Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 109: ÂM DƯƠNG TRẬN SƯ – SONG CỰC TRẬN ĐỒNG!



Ánh sáng huyền ảo trên Cầu Thang thần bí tan đi, lộ ra bậc thang thứ sáu…

Lê Vĩ hít sâu một hơi, bắt đầu suy nghĩ nên chọn loại Mệnh Cách nào.

Gần như không hề do dự, hắn quyết đoán nói:

“Ta muốn loại Mệnh Cách phục vụ cho Trận Sư!”

Vừa được truyền thừa của Trận Cuồng Lang Quân, Lê Vĩ đã có thể trở thành một vị Trận Sư.

Tuy nhiên, hắn lại không có bất cứ thiên phú gì liên quan đến phương diện Trận Pháp.

Mà đã trải qua nhiều chuyện, Lê Vĩ tầm quan trọng của Trận Sư kinh khủng như thế nào.

Truyền Tống Trận, Phản Lực Trận, Bách Thú Tử Trận…

Mỗi loại Trận Pháp đều có tác dụng riêng biệt và khó lường, hơn nữa tác động trên phạm vi lớn.

Đây là điều mà Công Pháp hay Vũ Kỹ khó có thể làm được.

Nếu như có thể trở thành Trận Sư với thiên phú đặc thù nhờ vào Mệnh Cách, Lê Vĩ đương nhiên sẽ tận dụng.

“Không tệ, trở thành Trận Sư lợi hại chẳng những giúp chiến lực của ngươi mạnh hơn, mà trong một số hoàn cảnh còn trở nên linh hoạt, biết cách phá trận… đối với việc thám hiểm, khám phá di tích hay bí cảnh cũng giúp ích vô cùng.” Tiểu Đồng gật gù, tán đồng với cách tuyển Mệnh Cách của hắn.

ẦM ẦM ẦM.

Theo ý muốn của Lê Vĩ, ba khối bia đá sừng sững hiện ra.

Bia đá màu xám, bia đá màu đen và bia đá màu đỏ.

Gần như không chút do dự, Lê Vĩ bỏ ra hai cánh mệnh cách cấp thấp, ánh mắt khoá chặt vào bia đá màu đỏ.

Thiên Mệnh Cách – Tiên Trận Tư Chất: có được ngộ tính và thiên phú vượt trội hơn Trận Sư bình thường gấp ba lần, có tỷ lệ trở thành một vị Trận Tiên.

“Trận Tiên à?” Lê Vĩ vuốt cằm, nghe cũng khá ngầu đấy.

Nhưng mà cái mệnh cách này khá mơ hồ, ngộ tính và thiên phú vượt trội chỉ gấp ba lần so với Trận Sư bình thường… hơn nữa không chắc chắn thành Trận Tiên mà chỉ là tỷ lệ trở thành.

“Cùi lắm, đổi đi!” Tiểu Đồng cũng không vừa mắt.

Nếu để người ngoài biết hai kẻ này chê bai Trận Tiên, không biết sẽ có cảm nghĩ gì.

Dù sao thì Tiên chính là tồn tại viễn siêu Độ Kiếp Kỳ đấy.

“Đổi!” Lê Vĩ phất tay.

Đột phá Hoá Thần, hắn có tổng cộng 5 lần đổi, mỗi lần sẽ xuất hiện 3 loại Mệnh Cách… đồng nghĩa có tận 15 lần lựa chọn.

Đương nhiên phải kén chọn một phen.

Lần này xui xẻo hơn, xuất hiện hai cái Tiểu Mệnh Cách và một Đại Mệnh Cách.

Lê Vĩ lười nói nhảm, lại đổi… ba cái bia đá màu xám hiện ra.

Sắc mặt hắn tối sầm, là ba cái Tiểu Mệnh Cách? đúng là vận khí cứt chó.

“Moá nó, chưa gì đã 9 loại Mệnh Cách xuất hiện rồi, ta chỉ còn hai lần cơ hội.” Lê Vĩ thầm đổ mồ hôi.

“Đổi!” Hắn nghiến răng.

ẦM ẦM ẦM.

Ba cái bia đá màu đỏ cùng lúc giáng lâm trong tiềm thức, hô hấp của Lê Vĩ trở nên dồn dập.

Thiên Mệnh Cách – Trận Duyên Kiều Thê: được thiên địa sắp đặt xe duyên, gặp gỡ một vị nữ Trận Sư có phẩm chất thiên tài đem lòng ái mộ, phát sinh tình cảm và trở thành phu thê, tình cảm vĩnh viễn không đổi.

