Ngọn núi khổng lồ có hình dạng giống kim tự tháp với đỉnh sắc nhọn xông thẳng lên thiên không, toả ra kim quang rực rỡ như cả ngọn núi được đúc bằng vàng…
Đây chính là Kim Vũ Sơn, nơi Kim Bằng Tộc ngự trị.
Một con “Ngưu Tinh” lân la tiếp cận… Đại Tội Thất Hình Quyết vẫn luôn ở trạng thái triển khai, dò thám dao động linh hồn.
Không những vậy, nơi lòng đất có các rễ cây của Thôn Linh Ma Thụ mang theo linh thức chậm rãi xâm nhập, quét ngang quét dọc.
Khoé môi Lê Vĩ nhếch lên, quả đúng như dự đoán của hắn.
Bởi vì Hoàng Điểu Tộc muốn săn lùng chính mình, Kim Bằng Tộc là thuộc hạ dưới trướng của Hoàng Điểu Tộc nên không thể không ra sức, cử đi gần hết lực lượng… ngay cả Kim Bằng Vương cũng đã xuất động, không có ở trong tộc.
Đương nhiên, vẫn còn ba cổ khí tức cao cấp trấn thủ.
Sau ba ngày cẩn thận thám thính, Lê Vĩ đại khái xác định trong Kim Vũ Sơn hiện tại còn ba lão quái vật tu vi Thất Giai toạ trấn, một Thất Giai Trung Kỳ, một Thất Giai Hậu Kỳ và một Thất Giai Viên Mãn.
Ngoài ra còn khoảng 1000 Kim Bằng Vệ, là đội quân do Tứ Giai Kim Bằng tạo thành, dưới sự thống lĩnh của một tên Ngũ Giai Viên Mãn và một tên Lục Giai Hậu Kỳ.
Đám chim non tu vi Tam Giai trở xuống thì không cần để ý, chẳng tạo nên chút uy hiếp nào đối với Lê Vĩ.
Bất quá, có đến tận ba tôn Thất Giai cũng không dễ để giải quyết.
Một chiêu Hơi Thở Bạo Long cùng lắm chỉ diệt được một tên, vẫn còn hai tên Thất Giai ập đến… chưa kể khi chiêu này thi triển, toàn bộ Yêu Khư đều sẽ tập hợp.
Bất chợt, Song Cực Trận Nhãn cảm ứng được thứ gì đó…
Lê Vĩ híp mắt quan sát, nhất thời cười lạnh: “Cũng thận trọng quá đó.”
Một toà Trận Pháp vô hình bao trùm toàn bộ Kim Vũ Sơn như cái lồng chim rộng lớn, bất cứ sinh mệnh nào tiến vào đều sẽ lập tức bị Trận Sư của Kim Bằng Tộc cảm ứng được.
Đây là Thất Tinh Đại Trận, chứng tỏ trong ba tên Kim Bằng Thất Giai toạ trấn Kim Vũ Sơn lúc này có một tên là Trận Sư Thất Tinh.
Có Trận Pháp phong toả, việc tiến vào Kim Vũ Sơn không dễ dàng như dự kiến.
Nhưng điều đó cũng chưa làm khó được Lê Vĩ…
Song Cực Trận Đồng triển khai, linh lực ầm ầm vận chuyển, một luồng ánh sáng âm dương từ trong mắt phải bắn ra, quan sát toà Trận Pháp này.
Trong nháy mắt, sự liên kết của các Trận Văn, bản chất của Trận Pháp, sự ảo diệu trong cách vận hành của Trận Pháp đều thể hiện rõ ràng trong ý thức của Lê Vĩ.
Việc một Ngũ Tinh Trận Sư cố gắng nhìn thấu Thất Tinh Trận Pháp tiêu hao cực lớn, Lê Vĩ buộc phải lấy ra nửa mỏ linh thạch, vừa bổ sung linh khí cho Song Cực Trận Đồng, vừa tiếp tục xem xét.
