Lê Vĩ dùng số Diêm Điểm ít ỏi còn lại, thuê một gian động phủ tại Diêm Vương Điện.
Tiểu Đồng đã nói, quá trình luyện hoá huyết mạch cực kỳ nguy hiểm, cần chọn nơi tuyệt đối an toàn.
Mà ở Diêm Vương Điện đáp ứng đủ sự an toàn đó.
Luật lệ đã đặt, thành viên trong điện không được nội đấu, có chiến đấu cũng phải lên sinh tử đài, không được nhắm vào động phủ bế quan của người khác.
Nên khi Lê Vĩ thuê một động phủ, hắn đã được sự bảo hộ của Diêm Vương Điện.
“Thật ra, dù ngươi có luyện hoá thành công huyết mạch… nếu gặp kẻ tham lam và cường đại, vẫn có nhiều thủ đoạn rút ra huyết mạch của ngươi.” Tiểu Đồng nói:
“Luyện hoá huyết mạch chỉ giúp ngươi mạnh hơn, không có nghĩa nó sẽ vĩnh viễn thuộc về ngươi.”
“Ta hiểu!” Lê Vĩ trịnh trọng gật đầu:
“Nhưng trước mắt, cứ mạnh lên rồi tính!”
“Tốt!” Tiểu Đồng sảng khoái đáp ứng:
“Bắt đầu thôi!”
Lê Vĩ gật đầu, tiến vào giữa động phủ.
Cửa đá đóng lại, hắn cẩn thận cởi xuống Khắc Trận Trường Bào, truyền Linh Lực vào trong kích hoạt Phản Lực Trận bao trùm toàn bộ hang động đề phòng sự cố cũng như ngăn cản những kẻ bên ngoài cảm ứng được.
Hang động này rộng hàng trăm mét vuông, đủ cho Lê Vĩ sử dụng rồi.
“Lấy hết ra đi!” Tiểu Đồng truyền âm.
Lê Vĩ hít sâu một hơi, đem toàn bộ những thứ ngốn hết mấy trăm vạn Diêm Điểm của mình lấy ra.
Đó là một cái đầm lớn chứa thuỷ dịch trong suốt, một lá bùa, một cây bút và cuộn chỉ đen vô cùng kỳ quái.
Mấy thẳng này đều có đẳng cấp rất cao, mỗi thứ đều có giá trị hơn thanh Danh Khí – Ma Lâu Kiếm mà Lâu Diễm từng đổi trước đó.
Nhưng Lê Vĩ vẫn chưa biết chúng dùng để làm gì.
“Giao quyền khống chế cơ thể cho ta, việc này ngươi làm không nổi!” Tiểu Đồng nói.
“Được rồi!” Lê Vĩ lựa chọn tin tưởng, thả lỏng toàn thân, buông thả tinh thần.
Lập tức, Thấu Mệnh Nhãn giữa trán hắn sáng lên.
Lê Vĩ cảm nhận được mình mất đi quyền làm chủ cơ thể, thay vào đó là ý thức của Tiểu Đồng đang khống chế.
Chỉ thấy nó trực tiếp lấy ra bình huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long, đổ thẳng vào trong đầm lớn.
RỐNG!
Vừa mới thoát ra, giọt máu nửa đen nửa đỏ này đã trực tiếp hiện ra hư ảnh con quái thú cự đại hung tàn cất tiếng rống giận.
Hư ảnh Trấn Ngục Bạo Long lao thẳng đến Lê Vĩ, đôi tay của nó vồ ra long trảo như muốn xé toạc hắn thành từng mảnh.
ÙNG ỤC…
Nhưng đúng lúc này, cái đầm nước trong suốt tưởng chừng bình thường kia lại toả sáng.
Dịch thuỷ trong hồ dâng lên cao đến hàng vạn trượng, mỗi một giọt nước lại bốc lên hàn khí lạnh lẽo hơn cả băng, bao trùm lấy giọt huyết mạch cuồng bạo.
RĂNG RẮC…
Trong nháy mắt, toàn bộ dịch thuỷ trong hồ đã kết thành hàn băng lạnh buốt, đông cứng giọt máu và hư ảnh Trấn Ngục Bạo Long như một pho tượng băng.
Nhưng Trấn Ngục Bạo Long đâu dễ dàng bị đống băng như thế, nó đang vùng vẫy kịch liệt, há miệng ngưng tụ một loại lực lượng cuồng bạo nào đó như có thể bắn ra bất cứ lúc nào để phá băng.
Bất chợt, cơ thể Lê Vĩ bóp nát lá bùa huyền bí.