“Moá nó, cái này cũng được đó!” Lê Vĩ cười không khép miệng được.

Tuy loại Mệnh Cách này không giúp hắn mạnh hơn ở phương diện Trận Sư, nhưng lại ban cho hắn một lão bà lợi hại ở lĩnh vực này, không tệ lắm đâu.

Mệnh Cách cũng có thể ban vợ? quá hấp dẫn.

“Xem cho rõ đi! Nữ Trận Sư có phẩm chất thiên tài… nhưng không đồng nghĩa xinh đẹp tuyệt sắc.” Tiểu Đồng khinh bỉ nói:

“Chẳng may gặp phải một nàng nặng ba trăm cân, ta xem ngươi làm sao cưới về.”

“Ách…” Sắc mặt Lê Vĩ cứng đờ, nặng 300 cân… đây là heo nái mà?

Hắn rùng mình, không dám nghĩ đến viễn cảnh đó, mệnh cách này cũng quá hên xui.

Hắn đảo mắt sang khối bia đá tiếp theo.

Thiên Mệnh Cách – Khắc Trận Tông Sư: sở hữu Hoá Trận Thánh Thể, cho phép đem Trận Văn khắc vào cơ thể để chiến đấu.

“Lợi hại!” Hai mắt Lê Vĩ loé sáng.

Đã sở hữu Khắc Trận Trường Bào, hắn thừa hiểu rõ ưu thế vượt trội của việc khắc sẵn Trận Văn.

Trận Sư bình thường muốn bố trận ở một nơi nào đó, sẽ mất khá nhiều thời gian và công sức.

Nhưng nếu ngươi khắc sẵn Trận Văn và có thể mang đi, vậy thì chỉ cần có đủ Linh Lực kích hoạt, những Trận Văn này lập tức ngưng thành Trận Pháp, tiết kiệm thời gian và linh hoạt hơn rất nhiều.

Hoá Trận Thánh Thể chẳng khác nào biến cơ thể thành một đống Trận Pháp di động.

Hơn nữa nghe đến từ “Thánh Thể”, đủ thấy sự lợi hại…

“Hoá Trận Thánh Thể này quả thật không tồi, nhưng hãy xem mệnh cách thứ ba đi!” Tiểu Đồng nhàn nhạt lên tiếng.

Lê Vĩ liếc mắt nhìn qua, đồng tử mãnh liệt co lại.

Bia đá màu đỏ thứ ba, lại khiến tim hắn đập thình thịch.

Thiên Mệnh Cách – Âm Dương Trận Sư: thức tỉnh Song Cực Trận Đồng, đây là con mắt gồm hai thái cực đối lập, cực âm và cực dương, một cực lập trận, một cực phá trận… hai cực dung hợp có thể nhìn thấu Trận Tâm và nắm được phương pháp bố trí của Trận Pháp đó.

Trận Tâm là gì? Chính là vị trí hạch tâm của Trận Pháp, nếu ngươi nhìn thấu được Trận Tâm… ngươi sẽ thuận lợi trong việc phá giải Trận Pháp, và học được cả cách để lập nên Trận Pháp này, chẳng khác nào cướp mất phương pháp của đối thủ cả.

Càng đáng sợ hơn, Song Cực Trận Đồng cho phép chủ nhân của nó vượt cấp lập trận, chỉ cần có đủ nguồn lực lượng cung cấp.

Điều này đồng nghĩa, ngươi dù là một vị Tam Tinh Trận Sư, vẫn có thể bố trí Ngũ Tinh Trận Pháp nếu có đủ lực lượng để lập trận.

Và ngược lại, Tam Tinh Trận Sư vẫn có thể phá giải Ngũ Tinh Trận Pháp…

Đây chính là vượt cấp theo đúng nghĩa đen trong Lĩnh Vực của Trận Sư.

“Chọn!” Lê Vĩ kiên quyết gặt phăng Hoá Trận Thánh Thể ra sau đầu, chọn loại mệnh cách thứ ba.

Tuy rằng Khắc Trận Tông Sư cực độ hấp dẫn, có thể biến hắn thành một mớ Trận Pháp di động… nhưng cái loại như Âm Dương Trận Sư này mới là thật sự hack game.

Trong một vài tình huống, có thể Song Cực Trận Đồng không bằng, nhưng nó lại hợp lý với Lê Vĩ hơn Hoá Trận Thánh Thể.

Giữa một thứ ổn định và một thứ đột biến, Lê Vĩ ưa thích chơi liều.

OÀNH!

Cầu Thang thần bí chấn động, hai khối bia đá vỡ tan, chỉ còn lại bia đá cuối cùng nhập vào bậc thang thứ sáu.

Bậc thang thứ nhất – Khai Mệnh Nghịch Thiên.

Bậc thang thứ hai – Âm Dương Chi Chủ.

Bậc thang thứ ba – Thôn Linh Ma Thụ.

Bậc thang thứ tư – Đạo Tâm Chủng Ma.

Bậc thang thứ năm – Càn Khôn Cốt.

Bậc thang thứ sáu – Âm Dương Trận Sư.

Năm loại Thiên Mệnh Cách khiến Lê Vĩ hưng phấn đến run rẩy…

Không tính cái Mệnh Cách bí ẩn chưa được hé lộ của các nàng Tà Liễu hay Yến Ất, Lê Vĩ đã sở hữu năm loại Thiên Mệnh Cách, thiên phú đạt đến cấp độ kinh khủng.

Nhất là Âm Dương Trận Sư, nghe qua rất phù hợp với thân phận Âm Dương Sứ Giả và Âm Dương Chi Chủ của hắn.

PHỐC!

Bất chợt, hốc mắt phải của Lê Vĩ nổ tung, máu tươi cuồng phún.

Con mắt bình thường của hắn bạo liệt, đau đến ôm đầu, lăn lộn ở trên mặt đất.

Lê Vĩ âm thầm chửi thề, ngươi đến thì đến… nhưng cũng nên thông báo trước một tiếng chứ?

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Âm và Dương hoà quyện cùng linh hồn, điên cuồng tạo thành một vòng xoáy như cơn lốc nhỏ ở trong hốc mắt bên phải của hắn.

Cơn đau điếng hồn vẫn tiếp tục kéo dài khiến Lê Vĩ như sắp hôn mê.

Phải hơn một ngày sau, hắn như chó chết nằm thở hổn hển trên mặt đất.

Mà con mắt bên phải đã hoàn toàn thay đổi.

Không còn là tròng trắng và tròng đen sáng rực như lúc đầu, thay vào đó là một vòng xoáy Âm Dương Thái Cực tạo thành đồng tử.

Trong dương có chấm đen, châm âm có chấm trắng… chậm rãi xoay tròn.

Lê Vĩ có thể quan sát bình thường, thậm chí rõ ràng hơn con mắt trước đó.

Nhưng điều này khiến dung mạo của hắn càng trở nên tà dị, quỷ bí khó lường, không thể nắm bắt.

Mà theo vòng xoáy Âm Dương chi chuyển, Linh Lực của Lê Vĩ như bị rút ra, tự động kết thành những luồng Trận Văn huyền ảo trong đáy mắt.

Song Cực Trận Đồng – thức tỉnh!

Ngay khi Song Cực Trận Đồng xuất thế, Lê Vĩ cảm nhận được Khắc Trận Trường Bào khẽ run rẩy như gặp phải khắc tinh.

Khoé môi Lê Vĩ nhếch lên, kích hoạt Song Cực Dung Hợp.

Trong nháy mắt, Âm Dương trong Song Cực Trận Đồng hoà quyện vào nhau, chiếu ra một luồng sáng âm u vào trong Khắc Trận Trường Bào.

Lập tức, Lê Vĩ nhìn thấu các loại Trận Pháp trong đó, bao gồm vị trí che giấu Trận Tâm của Phản Lực Trận.

“PHỐC!”

Hắn phun ra một ngụm máu tươi, toàn thân co giật, linh lực trong thể nội bị rút cạn, suy yếu như sắp chết.

“Ngu xuẩn!” Tiểu Đồng vừa bực mình vừa buồn cười mắng:

“Khắc Trận Trường Bào chứa toàn Trận Pháp cao cấp hơn tu vi bây giờ của ngươi, ngươi nhìn thấu Trận Tâm, phải trả giá rất nhiều.”

Siêu Nguyên Anh, Thôn Linh Ma Thụ các loại đều bị Song Cực Trận Đồng rút hết lực lượng trong khoảnh khắc vừa rồi.

“Nghịch ngu thật!” Lê Vĩ thở hổn hển như đang hấp hối.

Năng lực này phải dùng hết sức thận trọng, dùng sai chẳng khác nào tự sát cả.

Hắn vội vàng giải trừ trạng thái Song Cực Dung Hợp, lấy ra Linh Thạch nhanh chóng luyện hoá.