Khi nửa mỏ linh thạch bị rút cạn hoá thành không khí, cũng là lúc Lê Vĩ đã nắm giữ hoàn toàn toà Thất Tinh Trận Pháp này.
Nó gọi là Kim Lung Toả Thiên Trận, là Thất Tinh Trung Phẩm Trận Pháp…
Ngoại trừ khả năng cảm ứng, chiến đấu trong Kim Lung Toả Thiên Trận như chiến trong một cái lồng, nơi này những Yêu Thú sở hữu Kim Thuộc Tính sẽ được tăng cường chiến lực lên hai phần mười so với bên ngoài, cực kỳ lợi hại.
Lê Vĩ không có ý định phá Kim Lung Toả Thiên Trận, ngược lại hắn thi triển năng lực của Âm Dương Chi Chủ, điều động Âm Dương Linh Lực tạo thành từng luồng Trận Văn bao phủ khắp toàn thân.
Những Trận Văn này có cùng bản chất với Kim Lung Toả Thiên Trận.
Khoé môi cong lên đầy tự tin, Lê Vĩ đặt chân tiến nhập.
Quả nhiên, hắn gần như hoà làm một thể với Kim Lung Toả Thiên Trận, trở thành một phần của Trận Pháp này, không sinh ra bất cứ gợn sóng nào.
Và đương nhiên, vị Kim Bằng Trận Sư kia cũng chẳng hề hay biết cường địch đã đột nhập vào chính Trận Pháp của mình.
“Nửa mỏ Linh Thạch, đáng giá!” Lê Vĩ hừ một tiếng.
Song Cực Trận Đồng mỗi lần thi triển tiêu hao quá lớn, rút một phát là nửa mỏ Linh Thạch…
Nhưng đổi lại, hắn đã thần không biết, quỷ không hay tiến vào địa bàn của Kim Bằng Tộc.
Đem Trư Hồng Diện đeo lên, che đậy khí tức, giải trừ trạng thái Phàm Ăn.
Lê Vĩ như u linh di chuyển trong Kim Vũ Sơn một cách thành thạo, dần dần lên cao hơn.
Mục tiêu của hắn là Kim Bằng Bảo Khố ở trên đỉnh Kim Vũ Sơn.
Vì sao hắn lại hiểu rõ đường đi nước bước như vậy?
Đương nhiên là nhờ luyện hoá linh hồn của Kim Bằng Cửu Trưởng Lão, đọc được ký ức của lão già này.
Kim Bằng Tộc có hai thứ giá trị nhất, một là Nhẫn Trữ Vật của Tộc Trưởng chứa một nửa tài sản, hai chính là Kim Bằng Bảo Khố dùng để phát triển toàn tộc.
Nhẫn Trữ Vật đã không thể lấy, hắn chỉ có thể nhắm vào Kim Bằng Bảo Khố thôi.
Rất nhanh, hai cánh cửa hoàng kim đóng kín một động phủ hiện ra trong tầm mắt.
Hai cánh cửa này có hình dạng như đôi cánh chim khổng lồ, được niêm phong cẩn thận.
Lê Vĩ nhíu mày, hắn nhận ra ẩn trong Kim Bằng Bảo Khố chính là tôn Thất Giai Viên Mãn trấn giữ, cũng chính là Kim Bằng Đại Trưởng Lão.
Kim Bằng Tộc Trưởng đã xuất động, nhưng vẫn cử Kim Bằng Đại Trưởng Lão trấn thủ nơi quan trọng nhất.
“Yến Ất, hai ta kết hợp… có thể miểu sát Thất Giai Viên Mãn trong một chiêu không?” Lê Vĩ truyền âm vào Sơn Thuỷ Ấn.
“Khó lắm Trư huynh!” Yến Ất trịnh trọng truyền âm:
“Chênh lệch trong Thất Giai là rất lớn, ta chỉ mới là Hợp Thể Sơ Kỳ… dù kết hợp cũng khó đoạt mạng Thất Giai Viên Mãn.”
“Chưa kể Thất Giai Viên Mãn có rất nhiều thủ đoạn phòng thân, chẳng may đối phương có một kiện Pháp Bảo cao cấp hộ thể… lại càng khó hơn.”
