Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 107: CHỌN HUYẾT MẠCH!



Không những linh hồn của Đại Thừa Kỳ, mà còn có linh hồn của Hợp Thể Kỳ và số lượng lớn linh hồn Kim Đan, Nguyên Anh, Hoá Thần, yêu thú Tam Giai, Tứ Giai, Ngũ Giai…

Quỷ Lệ ánh mắt quái dị nhìn lấy Lê Vĩ, nội tâm thầm nghĩ:

“Vị Quỷ Vương này sẽ không lén lút diệt cả thế lực nào đó để bắt hồn chứ?”

Nói về bắt hồn số lượng lớn, trong Câu Hồn Sứ Giả có rất nhiều nhân vật đủ trình độ làm được, ví dụ như Hắc Bạch Vô Thường.

Nhưng mà để có nhiều lượng linh hồn không phải việc đơn giản, gặp nhiều mặt hạn chế.

Ví như Câu Hồn Sứ Giả chỉ có hoạt động vào đêm, Câu Hồn Sứ Giả chỉ có thể nhắm vào linh hồn, không được xen vào bất cứ hoạt động nào tại Dương Thế… một khi bị phát hiện, Diêm Vương Điện sẽ trừng trị nặng nề.

Trong bối cảnh như vậy, các Câu Hồn Sứ Giả chỉ có thể ra tay với linh hồn của những kẻ đã chết sẵn, mất rất nhiều thời gian tìm kiếm.

Vậy nên việc Lê Vĩ có thể mang đến số lượng lớn linh hồn như thế, Quỷ Lệ không thể không đoán già đoán non.

Tuy nhiên nếu hắn thật sự có sai phạm, sẽ có bộ phận chấp pháp của Diêm Vương Điện đứng ra giải quyết, còn chưa đến phiên của nàng.

Nhiệm vụ của Quỷ Lệ vẫn là hỗ trợ quy đổi Diêm Điểm.

Kim Đan Sơ Kỳ 1000, Nguyên Anh Sơ Kỳ 3000, Hoá Thần Sơ Kỳ 3 vạn, Luyện Hư Sơ Kỳ 20 vạn, Hợp Thể Sơ Kỳ 80 vạn, Đại Thừa Kỳ 400 vạn.

Mà Trận Cuồng Lang Quân còn là Bát Tinh Trận Sư, giá trị lên đến 600 vạn, linh hồn của Thú Sơn Trại Chủ là Hợp Thể Trung Kỳ cũng có giá 100 vạn.

Tổng hợp tất cả, số Diêm Điểm mà Lê Vĩ thu được là hơn 1500 vạn.

Bởi lẽ số lượng linh hồn của Kim Đan, Nguyên Anh và yêu thú Tam Giai, Tứ Giai các loại lên đến mấy ngàn tôn, bọn chúng gần như bị Thôn Linh Ma Thụ càn quét, bị Hắc Bạch Song Linh bắt hồn.

Linh hồn cả đội quân của Hoả Quốc cũng được quy đổi, tích tiểu thành đại…

“Trời ạ!”

Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý, khi Lê Vĩ nhìn thấy số lượng Diêm Điểm khủng bố trên lệnh bài, cũng nhịn không được rùng mình liên tục.

“Nếu ta nhớ không lầm, Tạo Hoá Danh Khí – Ma Lâu Kiếm trước đó trong Diêm Các chỉ có giá 30 vạn mà thôi.” Lê Vĩ kích động đến toàn thân run rẩy:

“Với từng này Diêm Điểm, chẳng phải ta có thể quy đổi vài chục kiện Danh Khí? Còn cần nhờ Nham Dương luyện chế cái rắm à?”

“Sai rồi!” Tiểu Đồng lên tiếng:

“Không thể tính toán như vậy, bởi vì Danh Khí cũng phân chia đẳng cấp và sức mạnh.”

“Như thanh Ma Lâu Kiếm mà Lâu Diễm đổi được chỉ là Nhất Tinh Danh Khí, hắn còn phải tiêu tốn rất nhiều tài nguyên và tâm huyết để bồi dưỡng nó thăng cấp mới có thể trở nên cường đại.”

“Còn như Vô Ảnh của ngươi, đẳng cấp của nó ban đầu là Ngũ Tinh Danh Khí, lại được Tà Liễu dùng tài nguyên trân quý và lực lượng thúc đẩy, đạt đến Bát Tinh Danh Khí… giá trị so với Ma Lâu Kiếm phải cao hơn hàng chục lần.”

“Chưa kể tuỳ vào từng loại năng lực đặc biệt, mức độ hữu dụng mà Danh Khí được định giá khác nhau.”

Lê Vĩ nghe xong bừng tỉnh đại ngộ, trong lòng lại yêu thương lão bà của mình thêm một chút.

Không ngờ Tà Liễu lại vì chuẩn bị lễ vật cho mình mà dụng tâm nhiều đến vậy, chẳng trách Vô Ảnh quá mức nguy hiểm, ngay cả tu sĩ Hợp Thể Kỳ cũng không chịu nổi khi bị nó đâm vào.

“Quỷ Vương đại nhân, không biết ngươi còn cần gì không?” Quỷ Lệ chủ động tiến lại gần, thái độ rất ân cần, hai mắt sáng lấp lánh.

Mặc dù nàng là quản sự ở Câu Hồn Đường, nhưng tu vi dù sao cũng chỉ là Ngũ Chuyển Minh Tu, Quỷ Tộc cấp Hoá Thần mà thôi.

Cả đời này sợ rằng cũng khó mà kiếm được nhiều Diêm Điểm như vị Phây Cơ trước mắt.

Mặc kệ Phây Cơ dùng thủ đoạn gì, có thể săn được linh hồn Đại Thừa Kỳ chính là sự thật, chứng tỏ rằng Phây Cơ là cường giả hàng đầu, ít nhất phải là Bát Chuyển Minh Tu.

Nhân vật như thế, Quỷ Lệ sao có thể không muốn kết giao?

“Haha, ta không cần gì thêm!” Lê Vĩ nói xong, trực tiếp quay người rời đi.

Hắn cảm thấy bao nhiêu Diêm Điểm cũng không đủ dùng, còn chưa hào phóng đến mức lấy ra tặng Quỷ Lệ.

Tặng ít thì mang tiếng keo kiệt, tặng nhiều thì thà lưu lại bồi dưỡng Hắc Bạch Song Linh.

Nữ nhân bên cạnh vẫn là chân ái… Lê Vĩ đối với Quỷ Lệ không có nhiều hứng thú.

Trước ánh mắt sùng bái của đám đông, Quỷ Vương Phây Cơ ngang nhiên rời khỏi Câu Hồn Đường, tiến vào Diêm Các.

Người có thể săn được linh hồn Hợp Thể và Đại Thừa Kỳ, so với thiên kiêu như Lâu Diễm càng thêm khó lường, không ai nguyện ý đắc tội.

“Phây Cơ tiền bối này!”

Một nhóm Câu Hồn Sứ Giả bước đến phía sau Lê Vĩ, cung kính nói:

“Không biết chúng ta có thể đầu quân cho ngài? Cùng với ngài đi bắt hồn, chỉ cầu được chia một chén canh?”

Không có luật ngăn cấm Câu Hồn Sứ Giả hợp tác hành động, thế nên không ít Sứ Giả muốn ôm bắp đùi Lê Vĩ.

Hắn cười nhạt một tiếng, chắc có lẽ đám chó săn của Lâu Diễm cũng là thu phục như thế này đây.

Bất quá trên thân Lê Vĩ bí mật quá nhiều, lại còn là Âm Dương Sứ Giả, trừ số ít người đáng giá tin tưởng… bằng không hắn sẽ chẳng hợp tác với bất kỳ ai.

Ra vẻ lạnh lùng, Lê Vĩ lười để ý đến bọn chúng, đi thẳng vào trong Diêm Các.

“Thông thường, thể xác của nhân loại chỉ được luyện hoá một loại huyết mạch Yêu Tộc, luyện hoá nhiều loại sẽ tạo nên xung đột dẫn đến bạo thể.” Tiểu Đồng cười nói:

“Nhưng Âm Dương Sứ Giả, lại còn là Âm Dương Chi Chủ… được quyền luyện hoá hai loại Yêu Tộc Huyết Mạch, một ở Dương Thế và một ở Âm Gian.”

“Ồ? Còn có chỗ tốt này sao?” Lê Vĩ giật mình.

“Đúng vậy, lần này vừa lúc có nhiều Diêm Điểm, phải tuyển một loại Huyết Mạch cực oách cho ngươi!” Tiểu Đồng cười tà:

“Cứ nghe theo ta!”

“Tốt!” Lê Vĩ sảng khoái đáp ứng.

Diêm Các rộng lớn như một thế giới lại hiện ra trong tầm mắt, với vô số quả cầu ánh sáng chứa đựng vật phẩm trôi nổi khắp nơi.

Quả cầu ở vị trí càng cao, giá càng đắt đỏ.

Trước đây Lê Vĩ không có nhiều Điểm, toàn chọn những quả cầu ở dưới thấp…

“Bay lên đi! Bay càng cao càng tốt, khi nào ta hô dừng thì mới thôi!” Tiểu Đồng nói:

“Chọn huyết mạch yêu tộc, trở thành Yêu Tu trước!”

Lê Vĩ nghe theo nó, thả người bay lên cao.

Áo choàng đen tung bay, mặt nạ quỷ dữ tợn, khí tức nội liễm không lộ khiến hắn nhìn qua vô cùng khó lường.

Ngay cả một số Câu Hồn Sứ Giả tu vi Thất Chuyển cũng không dám tuỳ tiện đắc tội.

Lê Vĩ bay lên hàng chục trượng, hàng trăm trượng…

Hắn liên tục lướt qua những quả cầu có giá trị vài chục vạn Diêm Điểm, thậm chí gặp số ít quả cầu có giá hàng trăm vạn Diêm Điểm.

Nhưng Tiểu Đồng vẫn chưa hô dừng, buộc Lê Vĩ tiếp tục bay cao hơn.

Một ngàn trượng so với mặt đất…

“Dừng!” Tiểu Đồng quát lớn:

“Chính là nó rồi!”

Đồng tử Lê Vĩ co rụt lại.

Trước mặt hắn, một quả cầu màu đỏ rực như máu đang xoay tròn như mặt trời.

Bên trong quả cầu, thình lình là một bình thuỷ tinh chứa đựng giọt máu với hai màu đỏ và đen hoà quyện, vô cùng quỷ dị và nguy hiểm.

Giọt máu này như có linh tính, cảm giác được có người nhìn mình, nó trực tiếp hiện ra hư ảnh một sinh vật…

RỐNG!

Tiếng rống khiến Lê Vĩ tê dại cả da đầu, hai chân suýt chút mềm nhũn, áp bách cực kỳ khủng bố.

“Godzilla?” Lê Vĩ vô thức liên tưởng đến sinh vật trong phim viễn tưởng rất nổi tiếng ở trái đất.

Không sai, hư ảnh con quái vật này vừa có thân hình giống loài khủng long bạo chúa, vừa giống một loại bò sát khổng lồ…

Thân hình to lớn, có chút béo ú nhưng cực kỳ hùng tráng.

Toàn thân được bao phủ bởi vảy giáp sần sùi.

Đứng bằng hai chân, hai tay trên khá ngắn, trên lưng có những chiếc vây như dãy núi phức tạp sắc nhọn.

Đôi mắt lạnh lùng, bá đạo và hung tàn…

Áp bách mang đến thật sự quá đáng sợ, so với Cổ Ngục Man Ngưu khủng khiếp hơn không biết bao nhiêu lần.

“Cái gì thế này?” Lê Vĩ trừng trừng nhìn thông tin trên quả cầu:

“Huyết mạch Địa Ngục Dị Chủng – Trấn Ngục Bạo Long?”

Đây rõ ràng đâu phải rồng phương Đông, càng không giống rồng phương Tây… lại được xưng là Trấn Ngục, là Bạo Long?

Đủ thấy sự đáng sợ.

“Giá bán 1200 vạn Diêm Điểm!”

“Con bà nó!” Lê Vĩ nhảy dựng lên.

Khó khăn tích luỹ, kết quả một bình huyết mạch lại có giá trên trời…

Vừa thu được hơn 1500 vạn, bình máu của Trấn Ngục Bạo Long lên đến 1200 vạn?

“Tin tưởng ta, tuyệt đối đáng giá!” Tiểu Đồng trịnh trọng nói:

“Đây là loài Dị Chủng nơi Địa Ngục sản sinh, so với Thiên Địa Dị Chủng ở Dương Thế chỉ hơn chứ không kém, hơn nữa còn có tiềm năng phát triển vô hạn.”

“Thiên Địa Dị Chủng lại là cái gì nữa?” Lê Vĩ hiếu kỳ không thôi.

“Loại Yêu Tộc do thiên địa thai nghén ra, chẳng hạn như Linh Minh Thạch Hầu!” Tiểu Đồng giải thích.

“Mua!” Không hề do dự, Lê Vĩ chốt sổ.

Diêm Vương Lệnh đặt thẳng vào quả cầu, chấp nhận giao dịch.

Nhịp tim hắn đập thình thịch…

Moá nó chứ, Linh Minh Thạch Hầu chẳng phải chính là bản thể của Tôn Ngộ Không trong thần thoại sao?

Linh Minh Thạch Hầu là Thiên Địa Dị Chủng, mà Trấn Ngục Bạo Long chính là Địa Ngục Dị Chủng, không kém chút nào.

Chỉ có ngu xuẩn mới không mua.

Tiểu Đồng đã nói, nhất định không sai, Lê Vĩ quyết đoán xuống tiền.

Trong nháy mắt, 1200 vạn Diêm Điểm bị rút cạn.

Bình huyết mạch rơi vào tay Lê Vĩ, lập tức được Tiểu Đồng cất trữ vào không gian riêng cho an toàn.

“Ngươi có biết vì sao Trấn Ngục Bạo Long rất mạnh, lại có giá rẻ như vậy không?” Tiểu Đồng hỏi.

“Giá rẻ?” Khoé môi Lê Vĩ giật giật không ngớt, 1200 vạn Diêm Điểm là rẻ sao?

“Như thế đã rất rẻ!” Tiểu Đồng hừ nói:

“Loại huyết mạch này, không biết bao nhiêu năm mới xuất hiện ở thế giới cấp thấp này một lần… chúng ta vận khí cứt chó mới may mắn mua được, đổi lại ở nơi khác… ngươi đừng hòng.”

“Vậy tại sao chỉ có giá này?” Lê Vĩ đè nén kích động hỏi.

“Bởi vì luyện hoá huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long là hành vi cực kỳ mạo hiểm, loài Dị Chủng này cực kỳ hung tàn, không cam tâm khuất phục, dù là Cửu Chuyển Thể Tu nếu không cẩn thận cũng sẽ nổ tan tành thành máu vụn.” Tiểu Đồng đáp:

“Không ai dám luyện hoá, đương nhiên giá sẽ nhẹ hơn.”

Lê Vĩ sắc mặt tái mét…

“Yên tâm đi, ngươi chẳng phải vẫn còn hơn 300 vạn Diêm Điểm sao?” Tiểu Đồng nhàn nhạt nói:

“Chọn đồ vật theo ý ta, sẽ tăng tỷ lệ thành công luyện hoá huyết mạch này!”

“Trời ạ!” Lê Vĩ buồn rầu nói:

“Vậy còn tài nguyên tu luyện, tài nguyên bồi dưỡng Hắc Bạch Song Linh, nguyên liệu đúc Danh Khí của ta thì sao?”

Vốn hắn còn muốn dùng số Diêm Điểm còn lại quy đổi những thứ này, lại không nghĩ Tiểu Đồng muốn đổi những thứ phục vụ cho việc luyện hoá huyết mạch.

“Đừng quá tham lam, chỉ cần luyện hoá thành công huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long, thực lực của ngươi sẽ đạt một đẳng cấp khác.” Tiểu Đồng hừ lạnh:

“Đến lúc đó, quẩy nát Kim Bằng Tộc… còn sợ thiếu thốn Diêm Điểm cho ngươi dùng sao?”

“Có đạo lý!” Hai mắt Lê Vĩ toả sáng, nịnh nọt nói:

“Tiểu Đồng là nhất, mau giúp ta!”

“Đi!” Tiểu Đồng ngạo nghễ đáp:

“Chọn đồ theo ta hướng dẫn!”

Không quá một ngày sau, Diêm Điểm của Lê Vĩ chỉ còn vài con số lẻ…

Hơn 1500 vạn, thoáng cái bốc hơi…

Giàu? Ai nói ta giàu?

Nghèo đến mức không thể nghèo hơn.

Hắn lặng lẽ rời khỏi Diêm Các…

Nhưng Lê Vĩ không hề biết rằng, ngay khi mình rời đi chưa lâu, một thân ảnh khác gấp gáp bay vào, thu hút không ít ánh mắt chú ý.

Chính là thiên kiêu nổi bật trong giới Câu Hồn Sứ Giả - Lâu Diễm.

“Quá tốt rồi, ta tích luỹ được 600 vạn, lại cầu xin sư phụ cho thêm 600 vạn.” Lâu Diễm nội tâm hưng phấn:

“Huyết mạch Dị Chủng của Địa Ngục, phải vào tay Lâu Diễm ta!”

Càng nghĩ càng phấn khởi, hắn xông thẳng vào Diêm Các, thả người bay lên thật cao.

“AAAAA” Nhưng chưa đầy nửa giờ sau, một tiếng gầm thét phẫn nộ vang vọng giữa không gian:

“Kẻ nào? là kẻ nào đổi mất huyết mạch ta nhìn trúng?”

Lâu Diễm điên cuồng, hoàn toàn mất đi dáng vẻ bình thản, ung dung và lạnh lùng thường ngày.

Lửa địa ngục thiêu đốt dữ dội xung quanh hắn, doạ cho không ít Câu Hồn Sứ Giả sợ hãi rụt đầu lại.

“Khốn kiếp, khốn kiếp… rốt cuộc là ai?” Lâu Diễm gào thét.

Hắn có kiến thức hơn người, biết rằng huyết mạch Địa Ngục Dị Chủng có ý nghĩa như thế nào.

Đây là thứ mà hàng vạn năm chưa chắc sẽ xuất hiện một lần…

Gần nhất chính là Diêm Vương Đại Nhân, trong lúc tình cờ ở một vị diện cao cấp đạt được…

Bất quá Diêm Vương đã sở hữu huyết mạch khác, không thể luyện hoá thêm Trấn Ngục Bạo Long nên mới đưa vào Diêm Các, còn cố ý hạ thấp giá một chút để khích lệ các Câu Hồn Sứ Giả hoạt động nhiệt tình hơn.

Toàn bộ Diêm Các, đó là bình huyết mạch giá trị cao nhất.

Lâu Diễm cũng vì vậy mà cày cuốc liên tục, bắt hồn không ngừng nghĩ thời gian qua, còn xin thêm sư phụ một phần Diêm Điểm bù vào.

Hắn cứ nghĩ, mình sẽ là người nhanh chân nhất…

Nào ngờ bình huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long đã không cánh mà bay.

“Lâu đại nhân!” Một vị Câu Hồn Sứ Giả ở lân cận, lén lút bước đến gần, truyền âm:

“Vừa rồi tiểu nhân nhìn thấy, là Quỷ Vương – Phây Cơ đã lấy thứ ngươi cần!”

“Phây Cơ?” Sau lớp mặt nạ, sắc mặt Lâu Diễm trở nên dữ tợn:

“Mặc kệ ngươi là ai, ta cũng phải đoạt trở về!”