Cũng may vẫn còn kha khá Linh Thạch phòng thân nhờ trấn lột tài sản của Thú Sơn Đạo Tặc.

Tu vi đột phá, luyện hoá huyết mạch, thức tỉnh mệnh cách.

So với trước khi tiến vào động phủ, thực lực của Lê Vĩ lại một lần nữa biến đổi điên cuồng.

“Đã bao lâu rồi?” Hắn hỏi.

“Thưa công tử, hơn ba năm rồi!” Hắc Bạch Song Linh canh giữ hai bên, cung kính mở miệng.

“Cái quỷ gì? Lâu như vậy rồi?” Lê Vĩ giật mình.

Nhưng cũng phải thôi, thời gian qua bế quan làm đủ thứ chuyện… lại phải tập trung nên không kích hoạt Thời Gian Gia Tốc từ Càn Khôn Cốt, quên luôn cả khái niệm thời gian.

Ba năm, như một giấc ngủ trưa vậy…

“Chúc mừng thực lực công tử đại tăng!” Hắc Bạch Song Linh không che giấu vẻ ngưỡng mộ.

Hai nàng tận mắt nhìn thấy Lê Vĩ tu luyện và đột phá, biết rằng công tử nhà mình đã mạnh đến khó tưởng tượng.

Dù tu vi của hai nàng cũng là Ngũ Chuyển, nhưng chắc chắn dù liên thủ cũng sẽ bị hắn trấn áp.

“Haha, dễ nói!” Lê Vĩ bật cười thích thú.

Chờ hắn gặp lại Tà Liễu, phải cho lão bà bất ngờ một phen, đồng thời cam tâm tình nguyện hoá giải Âm Dương Cổ Tình Đan cho hắn.

“Nhưng trước mắt…” Lê Vĩ híp mắt:

“Nên cho lũ hoạ mi vàng kia biết thế là nào lửa giận!”



Cùng lúc đó, trong một động phủ rộng lớn khác…

Địa Ngục Hoả hừng hực thiêu đốt, Lâu Diễm khoanh chân ngồi xếp bằng trên giường đá, cảm thụ được tu vi đã tăng lên Lục Chuyển Minh Tu Hậu Kỳ, Luyện Hư Hậu Kỳ.

Hắn không chỉ có Minh Hồn, hắn là sinh linh ở Âm Gian, có được nhục thân để tu luyện.

Sinh linh ở Âm Gian vẫn tu luyện theo hệ thống tu chân cơ bản, chỉ là bọn hắn có khả năng đặc thù, hấp thụ U Hồn, Âm Khí và các loại lực lượng có sẵn ở Âm Gian để chuyển hoá thành lực lượng tu luyện, đột phá tu vi mà không quá phụ thuộc vào Linh Khí như ở Dương Thế.

Sinh ra ở đâu, thích nghi ở đó, có được cách thức tu luyện phù hợp với hoàn cảnh…

Sau khi không tìm được huyết mạch mình cần, Lâu Diễm đã nghĩ ra một kế sách khác.

Hắn biết với một kẻ có thể tìm được 1200 vạn Diêm Điểm để quy đổi huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long như Phây Cơ, chắc chắn không phải là nhân vật tầm thường.

Muốn cướp huyết mạch từ tay một kẻ như thế, không thể nghi ngờ là cực kỳ khó khăn.

Lâu Diễm cũng không ngu xuẩn cho rằng mình thiên hạ vô địch.

Vậy nên hắn quyết định trước khi tìm thấy Quỷ Vương và tiến hành ra tay, cần phải tăng cường chiến lực.

Vừa lúc đang nắm giữ 1200 vạn Diêm Điểm, Lâu Diễm đã đem tất cả quy đổi thành tài nguyên, tăng cường chiến lực của mình.

Ngoại trừ đột phá mấy tiểu cảnh giới liên tiếp, hắn đã bổ sung thêm một số thủ đoạn chiến đấu, át chủ bài cường đại.

Hiện tại Lâu Diễm tự tin, dù có đụng độ Thất Chuyển Minh Tu hay Hợp Thể Kỳ thông thường, hắn vẫn có thể chiến một trận công bằng, thậm chí tìm ra cơ hội phản sát.

Đây chính là niềm tin của thiên kiêu!

“Tốt lắm, với thực lực của ta hiện nay… nếu như cướp được huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long, chẳng phải một bước lên trời?” Lâu Diễm cười gằn sau lớp mặt nạ đầu lâu:

“Khi đó, có khác nào một mình ta hưởng hết 2400 vạn Diêm Điểm?”