Chim Én Trước Nhà Vương, Tạ Năm Xưa

Chương 7



Anh thấy không cản được tôi, bèn gọi xe đưa tôi đi. Cha mẹ anh dù lo lắng nhưng trước nghĩa tử là đại, cũng đành ngầm cho phép. Đây là lần đầu tiên tôi ngồi lên chiếc "xe hơi" kỳ lạ này. Qua lớp kính trong suốt, bên ngoài chỉ toàn khói súng và cảnh sắc tiêu điều.

Nhớ ngày đầu tôi mới đến đây, phố xá còn tấp nập, người xe san sát, tiếng rao của những người bán hàng rong vang vọng khắp nơi... Vậy mà giờ đây, đối diện với cảnh thê lương này, tôi không tự chủ được mà siết chặt chiếc khăn tay.

"Chiến tranh là tàn khốc, nhưng dưới sự áp bức này, nhất định phải có người đứng lên bảo vệ bá tánh, bảo vệ đất nước của chúng ta." – Anh gỡ bàn tay đang siết chặt của tôi ra, mười ngón tay chúng tôi đan chặt vào nhau, không thể tách rời.

Anh nói khẽ, dịu dàng như đang kể một câu chuyện bình thản chẳng liên quan gì đến sinh tử: "Nếu ai cũng lùi bước, ai cũng tham sống sợ chết, thì sau này tất cả những gì chúng ta có sẽ bị tước đoạt sạch sành sanh, kể cả người thân và mạng sống của chính mình."

Anh nhìn tôi, ngón tay khẽ mơn trớn gương mặt tái nhợt của tôi: "Nếu đại sự thành công, từ nay về sau sẽ không còn người con gái nào phải bó chân nữa. Họ có thể tự do reo hò, chạy nhảy dưới ánh mặt trời, có thể đi bất cứ đâu, có thể đọc sách, học tập, và đi đến những nơi xa hơn nữa..."

Anh khẽ trao cho tôi một nụ hôn nồng đắm. Tôi đã khóc, những giọt lệ lớn lăn dài. Một lúc sau, trong xe chỉ còn nghe tiếng khóc xót xa của tôi hòa cùng lời an ủi vỗ về của anh.

Tôi đã thay đổi. Tôi trở nên trầm mặc hơn và thường xuyên cùng anh ra ngoài. Tôi trút bỏ những bộ cánh rực rỡ, cầu kỳ, thay vào đó là những bộ đồ màu sắc trang nhã, giản dị. Đi bên cạnh anh hào hoa trong bộ Tây phục, chúng tôi tạo nên một vẻ đẹp hài hòa đến lạ lùng.

Ai cũng biết vị hôn thê của tiểu thiếu gia là một người đàn bà của thời đại cũ, nhưng ai nấy đều rõ anh nâng niu tôi như ngọc quý trên tay. Chúng tôi ra vào các tiệm trang sức, lụa là, tiêu tiền như nước. Anh tuyên bố chỉ cần tôi thích, mua bao nhiêu cũng đáng.

Vì tôi phải chịu tang cha mẹ ba năm nên chúng tôi hẹn nhau ba năm sau mới thành hôn. Để bù đắp nỗi đau trong lòng tôi, anh đưa tôi đi mua sắm khắp nơi. Hai chúng tôi tay xách nách mang đủ thứ về nhà. Trong mắt người ngoài, đó là những món đồ xa xỉ mua bằng vàng bạc, nhưng chỉ có hai chúng tôi biết, bên trong những gói hàng đó hoàn toàn rỗng không.

Anh đã trở thành nhân viên tình báo và liên lạc viên. Để lấy thông tin và tiếp tế cho tiền tuyến, anh đã đạt được thỏa thuận với chủ nhân của những cửa tiệm này. Anh dùng tiền đổi lấy thuốc men, lấy những gói hàng chứa thuốc lá trà trộn từ tiệm này sang tiệm khác để chuyển ra bến cảng, vận chuyển ra tiền tuyến. Việc này vô cùng mạo hiểm, anh đi một mình rất dễ bị lộ, nên tôi quyết định đi cùng để làm bình phong che mắt cho anh.

Một ngày nọ, anh đưa tôi đến một địa điểm bí mật. Căn phòng tối tăm, chỉ có ánh đèn dầu hiu hắt soi lên mặt người. Mấy thanh niên mặc áo dài đang chụm đầu bàn bạc, thấy chúng tôi đến liền im bặt. Tôi nghiêng đầu nhìn anh đầy thắc mắc. Anh lần lượt giới thiệu, đây chính là những người cùng chí hướng, những người muốn thay đổi thế giới này.

"Chào cô, chào mừng cô gia nhập với chúng tôi!" – Người thanh niên dẫn đầu cười để lộ hàm răng trắng bóng, đưa tay ra phía tôi. Tôi ngập ngừng một lát, rồi dưới cái nhìn khích lệ của anh, tôi cũng đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra. Anh ta nhiệt tình bắt tay tôi rồi buông ra ngay. Tôi bẽn lẽn, cảm thấy hai gò má nóng bừng như lửa đốt.

Nhìn những thanh niên ấy say sưa bàn bạc, mắt tôi bỗng sáng rực lên. Ai mà ngờ được, chính những người trẻ trông có vẻ "mơ mộng hão huyền" này, về sau lại chính là những người cứu rỗi đất nước nát tan này khỏi cơn lầm than.

13

Trên đường về, anh kể cho tôi nghe thêm rất nhiều điều. Nào là đặc điểm của người Nhật, nào là quân phục của chúng ra sao... Tôi ghi nhớ kỹ trong lòng, tâm trí không ngừng hiện lên hình ảnh những người thanh niên lúc nãy. Hai chúng tôi cứ thế giấu kín bí mật, mỗi ngày đều tất bật trong hành trình "đi mua sắm".

Chẳng mấy chốc, chiến tranh đã bước vào giai đoạn ác liệt, các thành phố lần lượt thất thủ. Quân địch đốt phá, cướp bóc, hãm hiếp không từ một thủ đoạn nào, hàng vạn sinh mạng tan biến chỉ trong chớp mắt. Ngày hôm đó, tôi đọc được tin dữ trên báo, những tấm hình chụp cảnh tượng như địa ngục trần gian khiến tôi nhớ đến cha mẹ mình. Tôi ôm tờ báo khóc nức nở.

Anh bước vào, mắt cũng nhòa lệ. Chúng tôi tựa vào nhau, căn phòng im phắc. Sự tàn độc của quân địch đã khiến những phe phái vốn thù địch cũng phải bắt tay nhau chống lại kẻ thù chung. Anh cứ bận rộn suốt ngày, còn sức khỏe bà nội thì ngày một yếu đi. Bà rất muốn thấy chúng tôi thành hôn, nhưng trong lúc tang gia chưa nguôi thế này, bà không nỡ nhắc đến, chỉ đành gắng gượng qua ngày.

Tôi thường sang bầu bạn với bà. Một già một trẻ, chúng tôi nói về những chuyện của thời đại cũ. Bà thương tôi lắm, cứ nắm tay tôi mà xoa nhẹ hoài. Trong đôi mắt đục ngầu của bà, có giọt lệ trong vắt chảy ra.

"Cả đời này ta tuy chẳng học cao hiểu rộng, nhưng ta biết nhìn người," bà nói. "Con mẹ chồng kia của con, nếu ta nằm xuống, e là người đầu tiên đòi hủy hôn chính là nó. Vì thế, ta để lại toàn bộ của hồi môn bao năm tích cóp cho con, để con có cái phòng thân."