Lê Vĩ vuốt cằm, lục lọi ký ức của Kim Bằng Cửu Trưởng Lão, sắc mặt trở nên khó coi.
Quả đúng như lời Yến Ất, Kim Bằng Đại Trưởng Lão sở hữu một kiện Kim Linh Chiến Giáp, vừa có thể phòng ngự thân thể, vừa có thể thủ hộ linh hồn… đẳng cấp đạt đến Thất Tinh Cực Phẩm, có thể chống lại một kích toàn lực của Đại Thừa Kỳ.
Tuy rằng Hơi Thở Bạo Long rất mạnh, nhưng Lê Vĩ còn chưa ảo tưởng đến mức cho rằng nó sánh bằng công kích cấp Đại Thừa.
Chưa kể dù có sánh bằng, cũng khó mà xuyên phá được Kim Linh Chiến Giáp.
“Phải dùng chiêu điệu chim ly sơn thôi!” Ánh mắt Lê Vĩ loé lên, quyết định không nhắm vào Kim Bằng Đại Trưởng Lão nữa.
Nghĩ đến đây, hai tay kết ấn, lập xuống những Trận Văn khảm vào cái bóng dưới chân, mở miệng nói:
“Dạ Tâm, ngươi tách ra!”
“Khặc khặc khặc, hiểu rõ rồi!” Dạ Tâm cười gằn trồi lên, có được Trận Văn cùng bản chất với Trận Pháp gia trì, nó cũng không bị phát hiện.
Lê Vĩ đem một đống Nhẫn Trữ Vật ném cho nó.
Dạ Tâm cầm đám Nhẫn Trữ Vật, lặng lẽ trốn vào cái bóng của một tảng đá lớn ở gần bảo khố.
Lê Vĩ quay đầu xuống núi, tìm đến một toà Kim Trận Điện.
Kim Trận Điện… chính là nơi toạ trấn của vị Thất Tinh Trận Sư, tu vi Thất Giai Trung Kỳ.
Hắn là Lục Trưởng Lão của Kim Bằng Tộc.
Tuy tu vi kẻ này yếu nhất trong ba Thất Giai đang trấn thủ, nhưng hắn chính là người lập nên Kim Lung Toả Thiên Trận và đang phụ trách phòng ngự chính tại Kim Vũ Sơn.
Không chút do dự, Càn Khôn Cốt kích hoạt, sát khí bùng lên.
“Kẻ nào?” Lục Trưởng Lão cảm nhận được khác thường, nhướn mày gầm thét.
Không gian tĩnh lặng như không có gì xảy ra…
Lục Trưởng Lão hồ nghi đứng lên, rõ ràng có Điểu Lung Toả Thiên Trận, làm sao có kẻ đột nhập mà bản thân không biết?
“Chẳng lẽ khẩn trương quá nên sinh ảo giác?”
Vừa mới buông lỏng tinh thần, đáp lại lão chính là Tiểu Càn Khôn cùng Tiểu Âm Gian của Lê Vĩ bành trướng, trực tiếp phong toả Kim Vũ Điện.
ẦM ẦM!
Thôn Linh Ma Thụ từ dưới lòng đất trỗi dậy, vô số rễ cây, nhánh cây mọc gai nhọn như những sợi xiềng xích lao vọt đến Lục Trưởng Lão, cố gắng khống chế.
GÁY!
Lục Trưởng Lão phản ứng cực nhanh, hoá thành bản thể là một con Kim Bằng to lớn, mỗi sợi lông vũ tuôn trào Kim Linh Lực ngưng kết thành Trận Văn.
Trong nháy mắt, lão đã lập ra một toà Thiên Tiễn Kim Trận bảo vệ xung quanh, đồng thời vô vàn tia Kim Trận Văn hoá thành Kim Vũ Tiễn bắn xuống đầu Lê Vĩ.