Từ trong bùa, hàng vạn luồng Phù Văn màu cổ kính xông thẳng ra, xuyên qua tầng băng, khảm thẳng vào trong miệng con quái vật.
“HỰ…”
Nó đang định bắn phá, lại bị Phù Văn lắp kín miệng.
Chưa dừng ở đó, tay Lê Vĩ dưới sự khống chế của Tiểu Đồng lại vung lên thanh kiếm, cắt thẳng vào cổ tay.
Phốc!
Máu tươi bắn ra, rơi vào trong cuộn chỉ đen.
Cuộn chỉ đen hấp thụ sạch sẽ máu của Lê Vĩ sau đó nổ tung.
Vô số sợi chỉ hoá thành vô số sợi xiềng xích màu đỏ, tầng tầng lớp lớp thẩm thấu đi xuyên lớp băng bên ngoài, trói chặt lấy hư ảnh Trấn Ngục Bạo Long.
Chưa đầy vài hơi thở, Trấn Ngục Bạo Long đã bị xích từ đầu đến chân, miệng bị Phù lắp kín, mà toàn thân còn bị đống băng.
Cuối cùng, Lê Vĩ lại được Tiểu Đồng điều khiển cầm lên cây bút như than đen.
Hắn vung tay lên…
VÙ VÙ VÙ…
Khoảnh khắc đó, lực lượng trong Siêu Nguyên Anh, lực lượng trong Thôn Linh Ma Thụ bị cây bút trong tay rút cạn ngay lập tức.
Tiểu Đồng huy bút như rồng bay phượng múa, viết ra một chữ “PHONG!”
Chiếc bút tan biến hoàn toàn sau khi chữ PHONG này được viết xong.
Chữ PHONG như một dấu ấn, khảm thẳng vào trong giọt máu.
RỐNG!
Trấn Ngục Bạo Long không cam lòng gào lên đầy uỷ khuất, hư ảnh của nó trở nên ảm đạm, sự táo bạo dần dần tan đi, khí tức suy yếu đến cực điểm.
Lê Vĩ rõ ràng cảm giác được, Trấn Ngục Bạo Long đã suy yếu gấp mười lần, bất kể là hư ảnh mà nó thể hiện hay giọt máu kia.
Làm xong tất cả, Tiểu Đồng thu tay…
Băng tan, phù tán, những sợi xiềng xích biến mất, chỉ còn lại chữ PHONG trấn trụ Trấn Ngục Bạo Long.
Lúc này nó như lâm vào ngủ say…
“Xong rồi!” Tiểu Đồng lên tiếng, nội tâm thầm nghĩ:
“Lần trước may mà Ngục Đế giúp ta khôi phục một phần, bằng không muốn dùng Thượng Cổ Phong Ấn Thuật cũng không dễ.”
“Thế nào? sao nó lại yếu như vậy?” Lê Vĩ lên tiếng, hắn đã lấy lại quyền khống chế cơ thể.
“Chứ ngươi muốn sao?” Tiểu Đồng khinh bỉ nói:
“Ngay cả Cửu Chuyển Thể Tu cũng không dám luyện hoá vì sợ bạo thể, nếu ta không phong ấn và áp chế chín phần lực lượng của nó, ngươi lấy gì để luyện hoá?”
“Thì ra là vậy.” Lê Vĩ cười khổ không thôi.
Ban đầu hắn còn tưởng rằng Tiểu Đồng sẽ giúp mình tăng khả năng chống chịu hay có thủ đoạn gì đó ngăn cản phản phệ từ huyết mạch.
Lại không ngờ, cách của Tiểu Đồng là phong ấn chín phần mười lực lượng của Trấn Ngục Bạo Long, làm huyết mạch của nó suy yếu để dễ dàng luyện hoá hơn.
Đúng là cách làm này rất thông minh và an toàn, nhưng đồng thời Lê Vĩ cũng không thể phát huy hết sức mạnh khổng lồ của Địa Ngục Dị Chủng này.
“Với tu vi và thể trạng hiện nay của ngươi, luyện hoá một phần mười đã là đủ dùng!” Tiểu Đồng nói:
“Chờ ngươi tu vi cao hơn, ngày càng cường đại… ta sẽ tháo gỡ phong ấn, để ngươi luyện hoá chín phần lực lượng còn lại của huyết mạch.”
“Hiểu rồi!” Lê Vĩ gật đầu chấp nhận.
Hắn khoanh chân ngồi xếp bằng, triệu hoán Linh Lang ra ngoài, hấp thụ linh khí để bổ sung linh lực.
Ba ngày sau, một lần nữa đạt đến trạng thái toàn thịnh.
Sắc mặt trịnh trọng, đem giọt huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long nuốt vào.
BÙM!
