dễ chịu, hận nhiều hơn một chút, mắng nhiều hơn một chút nha!” Lê Vĩ thư thái thở dài.
Hắn đã hoá thành Ngưu Tinh, đứng ở trên một đỉnh núi phía trên thung lũng, hoà mình vào trong đám Yêu Tộc đang xem náo nhiệt, sắc mặt vô cùng hưởng thụ.
Đại Tội Thất Hình Quyết vận chuyển, liên tục hấp thụ cảm xúc tiêu cực từ đám đông bên dưới.
Ngũ Chuyển Hồn Tu Trung Kỳ, Ngũ Chuyển Minh Tu Trung Kỳ.
Lê Vĩ lại đột phá hai tiểu cảnh giới rồi…
Quá đã ghiền.
Hắn âm thầm tán dương cách làm của Giao Long Tộc và Hoàng Điểu Tộc, đúng là công đức vô lượng mà.
Vô duyên vô cớ, lại mang đến nhiều cảm xúc linh hồn cao vút như thế.
Lê Vĩ cảm thấy chỉ cần ở đây hấp thụ, Hồn Tu và Minh Tu sẽ còn tiếp tục tiến bộ.
Hiếm khi có chuyện tốt như vậy, phải tận hưởng cho thật đã.
Hắn càng khao khát đám đông căm hận mình, chửi bới, lăng mạ nhiều hơn.
Nếu để Hoàng Điểu Tộc, Kim Bằng Vương đám người biết được suy nghĩ trong lòng con hàng Trư Hồng Diện, không biết sẽ là cảm tưởng gì.
Ở phía ngọn núi đối diện, một toà lầu các xa hoa lộng lẫy sừng sững.
Bên trong lầu các, tập hợp hàng ngũ thiên kiêu nổi trội nhất Yêu Khư.
Giao Long Thái Tử, Hoàng Điểu Thái Tử, Giao Long Công Chúa, Hoàng Điểu Công Chúa và vài chục vị Yêu Tộc thiên tài sánh ngang Tiểu Bằng Vương ngày trước.
Bọn hắn quan sát cảnh tượng thảm khốc xảy ra dưới thung lũng, mỗi ngày đều có nhân loại bị mang ra tiêu diệt, tiếng la bới, chửi mắng, nguyền rủa ngày càng độc địa hơn.
“Các vị nghĩ, Trư Hồng Diện kia sẽ đến không?” Giao Long Thái Tử vuốt cằm hỏi.
“Nếu ta là hắn, tuyệt không thể nhìn thấy đồng tộc gặp nạn như vậy, dù phải liều mạng cũng sẽ đến!” Hoàng Điểu Thái Tử ra vẻ chính nghĩa lên tiếng.
“Chúng ta cũng đến, thà chết vinh còn hơn sống nhục, không thể mang tiếng rùa rụt cổ.” Một đám nam tử Yêu Tộc nhao nhao phụ hoạ, ánh mắt lại vô thức nhìn về phía hai mỹ nhân là Giao Long Công Chúa và Hoàng Điểu Công Chúa, hy vọng sẽ được sự tán dương của các nàng.
Ở tại Yêu Khư, ngoại trừ hai Thánh Nữ của Hồ Tộc tuyệt sắc khuynh thành, thì Giao Long Công Chúa, Hoàng Điểu Công Chúa cũng là mỹ nữ khét tiếng.
Hơn nữa địa vị của các nàng so với Hồ Tộc Thánh Nữ còn cao quý hơn, là phối ngẫu lý tưởng trong mộng của vô số yêu tộc.
Các Yêu Tộc thiên tài ở trước mặt hai nàng, đương nhiên phải tìm cách thể hiện hào khí của bản thân, thà chết cũng không thể bị sỉ nhục.
Đáng tiếc, biểu cảm trên mặt hai vị công chúa tĩnh lặng như mặt hồ, hoàn toàn không quá để tâm đến thái độ của bọn hắn.
Các nàng chỉ đang tò mò, Trư Hồng Diện rốt cuộc là một kẻ như thế nào.
Hắn chỉ đến Yêu Khư trong thời gian ngắn, lại khuấy động đến mức ngay cả những bậc tiền bối tu vi Cửu Giai cao cao tại thượng cũng phải xuất thế.
Chỉ riêng điều này, đủ để viễn siêu tất cả thế hệ trẻ tuổi.
Nhất là gần nhất chiến tích và cách hành động của Trư Hồng Diện ngày càng khó lường.
Đầu tiên là cường hoành diệt sát bắt hồn Tiểu Bằng Vương.