Không hổ là Thất Tinh Trận Sư, vừa ra tay đã tuỳ tiện bố trí nên một toà Lục Tinh Trận Pháp công kích cực mạnh.
Đáng tiếc, Lê Vĩ mang trên người Khắc Trận Trường Bào của Trận Cuồng Lang Quân, là một kiện Bát Tinh Pháp Bảo.
Trận Văn trên Khắc Trận Trường Bào toả sáng, Phản Lực Trận bành trướng mà ra.
OÀNH OÀNH OÀNH…
Toàn bộ Kim Vũ Tiễn bắn vào Phản Lực Trận đều dội ngược trở về, cắm thẳng vào cơ thể Lục Trưởng Lão.
Lão biết mình đã rơi vào thiên la địa võng, sắc mặt trở nên vặn vẹo, liền muốn thông qua Điểu Lung Toả Thiên Trận cảnh báo cho Đại Trưởng Lão và Tứ Trưởng Lão.
Nhưng mà ngay lập tức, Vô Ảnh như một lưỡi dao vô hình xuất hiện từ phía sau, mang theo quyền năng của một kiện Tạo Hoá Danh Khí cắm thẳng đến.
Tốc gáy Lục Trưởng Lão dựng đứng, từ bỏ ý định chưởng khống Điểu Lung Toả Thiên Trận, quay đầu về phía sau đánh ra hàng nghìn Trận Văn mang tính phòng ngự, chặn đứng được Vô Danh tập kích.
Yến Ất lại xuất hiện trên đỉnh cao, tu vi Hợp Thể bùng nổ, tay cầm Sơn Thuỷ Ấn trực tiếp nện xuống.
PHỐC!
Đầu của Lục Trưởng Lão nổ tung, đau đến đến tê tâm liệt phế.
Lê Vĩ không cho lão bất cứ cơ hội nào, Thôn Linh Ma Thụ đã trói chặt thân bằng to lớn.
Hắn mang theo Thiên Tàn và Địa Khuyết vô tình cắm thẳng vào đan điền…
“Cút!” Lục Trưởng Lão cố gắng vùng vẫy, một kiện Hoàng Kim Ngọc Bội bay ra khỏi cơ thể.
Hoàng Kim Ngọc Bội phóng thích Trận Văn tạo thành màn chắn ngăn chặn trước mặt, đẩy bay Lê Vĩ về phía sau.
Nhưng thế công của Lê Vĩ vừa ra chính là đuổi cùng diệt tận.
Hư ảnh Cổ Ngục Man Ngưu cực đại sừng sững hiện ra, sức mạnh Trọng Ngục thao túng trọng lực, song quyền thô bạo đấm thẳng đến.
RĂNG RẮC…
Hoàng Kim Ngọc Bội xuất hiện vết rạn nứt, Yến Ất lại chấp chưởng Sơn Thuỷ Ấn trấn áp.
BÙM!
Một vị Thất Giai Yêu Thú, Thất Tinh Trận Sư cứ thế tứ phân ngũ liệt.
ẦM ẦM ẦM…
Trận Sư đã chết, cả toà Điểu Lung Toả Thiên Trận lung lay dữ dội, kinh động Kim Vũ Sơn.
“Lão Lục xảy ra chuyện rồi?”
Trong bảo khố, Đại Trưởng Lão sắc mặt đột biến.
Mà ở một cung điện khác không xa, Tứ Trưởng Lão tu vi Thất Giai Hậu Kỳ cũng mãnh liệt đứng lên.
Gần như không do dự, Tứ Trưởng Lão hoá thành kim quang lao thẳng đến Kim Trận Điện của Lục Trưởng Lão.
Trong khi đó, Đại Trưởng Lão lại vững vàng trấn giữ bên trong bảo khố không chịu rời đi.
Nhiệm vụ của lão là bảo vệ nơi quan trọng này, dù mạng của Tứ Trưởng Lão và Lục Trưởng Lão mất đi, cũng không để bảo khố thất thủ.
Nhưng mọi chuyện không diễn ra theo ý muốn của lão.