Toàn thân hắn nổ tung.
“PHỐC!”
Máu tươi cuồng phún, da thịt bắn ra khắp nơi, đau đến chết đi sống lại.
Mặt Lê Vĩ vặn vẹo vì đau, lại âm thầm đổ mồ hôi lạnh…
Quá mức cuồng bạo, đây chỉ là một phần mười mà thôi.
Chẳng trách cần phải phong ấn, bằng không luyện hoá giọt huyết mạch toàn thịnh kia, chắc chắn chỉ có con đường chết.
Cũng may tuy rằng cơ thể nát bấy, nhưng hắn có Càn Khôn Cốt làm khung xương.
Càn Khôn Cốt cứng rắn hơn xương cốt bình thường nhiều lần, nó vẫn trụ được trước sự bạo tạc của huyết mạch.
Lê Vĩ lấy ra khối Tụ Tinh Thạch đã hấp thụ được không ít Tinh Thần Lực trước đó…
Cơ thể hắn tự động hấp thụ ánh sáng từ Tụ Tinh Thạch, Tinh Thần Luyện Thể Quyết triển khai, cố gắng chữa trị và phục hồi.
Bên trong đan điền, Siêu Nguyên Anh tay cầm Thiên Tàn và Địa Khuyết chiến đấu kịch liệt với hư ảnh của Trấn Ngục Bạo Long.
Thôn Linh Ma Thụ tham chiến, các rễ cây, nhánh cây và cành cây phối hợp khống chế Trấn Ngục Bạo Long, Siêu Nguyên Anh mang theo hai kiện Thai Khí điên cuồng tập kích.
Trấn Ngục Bạo Long vừa mới suy yếu, không thể chống nổi trước chúng nó… hư ảnh dần dần tan đi, chỉ còn lại giọt huyết mạch trôi nổi giữa đan điền.
“Luyện hoá đi!” Tiểu Đồng nhắc nhở.
Lê Vĩ gật mạnh đầu, linh lực thẩm thấu vào huyết mạch, bắt đầu tiêu thụ…
Một phần mười huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long từng chút, từng chút được dẫn tiến hoà quyện vào trong dòng máu của Lê Vĩ.
Thời gian dần trôi, cơn đau ngày càng dữ dội…
Nhưng Lê Vĩ đã sớm quen thuộc, cắn răng cảm nhận, cắn răng đồng hoá cùng huyết mạch.
Bên ngoài, Tinh Thần Luyện Thể Quyết vẫn điên cuồng mượn Tinh Thần Lực để rèn luyện cơ thể.
Thể Tu đang tiến bộ.
Lực lượng táo bạo từ Trấn Ngục Bạo Long xâm nhập vào Siêu Nguyên Anh… Linh Tu cũng đang tăng lên.
Hoá Thần không phân cấp như Kim Đan hay Nguyên Anh, bởi vì đẳng cấp ban đầu của Kim Đan và Nguyên Anh đã đại diện cho Hoá Thần.
Lê Vĩ sắp đột phá, chính là Siêu Hoá Thần!
Chỉ là hình thù của hắn nhìn từ bên ngoài đang biến đổi lớn…
Sắc mặt trở nên dữ tợn, hai mắt hung ác, toàn thân có một cổ lực lượng kỳ lạ màu đỏ và đen đang bùng lên, sau lưng mọc ra gai nhọn phức tạp, bao phủ trên lớp da là một tầng vảy như địa ngục giáp, đen tuyền và bí hiểm.
Hắn đang ở trạng thái Thú Nhân, nửa người nửa thú khi luyện hoá huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long.
Giữa đan điền của hắn xuất hiện một đồ vật kỳ lạ.
Đó là một cái lò, cái lò như đang luyện ngục, bên trong ẩn chứa một loại lực lượng không biết tên.
Loại lực lượng này chính là thứ mà Trấn Ngục Bạo Long muốn bắn ra khỏi miệng trước đó nhưng đã bị Tiểu Đồng dùng bùa chặn lại.
Táo bạo, huỷ diệt, bá đạo tột cùng.
Đồng thời, có truyền thừa đến từ Địa Ngục Dị Chủng khảm thẳng vào linh hồn…
“Công Pháp – Trấn Ngục Bạo Long Kinh!”
Tên của chủng loài chính là tên công pháp, không rõ thuộc đẳng cấp gì.
Tầng thứ nhất – Luyện Ngục: trong đan điền hình thành một chiếc lò luyện ngục, có thể hấp thụ tất cả thuộc tính để chuyển hoá thành Bạo Long Lực, đây là lực lượng táo bạo vô cùng, có thể phát nổ, oanh tạc trên diện rộng gây nên sát thương cực lớn khi tấn công.