Kế tiếp là bạo lộ huyết mạch kinh khủng, một chiêu tiêu diệt Kim Bằng Cửu Trưởng Lão.
Gần nhất lại thể hiện bản lĩnh của một Trận Sư hàng đầu, đại náo Kim Bằng Tộc, trộm sạch bảo khố rồi chuồn mất.
Mỗi một nước đi của Trư Hồng Diện đều vượt qua phán đoán của toàn bộ Yêu Tộc, ngay cả những cường giả Cửu Giai cũng không lường trước được.
Thậm chí khi có nhiều suy đoán Trư Hồng Diện sẽ tìm đến Hồ Tộc lánh nạn mà bố trí thiên la địa võng xung quanh, từ đầu đến cuối Trư Hồng Diện lại chẳng ngó ngàng gì đến Hồ Tộc.
Kẻ như vậy, ai có thể không tò mò về hắn cơ chứ?
“Lớn chuyện thật!”
Bên trong chúng yêu, Hổ Răng Kiếm chỉ biết lắc đầu cười khổ.
Gần nhất nó về Hổ Tộc đoàn tụ cùng tộc đàn, tin tức về Trư Hồng Diện liên tục truyền đến tai, mỗi một tin đều là tin sau dữ dội hơn tin trước.
Hổ Răng Kiếm chỉ biết câm nín, giả vờ không có chút hiểu biết gì với tên sát tinh kia để tránh liên luỵ đến Hổ Tộc.
Nó nằm mộng cũng không dám nghĩ, Lê Vĩ lại có thể khuấy cho Yêu Khư long trời lỡ đất…
Trong thời gian tới, e rằng Yêu Khư sẽ trở thành nơi nguy hiểm nhất của nhân loại.
“Hồ Tộc đến!”
Một tên Tượng Tộc như phát hiện điều gì, lớn tiếng kêu lên.
Toàn trường giật mình, vô thức ngẩng đầu nhìn lên.
Ở bất cứ đâu, cái đẹp luôn là trung tâm của sự chú ý.
Mà trong Yêu Tộc, Hồ Tộc không thể nghi ngờ chính là chủng tộc hấp dẫn nhất.
Bởi vì khí chất bẩm sinh của Hồ Tộc là mị hoặc, quyến rũ… khiến bọn họ chiếm ưu thế lớn hơn nữ tính của chủng tộc khác dù cho nhan sắc ngang hàng.
Hồ Tộc cũng là bạn tình trong mộng của hầu hết Yêu Tộc, ai không muốn có một đạo lữ là Nữ Hồ Ly cơ chứ?
Lại thêm Trư Hồng Diện ban đầu xuất hiện là có liên quan đến Hồ Tộc, càng khiến các nàng được chú ý hơn mức bình thường.
Quả nhiên tất cả ánh mắt cùng lúc chú ý về phía một kiện Phi Chu hoa lệ bay giữa không trung.
Ngồi trên Phi Chu, chính là Đại Trưởng Lão - Hồ Nga và hai vị Thánh Nữ của Hồ Tộc.
Ánh mắt Giao Long Thái Tử loé lên dị sắc, chủ động đứng lên làm động tác mời:
“Các vị Hồ Tiên, mời đến chỗ của bổn Thái Tử, chờ xem kịch hay!”
Giao Long có một tia huyết mạch của Long, dục tính rất thịnh… ưa thích Hồ Tộc là chuyện bình thường.
Giao Long Thái Tử luôn ngấp nghé mỹ mạo của hai vị Hồ Tộc Thánh Nữ nhưng chưa có cơ hội ra tay.
Dù sao thì Hồ Tộc thuộc dưới trướng Ngũ Sư Tộc, tộc trưởng Hồ Cơ chính là muội muội kết nghĩa của Ngũ Sư Tộc Trưởng…
Nếu không phải đại sự nghiêm trọng, Giao Long Tộc cũng không muốn vì Hồ Tộc mà đắc tội với Ngũ Sư Tộc.
Trước lời mời chào của Giao Long Thái Tử, Hồ Nga dẫn theo hai vị Hồ Tộc Thánh Nữ rời khỏi Phi Chu, thả người rơi xuống.
Trong lúc đó, Mị Ý của các nàng chẳng biết là vô tình hay cố ý lan toả ra, tạo thành một làn hương màu hồng nhạt bao phủ…
RỐNG! KHIẾU! GÀO! LỆ!
Nháy mắt, hàng trăm con Yêu Thú cấp thấp không chịu đựng nổi, hai mắt hoá thành trái tim, mất đi khả năng khống chế, như lên cơn thú tính lao thẳng về phía ba nàng…
Lê Vĩ thấy cảnh này liền nhếch mép, cũng lập tức nhập vai mất kiểm soát, hoà cùng bầy thú phóng lên cao, vồ thẳng đến ba vị mỹ nữ Hồ Tộc.
“Lớn mật, dám khinh thường Hồ Tiên Tử!” Giao Long Thái Tử, Hoàng Điểu Thái Tử thấy thế mừng rỡ quá mức, cơ hội tốt để thể hiện trước mặt mỹ nhân đây rồi.
Bọn hắn cùng lúc phóng thích tu vi Lục Giai cao cấp, muốn giải quyết sạch sẽ đám Yêu Thú ngu muội kia.
“Không làm phiền đến hai vị Thái Tử!” Nào ngờ Đại Trưởng Lão - Hồ Nga nhàn nhạt nói.
Bàn tay phất ra, khí tràng Bát Giai Yêu Thú đem hai vị Thái Tử đầy lùi.
Đồng thời tay còn lại hướng về đám Yêu Thú mất kiểm soát, hung hăng đè xuống:
“Thiên Hồ Trảo!”
Một cái trảo ấn khổng lồ hình thành xé nát bầu trời, trấn thẳng vào cơ thể hàng trăm con Yêu Tộc đang mất khống chế.
“PHỐC!”
Cả trăm con Yêu Thú bị đánh bay.
Lê Vĩ hoà cùng bọn chúng, máu tươi cuồng phún, trọng thương bay ngược, sắc mặt đầy vẻ sợ hãi.
“Lần đầu mất kiểm soát, tha cho các ngươi, chỉ dạy một bài học và tịch thu tài sản!” Hồ Nga lãnh đạm vung tay.
Toàn bộ Yêu Thú rơi rụng xuống đất, tất cả Nhẫn Trữ Vật, Túi Trữ Vật hay tài sản mang trên người đều bị nàng cuốn lấy.
Trong số đó, thình lình có cả chiếc Nhẫn Trữ Vật của Lê Vĩ chứa đựng Thăng Linh Châu mà Nham Dương giao phó.
Hồ Nga gọn gàng không kẻ hở đem Thăng Linh Châu thu hồi, lại phất tay đem những thứ vừa lấy được ném cho Hồ Tử Dung và Hồ Kiều như tiện tay.
Từ đầu đến cuối, không chút sơ hở nào.
Ánh mắt Hồ Tử Dung và Hồ Kiều loé lên, mọi thứ quả nhiên hoàn hảo.
Trước đó Lê Vĩ đã thông qua Ngọc Bội truyền âm cho Hồ Nga nói ra kế hoạch đưa đồ vật đến cho nàng.
Hồ Nga chỉ cần đến xem nhân loại bình hành quyết, toả ra Mị Ý khiến đám Yêu Tộc mất kiểm sát, Lê Vĩ sẽ phối hợp diễn kịch… thông qua cách này để Hồ Nga thuận lợi thu hồi Thăng Linh Châu mà không bị ai chú ý.
So với hắn tự tìm đến Hồ Tộc đưa vật phẩm, phương pháp này tự nhiên hơn rất nhiều.
“Đại Trưởng Lão lòng dạ từ bi, thật đáng khâm phục!” Giao Long Thái Tử vội vàng khen ngợi.
“Đúng vậy, đổi lại là chúng ta… nếu bị khinh nhờn như vậy, đã sớm tru sát bọn chúng rồi.” Hoàng Điểu Thái Tử quét mắt nhìn, ra vẻ khinh miệt:
“Một đám súc sinh mà thôi, cũng vọng tưởng chạm vào Hồ Tộc Thánh Nữ?”
“Ném chúng xuống núi đi, đừng để lại làm bẩn mắt!” Hồ Nga ung dung nói.
Hồ Tử Dung và Hồ Kiều lĩnh mệnh, phóng linh lực đem đám Yêu Tộc đang trọng thương chấn bay.
Lê Vĩ rất biết cách phối hợp, giả vờ hôn mê bất tỉnh rơi xuống dưới núi.
Cùng lúc đó, thanh âm của Hồ Nga bí mật truyền vào trong tai:
“Vật ta đã nhận rồi, cũng nên hoàn lễ!”
Lê Vĩ âm thầm vểnh tai, Nham Dương từng nói chỉ cần đem Thăng Linh Châu giao cho Hồ Nga sẽ được đối phương cảm tạ, quả nhiên không lừa gạt mình.
Hắn muốn nghe thử, vị Đại Trưởng Lão của Hồ Tộc - Bát Giai Yêu Thú này muốn thưởng thứ gì.
“Gả Tử Dung cho ngươi, thấy thế nào?” Hồ Nga thản nhiên truyền âm.