Lê Vĩ điều động Hoả Ngục Xiềng Xích, kéo lấy linh hồn Lục Trưởng Lão ra khỏi thi thể một cách tàn nhẫn, trực tiếp khống chế.
Song Cực Trận Đồng xoay tròn, tìm kiếm được vị trí Trận Tâm của Điểu Lung Toả Thiên Trận.
Lê Vĩ nhếch mép cười gằn, thao túng linh hồn của Lục Trưởng Lão đoạt mất quyền làm chủ Trận Pháp.
“Bạo đi!”
Hắn nở nụ cười điên cuồng, kích hoạt cơ chế tự bạo của toàn Thất Tinh Đại Trận này.
ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG…
Như hàng nghìn vụ nổ xảy ra trong nháy mắt, vô vàn Trận Văn nổ tung.
Đại Trận phòng ngự lớn nhất, nay lại trở thành vũ khí huỷ diệt địa bàn.
Kim Vũ Sơn lung lay dữ dội, đất đá tan tành, địa chấn kinh khủng, cả một ngọn núi như bị oanh tạc.
Vô vàn kiến trúc từ chân núi, sườn núi cho đến đỉnh núi đều bị quét tan…
Không biết bao nhiêu Kim Bằng con non hồn phi phách tán, không biết bao nhiêu quả trứng Kim Bằng chưa kịp nở đã nổ tung thành tàn tro.
1000 Kim Bằng Vệ còn đang xuất động đã bị Trận Văn oanh tạc, không chết cũng tàn phế.
Kim Vũ Sơn như rơi vào ngày tận thế…
Lê Vĩ chính là đại ma đầu gây nên tất cả, từ đầu đến cuối quả quyết và sát phạt, không có một chút nhíu mày.
“Làm càn!”
Kim Bằng Đại Trưởng Lão nổi trận lôi đình, nếu Kim Vũ Sơn bị diệt, nếu toàn bộ tộc quần đều bị nổ chết, bảo khố còn lại có ý nghĩa gì?
Giữa lý trí bảo hộ bảo khố và bảo vệ tộc đàn, hận thù đã lên đỉnh điểm, Đại Trưởng Lão không do dự nữa.
Nhất là khi, kẻ thù đã đến tận cửa gây hấn.
Hai mắt lão đỏ ngầu, hoá thành một con Kim Bằng to lớn hàng nghìn trượng phá động mà ra, như lưu tinh xông thẳng đến vị trí của Lê Vĩ.
Mà chỉ chờ có thế, Dạ Tâm đã nhanh chóng rời khỏi nơi ẩn thân, mang theo một đống Nhẫn Trữ Vật lao thẳng vào Kim Bằng Bảo Khố với nụ cười hứng thú.
“Súc sinh, ngươi chết cho chúng ta!”
Tứ Trưởng Lão và Đại Trưởng Lão sát khí trùng thiên, vẫn không quên kích hoạt Bí Pháp truyền tin cho Kim Bằng Vương.
Kim Bằng Vương sắc mặt vặn vẹo, kéo theo chúng cường giả xé toạc không gian cố gắng đuổi về trong tộc.
Bọn hắn nằm mơ cũng không ngờ kẻ này to gan lớn mật như vậy, trong lúc cả Yêu Khư đang lùng sục và truy sát, hắn lại đến thẳng Kim Bằng Tộc gây tai hoạ.
Thủ đoạn càng không theo lẽ thường, chơi tự bạo Trận Pháp phòng ngự cao cấp nhất của bọn hắn.
Càng nghĩ, Kim Bằng Vương đám người không rét mà run, phẫn nộ đến tột đỉnh.
Lê Vĩ chỉ chờ có thế, thu Yến Ất vào lại Sơn Thuỷ Ấn, kích hoạt Nhập Âm Độn Pháp.
Bốc hơi khỏi thế gian…
Phía bên kia, Dạ Tâm vơ vét như cuồng phong bạo vũ, cuốn sạch Kim Bằng Bảo Khố.
Nó nở nụ cười quỷ dị, cũng thi triển Nhập Âm Độn Pháp.