Hoá ra nguồn lực lượng đen đỏ dung hoà không biết tên ban đầu chính là Bạo Long Lực, loại lực lượng đặc thù chỉ có Trấn Ngục Bạo Long sở hữu.
Tầng thứ hai – Trấn Ngục: tiến vào trạng thái nửa người nửa thú, có được nhục thân mạnh mẽ, vừa mạnh vừa trâu, đủ sức trấn áp địa ngục.
Bởi vì huyết mạch bị phong ấn, tạm thời chỉ có hai tầng của Trấn Ngục Bạo Long Kinh.
Một môn Long Kỹ không rõ đẳng ấp - Hơi Thở Bạo Long: từ trong miệng ngưng tụ Bạo Long Lực bắn ra một luồng huỷ thiên diệt địa, nổ tung tất cả.
Cơn đau khi truyền thừa khắc vào đầu chẳng thấm thía gì so với sự hưng phấn đang sôi trào của Lê Vĩ.
Quá cường đại rồi…
Bất kể là hai tầng của Trấn Ngục Bạo Long Kinh hay Long Kỹ cũng đều có thể gia tăng lực chiến của hắn lên một cấp độ khác.
Một phần mười huyết mạch cùng với tất cả Tinh Thần Lực từ Tụ Tinh Thạch cũng giúp Lê Vĩ thành công đột phá.
Ngũ Chuyển Thể Tu!
Hoá Thần Kỳ!
Nếu Nguyên Anh ngưng tụ ra tiểu hình của tu sĩ, giúp tu sĩ ngự không phi hành… thì Hoá Thần chính là phóng đại toàn diện thủ đoạn của Nguyên Anh lên gấp hàng chục lần, từ linh thức, tốc độ, linh lực và mọi thứ khác… mạnh như hoá thành thần linh.
Minh Tu và Hồn Tu vẫn là Tứ Chuyển Hậu Kỳ, bởi vì một phần mười huyết mạch chưa thể rèn luyện đến phương diện linh hồn.
Nhưng như thế, đã là quá đủ với Lê Vĩ.
Hắn xoay người đứng lên, cảm thụ được biến hoá nghiêng trời lệch đất.
Trong đan điền giờ đây có Siêu Nguyên Anh, Thiên Tàn – Địa Khuyết, Thôn Linh Ma Thụ và Lò Luyện Ngục.
Chưa dừng ở đó, Lê Vĩ lấy ra Kim Sát Chiến Thương của La Kim.
Đây chính là Thai Khí…
Mà Thai Khí thì có thể dung hợp cùng Thai Khí sau khi đột phá Hợp Căn Cảnh.
KENG! KENG!
Quả nhiên khi Kim Sát Chiến Thương vừa xuất hiện, Thiên Tàn và Địa Khuyết đã ngân vang đầy phấn khích và thèm thuồng.
Lê Vĩ lười nói nhảm, đem Thiên Tàn và Địa Khuyết lấy ra, hai tay cầm hai kiện Thai Khí, trảm thẳng vào Kim Sát Chiến Thương.
RĂNG RẮC…
Kim Sát Chiến Thương bị trảm nát, hoá thành từng dòng chảy Kim Thuộc Tính và Lôi Thuộc Tính thuần khiết cho Thiên Tàn và Địa Khuyết cắn nuốt.
Chẳng biết qua bao lâu sau, bên trên Thiên Tàn và Địa Khuyết đã xuất hiện từng tia ánh kim và từng đợt lôi đình lấp loé, toàn bộ tu vi của La Kim đã thông qua Kim Sát Chiến Thương trở thành chất dinh dưỡng cho hai kiện Thai Khí này.
Lê Vĩ đã có thêm Kim Linh Căn và Lôi Linh Căn, do trước đó La Kim đã từng dung hợp Lôi Linh Căn vào trong Kim Sát Chiến Thương.
Tu vi đột phá Hợp Căn Cảnh Sơ Kỳ.
Âm – Dương – Ma – Kim – Lôi – Bạo Long – Hồn – Minh - Khí.
Tinh Thần Lực chưa sở hữu, Tinh Thần Luyện Thể Quyết dẫn động ánh sao cường hoá cơ thể, gia tăng chiến lực… nhưng chưa cho Lê Vĩ biến Tinh Thần Lực thành một phần lực lượng trong đan điền của mình.
Dù sao thì đây là công pháp Luyện Thể, không phải công pháp Luyện Linh.
Và đương nhiên, hắn chính thức trở thành Yêu Tu.
“Linh, Thể, Hồn, Minh, Yêu…” Lê Vĩ ngửa đầu cười dài: